Bóng tối như nhấn chìm tất cả trong phòng giam đá lạnh, mùi ẩm mốc quyện cùng hơi nước tàn dư của cơn mưa vừa tạnh. Hai ngọn đèn dầu lập lòe soi sáng những vệt máu khô còn vương bên chân tường. Lục Dận đứng tựa lưng vào song sắt, bóng hình cao lớn phủ dài trên nền đá. Đối diện, Ngọc Dao ngồi thẳng lưng, vai gầy như một nhành bạch mai giữa đông tàn, ánh mắt phượng sáng quắc, không chút sợ hãi.
Không gian đặc quánh sự im lặng, chỉ có tiếng thở đều nhưng nặng nề hòa cùng tiếng gió rít qua khe cửa sắt. Ánh nhìn của hai người giao nhau, từng tầng sóng ngầm dậy lên mà không lời nào cất ra.
Lục Dận khẽ nhếch môi, giọng trầm thấp vọng lại: “Nếu hôm nay ngươi không ở đây, có phải cả cung đình vẫn bình yên?”
Ngọc Dao không tránh né ánh mắt hắn, đáp bằng giọng lạnh như băng giá: “Nếu Bệ hạ đã nghi ta, cần gì hỏi lại? Có phải quyền lực cũng cần một cái cớ mới dám xuống tay?”
Hắn cười nhạt, nhưng trong mắt lại ánh lên một tia đau đớn khó giấu. “Trẫm không thích bị qua mặt. Ngươi tưởng mọi chuyện đều nằm trong tay mình?”
“Ta chưa từng nghĩ thế,” nàng đáp, môi cong lên chua xót, “Nhưng cũng không cam lòng để người khác dắt mũi mãi.”
Lục Dận tiến tới, từng bước nặng nề, bóng áo bào kéo dài trên nền đá xám. Khi chỉ còn cách một cánh tay, hắn dừng lại, hơi thở phả nhẹ lên gò má nàng. “Nàng muốn gì, nói đi.”
Ngọc Dao ngước nhìn, ánh mắt như lưỡi kiếm: “Ta muốn biết ai đã hại Tạ gia, muốn biết vì sao ngọc bội lại xuất hiện ở đó, và vì sao tất cả đều đẩy ta vào đường chết.”
Lục Dận nhìn nàng rất lâu, đôi mắt đen sâu không thấy đáy. “Nếu kẻ đó là người ngươi từng tin tưởng nhất?”
“Ta sẽ tự tay kết liễu,” Ngọc Dao đáp, giọng kiên quyết đến tuyệt tình.
Im lặng kéo dài. Lục Dận bất ngờ nắm lấy cổ tay nàng, lực siết vừa đủ khiến nàng không rút ra được. “Ngươi dám chắc mình không phải quân cờ trong tay người khác? Kể cả… trong tay trẫm?”
Ngọc Dao cười khẽ, trong đáy mắt thấp thoáng mỉa mai. “Nếu đã là quân cờ, hà tất phải hỏi. Nếu ngươi muốn ta chết, ta cũng không thể thoát. Nhưng chỉ cần còn một hơi thở, ta sẽ tự chọn con đường cho mình.”
Câu nói vừa dứt, Khế Ước Tâm Ấn đột ngột phát tác, luồng khí lạnh xuyên thẳng vào tâm mạch hai người. Ngực Lục Dận đau nhói, sắc mặt Ngọc Dao cũng tái đi. Cả hai cùng siết chặt tay, chẳng ai chịu buông trước.
Lục Dận cúi đầu, trán gần chạm trán nàng, hơi thở hòa quyện trong không gian ngột ngạt. “Nàng nói xem, khế ước này là nghiệt duyên hay thiên ý?”
Ngọc Dao nghiêng đầu, ánh mắt vừa sắc vừa buồn. “Ta không tin vào thiên ý. Tất cả đều là lựa chọn của người sống.”
Hắn bật cười, tiếng cười lạnh như gió bấc, nhưng đáy mắt chỉ còn lại đơn độc. “Nếu trẫm nói… trẫm cũng không thể kiểm soát được bản thân khi ở gần nàng, nàng tin không?”
Ngọc Dao nhìn thẳng vào hắn, môi run nhẹ. “Ngươi là đế vương. Trên đời này, điều gì ngươi không kiểm soát nổi?”
