Trái Tim Bị Đánh Đầu

Chương 16: Bước Ngoặt Định Mệnh




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 16 miễn phí!

Nhật Huy đứng giữa đống đổ nát, cảm giác tê dại lan tỏa khắp cơ thể. Những tiếng nổ, tiếng la hét vẫn còn vang vọng trong đầu anh. Đột nhiên, một luồng gió lạnh lẽo thổi qua, mang theo nỗi lo âu về những gì đang diễn ra xung quanh. Anh quay lại nhìn Minh Khê, đôi mắt cô ánh lên sự quyết tâm nhưng cũng đầy lo lắng.

“Chúng ta phải tìm hiểu chuyện này,” Nhật Huy nói, giọng anh cứng rắn. “Có điều gì đó lớn hơn đang diễn ra, và chúng ta không thể đứng yên.”

“Nhưng… chúng ta cần phải cứu Thiên Thư đã,” Minh Khê đáp, giọng cô run rẩy. “Cô ấy đang rất yếu.”

“Em không hiểu sao?” Nhật Huy thở dài, gương mặt anh hiện rõ sự căng thẳng. “Đây không chỉ là về chúng ta. Nếu những gì đang xảy ra liên quan đến việc thao túng Omega, có thể sẽ có nhiều người bị ảnh hưởng hơn nữa.”

Minh Khê lặng người. Cô đã từng cảm nhận được sự bất thường trong không khí, một cảm giác như có ai đó đang giật dây mọi thứ từ xa. “Anh nghĩ… ai đứng sau tất cả những chuyện này?”

“Có thể là một nhóm nào đó trong chính quyền. Họ không chỉ muốn kiểm soát Omega mà còn muốn tạo ra sự hỗn loạn.” Nhật Huy dừng lại, nắm chặt tay. “Chúng ta cần tìm ra ai đang đứng sau và ngăn chặn họ.”

Cả hai quay lại chỗ Thiên Thư, nơi cô bạn đang được nâng đỡ bởi Lưu Hạo và Đặng Minh Tuấn. Nhìn thấy họ, Minh Khê cảm thấy một chút yên tâm. “Cô ấy thế nào rồi?” cô hỏi, lòng đầy lo lắng.

“Vết thương không quá nặng, nhưng cô ấy cần được chăm sóc ngay,” Lưu Hạo đáp, ánh mắt lo lắng. “Chúng ta không thể ở đây lâu.”

“Chúng ta phải đi ngay,” Nhật Huy nói, ánh mắt anh quét qua xung quanh. “Nhưng trước tiên, chúng ta cần thông tin. Có lẽ có một ai đó trong khu vực này biết điều gì đang diễn ra.”

“Có thể tìm kiếm trong các tòa nhà gần đây,” Đặng Minh Tuấn đề xuất. “Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng.”

“Để em đi cùng với anh,” Minh Khê nói, quyết tâm trong giọng nói. “Em có thể cảm nhận được những gì mọi người đang nghĩ. Có thể em sẽ tìm ra được điều gì đó.”

Nhật Huy gật đầu, nhưng trong lòng vẫn có chút lo lắng. “Được, nhưng em phải rất cẩn thận. Nếu có chuyện gì xảy ra…”

“Em sẽ không để điều gì xảy ra với mình đâu,” cô đáp, giọng chắc nịch.

Họ nhanh chóng di chuyển về phía những tòa nhà gần đó, lòng đầy hồi hộp. Mỗi bước đi như đè nặng lên tâm trí họ. Thế giới xung quanh dường như bùng nổ với sự hỗn loạn, nhưng Minh Khê cảm thấy một sức mạnh trong lòng, một niềm tin rằng họ có thể tìm ra sự thật.

Khi đến một tòa nhà cũ kỹ, Nhật Huy và Minh Khê quyết định vào bên trong. Mọi thứ xung quanh như bị bỏ hoang, chỉ còn lại những dấu vết của quá khứ. Cảm giác bất an len lỏi trong lòng họ khi bước qua từng bậc thang, nhưng họ không thể dừng lại.

“Em có cảm thấy gì không?” Nhật Huy hỏi, ánh mắt anh chăm chú quan sát từng góc tối.

Minh Khê nhắm mắt lại, hít thở sâu để cảm nhận. Hơi thở của những người đã từng sống ở đây, những cảm xúc nặng nề và sự tuyệt vọng. “Có một điều gì đó… có thể là ai đó đang theo dõi chúng ta,” cô đáp, giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy sự nghi ngại.

