Tình Yêu Không Có Kỳ Hạn

Chương 15: Cuộc chiến ma pháp




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 15 miễn phí!

Cuộc thi ma pháp lớn diễn ra trong không khí hào hứng, tất cả các học sinh đều háo hức chờ đợi. Nguyễn Minh Khoa, Lê Thảo Nguyên và Trần Hữu Đức đứng cùng nhau, ánh mắt hướng về sân thi đấu rộng lớn. Ánh sáng rực rỡ từ những phép thuật của các thí sinh khác làm không gian thêm phần kỳ diệu.

“Cậu đã sẵn sàng chưa?” Khoa hỏi, giọng anh có chút hồi hộp.

Nguyên gật đầu, đôi mắt cô sáng lên. “Mình đã chuẩn bị rất kỹ, chỉ cần hợp tác tốt là được.”

“Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua,” Đức thêm vào, ánh mắt cương quyết. “Tất cả mọi người đều đánh giá cao chúng ta, không thể làm họ thất vọng.”

Khi tiếng trống khai cuộc vang lên, không khí trở nên căng thẳng. Các thí sinh lần lượt bước vào, mỗi người một phong cách, mỗi người một sức mạnh. Khoa cảm nhận được sự cạnh tranh mạnh mẽ từ các học sinh khác, đặc biệt là từ Phan Minh Quân và Trần Ngọc Mai, những người luôn muốn chứng tỏ bản thân.

“Nhìn kìa, họ đến kìa!” Đức chỉ về phía Quân và Mai, hai nhân vật nổi bật trong trường.

“Chúng ta cần phải cẩn thận,” Nguyên nói, giọng cô đầy lo lắng. “Họ không chỉ mạnh mà còn rất mưu mẹo.”

“Đúng vậy,” Khoa đồng tình. “Nhưng nếu chúng ta giữ vững tinh thần đồng đội, mọi thứ sẽ ổn thôi.”

Cuộc thi bắt đầu với những thử thách đầu tiên. Khoa sử dụng ma pháp ánh sáng để tạo ra những hình ảnh rực rỡ, thu hút sự chú ý của khán giả. Nguyên thì khéo léo điều khiển cảm xúc của mọi người xung quanh, khiến không khí trở nên thân thiện và vui vẻ hơn.

“Cố lên, Khoa!” Nguyên cổ vũ, nụ cười tươi sáng của cô làm anh thêm phần phấn chấn.

Khi thử thách tiếp theo là một cuộc chiến giữa các nhóm, Khoa, Nguyên và Đức phải phối hợp nhịp nhàng để giành chiến thắng. Họ nhanh chóng nghĩ ra một chiến lược: Khoa sẽ tạo ra ánh sáng để làm mờ mắt đối thủ, trong khi Nguyên sẽ điều chỉnh cảm xúc của họ, khiến họ mất tập trung. Đức, với sức mạnh ma pháp đất, sẽ tạo ra các rào chắn bảo vệ nhóm.

Mọi thứ diễn ra suôn sẻ cho đến khi họ đối đầu với Tùng. Ánh mắt Tùng lạnh lùng, một bóng tối bao trùm xung quanh cậu, khiến không khí thêm phần nặng nề. “Các cậu nghĩ có thể dễ dàng vượt qua tôi sao?” Tùng thách thức.

“Chúng ta không muốn đối đầu với cậu,” Khoa nói, giọng anh kiên định nhưng không thiếu sự đồng cảm. “Chúng ta có thể hợp tác.”

“Không cần. Tôi không cần ai cả,” Tùng lạnh lùng đáp.Nguyên cảm nhận được nỗi cô đơn trong lòng Tùng, nhưng không có thời gian để suy nghĩ nhiều. Cuộc chiến bắt đầu. Khoa nhanh chóng tạo ra những tia sáng chói lòa, làm choáng váng đối thủ, trong khi Đức tạo ra những rào chắn bảo vệ họ. Nguyên cố gắng điều chỉnh cảm xúc của Tùng, hy vọng có thể khiến cậu ấy thay đổi quyết định.

“Đừng đấu tranh một mình, Tùng!” Nguyên kêu lên. “Chúng ta có thể giúp cậu!”

Nhưng bóng tối từ Tùng ngày càng dày đặc. Cậu điều khiển ma pháp của mình một cách điêu luyện, tạo ra những cơn sóng bóng tối hướng về phía họ. Khoa và Đức phải nỗ lực hết sức để bảo vệ Nguyên và bản thân mình.

“Cố lên, Khoa! Tạo ra ánh sáng mạnh hơn!” Đức hô to, giọng anh tràn đầy quyết tâm.

Khoa hít một hơi thật sâu, tập trung toàn bộ năng lượng vào tay. Anh nhắm mắt lại, hình dung về ánh sáng rực rỡ, và ngay lập tức, một cột sáng mạnh mẽ tỏa ra từ lòng bàn tay anh, xua tan bóng tối. Cảm giác như ánh sáng của Khoa đang không chỉ chiến đấu với ma pháp của Tùng mà còn chạm đến trái tim cậu.

“Tùng, hãy nhớ rằng bạn không cô đơn!” Khoa thét lên. “Chúng ta sẽ không từ bỏ cậu!”

Một khoảnh khắc im lặng bao trùm, và Khoa cảm nhận được sự do dự trong ánh mắt Tùng. “Nhưng tôi không biết cách bước ra khỏi bóng tối,” Tùng thốt lên, giọng cậu yếu ớt hơn hẳn.

“Chúng ta sẽ cùng cậu tìm ra cách!” Nguyên nói, ánh mắt cô tràn đầy sự đồng cảm. “Đừng sợ, hãy để chúng mình giúp cậu!”

Bóng tối dần rạn nứt dưới sức mạnh ánh sáng của Khoa, và Tùng bắt đầu chao đảo. Cậu nhìn Khoa và Nguyên, như thể tìm kiếm một tia hy vọng. “Nhưng nếu tôi không thể?”

“Bạn sẽ có thể, nếu bạn tin vào chính mình,” Khoa khẳng định. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”

Cuộc chiến vẫn tiếp tục, nhưng giờ đây, Khoa cảm thấy rằng họ không chỉ chiến đấu với nhau mà còn đang tạo ra một mối liên kết. Ánh sáng và bóng tối, tình bạn và sự cô đơn, tất cả hòa quyện lại thành một cuộc chiến không chỉ về ma pháp mà còn về trái tim.

“Được rồi,” Tùng cuối cùng nói, giọng cậu có chút quyết tâm. “Tôi sẽ thử.”

Đức và Nguyên nhìn nhau, nụ cười nhẹ nở trên môi họ. Một bước tiến quan trọng đã xảy ra. Nhưng không ai biết rằng cơn bão thật sự mới chỉ bắt đầu, khi bóng tối vẫn đang lặng lẽ chờ đợi để bùng phát. Khoa cảm thấy hồi hộp, biết rằng những thử thách phía trước vẫn còn đang chờ đợi họ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.