Tôn Nghệ Huyên nghiến răng nghiến lợi như cũ, ngẩng đầu nhìn về ánh trăng sáng trong màn đêm, dừng lại một lúc, thì tâm trạng mới hồi phục lại được, cười lạnh nói: "Ha ha, tên Tô Huyền Thiên này, mặc dù người không được tốt lắm nhưng mà anh ta cũng giúp mình được một việc lớn, đối với mình, cũng xem như có chút ân tình."
Thông tin cá nhân
Truyện đang đọc
Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn
Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói
Chưa có lịch sử mua gói


Bình luận chương