Trẫm Không Yêu Ngươi

Chương 11: Đêm Tuyết Bên Hồ




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 11 miễn phí!

Tuyết rơi từ chiều, phủ lên kinh thành một màn trắng lạnh lẽo, xóa nhòa mọi dấu vết của ngày cũ. Mỗi mái ngói, mỗi cành mai, mỗi lối đi quanh co đều chìm trong tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió rít khẽ qua khe cửa, lạnh đến tận xương.

Tạ Ngọc Dao khoác áo choàng dày, một mình rời khỏi Tố Hoa cung khi ánh đèn trong cung điện đã tắt lịm. Hơi lạnh ngấm qua vạt áo, bàn tay nàng giấu trong tay áo, từng ngón tê buốt nhưng bước chân vẫn vững vàng hướng về phía hồ Trường Ngọc. Nơi ấy, mặt nước đã đóng băng mỏng, tuyết phủ trắng xóa, ánh trăng soi xuống chỉ còn một vệt nhàn nhạt lẫn trong sương mù.

Dưới gốc mai bên bờ hồ, một bóng người đã đứng đợi, áo dài trắng tựa như hòa vào tuyết, chỉ có mái tóc đen xõa ngang vai và dáng đứng đơn độc là nổi bật giữa cảnh vật. Tần Duệ Chi, vai phủ đầy tuyết, lặng lẽ như một pho tượng đá. Khi nghe tiếng bước chân, chàng quay lại, ánh mắt u hoài dừng trên khuôn mặt Ngọc Dao. Trong đôi mắt ấy, vừa có ấm áp cũ, vừa có nỗi buồn khôn nguôi.

Ngọc Dao dừng lại cách chàng một quãng ngắn. Nàng không cất tiếng chào, chỉ nhìn chàng thật lâu, để mặc cho gió lạnh và nỗi bất an dâng lên trong lòng. Tần Duệ Chi mỉm cười, nụ cười ấy mang chút xót xa, pha lẫn dịu dàng thân thuộc.

— Dao nhi, nàng vẫn nhớ những đêm tuyết ở Tạ phủ chứ? — Giọng chàng trầm lắng, nhẹ như tiếng tuyết rơi. — Năm ấy, ta và nàng ngồi dưới mái hiên, nghe tiếng tuyết rơi, uống trà mai, nói chuyện thiên hạ. Khi ấy, chỉ mong thời gian dừng lại mãi mãi.

Ngọc Dao khẽ rùng mình, hình ảnh năm xưa chợt ùa về như lớp sương mỏng, lấp lánh mà mong manh. Nhưng nàng không cho phép mình yếu đuối. Nàng siết chặt vạt áo, giọng bình thản nhưng kiên cường:

— Mọi thứ đã khác. Đêm đó, ta mất tất cả. Nếu không thay đổi, làm sao sống sót tới hôm nay?

Tần Duệ Chi lặng im, bàn tay trong tay áo siết chặt. Đôi mắt chàng lay động, nỗi day dứt hiện rõ trên gương mặt:

— Nếu năm ấy ta đến sớm hơn, nếu ta bất chấp tất cả đưa nàng đi, có lẽ mọi chuyện đã khác.

Ngọc Dao nhìn chàng, ánh mắt sáng quắc dưới trăng, không chút do dự:

— Không có “nếu như”. Chúng ta đều phải sống với sự thật. Ta không muốn mình, cũng không muốn chàng mãi vướng bận quá khứ.

Gió lạnh lùa qua, cuốn theo cánh mai cuối mùa. Tần Duệ Chi tiến lại gần, bóng chàng phủ lên dáng nàng, khoảng cách chỉ còn một cánh tay:

— Dao nhi, hãy đi cùng ta. Ta đã chuẩn bị sẵn mọi thứ. Đêm nay, chỉ cần nàng đồng ý, ta sẽ đưa nàng rời khỏi cung, rời khỏi chốn thị phi này.

