Trả Thù Trong Đêm Mưa

Chương 10: Sự Thật Đau Đớn




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 10 miễn phí!

Khi ánh sáng từ cửa chính tràn vào, Minh và Hoàng không còn thời gian để suy nghĩ. Họ lao ra, kéo Hạ theo. Cảm giác mưa rơi lạnh lẽo nhưng lại như tiếp thêm sức mạnh cho họ. Dũng vẫn đứng đó, ánh mắt lạnh lùng như băng giá, khiến lòng họ dâng lên nỗi lo sợ.

“Chạy!” Minh hét lên, nhưng Dũng đã nhanh chóng chặn lối ra. Hắn mỉm cười, nụ cười chứa đầy sự châm biếm. “Các người thật sự nghĩ có thể thoát khỏi tay tôi sao?”

“Chúng ta không sợ mày!” Hoàng đáp, nắm chặt tay, chuẩn bị cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi. Hạ bên cạnh, vẻ mặt kiên định, dường như đã sẵn sàng đối mặt với bất kỳ điều gì.

“Đừng để hắn cản bước!” Minh nói, nhìn thẳng vào Dũng. “Chúng ta phải đi!”

Một trong những tên tay sai của Dũng lao tới, nhưng Hoàng đã kịp thời né tránh và phản công. Cú đấm của anh ta khiến tên đó ngã xuống đất. Minh nhanh chóng giúp Hạ thoát khỏi sự kìm kẹp, và trong giây phút hỗn loạn, cô cảm nhận được điều gì đó kỳ lạ.

“Hạ!” Minh gọi, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an. “Cậu có ổn không?”

Hạ gật đầu, nhưng ánh mắt cô lại hướng về Dũng. “Có điều gì không ổn,” cô thì thầm, “mình cảm thấy… có sự kết nối nào đó.”

Minh nhìn Hạ, lòng chợt nặng trĩu. “Kết nối gì?” cô hỏi, nhưng không kịp chờ câu trả lời. Dũng đã lao tới, ánh mắt như muốn nuốt chửng họ.

“Đừng để hắn lừa dối!” Hoàng quát, tấn công vào Dũng, nhưng hắn dễ dàng né được và phản công lại. Một cú đá mạnh khiến Hoàng ngã xuống đất.

“Đừng! Hoàng!” Minh hét lên, nhưng Hạ đã nhanh chóng kéo cô lại. “Chúng ta phải chạy!”

Dũng đứng ở đó, nụ cười tàn nhẫn vẫn trên môi. “Các người có biết mình đang đối mặt với ai không? Đây không phải là một trò đùa.”

“Chúng ta không sợ mày!” Hoàng gầm lên, đứng dậy, mặc cho vết thương đau nhức. Anh không thể để Dũng chiến thắng.

“Các người không hiểu rồi,” Dũng nói, giọng điệu đầy chế giễu. “Tôi không chỉ là kẻ thù của các người. Tôi còn có một bí mật… mà các người sẽ không bao giờ ngờ tới.”

Tâm trí Minh chao đảo. Bí mật gì? Nhưng cô không có thời gian để suy nghĩ. Họ cần phải thoát khỏi đây.

“Đi!” Minh ra lệnh, dẫn dắt Hạ và Hoàng về phía cửa. Họ chạy, nhưng Dũng vẫn ở đó, chặn mọi lối thoát. “Các người không thể đi đâu cả. Chưa bao giờ.”

“Mày không thể giữ chúng ta lại mãi,” Minh nói, cảm giác tức giận dâng trào. “Chúng ta sẽ không để mày thắng!”

Nhưng ngay lúc đó, tiếng mưa bên ngoài trở nên mạnh mẽ hơn, như một dấu hiệu của sự biến chuyển. Một cảm giác mơ hồ tràn ngập trong lòng Minh, như thể có điều gì đó sắp xảy ra.“Cẩn thận!” Hạ hô lên khi một tên tay sai khác lao tới, nhưng Minh đã kịp thời đẩy Hạ ra, cú đấm từ tên đó trượt qua.

“Chạy!” Hoàng kêu lên, nhưng Dũng đã ngăn lại. “Các người không thể thoát được đâu.”

“Chúng ta sẽ tìm cách!” Minh đáp, ánh mắt quyết tâm. Họ không thể để Dũng thắng. Mọi thứ đều đang ở trong tầm tay, nhưng bí mật mà Dũng nắm giữ lại khiến mọi thứ trở nên phức tạp hơn.

“Dừng lại!” Dũng quát, ánh mắt của hắn như một con thú săn mồi. “Các người không biết gì về mối liên hệ giữa tôi và cô ấy.” Hắn chỉ tay về phía Hạ.

“Ý mày là gì?” Minh hỏi, trái tim đập thình thịch. Cô cảm thấy một nỗi lo âu dâng trào. Hạ là em gái của một trong những nạn nhân, nhưng mối liên hệ nào lại khiến Dũng tự tin như vậy?

“Cô ấy… có một bí mật mà chính cô ấy cũng chưa biết,” Dũng cười, ánh mắt toát lên sự thỏa mãn. “Cô ấy không chỉ là một nạn nhân.”

Minh cảm thấy như mọi thứ đang sụp đổ. “Hạ, cậu… cậu có biết điều gì không?” cô hỏi, giọng run rẩy.

Hạ nhìn Minh, đôi mắt to tròn chứa đầy sự hoang mang. “Mình không biết. Mình… không hiểu.”

“Cô ấy là con gái của một người mà tôi đã từng giết,” Dũng nói, từng lời hắn thốt ra như những nhát dao đâm vào trái tim Minh. “Cô ấy là họ hàng của tôi.”

“Không!” Minh lắc đầu, không thể tin vào tai mình. “Đó không thể là sự thật!”

“Đó là sự thật,” Dũng khẳng định, ánh mắt hắn như một cái bẫy, chờ đợi phản ứng của họ. “Và giờ đây, cô ấy sẽ phải chọn giữa gia đình và bạn bè.”

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng, Minh cảm thấy như thế giới xung quanh đã ngừng lại. Mọi thứ bỗng trở nên hỗn loạn. Hạ, cô ấy… có liên quan đến Dũng? Tất cả những gì họ đã trải qua, mọi cuộc chiến, mọi nỗi đau, giờ đây lại bị đẩy vào một tình thế nghiệt ngã hơn.

“Chúng ta… chúng ta phải đi,” Hoàng nói, sự kiên định trong giọng nói của anh như một ánh sáng trong bóng tối. “Không thể để Dũng chiến thắng.”

“Đi!” Minh hô lên, nhưng lòng cô nặng trĩu. Họ không chỉ đang chạy trốn khỏi Dũng, mà còn phải đối mặt với sự thật mà họ chưa bao giờ tưởng tượng ra.

“Chạy!” Minh kéo Hạ, nhưng trong lòng đầy lo lắng. Họ cần phải tìm ra sự thật, bất kể nó đau đớn như thế nào.

Nhưng Dũng vẫn đứng đó, ánh mắt lạnh lùng như một kẻ săn mồi đang chờ đợi con mồi của mình. “Đừng nghĩ rằng các người có thể thoát được. Mọi thứ mới chỉ bắt đầu.”

Khi họ lao ra khỏi căn phòng, tiếng mưa vẫn rơi đều đặn, như một lời nhắc nhở rằng cuộc chiến này chưa kết thúc. Những bí mật còn sâu xa hơn đang chờ được khám phá, và một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi đang ở phía trước.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.