Trà Đắng Đổi Tình Sâu

Chương 17: Mưu Sâu Độc Trà




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 17 miễn phí!

Tiếng bước chân dồn dập vọng lại giữa hành lang lạnh lẽo của phủ Lục gia khi đêm đã buông màn. Làn gió lướt qua, khẽ lay động những chiếc đèn lồng treo cao, ánh sáng chập chờn đổ bóng dài trên nền đá. Thư Nguyệt vừa rời khỏi đại điện sau cuộc so tài căng thẳng, lòng vẫn chưa nguôi bất an. Lục Tử Hành theo sát phía sau, ánh mắt sắc lạnh quét quanh, giọng thấp chỉ đủ nàng nghe: “Có kẻ bám theo.”

Nàng không đáp, chỉ khẽ gật. Họ rẽ vào một lối nhỏ. Tử Hành nhẹ nhàng kéo nàng vào sát bức tường đá, vai rộng che chắn phía trước. Bàn tay chàng, dù chắc khỏe, vẫn run lên một nhịp rất khẽ. “Đợi ở đây,” chàng nói, rồi nhanh như cắt phóng về phía bóng áo đen vừa lướt qua đầu hành lang.

Chỉ còn lại mình Thư Nguyệt giữa lặng im, nàng ép sát lưng vào tường, hít sâu, cảm nhận mùi trà quẩn quanh, kí ức về mẫu thân nhói lên như sợi chỉ mảnh. “Mọi thứ chỉ mới bắt đầu…” nàng thầm nghĩ, lòng bàn tay lạnh ngắt, nhưng ánh mắt lại sáng lên tia quyết liệt.

*

Trong phủ Trình gia, ánh đèn dầu leo lét hắt những vệt sáng vàng nhạt lên trần gỗ cũ. Trình lão gia nằm mê man trên giường, sắc mặt xám ngoét, môi tím bầm. Bên cạnh, Diệp Lâm ngồi vắt vẻo trên ghế, áo gấm chỉnh tề, đôi mắt hẹp dài ánh lên vẻ tính toán. Hắn xoay nhẹ chén trà trên tay, ánh nước vàng sẫm phản chiếu lên gương mặt kiêu ngạo.

Tống thị lặng lẽ bước vào, giọng run rẩy: “Lâm nhi… phụ thân con có còn cứu được không?”

Diệp Lâm cười nhạt, ngón tay thon dài lướt trên miệng chén: “Nếu dùng đúng liều, chỉ làm tê liệt khí huyết. Nhưng uống thêm, e thần tiên cũng khó mà cứu nổi.”

Tống thị hoảng hốt: “Con… định làm gì? Phụ thân con…”

“Phụ thân yếu đuối, chị ta càng yếu đuối hơn. Đã đến lúc Trình gia phải đổi chủ.” Diệp Lâm ngắt lời, môi cong lên nụ cười lạnh lùng. “Chỉ cần có bản chép tay bí quyết phối trà, mọi thứ sẽ thuộc về chúng ta.”

Tống thị nắm chặt vạt áo, giọng run run: “Nhỡ Thư Nguyệt biết được thì sao?”

“Chị ta không kịp trở tay đâu.” Diệp Lâm ngước mắt, ánh nhìn lạnh lẽo. “Chị ấy chỉ cần chọn: giữ sản nghiệp hay cứu cha.”

Tiếng ho sặc sụa vang lên từ giường. Tống thị vội chạy tới, lau khóe miệng cho lão gia. Diệp Lâm lặng lẽ rút từ tay áo một lọ nhỏ, rót vào chén trà, đặt lên bàn, mắt không rời khỏi cha mình.

*

Bên trong Lục phủ, Thư Nguyệt ngồi lặng dưới ngọn đèn dầu. Bóng nàng in mờ trên vách, đôi mắt đượm buồn nhưng không hề yếu đuối. Tử Hành bước vào, áo choàng vương bụi, dáng đi trầm ổn. Chàng ngồi xuống, giọng trầm: “Ta đuổi kịp kẻ theo dõi. Là người của Diệp Lâm, mang theo trà độc giống loại trong đại hội. Hắn cố tình dẫn dụ ta rời khỏi nàng.”