Tim Ngọc Dao nhói lên, trong phút chốc nàng tưởng như mọi gông xiềng đều tan biến. Tự do—hai chữ ấy lấp lánh như sao rơi giữa đêm lạnh. Nhưng nàng chỉ lắc đầu, giọng bình tĩnh mà kiên định:

— Ta không thể đi. Nếu rời khỏi đây, mọi ân oán sẽ mãi chôn vùi trong bóng tối. Gia tộc ta chưa được giải oan, kẻ thù vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Ta không cam lòng.

Tần Duệ Chi thoáng biến sắc, ánh mắt tràn ngập bất lực:

— Ở lại, nàng chỉ là quân cờ. Nàng muốn chống lại tất cả ư? Chỉ bằng trí thông minh của mình thôi sao?

Ngọc Dao ngẩng đầu, đôi mắt long lanh ánh lệ nhưng tuyệt nhiên không yếu mềm:

— Ta không chỉ có trí tuệ, mà còn có niềm tin và mục tiêu. Ta không muốn trở thành gánh nặng cho ai, kể cả chàng.

Tần Duệ Chi cười khổ, nỗi đau hiện rõ trong từng đường nét:

— Ta không sợ vì nàng mà chuốc họa vào thân. Chỉ cần nàng muốn, ta có thể đánh đổi tất cả.

Nàng dịu giọng, ánh mắt ấm lên một chút:

— Chàng nói vậy là vì chưa từng trải qua cảm giác mất tất cả. Ta không muốn chàng vì ta mà lạc lối.

Tần Duệ Chi lặng thinh, ánh mắt chìm sâu vào bóng tối. Một lúc lâu sau, chàng nói, giọng khàn đặc:

— Nàng đã không còn là thiếu nữ cần người che chở nữa. Nhưng dù thế nào, ta vẫn muốn ở lại bên nàng, dùng thân phận Tể tướng chi tử, dùng tất cả những gì có thể để bảo vệ nàng.

Ngọc Dao khẽ cười, nụ cười ấy vừa cảm động vừa chua xót. Nàng quay người, nhìn mặt hồ phủ băng, bóng mình in mờ trên mặt nước.

— Nếu chàng thực sự muốn giúp ta, hãy giúp ta tìm ra chân tướng vụ án năm xưa. Đừng để mình thành quân cờ trong ván cờ quyền lực.

Tần Duệ Chi gật đầu, ánh mắt lóe lên tia kiên quyết:

— Ta hứa. Dù phải trả giá thế nào, ta cũng sẽ tìm ra sự thật cho nàng.

Gió lạnh thổi qua, cuốn theo tuyết trắng bay mù mịt. Hai người đứng bên hồ, mỗi người mang một nỗi niềm riêng, gần mà xa, giữa họ là vực sâu của những lựa chọn không thể quay đầu.

*

Khi Ngọc Dao trở về Tố Hoa cung, trời đã gần sáng. Đèn lồng trong viện vẫn leo lét cháy, ánh sáng vàng nhạt chập chờn trên nền tuyết. Nàng bước thật chậm, mỗi bước như đạp trên băng mỏng. Trong đầu, câu nói của Tần Duệ Chi cứ vang vọng mãi: “Chỉ cần nàng muốn, ta sẽ đưa nàng đi.” Nhưng nàng biết rõ, có những con đường, một khi đã bước vào, thì không còn đường lui.

Nàng ngồi xuống bên bàn, rót một chén trà, hơi ấm thoảng qua đầu ngón tay, nhưng không xua được lạnh giá trong lòng. Chiếc trâm ngọc giản dị lấp lánh ánh sáng nhạt, như nhắc nhở nàng về thân phận hiện tại: một phi tử thất sủng, một quân cờ nhỏ bé trong ván cờ quyền lực.

