Trẫm Không Yêu Ngươi

Chương 4: Hậu Cung Sát Cục




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 4 miễn phí!

Bầu trời vừa rạng sáng, lớp sương mỏng còn vương trên những ngọn cỏ dọc lối đi quanh co của hoàng cung. Dưới ánh sáng nhợt nhạt, bóng dáng cung nữ lặng lẽ chạy dọc hành lang, váy áo phất phơ, tiếng chân nhẹ mà gấp gáp. Một tiểu thái giám áo xanh, mặt non choẹt, đứng trước cửa Lãnh Nguyệt các, cúi đầu truyền chỉ:

“Tạ nương nương, Hoàng hậu nương nương triệu kiến. Xin người mau chuẩn bị.”

Tiếng nói ấy vang lên trong gian phòng tĩnh lặng, xé tan màn suy tư còn đọng lại trong đáy mắt Ngọc Dao. Nàng ngồi trước gương đồng, bàn tay trắng ngần vuốt nhẹ mái tóc dài, cài lên đó một chiếc trâm ngọc giản dị. Ánh nhìn trong gương lạnh lẽo mà kiên định, mày kiếm khẽ chau, sóng mắt sâu thẳm như ẩn chứa ngàn tâm sự. Mỗi động tác của nàng đều khoan thai, không vội vàng cũng không do dự, như thể mọi biến động ngoài kia chẳng thể chạm tới lớp vỏ bọc bất khuất trong lòng.

Khoảnh khắc đứng trước ngưỡng cửa, nàng khẽ thì thầm với chính mình: “Tạ Ngọc Dao, hôm nay là ván cờ sinh tử. Không còn đường lui.”

Cung nữ dẫn đường, bóng dáng nhỏ bé len lỏi giữa những hành lang uốn lượn, dọc theo dãy liễu rủ bên hồ nước trong. Trên đầu, những cánh chim sớm mai vụt qua, để lại khoảng trời xám nhạt như điềm báo cho một ngày không bình yên. Ngọc Dao bước chậm rãi, mỗi bước chân đều vững vàng, không hề dao động trước ánh mắt dò xét của thị vệ hai bên.

Minh Hoa điện hiện ra trước mắt, nguy nga mà lạnh lẽo. Rèm trướng buông cao, hương trầm vấn vít trong không khí, quyện lẫn mùi gỗ quý và dư vị của những bí mật lâu ngày chưa hé lộ. Hai thị vệ áo giáp bạc đứng canh cửa, ánh mắt sắc như lưỡi dao, lướt qua nàng không chút che giấu sự cảnh giác.

Ngọc Dao không đổi sắc, cúi đầu hành lễ, rồi theo chân cung nữ tiến vào đại điện.

Chính giữa điện, Triệu Tần ngồi uy nghi trên ghế lớn bọc gấm vàng, phía sau là bức bình phong thêu loan phượng tinh xảo. Hai bên là các phi tần: Lục Tố Linh khoác áo lụa nhạt, nét mặt dịu dàng, Từ Chiêu nghi trẻ trung kiêu hãnh, Trịnh Quý nhân ánh mắt sắc sảo, cùng mấy vị tần phi khác. Tất cả đều giữ gương mặt hòa nhã, nhưng ánh mắt ngấm ngầm dò xét từng động tác của Ngọc Dao.

Nàng quỳ xuống, giọng trong trẻo vang lên giữa không gian nghiêm cẩn:

“Thần thiếp tham kiến Hoàng hậu nương nương, tham kiến các vị nương nương.”

Triệu Tần khẽ gật đầu, giọng điềm đạm mà ẩn ý sâu xa:

“Miễn lễ. Tạ nương nương, mời ngồi.”

Ngọc Dao đứng dậy, chọn vị trí cuối cùng trong hàng ghế, đầu cúi thấp, lưng vẫn thẳng tắp như thanh kiếm giấu trong vỏ. Không khí trong điện đọng lại như sương mù, mỗi người đều che giấu tâm tư sau nụ cười nhã nhặn.