Thư Nguyệt cau mày: “Diệp Lâm không chỉ muốn tranh quyền mà còn muốn diệt trừ ta và cha?”

Tử Hành gật đầu: “Hắn đã lên kế hoạch từ lâu. Nếu hắn hạ độc được phụ thân nàng, Trình gia sẽ lọt vào tay hắn. Nàng định thế nào?”

Nàng trầm ngâm, ánh mắt sâu thẳm: “Ta phải về phủ. Nếu không, cha e khó qua khỏi. Nhưng bản chép tay bí quyết không thể để Diệp Lâm lấy được.”

Tử Hành nắm tay nàng, ánh mắt lo lắng: “Ta đi cùng nàng.”

Thư Nguyệt lắc đầu, giọng dịu nhưng dứt khoát: “Chàng ở lại giữ bản chép tay. Nếu ta không trở về trước rạng sáng, hãy trình với Hoàng hậu. Đừng để Diệp Lâm động vào bí quyết.”

Tử Hành im lặng một lát, cuối cùng chỉ nắm chặt tay nàng, đôi mắt lộ vẻ dịu dàng khó giấu. “Nàng nhất định phải bình an trở về.”

Nàng mỉm cười, ánh sáng ngọn đèn khiến đôi mắt long lanh như mặt nước mùa thu.

*

Đêm phủ Trình lặng như tờ, chỉ có tiếng côn trùng rỉ rả. Thư Nguyệt khoác áo choàng tối màu, lặng lẽ băng qua vườn sau, lẩn vào bóng tối. Cửa phòng cha khép hờ, ánh đèn dầu yếu ớt hắt ra. Bên trong, Tống thị ngồi bên giường, tay nắm tay lão gia, mặt lấm tấm nước mắt. Diệp Lâm đứng cạnh cửa sổ, chén trà trên tay, ánh mắt lạnh như nước giếng sâu.

Thư Nguyệt bước vào, giọng nhẹ: “Nghe nói phụ thân bệnh nặng, muội về thăm.”

Diệp Lâm đặt chén trà xuống, cười nhạt: “Chị lúc nào cũng hiếu thảo. Nhưng có lúc, lòng hiếu thảo cũng trở thành nhược điểm.”

Tống thị ngẩng lên, mắt đỏ hoe: “Nguyệt nhi, cha con nguy kịch lắm rồi…”

Nàng tiến lại gần, đặt tay lên trán cha. Da lạnh ngắt, mạch yếu như tơ liễu. Sắc môi tím bầm, rõ ràng là trúng độc trà. Nàng rút từ tay áo một lọ nhỏ, rắc bột trắng lên cổ tay lão gia, nhẹ giọng: “Cha, người nghe con không? Con sẽ cứu người.”

Diệp Lâm cười khẽ: “Chị giỏi trà đạo, nhưng giải độc… không phải chuyện đơn giản. Loại trà này không dễ gì cứu được.”

Thư Nguyệt không đáp, chỉ kiểm tra mạch, ánh mắt sáng lên tia kiên quyết. Loại độc này rất mạnh, lại có dấu vết của Trà Hoàng Đỉnh – bí thuật chỉ truyền trong hoàng thất. Nếu giải sai, cha sẽ chết ngay. Nhưng nếu chần chừ, khí huyết tán loạn, ngũ tạng tổn thương.

Tống thị bật khóc: “Nguyệt nhi, còn cách nào cứu cha không?”

Thư Nguyệt nhìn Diệp Lâm, giọng bình tĩnh: “Muội cần bản chép tay bí quyết phối trà cổ. Bản gốc đang ở đâu?”

Diệp Lâm nhướng mày, cười nửa miệng: “Chị muốn cứu cha, phải giao bí quyết. Chọn đi – cứu người hay giữ sản nghiệp?”