Trong lòng, Khế Ước Tâm Ấn âm ỉ như một vết bỏng. Mỗi lần nhớ đến Lục Dận, cơn đau ấy lại nhói lên, không chỉ trong thể xác mà còn trong tận cùng tâm khảm. Nàng không hiểu nổi vì sao, rõ ràng y là người lạnh lùng, đa nghi, thậm chí tàn nhẫn. Nhưng chỉ cần nhớ lại ánh mắt sâu thẳm của y, lời hứa trong đêm ấy, trái tim nàng lại rung lên những nhịp đập khó gọi tên. Nàng tự nhủ đó chỉ là cảm giác ảo do Khế Ước Tâm Ấn mang lại. Nhưng càng phủ nhận, nỗi rung động ấy càng bám riết, vừa đau đớn, vừa ngọt ngào.

*

Đêm khuya, bên ngoài cung điện, tuyết vẫn rơi không ngừng. Lục Dận đứng bên cửa sổ, ánh mắt dõi về phía Tố Hoa cung. Trong lòng y, Khế Ước Tâm Ấn như ngọn lửa nhỏ, âm ỉ đốt cháy từng tấc da thịt. Y không hiểu nổi chính mình: tại sao một nữ nhân như nàng lại có thể khiến y bận tâm đến thế, càng không hiểu vì sao chỉ cần thấy nàng gần gũi kẻ khác, y lại không kìm được cơn giận lạnh lẽo trong tim.

Tiêu Viễn đứng ngoài cửa, im lặng như chiếc bóng. Lục Dận không quay lại, chỉ trầm giọng hỏi:

— Ngươi thấy Tạ phi thế nào?

Tiêu Viễn đáp chậm rãi:

— Nàng ấy thông tuệ, giỏi che giấu cảm xúc, không dễ đoán, càng không dễ khuất phục.

Lục Dận khẽ nhếch môi, khóe mắt ánh lên tia lạnh lẽo:

— Càng như vậy, trẫm càng muốn biết rốt cuộc nàng ấy đang nghĩ gì, muốn gì.

Tiêu Viễn lặng im, trong lòng dâng lên bất an mơ hồ. Chủ tử y trước nay chưa từng đặt ai vào mắt, chỉ có nàng ấy, từ khi vào cung đã khiến mọi trật tự thay đổi.

Lục Dận xoay người, đôi mắt tối lại:

— Lệnh cho người canh giữ Tố Hoa cung nghiêm ngặt. Nếu có động tĩnh gì, lập tức bẩm báo.

— Tuân chỉ.

Tiêu Viễn lui ra, ánh mắt sắc lạnh dõi về phía đêm tối. Y biết, nguy hiểm đang đến rất gần, chỉ chờ một sơ suất nhỏ để bùng phát.

*

Sáng hôm sau, tuyết ngừng rơi, trời hửng lên một màu xám nhạt. Ngọc Dao được gọi đến điện Phượng Minh. Triệu Tần ngồi trên cao, áo gấm lộng lẫy càng tôn thêm vẻ sắc sảo lạnh lùng. Trong điện, không khí căng như dây đàn, chỉ một động tác nhỏ cũng đủ làm mọi thứ vỡ tan.

Ngọc Dao hành lễ, giữ cho nét mặt bình thản. Triệu Tần cất giọng ngọt ngào, nhưng từng từ đều giấu lưỡi dao bén ngót:

— Tạ phi, nghe nói đêm qua ngươi ra ngoài lúc nửa đêm. Có chuyện gì quan trọng đến thế?

Ngọc Dao đáp nhẹ, không ngẩng đầu:

— Thần thiếp chỉ ra hồ dạo mát, trong lòng bất an nên muốn đi một lát cho khuây khỏa.

Triệu Tần cười nhạt:

— Dạo mát giữa đêm tuyết, quả là khác người. Hay là ngươi có hẹn với ai đó?

Ngọc Dao ngước lên, đôi mắt trong trẻo như nước:

— Nếu nương nương nghi ngờ, xin cứ phái người tra xét. Thần thiếp không có gì phải giấu.