Lục Tố Linh khẽ nghiêng đầu, ánh mắt dịu dàng lướt qua tay Ngọc Dao, như ngầm gửi một lời động viên thầm lặng. Nhưng nàng không dám tin, bởi ngay lúc này, mỗi lời nói, mỗi cử chỉ đều có thể là bẫy.

Triệu Tần nâng chén trà, giọng ôn tồn nhưng lạnh như nước giếng sâu:

“Dạo gần đây hậu cung nhiều chuyện bất an, bản cung luôn mong các tỷ muội hòa thuận, gìn giữ quy củ tổ tông. Tạ nương nương mới hồi cung, chưa quen mọi sự, hôm nay mời tới cũng là để chuyện trò, giải tỏa hiểu lầm.”

Từ Chiêu nghi cất tiếng, giọng sắc như mũi kim:

“Nô tỳ nghe nói gần đây có kẻ lén lút vào Minh Hoa điện ban đêm, khiến cung nhân bất an. Hoàng hậu nương nương đã cho điều tra chưa ạ?”

Triệu Tần mỉm cười, vẻ hiền hậu thoáng qua:

“Việc ấy bản cung đã biết. Nhưng hậu cung đông đúc, nếu ai cũng nghi ngờ lẫn nhau, há chẳng tổn thương hòa khí?”

Lục Tố Linh chậm rãi rót trà, giọng dịu dàng:

“Hoàng hậu nói phải. Nhưng Minh Hoa điện vốn trọng yếu, nếu để kẻ gian trà trộn, hậu quả khó lường. Không chỉ ảnh hưởng danh dự hậu cung, mà còn khiến Hoàng thượng bận tâm.”

Ngọc Dao lặng lẽ lắng nghe, lòng biết rõ: đây là buổi thẩm vấn trá hình. Tất cả đều chờ nàng sơ hở để xé toang mặt nạ.

Triệu Tần đặt chén trà, mắt phượng ánh lên tia lạnh lẽo:

“Tạ nương nương, nếu trong hậu cung có kẻ mưu toan, ngươi nghĩ nên xử trí ra sao?”

Ngọc Dao ngẩng đầu, ánh nhìn vững vàng:

“Thần thiếp cho rằng, nếu có kẻ làm loạn cung cấm, phải tra rõ gốc rễ, không để oan sai cũng không dung tha kẻ ác. Nhưng chỉ dựa vào lời đồn, e rằng sẽ khiến người ngay chịu hàm oan, người gian được thả.”

Từ Chiêu nghi chau mày:

“Ý nương nương là ai đó đang vu oan?”

Ngọc Dao nhã nhặn đáp:

“Thiếp không dám. Chỉ mong mọi sự sáng tỏ, để hậu cung yên ổn.”

Triệu Tần nhìn nàng thật lâu, khóe môi cong lên, giọng trở nên thân mật mà nguy hiểm:

“Ngươi thông minh, biết tiến biết lùi. Nhưng chuyện nhà họ Tạ năm xưa, nhiều người chưa quên. Ngươi mới trở lại, nên biết giữ mình, đừng để kẻ xấu lợi dụng.”

Ngọc Dao cúi đầu, giọng nhẹ mà cứng cỏi:

“Thần thiếp ghi nhớ giáo huấn của Hoàng hậu.”

Trịnh Quý nhân chen vào, ánh mắt sắc như lưỡi dao:

“Tạ nương nương vốn tinh thông y thuật, gần đây nghe nói giúp nhiều cung nữ chữa bệnh. Nhưng hậu cung cấm dùng dược liệu tùy tiện, nếu ai lợi dụng y thuật mưu đồ bất chính, chẳng phải nguy hại lắm sao?”

Triệu Tần không nói, chỉ khẽ vuốt tay áo, ánh mắt đồng tình rõ rệt.

Ngọc Dao điềm tĩnh đáp:

“Thiếp chỉ chữa bệnh theo phép cũ, không dám vượt quá quy tắc. Nếu Hoàng hậu nghi ngờ, xin cứ cho người tra xét.”

Lục Tố Linh mỉm cười, giọng ấm áp:

“Tạ muội đã nói vậy, chắc không có gì khuất tất. Ta từng nhờ muội kê đơn, thân thể nhờ đó khỏe hơn. Nếu vì thế mà bị nghi ngờ, thật phụ lòng người hiền.”

