Trẫm Không Yêu Ngươi

Chương 23: Máu và Nước Mắt




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 23 miễn phí!

Tiếng nổ dữ dội từ phía tường thành xé toạc màn đêm, khói lửa cuồn cuộn dâng lên như muốn nhấn chìm kinh thành trong biển máu. Ngọc Dao chưa kịp hoàn hồn thì đã bị Lục Dận kéo mạnh về phía sau, thân thể hắn chắn trước nàng, ánh mắt tối sâu như vực thẳm. Bên trên đỉnh tường, Tạ Thục Nghi khoác áo choàng đen, tóc bạc tung bay, bàn tay gầy guộc siết chặt lọ độc, ánh mắt như hóa đá.

Binh sĩ cấm quân bao vây dưới chân thành, cung nỏ giương cao nhưng không ai dám manh động. Chỉ một cái búng tay của người đàn bà ấy, cả Đại Lương có thể chìm trong tang tóc.

Tạ Thục Nghi cất giọng khản đặc, từng chữ nặng như chì: “Ngọc Dao, hãy nhìn thật kỹ. Đây là kết cục của những kẻ đặt lòng tin sai chỗ! Thiên hạ các ngươi, hoàng quyền các ngươi, đều chỉ là lừa dối. Tạ gia ta có gì sai mà phải chịu diệt môn?”

Gió đêm thốc qua, mang theo mùi máu tanh nồng. Ngọc Dao cắn răng, vùng khỏi vòng tay Lục Dận, đôi mắt đỏ hoe hướng lên bóng người trên cao: “Cô cô, xin người dừng tay. Tạ gia đã mất, người còn gì để đánh đổi nữa ngoài máu của chính mình?”

Tạ Thục Nghi bật cười, tiếng cười thê lương vang vọng khắp cung thành. “Chỉ khi máu chảy thành sông, nỗi đau mới đủ sâu để không ai dám quên Tạ gia!” Bà giơ cao lọ độc, ánh mắt điên cuồng lướt qua từng khuôn mặt phía dưới.

Lục Dận trầm giọng, lồng ngực phập phồng: “Nếu muốn báo thù, hãy nhắm vào trẫm. Đừng liên lụy người vô tội.”

Bà ta nhìn hắn, trong đáy mắt là nỗi hận không gì xóa nổi. “Ngươi tưởng chỉ cần chết là đủ sao, Lục Dận? Cái giá phải trả, không chỉ là mạng của một người!”

Một bóng trắng xẹt qua. Tần Duệ Chi như bóng chim lướt lên bậc thành, đứng chắn giữa Tạ Thục Nghi và vực sâu phía sau. Ánh đuốc hắt lên gương mặt trắng bệch, ánh mắt y lặng lẽ như nước hồ thu nhưng ẩn chứa quyết liệt chưa từng có.

“Cô cô, máu không thể gột rửa nỗi đau, chỉ sinh thêm hận thù. Nếu người muốn đổi mạng, hãy để ta thay Ngọc Dao.” Giọng Duệ Chi nhẹ nhàng, kiên định như nhát dao cắt qua đêm tối.

Tạ Thục Nghi khựng lại, mắt lóe lên tia nghi hoặc. “Ngươi lấy gì để chuộc tội thay nó?”

Duệ Chi bước tới một bước, nụ cười nhạt nhoà trên môi: “Tạ gia năm xưa, ta từng là ân nhân. Nếu không có ta, Ngọc Dao đã không sống sót. Ân oán, xin để một mình ta gánh.”

Ngọc Dao nghẹn ngào, bàn tay run rẩy: “Duệ Chi, đừng, ta không cho phép chàng chết thay ta!”

Lục Dận lặng lẽ siết chặt kiếm, ánh mắt phức tạp không ai đọc thấu.

Tạ Thục Nghi nhìn Duệ Chi rất lâu. Trong khoảnh khắc, ánh mắt bà dịu lại, như chạm tới một miền ký ức xa xăm. Nhưng chỉ chớp mắt, bà lại siết chặt lọ độc, ngón tay run rẩy: “Ngươi dám hy sinh vì nó, nhưng cái chết của ngươi chẳng cứu được ai đâu.”