Triệu Tần mím môi, ánh mắt lóe lên tia sắc bén:

— Ngươi thông minh đấy, biết lấy lùi làm tiến. Nhưng chốn hậu cung, chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng đủ mất mạng. Ngươi nên nhớ lấy.

Ngọc Dao cúi đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh. Nàng hiểu, từ giây phút này, mọi bước đi của nàng đều bị dõi theo sát sao. Nhưng nỗi sợ hãi đã sớm rèn thành tấm khiên, không gì có thể lay chuyển quyết tâm trong nàng.

Rời khỏi điện Phượng Minh, nàng bắt gặp ánh mắt Tần Duệ Chi ở hành lang phía xa. Hai người nhìn nhau, không nói gì nhưng đã hiểu ý đối phương. Sợi dây vô hình giữa họ ngày càng căng, vừa là hy vọng, vừa là hiểm họa.

*

Buổi chiều, Lục Dận cho gọi Ngọc Dao. Y ngồi trên long ỷ, ánh mắt sâu thẳm, giọng nói lạnh như sương giá:

— Đêm qua, nàng gặp Tần Duệ Chi bên hồ?

Ngọc Dao không hề giật mình, chỉ đáp bình thản:— Phải. Chàng ấy muốn đưa thần thiếp rời khỏi cung.

Lục Dận nhíu mày, ánh mắt tối lại:

— Nàng có đồng ý không?

Nàng lắc đầu, ánh mắt kiên định:

— Thần thiếp không thể đi. Nếu rời khỏi đây, mọi bí ẩn về gia tộc sẽ mãi mãi không được sáng tỏ.

Lục Dận im lặng thật lâu, rồi cười nhạt:

— Nàng nghĩ trẫm sẽ tin nàng sao? Hay nàng định dùng chuyện nhà họ Tạ để lay động lòng trẫm?

Ngọc Dao ngẩng đầu, ánh mắt sáng rực:

— Thần thiếp không cầu bệ hạ tin, chỉ cầu được sống đúng với lương tâm mình.

Lục Dận bật cười, nụ cười lạnh lùng pha chút ngưỡng mộ:

— Nàng đúng là khác biệt.

Khế Ước Tâm Ấn bỗng đau nhói, khiến cả hai cùng thoáng biến sắc. Ngọc Dao siết chặt vạt áo, cố giấu cơn đau dưới vẻ bình thản. Lục Dận nhìn nàng, ánh mắt dịu lại, giọng thấp hẳn:

— Nếu trẫm nói, chỉ cần nàng muốn, trẫm có thể cho nàng tự do, nàng sẽ chọn gì?

Nàng im lặng, ánh mắt đan xen giữa khao khát và cảnh giác. Tự do—hai chữ ấy vẫn luôn là vết thương chưa lành trong lòng nàng. Nhưng nàng hiểu, tự do do người khác ban cho, không bao giờ là tự do thực sự.

— Thần thiếp muốn dùng chính sức mình giành lấy, không nhận từ tay bất cứ ai.

Lục Dận lặng im, ánh mắt dần chuyển thành trầm ngâm khó đoán. Y phất tay cho nàng lui. Khi nàng quay gót, y bỗng gọi lại:

— Nếu một ngày nàng không thể bước tiếp, hãy nhớ, trẫm vẫn ở đây.

Ngọc Dao dừng lại, không quay đầu, khóe môi khẽ nhếch lên, vừa cảm động vừa đau đớn.

*

Đêm lại buông xuống, tuyết đã ngừng rơi nhưng gió lạnh vẫn rít qua từng mái ngói, len lỏi vào từng góc khuất cung đình. Ngọc Dao nằm trên giường, mắt mở trừng trừng, trong đầu là khuôn mặt chồng chéo: Tần Duệ Chi với ánh mắt u buồn, Lục Dận với cái nhìn sâu thẳm, Triệu Tần với nụ cười sắc lạnh. Nàng biết, mỗi người đều đang kéo nàng về phía mình. Nhưng nàng không muốn thuộc về ai, càng không muốn làm con cờ trong tay bất kỳ thế lực nào.