Lục Dận buông tay, xoay người, lưng thẳng tắp như một bức tường không thể vượt qua. “Có những thứ, càng muốn nắm chặt, càng tuột khỏi tay.”
Gió lạnh quét qua khe cửa sắt, mang theo vị mặn của nước mắt chưa kịp rơi. Ngọc Dao lặng lẽ ngồi xuống góc phòng, tựa lưng vào tường đá lạnh. Trong đầu nàng, hình ảnh cô cô, tiếng cười của người thân, và những mưu mô giăng mắc trong cung điện đan xen thành một tấm lưới không lối thoát.
Đột ngột, Khế Ước lại trào lên dữ dội. Một cơn đau thấu tận xương tủy dội từ tâm mạch truyền sang, khiến Lục Dận khuỵu xuống, bàn tay siết chặt ngực áo. Ngọc Dao cũng không khá hơn, nàng cắn môi đến bật máu, nhưng vẫn không phát ra tiếng kêu nào. Từng nhịp đau đớn như l*t tr*n mọi lớp ngụy trang, phơi bày cả yêu thương, oán hận, lẫn tuyệt vọng.
Lục Dận ngẩng đầu, ánh mắt đỏ ngầu: “Ngươi hận trẫm đến vậy sao?”
Ngọc Dao thở gấp, giọng khàn đặc: “Nếu không hận, ta đã chết từ lâu.”
Hắn bật cười, tiếng cười vang vọng đầy chua chát: “Vậy thì cùng hận đi. Xem Khế Ước này sẽ dày vò chúng ta đến bao giờ.”
Không khí giữa hai người như đóng băng. Lục Dận chầm chậm tiến lại, bàn tay lạnh buốt đặt lên má nàng. “Nàng từng nghĩ đến chuyện buông bỏ chưa?”
Ngọc Dao lắc đầu, đáp nhẹ như gió: “Không thể.”
Hắn cúi xuống, hơi thở dồn dập, đôi mắt đen sâu như vực thẳm. “Ngọc Dao, trẫm hỏi lại một lần cuối—nếu ngày mai trẫm không còn là vua, nàng sẽ làm gì?”
Ngọc Dao rùng mình. Trong đáy mắt ấy, nàng nhìn thấy vực sâu không đáy của cô độc, nơi quyền lực và tự tôn đều bị bóp vụn. Nàng thì thầm: “Nếu ngươi không còn là vua, ta vẫn không thể quên được mối hận này.”
Lục Dận cười, nhưng nụ cười ấy chỉ là mặt nạ che đi bão tố trong lòng. Hắn siết lấy vai nàng, kéo sát vào ngực mình.
Nhịp tim hai người đập loạn, hơi thở hòa quyện, thân thể kề sát, hơi ấm truyền qua lớp áo mỏng. Một tia lửa bùng lên, không ai kịp ngăn cản. Lục Dận cúi đầu, môi chạm nhẹ lên trán Ngọc Dao, nàng run lên, đôi tay vô thức bấu chặt vạt áo hắn.
Mọi oán hận, nghi kỵ phút chốc tan biến, chỉ còn lại khao khát nguyên sơ. Hắn cúi xuống, môi lướt qua má nàng, dừng lại bên tai, thì thầm: “Ta không yêu ngươi, nhưng không thể buông tay.”
Ngọc Dao ngước lên, đôi mắt long lanh ánh nước: “Nếu đã không yêu, cần gì phải giữ lấy?”
Hắn khựng lại, ánh mắt lóe lên tia đau đớn. Bàn tay vuốt nhẹ sợi tóc rối trên trán nàng, động tác dịu dàng đến lạ lẫm. “Nếu thả nàng đi, trẫm sẽ mất tất cả.”
Nàng bật cười, tiếng cười chua xót: “Ngươi sợ mất quyền lực, hay sợ mất một người như ta?”
Hắn không đáp, chỉ ôm nàng chặt hơn, như muốn hòa tan mọi khoảng cách, mọi hoài nghi.
Khế Ước lại dậy sóng, lần này là luồng cảm xúc mãnh liệt, vừa tha thiết vừa dữ dội. Lục Dận ghì chặt Ngọc Dao, môi chạm môi, nụ hôn như muốn nuốt trọn những gì nàng có.