“Chúng ta cần phải cẩn thận.” Nhật Huy nói, nắm chặt tay cô hơn. “Hãy đi nhanh lên.”Họ di chuyển qua các hành lang tối tăm, cảm giác như có hàng triệu đôi mắt đang theo dõi. Đột nhiên, một tiếng động mạnh vang lên từ phía sau, khiến họ giật mình. Nhật Huy quay lại, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ mối đe dọa nào.

“Chúng ta không thể ở đây lâu.” Minh Khê cảm nhận rõ sự căng thẳng trong không khí. “Có thể có ai đó ở đây.”

“Đi nào!” Nhật Huy kéo cô về phía trước, lòng đầy lo lắng. Họ cần tìm ra sự thật, nhưng điều gì đang chờ đợi họ phía trước?

Bên ngoài, ánh sáng mặt trời đã bắt đầu lặn, tạo nên một bầu không khí u ám. Nhật Huy cảm thấy một cảm giác nặng nề đè lên vai, như thể sắp có một cơn bão lớn ập đến. Họ không chỉ đang đối mặt với một cuộc chiến mà còn với một âm mưu lớn hơn nhiều.

Khi họ đến một căn phòng lớn, ánh sáng mờ ảo chiếu rọi từ những cửa sổ vỡ nát. Minh Khê bước vào trước, cảm nhận được sự hiện diện của ai đó. “Có điều gì đó không ổn,” cô thì thầm.

Đột nhiên, từ bóng tối, một người bước ra, gương mặt quen thuộc. Đó là Quốc Duy, ánh mắt kiêu ngạo của anh ta không thể che giấu được sự tự mãn. “Thật thú vị khi thấy các người ở đây,” anh ta cười, giọng nói đầy mỉa mai. “Có vẻ như các người đang tìm kiếm điều gì đó.”

“Quốc Duy!” Nhật Huy gầm lên, sự tức giận hiện rõ trong mắt. “Cậu đang làm gì ở đây?”

“Thú vị thật, nhỉ? Các người cứ tưởng rằng mình có thể thoát khỏi mọi thứ dễ dàng như vậy.” Quốc Duy bước lên, ánh mắt đầy thách thức. “Tôi nghĩ đã đến lúc các người phải nhận ra rằng mình chỉ là những con cờ trong trò chơi này.”

“Trò chơi nào?” Minh Khê hỏi, cảm giác bất an trào dâng. “Cậu đang nói về ai?”

Quốc Duy chỉ cười, nụ cười lạnh lẽo. “Có những thế lực lớn hơn nhiều đang thao túng mọi thứ. Các người không thể tưởng tượng nổi đâu.”

Nhật Huy siết chặt tay, ánh mắt anh trở nên sắc bén hơn bao giờ hết. “Nếu cậu không nói ra, tôi sẽ không ngần ngại để cậu trả giá.”

“Cảnh cáo thú vị đấy.” Quốc Duy nhún vai, nhưng Minh Khê cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. “Nhưng các người sẽ không bao giờ biết được sự thật. Và đó chính là điều khiến tôi thích thú.”

“Chúng ta sẽ không để cậu làm điều đó!” Nhật Huy hét lên, lòng đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ tìm ra sự thật, bất kể cậu có muốn hay không!”

Quốc Duy chỉ cười, nhưng trong ánh mắt anh ta có điều gì đó bí ẩn. “Hãy cẩn thận, các người. Bước tiếp theo của trò chơi này sẽ không dễ dàng đâu.”

Khi Quốc Duy biến mất vào bóng tối, Minh Khê và Nhật Huy nhìn nhau, lòng đầy lo lắng. Họ đã lạc vào một trò chơi nguy hiểm hơn họ tưởng, và giờ đây, họ không chỉ đấu tranh cho bản thân mà còn phải đối mặt với những âm mưu tăm tối đang đe dọa cả thế giới mà họ đang sống.

“Chúng ta phải tìm ra ai đứng sau tất cả,” Nhật Huy nói, ánh mắt kiên quyết. “Đây mới chỉ là bắt đầu.”

Minh Khê gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không dừng lại. Sự thật sẽ được phơi bày.”

Và trong bóng tối của căn phòng, họ biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, với những bí mật đang chờ đợi được khám phá.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.