Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Chương 160: Mẫu nghi phu nhân




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 160 miễn phí!
 

Edit: Trứng ốp la

“Lời này là sao?” Lý thị tái mặt, giọng đầy sốt ruột.

Lưu Thúy Hoa dừng một chút, cười mỉa: “Kỳ thực ta cũng chẳng hiểu rõ, chỉ nghe tiểu tử nhà ta nói qua vài câu. Hình như triều đình cực kỳ phản cảm vụ gian lận khoa cử.

Chúng ta Cù Châu phủ nổ ra chuyện lớn thế này, e là kinh thành bên kia cũng có đại quan phải mất chức. Rút củ cải thì kéo cả bùn, việc này chắc chắn chưa xong đâu! Về sau, người nơi này muốn thi đậu tú tài, cử nhân rồi tiến thêm bước nữa, e rằng khó hơn nhiều. Cụ thể khó thế nào thì ta cũng không tường.”

Lời bà nói nửa vời, vừa úp vừa mở, khoe khoang cái biết cái không, khiến mọi người tim gan cứ lộn nhào bất an.

Giang Ninh trầm ngâm: “Triều đình tuyển chọn nhân tài chủ yếu qua khoa cử. Tề quốc nhiều châu phủ như vậy, Hoàng thượng sao nhớ hết được? Nhưng chỉ cần nhắc tới Cù Châu phủ, ấn tượng đầu tiên chắc chắn sẽ là… gian lận khoa cử.”

“A! Thế thì tôn tử ta còn học hành làm gì nữa?” Lý thị đau lòng kêu lên.

Giang Ninh suýt bật cười: “Nương, nương lo xa quá rồi! Tôn tử của nương vẫn là bạch đinh. Dù muốn thi đồng sinh cũng còn phải hai, ba năm nữa. Khi đó vụ án gian lận đã qua lâu, sẽ không ảnh hưởng tới bọn nhỏ. Chỉ những ai đã có công danh trong thời gian xảy ra vụ án này mới bị liên lụy thôi.”

Lý thị lập tức thở phào: “Không ảnh hưởng là tốt rồi, tốt rồi… Mấy người kia thì thật là đáng tiếc!”

Giang Ninh thở dài: “Cũng chẳng còn cách nào. Tri phủ một ổ sâu mọt hại dân hại nước, bị người tố cáo cũng là đáng đời… Thôi, đừng nói chuyện này nữa. Mọi người làm việc đi, chúng ta lo lắng mấy chuyện lớn lao này làm gì!”

“Đúng, đúng! Làm việc thôi…” Lưu thị còn chưa nói hết câu thì từ phía cổng thôn đã vang lên tiếng la và gõ mõ.

Mọi người lập tức ùa ra, thôn trưởng dẫn đầu mấy hán tử nhanh chân chạy trước. Lưu Thúy Hoa cũng hóng hớt chạy theo.

Giữa đường đụng đoàn người của Cao Dũng, ai nấy đều nhìn về phía Giang Ninh.

Cao Dũng tiến lên, chỉ vào cỗ xe ngựa phía sau: “Giang nương tử, khâm sai đại nhân tới tuyên đọc thánh chỉ. Mau về bày hương án chuẩn bị tiếp chỉ. Cả nhà ngươi, ai ở trong thôn thì gọi hết tới.”

“A? Con ta đều không có ở thôn, trong nhà chỉ theo ta một người. À, đúng rồi, còn có nương chồng với chị em dâu nữa. Thế tính sao?” Giang Ninh hơi ngẩn người, vẻ mặt như bị dội một gáo nước lạnh.

“Tính, tính, tính! Gọi hết một lượt đi!” Khóe miệng Cao Dũng kéo đến tận mang tai.

Giang Ninh lập tức quay đầu chạy về nhà, tiện tay kéo luôn Lý thị và Chu thị đi theo.

Những người khác thì lục tục theo sau đội quan sai, thỉnh thoảng ghé tai thì thầm.

Giang Ninh vừa mới bày xong cái bàn, đặt hương án lên thì đoàn quan sai đã tới.

Hoàng Chính Dương quen cửa quen nẻo bước vào sân, cất giọng rõ ràng:

“Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu rằng: Cù Châu phủ, Bình An huyện, núi lớn trấn, Dung Thụ thôn, dương Giang thị, tú ngoại tuệ trung, hiền thục biết lễ, thâm minh đại nghĩa, có công với xã tắc.

Ban phong Mẫu Nghi Phu Nhân, thưởng bạc trắng một ngàn lượng, ruộng tốt một trăm mẫu, gấm vóc một trăm thất, ngự tứ đồ trang sức tám phó. Khâm thử!

Mẫu Nghi Phu Nhân, tiếp chỉ!”

Giang Ninh cảm giác tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực, máy móc tiếp chỉ tạ ơn.

Hoàng Chính Dương thấy nàng đứng ngây ra, không nhịn được bật cười: “Mẫu Nghi Phu Nhân, chúc mừng!”

Lý thị được Chu thị đỡ, run run đứng lên, nuốt khan mấy cái rồi dè dặt hỏi: “Đại… Đại nhân, Mẫu Nghi Phu Nhân là cái gì?”