Duệ Chi không đáp, chỉ lặng lẽ gật đầu.

Bất ngờ, bà giơ tay ném lọ độc xuống. Duệ Chi lao tới, ôm chặt lấy thân thể già nua, dùng hết sức đánh văng lọ độc ra xa. Lọ rơi xuống, vỡ tan, khói đỏ lập tức bốc lên nghi ngút.

Tạ Thục Nghi vùng vẫy, rút dao găm trong tay áo đâm thẳng vào ngực Duệ Chi. Máu thấm ướt áo trắng. Y không tránh né, chỉ siết chặt lấy bà, giữ lại bàn tay đang run rẩy muốn tự vẫn.

Binh sĩ dưới chân tường hò hét, nhưng không ai dám leo lên. Lục Dận phi thân, kiếm tuốt khỏi vỏ, ánh thép lạnh lùng kề sát cổ Tạ Thục Nghi: “Buông dao, nếu không trẫm không nương tay.”

Bà bật cười, buông rơi dao, thân thể như mất hết sức lực gục xuống vòng tay Duệ Chi. “Các ngươi thắng rồi. Nhưng máu Tạ gia sẽ chẳng bao giờ khô trên mảnh đất này.”

Máu từ ngực Duệ Chi loang ra, thấm đẫm áo trắng. Y buông Tạ Thục Nghi, khụy gối, ánh mắt đăm đăm nhìn về phía Ngọc Dao.

“Ngọc Dao, ta xin lỗi. Ta không thể bảo vệ nàng đến cùng.”

Nàng lao đến, quỳ sụp bên y, bàn tay run rẩy áp lên vết thương, máu nóng trào ra giữa hai lòng bàn tay. “Đừng nói nữa! Ta sẽ cứu chàng, ta biết cách mà…”

Duệ Chi lắc đầu, mắt dịu dàng mà xa xăm, bàn tay lạnh lẽo nắm lấy tay nàng: “Có những vết thương, không thuốc nào cứu nổi.”

Lục Dận đứng phía sau, gió đêm thổi lồng lộng, vạt áo hắn bay phần phật trong ánh lửa. Hắn nhìn hai người, trong mắt dâng lên cảm xúc nghẹn ngào khó gọi thành tên.

Thị vệ trói Tạ Thục Nghi, bà lặng lẽ mấp máy môi, nói với Ngọc Dao mà như với cả bóng ma quá khứ: “Còn sống, hãy nhớ lấy nỗi nhục hôm nay. Đừng để ai dẫm lên tên Tạ gia nữa.”

Bầu trời rỉ mưa, giọt nước lạnh buốt rơi xuống má Ngọc Dao, hòa vào máu đỏ. Nàng không khóc, chỉ cố giữ cho Duệ Chi tỉnh táo.

“Duệ Chi, chàng phải sống. Chàng còn chưa nghe ta nói cảm ơn…”

Y khẽ cười, máu rỉ nơi khóe môi: “Chỉ mong nàng được bình an. Đừng để hận thù hủy hoại tâm can. Ngọc Dao, tha thứ cho ta…”

Nàng lắc đầu, nước mắt rơi lã chã: “Không, ta chỉ hận mình bất lực…”

Lục Dận quỳ xuống bên cạnh, bàn tay siết kiếm đến bật máu. Giọng hắn trầm khàn: “Ngươi vì nàng mà dám đối đầu với tất cả, trẫm phục ngươi.”

Duệ Chi mỉm cười, mắt không còn oán hận: “Bệ hạ, xin hãy đối tốt với nàng. Đừng để nàng cô độc trên đời này.”

Lục Dận gật đầu, vẻ lạnh lùng vỡ vụn. Hắn kéo Ngọc Dao vào lòng, để mặc nàng dựa vai mình mà khóc, nước mắt thấm ướt vai áo.