Triệu Tần gật nhẹ:

“Lời Tố Linh cũng có lý. Nhưng quy củ vẫn là quy củ. Từ nay, mọi phương thuốc đều phải trình qua bản cung xét duyệt.”

Ngọc Dao không chút do dự:

“Thần thiếp tuân chỉ.”

Triệu Tần lại dịu giọng:

“Nghe nói gần đây ngươi thường lui tới Minh Hoa điện. Có phải muốn tìm lại di vật của mẫu thân, hay còn điều gì khác?”

Ngọc Dao đáp, giọng bình thản:

“Thiếp chỉ muốn thắp hương cầu phúc cho gia tộc, không dám có ý gì khác.”

Triệu Tần trầm ngâm, mắt phượng tối lại, không khí trong điện như đông cứng. Bên ngoài, gió nhẹ thổi qua, rèm cửa khẽ rung, tiếng chuông bạc văng vẳng.

Một lúc lâu, Triệu Tần mới cười nhạt:

“Ngươi khéo léo, biết giữ mình. Nhưng hậu cung không phải nơi chỉ cần thông minh là sống sót. Nếu không đủ kiên nhẫn, sẽ khó giữ được mạng.”

Ngọc Dao cúi đầu, giọng rắn rỏi:

“Thần thiếp xin ghi lòng.”

Triệu Tần liếc qua các phi tần, giọng lạnh như băng:

“Các vị nương nương cũng nên lấy đây làm gương. Hậu cung là nơi dưỡng tâm, ai phạm lỗi, bản cung tuyệt không dung thứ.”

Mọi người đồng loạt cúi đầu:

“Thần thiếp tuân chỉ.”

Triệu Tần nhìn Lục Tố Linh, môi cong nhẹ:

“Tố Linh, ngươi gần đây thân thiết với Tạ nương nương, có lời gì muốn khuyên bảo cứ nói.”

Lục Tố Linh dịu dàng đáp:

“Thần thiếp chỉ mong các tỷ muội thuận hòa, không ai phải chịu oan khuất. Nếu Tạ muội cần gì, thần thiếp sẵn lòng giúp sức.”

Ánh mắt Ngọc Dao lướt qua nàng, trong lòng dâng lên nỗi hồ nghi: Lục Tố Linh nói lời dễ nghe, nhưng thực tâm đứng về phía nào, nàng không thể đoán.

Triệu Tần nhấn mạnh:

“Tốt. Bản cung mong các tỷ muội tương trợ, đừng để chuyện cũ làm rạn nứt hòa khí. Nếu ai còn ý đồ riêng, bản cung tuyệt không dung thứ.”

Nói rồi, nàng đặt chén trà xuống, chậm rãi đứng dậy, áo gấm quét nhẹ mặt đất, dáng người mảnh mai mà đầy uy nghi.

“Bản cung mệt, các vị lui đi.”

Mọi người cùng đứng lên hành lễ, lặng lẽ rời khỏi điện. Ngọc Dao đi sau cùng, vừa ra đến hành lang đã bị Lục Tố Linh giữ lại.

“Tạ muội, đi dạo cùng ta một lát.”

Ngọc Dao gật đầu, cùng nàng rẽ vào vườn hoa sau điện. Hương hoa cúc lặng lẽ lan trong gió, bóng liễu rủ nghiêng phủ xuống lối nhỏ.

Lục Tố Linh bước chậm, giọng khẽ như gió:

“Hôm nay muội ứng đối rất khéo, nhưng Hoàng hậu không dễ bỏ qua. Nàng không chỉ nghi ngờ muội, mà còn muốn dò xét ai đứng về phía muội. Đừng để lộ bất cứ sơ hở nào.”

Ngọc Dao dừng lại, mắt nhìn sâu vào Lục Tố Linh:

“Tỷ đứng về phía ai?”

Lục Tố Linh mỉm cười, đôi mắt sâu không đáy:

“Ta đứng về phía chính mình. Nếu muội khôn ngoan, cũng nên như vậy.”

