Tình Yêu Không Có Kỳ Hạn

Chương 12: Mâu thuẫn dâng cao




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 12 miễn phí!

Nguyễn Thị Hằng, một học sinh nổi tiếng với tài năng nắm bắt thông tin nhanh nhạy, bắt đầu lan truyền tin đồn về Khoa và Nguyên. Chẳng mấy chốc, câu chuyện giữa hai người bạn thân thiết đã bị bóp méo, biến thành những lời đồn thổi đầy mỉa mai và châm biếm. Hằng không ngần ngại thổi phồng mọi thứ, khiến cho những ánh mắt trong trường quay sang họ với những cái nhìn nghi ngờ và chế giễu.

“Nghe nói Khoa và Nguyên đang hẹn hò đấy! Thật không ngờ!” Hằng cười khúc khích, thu hút sự chú ý của những bạn học xung quanh. “Chắc chắn là một cặp đôi không thể tin nổi.”

Câu chuyện nhanh chóng lan rộng, trở thành chủ đề bàn tán của cả lớp. Khoa cảm thấy như mình bị vây hãm, không thể tìm ra cách để bảo vệ Nguyên khỏi những lời lẽ cay độc. Anh nhìn thấy Nguyên, vẻ mặt cô bối rối và tổn thương. Điều đó làm tim anh thắt lại.

“Nguyên, chúng ta phải làm gì đó,” Khoa nói, giọng anh đầy lo lắng khi họ đứng bên ngoài lớp học. “Mọi người đang nói về chúng ta như thể chúng ta là một trò cười.”

Nguyên lắc đầu, đôi mắt cô sáng lên sự kiên quyết. “Chúng ta không thể để những lời đồn thổi này ảnh hưởng đến tình bạn của mình. Mình biết sự thật, và mình tin rằng mọi người sẽ hiểu ra thôi.”

Nhưng Khoa không chắc. Những ánh mắt đầy nghi ngờ và những lời nói ác ý khiến anh cảm thấy bất lực. “Nhưng nếu chúng ta không làm gì, mọi chuyện sẽ chỉ ngày càng tồi tệ hơn,” anh nói, cảm giác tức giận dâng trào.

“Chúng ta phải đứng lên bảo vệ nhau,” Nguyên đáp, sự tự tin trong giọng nói của cô khiến Khoa cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút. “Mình sẽ không để họ làm tổn thương chúng ta.”

Cả hai quyết định tổ chức một buổi họp lớp, nơi mà họ có thể nói rõ ràng về mối quan hệ của mình. Khoa chuẩn bị tâm lý cho cuộc đối mặt khó khăn này, nhưng anh biết rằng đây là cách duy nhất để giải quyết vấn đề. Cả hai cùng nhau lên kế hoạch cho buổi họp, hy vọng rằng những người bạn sẽ lắng nghe và hiểu.

Khi buổi họp diễn ra, không khí trở nên căng thẳng. Khoa đứng trước lớp, cố gắng lấy lại sự bình tĩnh. “Mình và Nguyên chỉ là bạn bè,” anh bắt đầu, giọng nói có phần run rẩy nhưng đầy quyết tâm. “Chúng ta không phải là những gì mà mọi người đang nói.”

Nguyên đứng bên cạnh, gật đầu đồng tình. “Chúng ta có quyền quyết định mối quan hệ của mình mà không cần phải lo lắng về những gì người khác nghĩ. Mọi người nên tập trung vào việc học tập và hỗ trợ lẫn nhau.”

Một vài học sinh bắt đầu trao đổi ánh mắt, nhưng vẫn có những tiếng cười châm biếm vang lên từ góc lớp. Khoa cảm thấy nỗi thất vọng dâng trào. Anh nhìn về phía Hằng, người đang cười nhạo với một nhóm bạn. “Tại sao mọi người lại không thể hiểu rằng chúng ta đang cố gắng bảo vệ tình bạn của mình?”

Tùng, đứng ở phía sau lớp, lên tiếng. “Có lẽ các cậu nên xem lại cách mình thể hiện tình bạn ấy. Nếu không có tình cảm thật sự, thì việc bảo vệ có ý nghĩa gì?”Câu nói của Tùng như một nhát dao sắc bén, khiến Khoa cảm thấy như có ai đó đang bóp nghẹt trái tim mình. Anh không thể để Tùng tiếp tục công kích Nguyên. “Cậu không hiểu gì cả, Tùng. Tình bạn và tình yêu không phải lúc nào cũng phải rõ ràng,” Khoa đáp, giọng anh đầy tức giận.

Nguyên nắm chặt tay Khoa, cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. “Chúng ta chỉ muốn mọi người tôn trọng nhau và không lan truyền những lời đồn thất thiệt,” cô nói, cố gắng giữ bình tĩnh.

Cả lớp im lặng, nhưng không khí vẫn nặng nề. Hằng lại tiếp tục chen vào, “Nhưng ai mà biết được điều gì thật sự đang diễn ra giữa hai người chứ? Có lẽ các cậu chỉ đang cố gắng che giấu điều gì đó mà thôi.”

Khoa quay lại, không thể kiềm chế. “Hằng, cậu không có quyền quyết định cảm xúc của người khác! Những gì cậu đang làm chỉ khiến mọi chuyện tồi tệ hơn.”

Nguyên nhìn Khoa, cảm giác vừa tự hào vừa lo lắng. “Chúng ta không nên để những lời nói của người khác làm tổn thương mối quan hệ của mình. Nếu chúng ta tin tưởng nhau, thì không có gì có thể phá vỡ tình bạn này.”

Những lời của Nguyên như một luồng gió mới, khiến một số bạn trong lớp bắt đầu lắng nghe. Có người gật đầu, trong khi một số vẫn còn hoài nghi. Khoa cảm thấy chút hy vọng dâng lên.

Khi buổi họp kết thúc, một vài bạn đã tiến lại gần họ, bày tỏ sự ủng hộ. “Chúng mình hiểu và tin tưởng các cậu,” một bạn trong lớp nói. “Chúng ta nên đứng cùng nhau.”

Khoa và Nguyên nhìn nhau, một cảm giác nhẹ nhõm và ấm áp lan tỏa giữa họ. Nhưng phía sau, tiếng cười châm biếm của Hằng và Tùng vẫn vang vọng, như một lời nhắc nhở rằng cuộc chiến này chưa kết thúc.

“Chúng ta sẽ vượt qua,” Khoa nói với Nguyên khi họ rời khỏi lớp học. “Dù thế nào, mình sẽ luôn đứng bên cạnh cậu.”

Nguyên mỉm cười, nhưng ánh mắt cô vẫn lộ vẻ lo âu. “Mình hy vọng mọi thứ sẽ ổn. Nhưng có lẽ Tùng sẽ không bỏ cuộc dễ dàng như vậy.”

Khoa gật đầu. “Còn nhiều điều phải làm, nhưng mình tin chúng ta sẽ tìm ra cách.”

Khi họ bước ra khỏi trường, bầu trời bắt đầu tối sầm. Cảm giác hồi hộp bao trùm, như thể có một cơn bão đang kéo đến. Khoa cảm nhận được sự lo lắng trong lòng, nhưng anh biết rằng mình không thể từ bỏ Nguyên. Cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu, và họ sẽ phải đối diện với những thử thách lớn hơn ở phía trước.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.