Duệ Chi khép mắt, môi mấp máy lời nào không thành tiếng. Mưa nặng hạt, máu trên ngực y loãng dần, hòa vào vũng nước dưới chân. Không gian chìm trong tĩnh lặng tang thương.

Sáng hôm sau, thành kinh phủ màn sương lạnh. Tin Tần Duệ Chi hy sinh vì cứu hoàng phi, đồng thời vạch mặt Triệu Tần cấu kết quyền thần phản loạn, lan khắp phố phường. Triệu Tần bị giam vào ngục sâu, Lục Dận và Lục Tố Linh đích thân xét hỏi từng người.

Vương Khải Minh bị bắt sống ngoài cổng thành, trên người đầy thương tích, ánh mắt vẫn ngạo nghễ. Khi bị áp giải vào đại điện, hắn nhìn quanh, cười nhạt: “Đế vương Đại Lương chỉ biết dựa vào đàn bà và kẻ si tình mà giữ giang sơn, thiên hạ này sớm muộn cũng đổi chủ!”

Lục Dận không đáp, chỉ phất tay: “Giải đi.”

Trong điện, bá quan rung chuyển. Lời khai của Tần Duệ Chi, cùng chứng cứ Tiêu Viễn thu thập, l*t tr*n âm mưu của Triệu Tần và Vương Khải Minh: hãm hại Tạ gia, cấu kết ngoại bang, đầu độc hoàng tộc. Nhiều đại thần từng theo phe Triệu gia cúi đầu nhận tội, không ai dám ngẩng mặt.

Bên ngoài, Ngọc Dao ngồi lặng trước linh cữu Duệ Chi. Không khoác tang phục, chỉ áo vải thô, mặt tái nhợt, đôi mắt trũng sâu vì thức trắng. Bàn tay nàng vẫn còn vết bỏng, không ai dám đến gần an ủi.

Lục Dận đứng phía sau rất lâu, cuối cùng mới dịu giọng: “Ngươi muốn khóc thì cứ khóc. Trẫm ở đây, sẽ không để ai làm tổn thương ngươi nữa.”Ngọc Dao không quay lại, chỉ thì thầm: “Chàng ấy đã chết vì ta. Ta không thể tha thứ cho mình.”

“Không phải lỗi của ngươi.” Lục Dận ngồi xuống cạnh nàng, mắt dịu lại. “Nếu đêm đó ngươi không ngăn Triệu Tần, Đại Lương đã diệt vong. Nếu không có Duệ Chi, ai sẽ dám đứng ra vạch mặt những kẻ phản trắc? Người chết vì nghĩa, không phải để người sống mãi dằn vặt.”

Ngọc Dao siết chặt hai tay, nước mắt rơi xuống mu bàn tay bỏng rát: “Trước đây ta chỉ nghĩ đến thù hận, đến cách giành lại công đạo cho Tạ gia. Nhưng khi nhìn thấy Duệ Chi nằm đó… ta bỗng thấy mọi thứ đều trở nên vô nghĩa. Người sống, người chết, cuối cùng chỉ là một cái chớp mắt giữa hận thù và yêu thương.”

Lục Dận nhìn nàng, nhớ lại bao đêm cô độc trong tẩm điện, chỉ có tiếng gió và bóng tối làm bạn. Hắn đưa tay lau nước mắt nàng, ánh mắt sâu thẳm dịu dàng hiếm thấy.

“Nếu ngươi muốn khóc, trẫm sẽ ở đây đến khi ngươi cạn nước mắt. Nếu ngươi muốn đi, trẫm không ngăn cản. Nhưng nếu ngươi muốn sống vì điều gì đó, hãy ở lại bên trẫm.”

Ngọc Dao ngước nhìn hắn, ánh mắt ướt đẫm: “Nếu phải chọn giữa giang sơn và ta…”

Lục Dận ngắt lời, giọng như khắc vào đá: “Trẫm từng nghĩ giang sơn là tất cả. Nhưng đêm qua, khi nhìn thấy ngươi vì người khác mà bất chấp sống chết, trẫm mới hiểu, có những thứ còn quan trọng hơn quyền lực.”