Tống thị sững sờ nhìn hai đứa con, nước mắt lăn dài. Thư Nguyệt hít sâu, lòng quặn thắt. Nếu giao bản chép tay, Diệp Lâm sẽ nắm quyền, Trình gia mất vào tay hắn. Nhưng không giao, cha sẽ chết ngay trước mắt.

Diệp Lâm tiến đến, thì thầm: “Chị còn do dự gì nữa? Thời gian không còn nhiều.”

Thư Nguyệt nhìn sâu vào mắt hắn, thấy rõ tham vọng và hận thù tích tụ bao năm. Đứa em trai từng thân thiết nay đã trở thành kẻ xa lạ.

Tống thị quỳ xuống, ôm chân Thư Nguyệt: “Nguyệt nhi, cứu cha con đi…”

Nước mắt dâng đầy mi, nhưng giọng nàng vẫn vững vàng: “Muội sẽ cứu cha. Nhưng Diệp Lâm, nếu huynh động vào bí quyết trà đạo, muội sẽ không tha cho huynh.”

Diệp Lâm bật cười: “Chị lấy gì mà dọa ta?”

Nàng lấy từ tay áo một tờ giấy, đặt lên bàn: “Đây là bản sao bí quyết phối trà. Muội chỉ để lại khi cha bình an. Nếu cha có mệnh hệ gì, cả đời này huynh đừng mơ chạm vào Trình gia.”

Diệp Lâm vội chộp lấy tờ giấy, ánh mắt lóe sáng. Thư Nguyệt tranh thủ rút trong hòm thuốc ra một túi nhỏ, đổ dược liệu vào chén trà mới pha. Nàng trộn đều, ghé sát môi cha, thì thầm: “Cha, xin người cố lên…”

Một dòng trà ấm trôi qua môi lão gia. Thư Nguyệt áp tai lên ngực ông, lắng nghe nhịp thở. Trán nàng vã mồ hôi, tay run lên. Ngoài cửa, Diệp Lâm dán mắt vào bản sao bí quyết, môi cong lên vẻ đắc thắng.

Bất chợt, lão gia khẽ ho, sắc mặt chuyển từ tím sang nhợt nhạt. Đôi mắt hé mở, giọng yếu ớt: “Nguyệt nhi… đừng… giao bí quyết…”

Diệp Lâm chen vào, giọng ngọt lịm: “Phụ thân, mọi chuyện đã có con lo liệu.”

Thư Nguyệt kéo cha lại gần, thì thầm: “Cha, con sẽ bảo vệ Trình gia.”

Ánh mắt lão gia hướng về phía Diệp Lâm, lộ vẻ thất vọng sâu thẳm. Ông nắm chặt tay Thư Nguyệt, cố truyền chút hơi ấm cuối cùng.

Diệp Lâm sốt ruột: “Chị đã giao bí quyết, bây giờ để ta gọi đại phu.”

Thư Nguyệt lạnh lùng: “Gọi ai cũng vô ích. Nếu còn chút tình thân, hãy để cha yên tĩnh. Chuyện sau này, muội sẽ nói chuyện với huynh.”

Tống thị bật khóc: “Lâm nhi, đừng làm khổ cha con nữa…”Diệp Lâm liếc Thư Nguyệt, ánh mắt đầy toan tính, rồi vội bước ra ngoài, bản sao bí quyết siết chặt trong tay.

*

Đêm phủ Trình càng về khuya càng u ám. Thư Nguyệt ngồi bên giường cha, đôi mắt thâm quầng vì thức trắng. Tống thị đã mệt lả ngủ thiếp ở góc phòng. Lão gia vẫn mê man, hơi thở yếu ớt. Nàng kiểm tra mạch, ghi lại từng thay đổi nhỏ vào cuốn sổ tay. Nhưng tâm trí nàng không yên: Diệp Lâm đã có bản sao bí quyết, chắc chắn sẽ không dừng lại.

Tiếng cửa mở khẽ. Một a hoàn bước vào, thì thầm: “Thiếu gia vừa gọi người mang bản sao ra ngoài.”