Câu hỏi trúng ngay thắc mắc của cả thôn, chẳng lẽ Giang Ninh được phong quan?

Hoàng Chính Dương nghiêm giọng giải thích: “Mẫu Nghi Phu Nhân là sự ngợi khen và khẳng định của Hoàng thượng dành cho dương Giang thị. Vinh dự này không phải người bình thường có được. Ngay cả nhất phẩm cáo mệnh phu nhân cũng chưa chắc được phong. Có danh hiệu này, gặp quan có thể không quỳ, gặp Vương gia hay Hoàng phi cũng chỉ cần hành nửa lễ.”

“Lợi hại vậy sao!”

Lý thị sững người, quay sang Giang Ninh hỏi nhỏ: “Vậy nương có phải quỳ không?”

Giang Ninh dở khóc dở cười, vội kéo tay Lý thị: “Nương, đừng náo loạn! Con vẫn như trước thôi.”

“Làm sao mà như trước được!” Thôn trưởng thở phào, nói hộ tiếng lòng mọi người. May mà Giang Ninh vẫn là Giang Ninh trước kia, không khiến họ quá căng thẳng.

Giang Ninh nhanh chóng mời quan sai vào nhà, đun nước đãi khách.

Hoàng Chính Dương ngồi trong sân, nhìn đống giấy tờ rồi cười trêu: “Mẫu Nghi Phu Nhân còn nhớ ta từng đính mấy tờ giấy Tuyên Thành không?”

“Nhớ chứ, ta chuẩn bị đủ cả, còn có phần của Từ đại nhân nữa. Riêng A Phong, ta chuẩn bị thêm mấy tờ. Nó thích đọc sách, sau này có thể đường đường chính chính đi học đường, thi khoa cử.” Giang Ninh xúc động đáp.

Ánh mắt Hoàng Chính Dương chợt sâu lắng, nhấp một ngụm trà rồi nói: “Ta định đưa di cốt mẫu thân A Phong về kinh thành an táng. Hai ngày nữa sẽ khởi hành.

Trước đó, nhiều lần được Mẫu Nghi Phu Nhân giúp đỡ, lúc ấy chưa kịp cảm tạ. Sau này có cơ hội, nhất định báo đáp. Trường Tùng và Trường Thận đều thông minh, có thiên phú học hành. Nàng hãy bồi dưỡng cho tốt, ta ở kinh thành chờ bọn chúng.”

Giang Ninh vội đứng dậy, nghiêm trang bái tạ.

Hoàng Chính Dương xua tay: “Hoàng thượng ban cho nàng trăm mẫu ruộng tốt. Tiếc là Dung Thụ thôn không có nhiều đất như vậy. Phủ thành vừa thu hồi nhiều thôn trang của đại quan và phú thương. Nếu nàng chọn được chỗ nào ưng ý, ta còn ở đây, sẽ làm khế ước cho nàng ngay.”

Giang Ninh mừng rỡ, không khách sáo, gật đầu đồng ý.

Khi đoàn quan sai rời đi, cả Dung Thụ thôn sôi trào! Trước kia còn có người ghen ghét Giang Ninh, giờ thì ai nấy chỉ biết ngước nhìn, chẳng còn tâm ganh đua, chỉ có khâm phục.

Lý thị cười tươi: “Chuyện lớn thế này phải báo cho lão nhân biết, rồi còn Đại Đầu với mấy đứa nữa. Phải đi tế tổ cảm tạ liệt tổ liệt tông phù hộ! Ai da, mộ tổ nhà họ Dương ta đúng là bốc khói, sinh ra được người tài giỏi thế này!”

“Phải đó! Người ta nói thê bằng phu vinh, mẫu bằng tử quý, nhưng A Ninh thì khác. Nàng không dựa chồng, không dựa con, hoàn toàn bằng bản lĩnh mà được ban phong. Chậc chậc, người khác có hâm mộ cũng không được!” Lưu thị khen không ngớt, hận không thể Giang Ninh là con dâu nhà mình.

Ngày hôm sau, nghe tin, Dương lão đầu với Dương Lão Tam vội vã trở về, chưa kịp về nhà đã chạy thẳng tới xưởng.

Thôn trưởng trêu: “Dương Giang, nhà ông sinh ra kim phượng hoàng rồi!”

Dương lão đầu nghe vậy, bản năng quay sang Lý thị: “Thật chứ? Lão đại gia thật sự được Hoàng thượng ban phong?”

“Còn giả gì nữa! Thánh chỉ còn đang để ở nhà lão đại gia chính cung phụng. Ta không dám động vào!” Lý thị vừa mừng vừa tự hào.

Dương lão đầu mất một lúc mới trấn tĩnh, hỏi: “Lão đại gia đâu? Sao không thấy?”

“Vào núi rồi, nói muốn kiếm thêm ít đồ đem cho Đại Đầu bọn nó.” Lý thị khẽ nói.

Dương lão đầu cạn lời: “Còn đi đưa gì nữa! Việc lớn thế này phải gọi bọn nhỏ về. Ta nhớ Dương Hán biết chỗ Đại Đầu, để ta tìm nó nhờ giúp.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.