Nàng cúi đầu, nước mắt lặng lẽ rơi, nhưng lần này không còn là tuyệt vọng. “Ta sẽ ở lại, không phải vì nghĩa vụ, không phải vì thù hận, mà vì ta không muốn mất đi cảm giác được sống vì ai đó.”

Hắn siết chặt tay nàng, hơi ấm truyền qua làn da lạnh giá: “Vậy hãy sống. Vì trẫm, vì bản thân ngươi, vì những người đã ngã xuống.”

Ba ngày sau, tang lễ Tần Duệ Chi tổ chức lặng lẽ. Ngọc Dao tự tay thắp hương, đặt phong thư lên quan tài. Nàng không đọc lời tiễn biệt, không khóc thành tiếng, chỉ đứng lặng nhìn bóng áo trắng ấy khuất sau màn khói nhang.

Lục Dận đứng từ xa, ánh mắt phức tạp. Từ hôm đó, hắn không còn gọi nàng là phi tử hay quân cờ nữa, chỉ lặng lẽ gọi tên nàng như một người bình thường. Đêm về, hắn ngồi bên cửa sổ, nghe gió lùa qua, lòng ngổn ngang.

Trong cung, cấm quân siết chặt phòng bị. Triệu Tần giam dưới ngục sâu, ngày đêm im lặng. Lục Tố Linh bị giáng chức, sống ẩn dật trong cung, không dám bước ra ngoài.

Bá quan văn võ vào triều, ai nấy dè dặt, không còn ai dám bàn tán về Ngọc Dao. Nhưng mọi người đều biết, Đại Lương từ nay đã khác xưa.

Tiêu Viễn lặng lẽ điều tra tàn quân phản loạn. Vài kẻ đầu sỏ bị bắt, ép cung khai ra danh sách quan lại từng nhận hối lộ của Triệu gia. Lục Dận ra lệnh chém đầu toàn bộ, máu nhuộm đỏ sân rồng.

Vương Khải Minh bị xử trảm trước bá tánh, mắt vẫn không chút sợ hãi. Khi lưỡi đao giáng xuống, hắn cười nhạt, miệng lẩm bẩm điều gì không ai nghe rõ.

Tạ Thục Nghi chết trong ngục, không để lại lời trăn trối. Người ta chỉ tìm thấy bên xác bà một mảnh ngọc bội khắc chữ “Dao” cùng phong thư chưa kịp gửi.

Đêm đó, Ngọc Dao ngồi bên hiên, gió lạnh lùa qua vạt áo mỏng. Vết bỏng trên tay đã lên da non, nhưng vết thương trong tim thì chưa từng lành lại.

Lục Dận đến, khoác lên vai nàng chiếc áo choàng: “Trời lạnh, không nên ngồi ngoài lâu.”

Nàng không đáp, chỉ nhìn lên bầu trời đầy sao. “Bệ hạ, vì sao người lại chọn tin ta?”

Hắn trầm ngâm, giọng như tiếng chuông vọng xa: “Trẫm từng nghĩ có thể kiểm soát tất cả. Nhưng trước cái chết của Duệ Chi, trẫm mới hiểu, niềm tin là thứ duy nhất giữ người ta khỏi bị bóng tối nuốt chửng.”

Ngọc Dao khẽ tựa vào vai hắn, giọng nhẹ như gió: “Chàng ấy chết vì ta, cũng chết vì Đại Lương. Ta không thể để sự hy sinh ấy trở thành vô nghĩa.”

Lục Dận v**t v* bàn tay nàng, ánh mắt như muốn khắc sâu hình bóng ấy vào tận tâm khảm: “Trẫm hứa, sẽ không để ai phải chết oan uổng nữa. Nhưng trẫm cũng muốn ngươi hứa, từ nay về sau, dù có chuyện gì cũng không được một mình gánh lấy mọi đau thương.”