Nói rồi, nàng rời đi, bóng áo lụa nhạt dần khuất sau tán liễu, để lại Ngọc Dao đứng lặng giữa vườn hoa, lòng dậy sóng bất an.

Nắng sớm xuyên qua kẽ lá, đổ bóng xuống đôi bàn tay đang siết chặt. Nàng hiểu, ván cờ Triệu Tần bày ra không chỉ nhắm vào mình, mà còn muốn thử lòng từng người. Một bước sai, không chỉ nàng, mà cả những kẻ liên quan đều bị cuốn vào sát cục.

***

Chiều muộn, khi ánh nắng nhạt dần trên mái ngói xanh, vừa trở về Lãnh Nguyệt các, Ngọc Dao đã thấy một cung nữ lạ mặt quỳ sụp trước cửa, nước mắt lăn dài:

“Nương nương, xin cứu mạng! Tỷ tỷ thần thiếp bị bệnh nặng, các y nữ đều không dám chữa…”

Ngọc Dao cau mày:

“Tại sao không dám?”

Cung nữ run rẩy:

“Người bệnh là người của Minh Hoa điện. Trong cung đồn rằng ai dính líu đến Minh Hoa điện đều gặp họa…”

Ánh mắt Ngọc Dao tối lại. Nàng sai người chuẩn bị hòm thuốc, theo cung nữ đến gian phòng nhỏ cuối hành lang. Bên trong, một thiếu nữ nằm mê man, sắc mặt tái xanh, hơi thở yếu ớt. Chỉ cần liếc qua, Ngọc Dao đã nhận ra dấu hiệu trúng độc – thứ độc nhẹ thường chỉ xuất hiện trong trà có tẩm dược.

Nàng nhanh chóng rút ngân châm, bấm huyệt giải độc, vừa làm vừa hỏi khẽ:

“Gần đây ai từng vào phòng tỷ tỷ ngươi?”

Cung nữ lí nhí:

“Có… một người Minh Hoa điện, nhưng thần thiếp không dám nói tên…”

Ngọc Dao trấn an:

“Không sao, chỉ cần nhớ kỹ. Sau này sẽ có lúc cần đến lời của ngươi.”

Châm cứu xong, nàng dặn dò:

“Về sau, đừng uống thứ gì người khác đưa. Chuyện này tuyệt đối không được để lộ, nếu không muốn gặp họa.”

Cung nữ cảm tạ, nước mắt lã chã. Ngọc Dao nhìn theo bóng lưng nhỏ bé ấy, lòng trĩu nặng: đây là lời cảnh cáo của Triệu Tần – bất cứ ai tiếp cận nàng đều không tránh khỏi họa sát thân.

***Đêm xuống, trăng mờ treo giữa trời, bóng cây in dài trên mặt đất. Ngọc Dao ngồi trước bàn, bên cạnh là mảnh vải thêu chim hạc và trâm ngọc. Nàng ngẫm lại từng lời nói, từng ánh mắt của Triệu Tần trong buổi sáng.

Trên tay áo của Triệu Tần, nàng đã thoáng thấy một vết chỉ bạc đứt – dấu hiệu chỉ xuất hiện khi tháo gỡ vật lạ khỏi áo gấm quý. Đó có thể là đầu mối liên quan tới mảnh vải nàng từng tìm được.

Nàng ghi lại những quan sát, xếp cẩn thận vào ngăn bí mật dưới bàn. Cảm giác bị vây hãm mỗi lúc một rõ rệt: mọi hành động của nàng đều bị theo dõi, bất cứ lúc nào cũng có thể trở thành mục tiêu.

Tiếng gõ cửa nhẹ vang lên. Tiêu Viễn bước vào, ánh mắt lạnh lùng:

“Nương nương, Hoàng hậu đã cho người lục soát các điện, lấy cớ truy tìm kẻ trộm đêm. Trong Minh Hoa điện, họ phát hiện một mảnh vải thêu giống hệt của nương nương.”

Ngọc Dao sững sờ:

“Có kẻ muốn giá họa?”

Tiêu Viễn trầm giọng:

“Không chỉ vậy. Một cung nữ đã khai thấy nương nương gần Minh Hoa điện ban đêm. Hoàng hậu đã dâng tấu, yêu cầu điều tra kỹ càng.”