Thư Nguyệt cau mày: “Hắn giao cho ai?”

A hoàn cúi đầu: “Thiếu gia dặn không ai được theo. Nhưng em nghe hắn nhắc đến hiệu trà ngoài phố.”

Nàng đưa cho a hoàn một gói nhỏ: “Canh giữ ở cửa, có gì lạ lập tức báo.”

A hoàn gật đầu, rón rén lui ra.

*

Ngoài cổng phủ, Diệp Lâm khoác áo choàng tối, trao bản sao bí quyết cho một người đàn ông lạ. “Giúp ta nắm quyền Trình gia, các ngươi sẽ có phần.” Người kia nhận lấy, ánh mắt sáng lên: “Thiếu gia yên tâm, mọi chuyện sẽ như ý.”

Diệp Lâm mỉm cười, quay người biến vào màn đêm.

*

Rạng sáng, phủ Trình vẫn ngập trong không khí nặng nề. Lão gia chưa tỉnh hẳn nhưng sắc mặt đã khá hơn. Thư Nguyệt thở phào, nhưng lòng vẫn lo lắng. Đột nhiên, tiếng la hét vang lên ngoài sân. A hoàn hớt hải chạy vào: “Có người của quan phủ tới! Họ nói nhận được tố cáo Trình gia âm mưu dùng trà độc hại người trong cung!”

Thư Nguyệt sững sờ. Diệp Lâm đã ra tay. Hắn không chỉ muốn chiếm gia sản, mà còn định đẩy nàng và cha vào chỗ chết.

Nàng chỉnh lại y phục, bước ra sân. Trước cổng, quan lại đứng thành hàng, sắc mặt nghiêm nghị. Diệp Lâm đứng bên, giả bộ lo lắng: “Các vị đại nhân, xin minh xét. Gần đây, phụ thân tôi bị trúng độc trà, may nhờ có Thư Nguyệt cứu chữa. Nhưng tôi nghi trong phủ có kẻ thông đồng với người ngoài, mưu hại gia chủ.”

Viên quan chỉ vào Thư Nguyệt: “Nghe nói tiểu thư am hiểu trà đạo, lại liên quan đến mẫu trà độc trong đại hội. Mời tiểu thư theo chúng ta về nha môn tra xét.”

Tống thị bật khóc: “Không thể nào! Nguyệt nhi không làm chuyện đó!”

Diệp Lâm vờ đau lòng: “Mẫu thân, mọi sự phải rõ ràng. Nếu không tra xét, Trình gia sẽ mang tiếng muôn đời.”

Thư Nguyệt ngẩng cao đầu, giọng bình tĩnh: “Ta sẽ đi. Nhưng Diệp Lâm, nếu sau này minh oan, huynh sẽ phải trả giá.”

Nàng liếc nhìn cha lần cuối. Lão gia vẫn mê man, môi mấp máy như muốn nói điều gì.

*

Trên đường đến nha môn, Thư Nguyệt giữ vẻ bình thản, nhưng trong lòng sóng ngầm cuộn trào. Diệp Lâm đã chuẩn bị kỹ, nàng chỉ còn hy vọng vào Tử Hành.

Trong đại sảnh nha môn, nàng bị giam lỏng. Đối diện là bàn trà, mẫu trà độc bày ra như vật chứng. Viên quan hỏi: “Tiểu thư, giải thích vì sao trong phủ lại có loại trà độc này?”

Thư Nguyệt đáp: “Ta chỉ biết cứu người, chưa từng hại ai. Nếu cần, ta có thể pha lại mẫu trà giải độc trước mặt các vị.”

Viên quan gật đầu, đưa chén trà: “Nếu tiểu thư thật sự vô tội, xin hãy chứng minh.”

Nàng bình tĩnh phối các loại trà, động tác nhanh gọn, ánh mắt sáng rực. Hương trà lan tỏa, át đi mùi độc. Viên quan nhấp thử, sắc mặt dịu lại: “Quả nhiên là giải được độc.”

