Minh Khê và Nhật Huy chạy vội qua các con hẻm tối tăm, cảm giác hồi hộp xâm chiếm từng bước chân. Họ cần phải gặp Lưu Hạo ngay lập tức. Những gì vừa nghe thấy trong cuộc họp không thể bị bỏ qua. Mỗi bước đi càng làm Minh Khê thêm lo lắng. Ánh mắt của Thành Đạt như một mũi dao, sắc bén và đầy nghi ngờ.
“Chúng ta phải làm gì bây giờ?” Minh Khê hỏi, giọng cô run rẩy. “Nếu Thành Đạt báo cáo lại, mọi thứ sẽ sụp đổ.”
“Đừng lo,” Nhật Huy trấn an, “Chúng ta sẽ tìm cách bảo vệ nhóm. Hạo và mọi người cần biết ngay về kế hoạch này.”
Họ rẽ vào một góc khuất, nơi có ít ánh sáng hơn. Đột nhiên, một tiếng động vang lên từ phía sau khiến cả hai dừng lại. Nhật Huy kéo Minh Khê sát vào mình, lắng nghe. Một bóng người bước ra từ bóng tối, không ai khác chính là Lưu Hạo.
“Tôi đã thấy các bạn,” Hạo nói, giọng anh trầm và nghiêm túc. “Có chuyện gì không ổn?”
“Chúng ta cần nói chuyện ngay,” Nhật Huy khẩn trương, “Có thông tin quan trọng từ cuộc họp.”
Hạo nhíu mày, “Thế nào? Nhanh lên.”
Khi họ ba người tụ tập lại, Minh Khê bắt đầu kể lại những gì họ đã nghe. Hơi thở của cô dồn dập, nhưng quyết tâm vẫn không hề giảm. Những âm mưu đen tối được phác họa trước mắt, như những hình ảnh ám ảnh không thể xóa nhòa.
“Chúng ta phải hành động trước khi họ ra tay,” Hạo nói, ánh mắt sáng rực. “Nếu họ có kế hoạch tiêu diệt các Omega, chúng ta sẽ không còn thời gian để chuẩn bị.”
“Nhưng chúng ta không thể hành động một cách liều lĩnh,” Minh Khê nói, “Cần phải có kế hoạch cụ thể, và chắc chắn rằng không ai trong nhóm sẽ bị nghi ngờ.”
Nhật Huy gật đầu, “Chúng ta cần tìm ra kẻ phản bội trong nhóm. Một trong số họ có thể đang làm việc với Thành Đạt.”
Hạo nhìn quanh, rồi hạ giọng, “Tôi đã nghi ngờ một vài người. Quốc Duy có vẻ đang quá hăng hái gần đây, và Bảo Ngọc… cô ấy có những mối quan hệ không rõ ràng.”
“Đừng vội kết luận,” Minh Khê ngắt lời, “Chúng ta cần tìm hiểu kỹ lưỡng. Nếu không, có thể chúng ta sẽ làm tổn thương những người vô tội.”
“Cô nói đúng,” Nhật Huy đồng tình. “Chúng ta sẽ phải theo dõi mọi người trong nhóm, xem ai có hành động lạ.”
“Vậy ai sẽ là người theo dõi?” Hạo hỏi.
“Chúng ta sẽ chia ra,” Nhật Huy đề xuất, “Mỗi người theo sát một thành viên trong nhóm, ghi lại mọi hành động đáng ngờ.”Minh Khê cảm thấy lo lắng, nhưng cô biết đây là cách duy nhất để bảo vệ mọi người. “Tôi sẽ theo dõi Quốc Duy,” cô quyết định, “Cảm giác của tôi về anh ta không ổn.”
“Vậy tôi sẽ theo dõi Bảo Ngọc,” Hạo nói, “Cô ấy có vẻ rất gần gũi với các Alpha khác.”
“Còn tôi sẽ ở lại đây, xem xét tình hình,” Nhật Huy nói, “Nếu có bất cứ điều gì đáng ngờ, tôi sẽ báo lại ngay.”
Cả ba người cảm nhận được nỗi lo lắng, nhưng cũng thấm nhuần tinh thần quyết tâm. Họ biết rằng thời gian không còn nhiều, và mọi quyết định đều có thể ảnh hưởng đến số phận của cả nhóm.
Khi họ chuẩn bị tách ra, Minh Khê cảm thấy một cơn gió lạnh lướt qua, khiến cô rùng mình. “Hãy cẩn thận,” cô nhắc nhở, “Chúng ta không thể để kẻ thù có cơ hội tấn công bất ngờ.”
“Yên tâm,” Nhật Huy nói, ánh mắt đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không để ai bị tổn thương.”
Khi cả ba chia tay, Minh Khê cảm thấy nỗi lo lắng trong lòng. Mọi thứ trở nên mờ mịt, và bóng tối dường như đang bao trùm lấy họ. Cô bắt đầu theo dõi Quốc Duy, trái tim đập rộn ràng. Liệu anh ta có phải là kẻ phản bội? Hay chỉ là một người đang cố gắng làm điều tốt?
Cô dõi theo từng bước chân của Quốc Duy, cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Mỗi cử chỉ, mỗi ánh mắt của anh đều có thể là manh mối. Nhưng khi cô tiến gần hơn, một điều bất ngờ xảy ra. Quốc Duy dừng lại, quay đầu nhìn về phía cô.
“Minh Khê?” Anh ta gọi, ánh mắt lộ rõ sự ngạc nhiên.
Cô không kịp nghĩ nhiều, ngay lập tức lùi lại một bước, nhưng đã quá muộn. Quốc Duy tiến lại gần, ánh mắt chất chứa điều gì đó mà cô không thể đọc được.
“Cô đang làm gì ở đây?” Anh ta hỏi, giọng điệu không còn như bình thường.
Minh Khê cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. “Tôi… chỉ đi dạo thôi,” cô lắp bắp, cố gắng giữ vẻ tự nhiên.
“Đi dạo giữa đêm khuya? Cô không thấy lạ sao?” Quốc Duy nhướng mày, sự nghi ngờ hiện rõ trên gương mặt.
Cô cảm thấy như bị ánh mắt anh ta thấu hiểu, như thể anh ta đã biết được tất cả. Trong khoảnh khắc đó, Minh Khê nhận ra rằng cuộc chiến không chỉ là chống lại kẻ thù bên ngoài mà còn phải đối mặt với những kẻ thù trong chính lòng mình. Bóng tối không chỉ đến từ những kẻ phản bội mà còn từ những nghi ngờ đang dần lớn lên giữa các thành viên trong nhóm.
“Chúng ta cần phải cẩn thận hơn,” cô nghĩ, khi ánh mắt Quốc Duy dõi theo từng động thái của mình. Mọi thứ đang trở nên phức tạp hơn bao giờ hết, và Minh Khê biết rằng cô phải tìm ra sự thật, trước khi quá muộn.


Bình luận chương