Trong lòng, Khế Ước Tâm Ấn lại âm ỉ, lần này không chỉ là nỗi đau mà còn là cảm giác mong chờ một điều gì đó không rõ ràng. Hình bóng Lục Dận len vào tâm trí, mỗi lần nhớ lại ánh mắt ấy, lòng nàng lại dậy sóng. Nàng tự cười nhạo chính mình, rồi nhắm mắt, thả mình vào giấc ngủ chập chờn.

*

Đêm khuya, một cơn gió mạnh thốc qua làm cánh cửa sổ bật mở. Ngọc Dao giật mình tỉnh giấc, ngoài kia ánh trăng lạnh trải dài trên nền tuyết. Có tiếng động khẽ vang lên. Nàng choàng áo, bước ra hiên.

Dưới gốc mai, Tần Duệ Chi đứng đó, bóng dáng lặng lẽ hòa vào màn đêm. Chàng nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng mà kiên định:

— Ta không ngủ được, chỉ muốn nhìn thấy nàng bình an.

Ngọc Dao khẽ thở dài:

— Chàng không nên đến đây, nguy hiểm lắm.

— Ta không sợ. Đã quyết định ở lại, thì mọi hiểm nguy đều không đáng kể.

Nàng im lặng, lòng dâng lên cảm xúc khó gọi tên. Chàng vẫn là Tần Duệ Chi ngày trước, luôn vì nàng mà bất chấp tất cả. Nhưng nàng không còn là thiếu nữ yếu mềm năm xưa.

— Duệ Chi, cảm ơn chàng. Nhưng con đường phía trước, chỉ mình ta có thể đi.

Tần Duệ Chi gật đầu, trong mắt ánh lên nỗi buồn sâu thẳm:

— Nếu nàng mệt mỏi, hãy để ta là nơi nàng dựa vào một lần, được không?

Nàng nhìn chàng rất lâu, rồi nhẹ nhàng lắc đầu:

— Nếu một ngày ta gục ngã, ta sẽ nhớ đến chàng.

Chàng mỉm cười, nụ cười chua xót mà dịu dàng:

— Chỉ cần nàng nhớ, ta vẫn luôn ở đây.

Chàng quay đi, bóng dáng hòa vào màn đêm, chỉ còn dấu chân trên tuyết và mùi hương thanh nhã vương lại trong gió. Ngọc Dao đứng lặng rất lâu, trong lòng cuộn lên một cơn sóng ngầm. Lời hứa của chàng như viên ngọc sáng giữa đêm, chiếu rọi góc tối trong trái tim đầy thương tích.

*

Ở một nơi khác, Lục Dận vẫn đứng bên cửa sổ, mắt dõi về phía Tố Hoa cung. Khóe môi y khẽ nhếch, ánh mắt lạnh lẽo nhưng ẩn giấu tia sáng kỳ lạ. Y biết, đêm nay không ai ngủ yên. Ván cờ đã chuyển động, mỗi quân cờ đã chọn vị trí cho mình.

Ngoài cửa, Tiêu Viễn đứng chờ, tay đặt trên chuôi kiếm, ánh mắt cảnh giác hướng về bóng tối. Y hiểu rõ, nguy hiểm chỉ chờ một sơ suất nhỏ để bùng phát.

*

Sáng hôm sau, mặt hồ Trường Ngọc vẫn phủ một lớp băng mỏng, phản chiếu ánh sáng nhạt đầu ngày. Ngọc Dao đứng bên hồ, nhìn mặt nước phẳng lặng mà lòng dậy lên bất an mơ hồ. Nàng biết, đêm tuyết vừa qua chỉ là khởi đầu cho những cơn bão lớn hơn. Khế Ước Tâm Ấn vẫn đau nhói, vừa là gông xiềng, vừa là lời nhắc nhở: Tự do hay ràng buộc, tình yêu hay thù hận, mọi lựa chọn đều đang chờ nàng đối diện.

