Trả Thù Trong Đêm Mưa

Chương 17: Đêm Mưa Bão




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 17 miễn phí!

Cơn bão ập đến bất ngờ, những cơn gió mạnh thổi rít qua từng góc phố, khiến cho không khí trở nên nặng nề và ngột ngạt. Minh và Hạ chạy thục mạng trong màn mưa, lòng dạ rối bời. Họ biết rằng chỉ còn một lựa chọn duy nhất: đối đầu với Dũng.

“Chúng ta phải tìm Hoàng!” Minh hét lên giữa tiếng gió rít.

“Nhưng làm sao chúng ta có thể ra ngoài mà không bị phát hiện?” Hạ hỏi, đôi mắt lo lắng nhìn quanh.

“Chúng ta có thể tìm một đường tắt,” Minh đáp, cố gắng giữ bình tĩnh. Cô nhớ rõ từng ngõ hẻm trong thành phố, nơi mà những bí mật bị chôn vùi. Họ rẽ vào một con hẻm nhỏ, nơi ánh sáng chỉ le lói từ những tấm biển quảng cáo cũ kỹ.

“Minh, có vẻ như chúng ta đã bị theo dõi,” Hạ nói, giọng nhỏ lại. “Tôi cảm thấy có ai đó đang ở gần đây.”

“Chúng ta không thể dừng lại,” Minh quyết định, “Hãy đi nhanh hơn.”

Giữa lúc hoảng loạn, họ nghe thấy tiếng bước chân vang lên phía sau. Minh quay lại, thấy một bóng đen đang tiến gần. “Chạy!” Cô gào lên, kéo Hạ chạy về phía cuối hẻm.

Họ lao ra khỏi con hẻm, và trước mắt là một bãi đỗ xe bỏ hoang. Đèn xe nhấp nháy trong mưa, nhưng không có ai bên trong. “Chúng ta có thể trốn ở đây một lúc,” Hạ đề nghị.

“Không, chúng ta phải tìm Hoàng!” Minh kiên quyết. “Tôi không thể để anh ấy một mình đối mặt với Dũng.”

Đúng lúc đó, một tiếng súng vang lên, làm cả hai giật mình. Minh cảm thấy tim đập mạnh. “Hạ, đi theo tôi!”

Họ chạy ra ngoài bãi đỗ xe, nhưng bất ngờ một nhóm tay sai của Dũng xuất hiện, chặn lối đi của họ. “Đứng lại!” Một tên trong số đó quát, ánh mắt đầy thách thức.

“Chúng ta không thể dừng lại!” Minh nói, nắm chặt tay Hạ. “Đi!”

Bất chấp sự chênh lệch về số lượng, họ lao vào cuộc chiến. Minh cảm thấy adrenaline dâng trào, từng cú đấm, từng cú đá như thổi bùng lên ngọn lửa trong lòng cô. Hạ bên cạnh không ngừng hỗ trợ, dùng kỹ năng công nghệ của mình để tạo ra một làn khói mù mịt, làm cho kẻ thù mất phương hướng.

“Chạy theo tôi!” Minh hô lớn, dẫn Hạ ra khỏi vòng vây. Họ rẽ vào một ngã rẽ khác, và bỗng nhiên, ánh đèn flash chói lòa xuất hiện từ một chiếc xe.

“Đó là Hoàng!” Hạ kêu lên, chạy về phía chiếc xe. Hoàng, với vẻ mặt mệt mỏi nhưng kiên quyết, đang đứng bên trong, nắm chặt vô lăng.

“Vào nhanh!” Hoàng hét lên, mở cửa xe. Họ nhảy vào bên trong, và Hoàng đạp ga, chiếc xe lao đi như một mũi tên.“Có tin gì không?” Minh hỏi, thở hổn hển.

“Dũng đang ở gần đây. Hắn đã biết chúng ta đang tìm hắn,” Hoàng đáp, ánh mắt căng thẳng. “Chúng ta cần một kế hoạch.”

“Mưa đang làm mọi thứ khó khăn hơn,” Hạ nói, nhìn ra ngoài. “Nếu tiếp tục như thế này, hắn sẽ không ngần ngại ra tay.”

“Chúng ta cần phải làm cho hắn không thể theo dõi được,” Minh suy nghĩ. “Hạ, em có thể hack vào hệ thống an ninh của hắn không?”

“Có thể,” Hạ đáp, đôi mắt sáng lên. “Nhưng tôi cần thời gian.”

“Thời gian là thứ chúng ta không có,” Hoàng nói. “Chúng ta phải hành động ngay.”

“Chúng ta có thể tạo ra một cuộc rối loạn,” Minh đề xuất. “Nếu có thể làm cho Dũng mất tập trung, chúng ta sẽ có cơ hội.”

“Một kế hoạch liều lĩnh,” Hoàng nhận xét, nhưng nụ cười lại nở trên môi anh. “Tôi thích điều đó.”

“Mưa sẽ là đồng minh của chúng ta,” Minh nói, quyết tâm hiện rõ trong ánh mắt.

Họ quyết định quay lại, nhưng lần này, không phải để trốn chạy. Họ sẽ đối đầu với Dũng, không chỉ để trả thù mà còn để giải thoát cho những người đã phải chịu đựng.

Chiếc xe dừng lại ở một góc khuất gần nơi Dũng hoạt động. Mưa vẫn rơi như trút nước, nhưng lòng họ như bừng sáng với quyết tâm. Minh cảm thấy từng giọt nước như rửa sạch mọi nỗi lo âu, chỉ còn lại mục tiêu duy nhất: đối mặt với kẻ thù.

“Chuẩn bị nhé,” Hoàng nói, ánh mắt rực lửa. “Chúng ta sẽ không bỏ cuộc.”

Họ bước ra khỏi xe, trong lòng đầy sợ hãi nhưng cũng tràn đầy quyết tâm. Mưa vẫn rơi, nhưng giờ đây, nó không chỉ mang nỗi buồn mà còn là sức mạnh. Cuộc chiến đã bắt đầu, và không có đường lùi.

Giữa cơn bão, âm thanh của những tiếng súng vang lên, như một lời gọi cho cuộc chiến không có hồi kết. Minh cảm thấy sự hồi hộp lan tỏa trong từng thớ thịt, nhưng cô biết rằng, không gì có thể ngăn cản họ nữa. Cuộc chiến này không chỉ để trả thù, mà còn để tìm kiếm công lý.

Và trong cái đêm mưa bão này, mọi thứ sẽ được quyết định.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.