Ngọc Dao vùng vẫy, rồi lại buông thả, để mặc bản thân trôi theo cơn sóng cảm xúc. Đôi tay nhỏ bé vòng qua cổ hắn, hơi thở dồn dập. Bên ngoài, mưa lộp bộp trên mái ngục, hòa cùng tiếng thở gấp, tạo thành một khúc g*** h**n ngắn ngủi giữa hai linh hồn đầy vết xước.
Trong cơn mê loạn, Lục Dận đột ngột dừng lại. Hắn nhìn sâu vào mắt nàng, ánh nhìn như muốn xuyên thấu tâm can. “Ngọc Dao, ta không muốn hối hận.”
Nàng cắn môi, ánh mắt pha lẫn đau đớn và tuyệt vọng. “Ngươi muốn gì ở ta? Thể xác, hay sự đầu hàng?”
Hắn buông nàng ra, lùi một bước, gương mặt lạnh như băng. “Ta muốn nàng tự nguyện ở lại bên ta, không phải vì Khế Ước, càng không phải vì thù hận. Nhưng… đó chỉ là mộng tưởng.”
Ngọc Dao ngồi bệt xuống nền đá, hai tay ôm lấy đầu gối. Nước mắt lặng lẽ rơi, hòa vào tiếng mưa ngoài song sắt. “Ta không thể quay đầu. Quá khứ, máu của người thân ta, đều không cho phép.”
Lục Dận quay lưng, đôi vai rộng run lên nhè nhẹ. “Trẫm cũng không thể.”
Cả hai chìm vào im lặng, mỗi người trong một thế giới riêng, nhưng lại bị trói chặt bởi Khế Ước không thể tháo gỡ.
Bên ngoài, tiếng bước chân vọng lại. Một thị vệ đến gõ cửa, giọng khô khốc: “Bệ hạ, có tin từ cung Vinh Thọ.”
Lục Dận chỉnh lại áo bào, ánh mắt trở về vẻ uy nghiêm lạnh lẽo. “Nói.”
“Triệu Tần nương nương cho mời Bệ hạ. Vương Khải Minh đã dâng mật tấu, tố cáo Tạ Ngọc Dao cấu kết với Tạ Thục Nghi và ngoại bang.”
Ngọc Dao ngẩng đầu, ánh mắt sắc như dao. Lục Dận liếc nhìn nàng, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh lẽo. “Xem ra, đêm nay chưa phải là tận cùng.”
Thị vệ mở khóa, Lục Dận đứng dậy, nhưng không bước ra ngay. Hắn ngoái lại, ánh mắt dừng trên gương mặt trắng bệch của Ngọc Dao. “Nàng còn muốn sống, hãy nhớ, ngoài ta ra, không ai cứu nổi nàng.”
Dứt lời, hắn sải bước ra ngoài, bóng lưng uy nghi khuất dần trong hành lang tối.
Ngọc Dao ngồi lặng, đôi mắt ráo hoảnh. Trái tim nàng rối bời giữa yêu và hận, sống và chết, không còn ranh giới.
Bên ngoài ngục, cơn mưa đã nặng hạt. Lục Dận vừa rời đi, Tiêu Viễn xuất hiện, lặng lẽ bước vào phòng giam. Ánh mắt thị vệ ánh lên lo lắng. “Nương nương, người có bị thương không?”Ngọc Dao lắc đầu, giọng khàn đặc: “Ngươi đến làm gì?”
Tiêu Viễn quỳ xuống, giọng thì thầm: “Thuộc hạ nhận được tin, có người muốn hạ độc trong cung yến tối mai. Người phải cẩn trọng.”
“Là ai?” Nàng hỏi, mắt không chớp.
“Vương Khải Minh đã liên kết Triệu Tần. Tạ Thục Nghi… thuộc hạ chưa rõ bà có thực sự liên quan, nhưng chắc chắn không đơn giản. Nương nương, đêm nay tốt nhất không nên tin bất cứ ai, kể cả Bệ hạ.”
Ngọc Dao gật đầu, lòng trĩu nặng. “Ngươi có cách nào giúp ta ra khỏi đây không?”
Tiêu Viễn liếc nhìn xung quanh, rút ra một viên dược nhỏ. “Uống viên này, giả chết trong một canh giờ. Thuộc hạ đã sắp xếp người ứng cứu ngoài cửa ngục.”
Ngọc Dao nhận lấy, bàn tay lạnh ngắt. “Nếu ta chết thật thì sao?”