Nàng gật đầu, nước mắt rơi xuống vạt áo: “Ta sẽ học cách tin vào người khác. Sẽ không chạy trốn, cũng không oán trách số phận nữa.”

Gió đêm thổi qua, hương hoa ngọc lan dìu dịu. Trong khoảnh khắc, Khế Ước Tâm Ấn giữa hai người trở nên dịu lại, không còn là xiềng xích, mà thành sợi dây mảnh mai nối hai tâm hồn từng tan vỡ.

Sáng hôm sau, triều đình họp đại hội xét xử vụ án phản loạn. Lục Dận đích thân lên điện, mặt không đổi sắc. Ngọc Dao ngồi bên, dung nhan thanh cao, ánh mắt sáng quắc.

Lục Dận trầm giọng, từng lời vang như chuông: “Từ nay, Đại Lương nghiêm cấm mọi thế lực gia tộc thao túng triều chính. Ai mưu phản, cấu kết ngoại bang, đều xử theo quốc pháp.”

Bá quan đồng loạt quỳ, không ai dám dị nghị.

Ngọc Dao đứng dậy, chậm rãi bước ra giữa điện: “Tạ gia bị hãm hại, bao người chết oan, nay đã được rửa sạch nỗi nhục. Nhưng ta không mong máu lại đổ xuống nữa. Mong bệ hạ lấy nhân nghĩa làm gốc, dùng khoan dung cảm hóa lòng người.”

Lục Dận nhìn nàng, ánh mắt dịu lại: “Trẫm hứa với nàng, sẽ không để Đại Lương chìm trong hận thù và máu chảy.”

Bên dưới, bá quan xôn xao. Có người cảm phục, có kẻ bất mãn, nhưng không ai dám trái lời đế vương.

Chiều ấy, khi nắng tắt trên mái ngói vàng, Ngọc Dao đến bên mộ Tần Duệ Chi, đặt nhành bạch mai trắng lên bia đá lạnh. Gió thổi, cánh hoa bay nhẹ, phủ lên tấm bia.

Nàng thì thầm: “Duệ Chi, chàng đã dùng máu mình để thức tỉnh chúng ta. Ta sẽ sống tiếp, không phải để trả thù, mà để giữ lấy điều chàng tin tưởng.”

Đằng xa, Lục Dận lặng lẽ đứng nhìn, ánh mắt sâu thẳm không rời bóng hình nàng. Hắn biết, trong tim mình đã có một vết thương không thể lành, nhưng cũng vì thế mà học được cách yêu thương, cách buông bỏ hận thù.

Đêm xuống, ánh trăng soi qua khung cửa, đổ bóng hai người bên nhau trong im lặng. Ngọc Dao tựa vào vai Lục Dận, khẽ hỏi: “Bệ hạ, liệu chúng ta có thể thực sự tin vào ngày mai không?”

Lục Dận ôm lấy nàng, hơi ấm dịu dàng lan tỏa: “Chỉ cần còn bên nhau, ngày mai sẽ tới, dù có phải bước qua bao nhiêu máu và nước mắt.”

Ngoài kia, tiếng gió rít qua thành quách, mang theo mùi trầm hương, mùi đất ẩm và hương hoa mai. Những bi kịch đã qua, dư vị đau thương vẫn vương trên từng nhịp thở.

Trong bóng tối cung cấm, Tiêu Viễn lặng lẽ quan sát mọi thứ, mắt sắc lạnh, tay siết chặt chuôi kiếm. Đêm nay, máu đã đổ, nước mắt đã rơi, nhưng bóng tối trong triều vẫn chưa tan hẳn.

Một bóng đen thoắt qua tường thành, để lại vệt máu đỏ trên phiến đá lạnh. Đâu đó, một âm mưu mới đang hình thành, chờ ngày trỗi dậy.

Dưới ánh trăng nhợt nhạt, bóng hai người lặng lẽ hòa vào nhau, cùng hướng về phía trước – nơi bình minh còn xa, nhưng hy vọng vẫn chưa tắt.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.