-Leo! Dẫn xác đi đi! - Nửa đêm, Băng kéo ra ngoài cửa một cái bao lớn, bên trong là cái xác. Phong mặt tỉnh bơ, gật đầu r vác túi đi như đúng r.
Sau khi hoàn thành công việc, Băng phủi tay chân vào nhà ngủ như ko có chuyện gì xảy ra.
Sáng hôm sau---------)-)
-Aaaaaaaaaa!!!!!!!! Kuro mất tích rồi! Làm sao đây Băng Băng? - Giọng ca vàng đỉnh cao, lảnh lót, êm ái như Chaien của Nhi làm banh nóc nhà là bắt con gà.
-Im! - Một chữ ra lệnh của Băng làm chị Nhi đang khí thế hừng hực nhua sắp đi đánh giặc cũng phải chào thua trc một đứa ngủ say.
-Xì~ Alo? Leo đấy phải ko?! Có biết Kuro ở đâu ko? - Nhi rất thông minh khi gọi cho Phong nhưng tình hình sẽ ko khả quan hơn đâu!
-Bla bla blo xàm xí....
Sau một hồi đàm phán thì Nhi đành phải tìm cách khác để tìm ra Kuro.
-Ê! Băng Băng, đi đâu đấy?
-Vệ sinh
-À ừm,... đi đi!
Thông tin cá nhân
Truyện đang đọc
Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn
Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói
Chưa có lịch sử mua gói


Bình luận chương