Một tiếng động khẽ vang lên sau lưng. Nàng quay lại, bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của Lục Dận. Y đứng đó, khí chất uy nghi, bóng dáng sừng sững.

— Nàng đến hồ từ sớm, — y cất tiếng, giọng trầm ấm nhưng ẩn chứa ý vị khó dò.

Nàng gật đầu, không nói gì. Hai người đứng cạnh nhau, khoảng cách chỉ một gang tay, nhưng giữa họ là vực sâu không tên.

Lục Dận nhìn mặt hồ, giọng lặng lẽ:

— Trẫm từng nghĩ, chỉ cần đủ mạnh sẽ khống chế được tất cả. Nhưng hóa ra, có những thứ càng muốn nắm giữ, lại càng dễ tuột khỏi tay.

Ngọc Dao nhìn y, trong mắt là đồng cảm pha lẫn đề phòng:

— Có những thứ càng cố giữ, càng đau lòng. Nhưng nếu buông tay, có thể sẽ ân hận cả đời.

Lục Dận nhíu mày, nhìn nàng thật lâu:

— Nếu được lựa chọn, nàng sẽ chọn gì?

Ngọc Dao im lặng, ánh mắt hướng về chân trời xa xăm. Trong lòng, một trận gió lớn vừa thổi qua, cuốn theo tất cả do dự, sợ hãi, khát vọng và nỗi đau. Bầu trời phía xa, mây trắng lững lờ trôi, báo hiệu một ngày mới, nhưng cơn bão trong lòng nàng chưa qua.

*

Ở điện Phượng Minh, Triệu Tần đứng bên cửa sổ, ánh mắt lạnh như băng nhìn về phía hồ. Trên bàn, một bức thư mật vừa mở, nét chữ quen thuộc của Vương Khải Minh: “Cơ hội đã chín muồi, chỉ chờ người ra tay.” Triệu Tần mím môi, ánh mắt lóe lên tia nham hiểm.

Lục Tố Linh nhẹ nhàng bước vào, giọng nhỏ nhẹ:

— Hoàng hậu nương nương, mọi việc đã chuẩn bị xong.

Triệu Tần gật đầu, đôi mắt sắc như dao:

— Đợi đến đêm trăng tròn, mọi thứ sẽ kết thúc.

Gió lạnh thổi qua, mang theo hương mai phảng phất. Trên mặt hồ, những vết nứt nhỏ bắt đầu lan rộng, như dấu hiệu cho một cơn bão sắp ập đến.

*

Ngọc Dao vẫn đứng bên hồ, lòng ngổn ngang trăm mối. Bên tai là tiếng gió rít, mang theo hơi lạnh buốt xương. Nàng biết, phía trước là vực sâu, phía sau là lưỡi dao của những kẻ rình rập. Nhưng nàng không sợ. Dưới lớp băng mỏng kia, dòng nước vẫn chảy. Dưới vẻ ngoài yếu đuối, là một trái tim chưa từng khuất phục.

Xa xa, tiếng chuông cung đình vang lên, báo hiệu một biến cố sắp đến. Ngọc Dao hít sâu, bàn tay siết chặt trâm ngọc, mắt nhìn về phía trước, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.

Trong lòng nàng, Khế Ước Tâm Ấn lại nhói lên, như một lời nhắc nhở: Chỉ khi dám đối diện nỗi đau, mới có thể tìm thấy tự do thực sự.

Bóng Lục Dận vẫn sừng sững bên cạnh, ánh mắt sâu như vực thẳm. Ở góc khác, Tần Duệ Chi lặng lẽ dõi theo, trái tim rướm máu vì không thể giữ được người mình yêu.

Trên bầu trời, mây đen kéo đến, che khuất ánh mặt trời. Đêm tuyết bên hồ vừa khép lại, báo hiệu một chương mới đầy hiểm nguy và biến động sắp mở ra, nơi mỗi lựa chọn đều phải trả giá bằng máu và nước mắt.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.