Tiêu Viễn cúi đầu: “Người sống, thuộc hạ mới còn ý nghĩa.”
Nàng nở nụ cười mệt mỏi. “Tiêu Viễn, ngươi từng nghĩ đến việc rời khỏi nơi này chưa?”
“Thuộc hạ không có nơi nào để đi. Nếu người muốn, dù xuống hoàng tuyền, thuộc hạ cũng đi cùng.”
Ngọc Dao lặng người, ánh mắt dịu lại. “Cảm ơn.”
Tiêu Viễn lặng lẽ lui ra. Đêm lại chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng mưa rơi và tiếng tim đập loạn nhịp.
Cùng lúc đó, trong cung Vinh Thọ, Triệu Tần ngồi trên ghế cao, ánh mắt sắc lạnh quét qua đám thái giám, cung nữ quỳ bên dưới. “Vương Khải Minh đã chuẩn bị đến đâu rồi?”
Một cung nữ rụt rè đáp: “Thưa nương nương, Khải Minh vương gia đã bố trí người ở bốn cửa cung. Đến canh tư, chỉ chờ tín hiệu của nương nương là hành động.”
Triệu Tần khẽ gật đầu, môi cong lên nụ cười lạnh. “Tạ Ngọc Dao… ngươi thông minh bao nhiêu, cuối cùng cũng chỉ là con cờ trong tay bản cung.”
Cửa khẽ mở, Lục Tố Linh bước vào, trên tay là bình trà thơm. “Nương nương, trời lạnh, người nên uống chút trà cho ấm.”
Triệu Tần liếc nhìn, môi cười mà mắt không cười. “Ngươi còn ở đây làm gì?”
Lục Tố Linh đặt bình trà xuống, giọng nhẹ như gió: “Thần thiếp chỉ mong nương nương nhớ, mỗi người đều có con đường sống riêng. Nếu phải chọn phe, thiếp chỉ muốn chọn bên nào an toàn nhất.”
Triệu Tần nhếch môi: “Ngươi nghĩ an toàn là thứ có thể mua được bằng một bình trà?”
Lục Tố Linh cúi đầu, giọng đều đều: “Không phải ai cũng muốn quyền lực, nhưng ai cũng sợ chết.”
Triệu Tần phất tay, ánh mắt lóe lên tia nguy hiểm: “Cút.”
Lục Tố Linh vội vàng lui ra, nhưng trong mắt đã ẩn hiện tia tính toán.
Cảnh đêm trong cung biến động không ngừng. Tần Duệ Chi khoác áo choàng trắng, đứng lặng dưới mái hiên, mắt dõi về phía Trường Tín cung. Trong lòng y, nỗi lo cho Ngọc Dao dày vò không dứt.
Một thái giám lặng lẽ tới gần, thì thầm: “Đại nhân, có tin từ trong ngục. Nương nương đang gặp nguy hiểm.”
Tần Duệ Chi siết chặt tay áo, gió lạnh quất vào mặt không làm y tỉnh táo hơn. Y biết, đêm nay mọi thứ sẽ thay đổi.
Trong ngục, Ngọc Dao ngồi ôm đầu gối, viên dược nhỏ lạnh ngắt trong lòng bàn tay. Nàng nhìn ánh đèn dầu sắp cạn, lòng ngổn ngang trăm mối. Bỗng nhiên, Khế Ước phát tác lần nữa. Một cơn đau dữ dội quặn lên, kéo theo cảm giác lạ: không chỉ là đau, mà còn là khao khát, là nỗi cô độc tận cùng.
Đầu óc choáng váng, nàng thấy hình ảnh Lục Dận hiện lên, đôi mắt đen sâu thẳm, cánh tay rắn chắc, bờ môi lạnh như sương. Nàng không biết đó là thật hay ảo giác, chỉ biết cảm giác ấy chân thực đến nhói lòng.
Cánh cửa ngục khẽ mở, ánh sáng hắt vào. Lục Dận quay lại, ánh mắt phức tạp. “Nàng không ngủ sao?”
Ngọc Dao lắc đầu, giọng mệt mỏi: “Ta không dám ngủ. Mỗi khi nhắm mắt, lại thấy người chết, lại thấy máu chảy, lại thấy những bàn tay vấy máu vươn về phía mình.”
