Trái Tim Bị Đánh Đầu

Chương 11: Đánh Đổi Tự Do




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 11 miễn phí!

Minh Khê mở mắt, cảm giác nặng trĩu trên cơ thể khiến cô bối rối. Cô nhận ra mình đang ở trong một căn phòng tối, ánh sáng từ những khe cửa sổ hẹp chiếu vào, tạo ra những vệt sáng yếu ớt. Cô cố gắng đứng dậy nhưng những sợi dây trói chặt quanh tay khiến cô không thể cử động. Tim cô đập mạnh khi nhận ra mình đã bị bắt cóc.

Tiếng bước chân vang lên từ ngoài cửa. Một người đàn ông bước vào, gương mặt lạnh lùng, ánh mắt sắc lạnh như dao. Minh Khê lùi lại, cảm giác sợ hãi bao trùm lấy cô.

“Chào mừng đến với nơi mà những người phản bội sẽ được dạy dỗ,” hắn ta nói, giọng điệu hằn học. “Chúng ta có nhiều điều cần thảo luận.”

“Các người muốn gì?” Minh Khê cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh nhưng không giấu nổi sự run rẩy.

“Rất đơn giản. Chúng tôi muốn biết những gì bạn biết về nhóm nổi dậy,” hắn ta đáp, tiến lại gần hơn. “Nếu bạn hợp tác, có thể bạn sẽ được thả.”

Cô không thể để họ biết bất cứ điều gì. Những người bạn của cô, họ đang trong nguy hiểm. “Tôi không biết gì cả,” cô lắc đầu, lòng tràn đầy lo lắng.

Hắn ta cười nhạt. “Thật không may. Chúng tôi sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu.” Hắn ta quay lưng rời khỏi phòng, để lại Minh Khê trong bóng tối và sự hoảng loạn.

***

Bên ngoài, Nhật Huy không ngừng lo lắng. Anh đã cảm nhận được sự bất thường từ khi Minh Khê không về nhà. Cảm giác bất an lớn dần, như thể một điều gì đó tồi tệ sắp xảy ra. Anh quyết định phải hành động.

“Chúng ta phải tìm Minh Khê,” anh nói với Lưu Hạo và Quốc Duy khi họ tụ tập lại với nhau. “Cô ấy có thể đang gặp nguy hiểm.”

“Nhưng làm thế nào?” Hạo hỏi, ánh mắt lo âu. “Chúng ta không có bất kỳ thông tin nào.”

“Chúng ta cần tìm hiểu xem cô ấy đã đi đâu. Có thể có manh mối từ những người xung quanh,” Nhật Huy đáp, quyết tâm hiện rõ trong giọng nói.

Quốc Duy gật đầu, “Tôi sẽ hỏi một số người có liên quan đến chính quyền. Họ có thể biết gì đó.”

Hạo thở dài, “Tôi sẽ tìm kiếm những thông tin trong khu vực. Có thể chúng ta sẽ tìm thấy dấu vết.”

Nhật Huy cảm thấy một chút yên tâm khi thấy mọi người sẵn sàng giúp đỡ. “Chúng ta không thể để Minh Khê một mình,” anh nhấn mạnh. “Cô ấy cần chúng ta.”

***

Minh Khê bị tra hỏi liên tục. Những câu hỏi xoáy sâu vào tâm trí cô, khiến cô cảm thấy mệt mỏi và hoảng loạn. Cô phải giữ bí mật, không thể tiết lộ bất kỳ thông tin nào về nhóm nổi dậy. Thời gian trôi qua, nỗi sợ hãi dần biến thành sự quyết tâm. Cô không thể để mình gục ngã.

Một ngày trôi qua, và rồi, khi ánh sáng nhạt dần, cửa phòng lại mở ra. Lần này, một người phụ nữ bước vào, khác với người đàn ông trước đó. Cô ta có vẻ điềm tĩnh hơn, ánh mắt không hề hung dữ.

“Xin chào, Minh Khê,” cô ta nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng sắc bén. “Tôi là người sẽ giúp bạn. Nhưng trước tiên, bạn cần phải hợp tác.”“Tôi sẽ không nói gì cả,” Minh Khê đáp, lòng kiên quyết.

Người phụ nữ mỉm cười, “Không sao. Chúng tôi có nhiều cách để thuyết phục bạn.”

Cô ta đưa tay ra, một chiếc điện thoại nhỏ xuất hiện, ánh sáng từ màn hình chiếu rọi lên khuôn mặt Minh Khê. “Hãy nghĩ đến những người bạn của bạn. Họ có thể cũng đang trong tình trạng nguy hiểm như bạn.”

Những lời nói ấy như một mũi dao đâm vào lòng cô. Cô không thể để họ phải chịu khổ vì mình. Minh Khê cảm thấy áp lực, nhưng cô cũng biết rằng mình không thể phản bội những người đã luôn đứng bên cạnh cô.

***

Nhật Huy không ngừng tìm kiếm. Anh và nhóm bạn đã thu thập được một số thông tin về nơi có thể Minh Khê đang bị giam giữ. Họ đã đến một khu vực hoang vắng, nơi được cho là có liên quan đến chính quyền.

“Chúng ta phải cẩn thận,” Hạo nói, quan sát xung quanh. “Có thể có bẫy.”

“Nhưng chúng ta không thể đứng im,” Nhật Huy kiên quyết. “Tôi sẽ không để cô ấy lại một mình.”

Họ di chuyển từng bước, sự hồi hộp tăng cao. Mỗi tiếng động nhỏ cũng khiến họ giật mình. Nhật Huy cảm thấy một sức mạnh vô hình thúc đẩy anh tiến về phía trước, không gì có thể ngăn cản.

“Ở đây!” Quốc Duy chỉ tay về phía một tòa nhà cũ kỹ. “Có thể là nơi đó.”

Nhật Huy gật đầu, lòng đầy quyết tâm. “Chúng ta vào trong.”

Họ tiến vào tòa nhà, cảm giác như từng bước đi đều đặt cược vào sự sống còn của Minh Khê. Những bóng đen lẩn khuất trong góc tối, nhưng họ không thể lùi bước. Tình yêu và sự quyết tâm lấp đầy lòng họ, khiến họ trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

***

Minh Khê chợt nghe thấy tiếng động từ bên ngoài. Cô cố gắng lắng nghe, cảm giác như có ai đó đang đến gần. Hy vọng lóe lên trong lòng cô. Có thể đó là những người bạn của cô.

“Minh Khê!” Tiếng gọi vang lên, quen thuộc và mạnh mẽ. Nhật Huy!

Cô cảm thấy lòng mình như vỡ òa, nhưng sự e ngại vẫn đè nặng. Liệu họ có tìm thấy cô trước khi quá muộn? Cô không thể để họ gặp nguy hiểm.

“Đừng lo lắng, tôi sẽ cứu em,” tiếng Nhật Huy vang lên, đầy quyết tâm. Cô có thể cảm nhận được sự ấm áp từ giọng nói đó.

Mọi thứ trở nên hỗn loạn khi tiếng bước chân và tiếng la hét vang lên. Minh Khê cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. Họ đã đến gần, nhưng liệu họ có thể vượt qua được những kẻ thù đang chực chờ?

Cô hít sâu một hơi, cầu nguyện cho mọi thứ sẽ ổn. Tình yêu của họ sẽ là sức mạnh để vượt qua mọi thử thách. Nhưng liệu có đủ để đánh đổi tự do? Cô không biết, nhưng một điều chắc chắn rằng, họ sẽ không bao giờ từ bỏ nhau.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.