Một lính canh vội xông vào, thì thầm với viên quan. Ông cau mày, rồi quay sang Thư Nguyệt: “Có người tự xưng là thân thích của tiểu thư, xin vào gặp.”

Cửa mở, Lục Tử Hành bước vào, ánh mắt lạnh lùng. Chàng cúi đầu: “Tại hạ là phu quân của Trình tiểu thư. Vừa nhận được tin, lập tức tới minh oan cho nàng.”

Viên quan do dự: “Đây là chuyện nhà Trình gia, Lục công tử không tiện can dự.”

Tử Hành mỉm cười nhạt: “Chuyện này không chỉ là gia sự, mà còn liên quan đến an nguy đại hội trà đạo. Nếu để kẻ xấu lợi dụng, hậu quả khôn lường.”

Viên quan trầm ngâm: “Nếu Lục công tử có bằng chứng, xin trình ra.”

Tử Hành lấy từ trong áo ra một bọc giấy, trải lên bàn: “Đây là bản chép tay gốc bí quyết trà đạo, có dấu ấn của Trình lão gia. So với bản Diệp Lâm vừa trao cho người ngoài, sẽ thấy rõ bản sao là giả. Hơn nữa, trà độc trong phủ xuất hiện đúng thời điểm Diệp Lâm giao bản sao cho kẻ lạ. Xin các vị điều tra kỹ.”

Viên quan xem xét, sắc mặt thay đổi liên tục. Ông quay sang lính canh: “Mời Diệp Lâm đến đối chất.”

*

Tại phủ Trình, Diệp Lâm đang ung dung uống trà thì lính canh ập vào, đưa hắn tới nha môn. Đối diện Thư Nguyệt và Tử Hành, hắn vẫn giữ vẻ bình thản: “Các vị đại nhân, chỉ là hiểu lầm. Nếu muốn tra xét, xin cứ kiểm tra mọi thứ trong phủ.”

Viên quan đặt hai bản bí quyết lên bàn: “Một thật một giả. Giải thích sao về bản sao này?”

Diệp Lâm nhìn thoáng qua, môi nhếch lên: “Ta làm theo lời phụ thân, đề phòng kẻ gian. Nếu có bản sao, cũng là để bảo vệ Trình gia.”

Tử Hành cười nhạt: “Bảo vệ Trình gia, hay bảo vệ quyền lực của mình? Nếu không, sao phải giao cho người ngoài?”

Diệp Lâm im lặng, ánh mắt đảo liên tục.

Viên quan trầm ngâm: “Chuyện này cần điều tra thêm. Trước mắt, Trình Diệp Lâm bị quản thúc tại phủ, không được rời khỏi kinh thành. Trình Thư Nguyệt được tạm thả, chờ điều tra.”

*

Trên đường về, Thư Nguyệt lặng lẽ đi bên Tử Hành. Chàng khẽ nắm tay nàng, giọng dịu dàng: “Nàng ổn chứ?”

Nàng mỉm cười nhợt nhạt: “Ta quen rồi. Nhưng cha vẫn chưa tỉnh, mọi thứ vẫn chưa kết thúc.”

Tử Hành siết chặt tay, ánh mắt nghiêm nghị: “Ta sẽ không để ai động vào nàng nữa.”

Nàng ngước nhìn chàng, thấy trong mắt chàng là niềm tin dịu dàng mà kiên định. Một làn ấm áp lan tỏa, xoa dịu mọi mệt mỏi trong lòng.

*

Đêm phủ Trình lại chìm trong tĩnh lặng. Trong bóng tối, một bóng người lặng lẽ lẩn vào sân sau, dừng lại trước cửa phòng cha. Bàn tay run rẩy khẽ mở then cửa, ánh mắt lóe lên tia hận thù. Gió đêm rít qua khe cửa, mang theo dự cảm chẳng lành.

Bên ngoài, tiếng chó sủa vọng lại xa xa. Một bí mật mới, như mầm độc vừa chớm nảy, đang âm thầm len lỏi vào từng ngóc ngách Trình gia…


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.