Lục Dận ngồi xuống đối diện, vẻ mặt dịu lại đôi chút. “Nếu trẫm nói, trẫm cũng thế, nàng có tin không?”
Nàng ngẩng lên, ánh mắt chạm vào mắt hắn. “Ngươi sợ điều gì?”
Hắn khẽ nhắm mắt, hít sâu một hơi. “Sợ mất đi thứ duy nhất khiến trẫm cảm thấy mình còn là con người.”
Nàng mỉm cười, nụ cười buồn như sương khói. “Ta tưởng ngươi là thần thánh.”
“Thần thánh cũng biết đau.” Hắn nói khẽ, bàn tay đặt lên mu bàn tay nàng, động tác nhẹ như sợ làm vỡ một giấc mộng mong manh.
Ngọc Dao không rút tay lại. Họ ngồi như vậy rất lâu, giữa tiếng mưa rơi, giữa lằn ranh mong manh giữa yêu và hận.
Từ sâu trong tâm khảm, Khế Ước truyền đến nỗi khao khát mãnh liệt, thôi thúc cả hai tiến gần nhau hơn. Lục Dận cúi xuống, môi chạm vào môi nàng, lần này là nụ hôn dịu dàng, chậm rãi, không còn vội vã như trước.
Ngọc Dao nhắm mắt, nước mắt rơi xuống gò má. Nàng không biết đây là khao khát của ai, chỉ biết không thể kháng cự.
Nụ hôn kéo dài, rồi Lục Dận buông nàng ra, ánh mắt đầy mâu thuẫn. “Nếu đêm nay là đêm cuối, nàng có hối hận không?”
Nàng lắc đầu, thì thầm: “Ta chỉ tiếc… không thể biết ai thực sự đã hại Tạ gia.”
Hắn vuốt tóc nàng, giọng trầm ấm: “Trẫm sẽ cho nàng câu trả lời. Nhưng nàng phải sống.”
Nàng nhìn hắn, trong mắt ánh lên hy vọng mong manh. “Ngươi thật sự muốn giúp ta, hay chỉ muốn giữ ta bên mình?”
Lục Dận không đáp. Hắn đứng lên, chỉnh lại áo, ánh mắt lạnh lùng trở lại. “Ngày mai, mọi thứ sẽ thay đổi. Nàng hãy chuẩn bị tinh thần.”
Hắn quay bước, bóng lưng khuất dần trong bóng tối. Ngọc Dao ngồi lại, bàn tay vẫn giữ hơi ấm từ bàn tay hắn. Lòng nàng không còn sợ hãi, chỉ còn một nỗi chờ đợi đau đáu.
Canh tư, mưa đã tạnh. Ngoài sân cung, tiếng bước chân dồn dập. Một tốp thị vệ áp giải Tạ Thục Nghi đi ngang qua ngục. Ánh mắt bà sắc lạnh, lướt qua Ngọc Dao không chút cảm xúc.
Ngọc Dao đứng dậy, nhìn theo bóng bà khuất dần sau cánh cửa sắt. Nàng biết, trận quyết đấu cuối cùng đã bắt đầu.
Trong bóng tối, một đôi mắt khác lặng lẽ dõi theo nàng. Tần Duệ Chi ẩn mình sau cột đá, lòng đau như dao cắt. Y biết, chỉ cần một bước sai, Ngọc Dao sẽ vĩnh viễn không thể trở lại.
Đêm dài chưa qua, hiểm nguy vẫn chực chờ. Khúc g*** h**n ấy, chỉ là khởi đầu cho một hồi bi kịch mới.
Bên ngoài, gió lạnh thổi qua hành lang, kéo theo mùi máu tanh thoảng trong không khí. Bầu trời rực lên một tia chớp, soi rõ khuôn mặt Ngọc Dao—cứng cỏi, nhưng trong đáy mắt, nỗi cô đơn và quyết tâm vẫn chưa tắt.
Tiếng chuông báo hiệu đổi canh vang lên, âm thanh vang vọng khắp cung thành. Một đêm dài chưa dứt, nhưng bình minh đã lấp ló nơi chân trời. Mọi bi kịch, mọi ân oán, vẫn còn chờ được phơi bày.
Trong ngục tối, Ngọc Dao nắm chặt viên dược trong tay, ánh mắt hướng về phía cửa, chờ đợi giây phút quyết định sẽ đến.


Bình luận chương