Ngọc Dao ngồi phịch xuống ghế, lòng lạnh ngắt. Triệu Tần ra tay quá nhanh, lại khéo léo bày cục diện, để mọi nghi ngờ dồn về phía nàng.

“Ta phải làm gì?” Nàng hỏi, giọng nghèn nghẹn.

Tiêu Viễn đáp:

“Chỉ còn cách tìm bằng chứng phản lại, chứng minh người bị hãm hại. Nhưng động tĩnh lúc này đều bị kiểm soát, bất cứ ai giúp người đều có thể gặp nguy hiểm.”

Ngọc Dao cười nhạt:

“Sát cục đã bày, nếu lùi sẽ chết không kịp kêu. Vậy chỉ còn cách tiến.”

Nàng rút mảnh thư có dấu triện Triệu gia, trao cho Tiêu Viễn:

“Giúp ta chuyển thứ này cho Tần Duệ Chi. Chỉ hắn mới có cách truyền tin ra ngoài mà không để lại dấu vết.”

Tiêu Viễn gật đầu, ánh mắt lấp lánh tia cảm phục:

“Nương nương, thuộc hạ sẽ liều mạng bảo vệ người.”

Ngọc Dao khẽ mỉm cười, nhưng lòng nặng trĩu:

“Nếu ta chết, hãy giữ lại thứ này, chờ ngày chân tướng được phơi bày.”

***

Sáng hôm sau, trong điện Thừa Minh, Lục Dận ngồi bên bàn tấu chương, vẻ mặt lạnh lùng như tượng đá. Triệu Tần đứng bên, nét mặt đoan trang, khóe môi khẽ cong:

“Hoàng thượng, thần thiếp lo cho an nguy hậu cung. Xin người cho phép tra xét kỹ lưỡng, kẻ gian lẩn khuất, nếu không sớm loại trừ, hậu họa khó lường.”

Lục Dận liếc nàng, giọng trầm:

“Ngươi nghi ai?”

Triệu Tần mỉm cười:

“Thần thiếp không dám chỉ đích danh. Nhưng nếu có người liên quan đến vụ án năm xưa, lại xuất hiện gần Minh Hoa điện, chẳng phải đáng ngờ sao?”

Lục Dận gõ nhẹ mặt bàn:

“Ngươi muốn trẫm cho phép xử trí theo ý mình?”

Triệu Tần cúi đầu:

“Thần thiếp chỉ mong hậu cung yên ổn, không dám vượt quyền.”

Lục Dận trầm ngâm, ánh mắt sắc lạnh:

“Nếu để xảy ra oan sai, trẫm sẽ truy cứu tới cùng.”

Triệu Tần khom người:

“Thần thiếp ghi nhớ.”

Nàng lui ra, khóe môi nhếch lên một tia lãnh khốc.

***

Ở Lãnh Nguyệt các, Tiêu Viễn trao cho Ngọc Dao một mảnh giấy nhỏ:

“Tần đại nhân hồi đáp: ‘Người của ta sẽ tiếp ứng, nhưng nương nương phải cẩn trọng. Đừng tin bất cứ ai ngoài bản thân.’”

Ngọc Dao đọc xong, lòng dậy lên cảm giác vừa yên tâm vừa bất an. Tần Duệ Chi đứng ngoài vòng xoáy hậu cung, nhưng mạng lưới của hắn trải rộng, có thể giúp nàng truy ra chân tướng. Tuy nhiên, mỗi bước đi lúc này đều như đi trên băng mỏng.

Đêm ấy, khi cung cấm chìm trong tĩnh mịch, Ngọc Dao lặng lẽ rời phòng, Tiêu Viễn lặng lẽ theo sau. Hai người men theo hành lang vắng, tiến về phía Minh Hoa điện. Ánh đèn leo lét, bóng người thấp thoáng ẩn hiện.

Bất ngờ, một tiếng động vang lên. Một cung nữ ngã vật dưới chân, môi tím ngắt, mắt trợn trừng. Tiêu Viễn kiểm tra, khẽ thì thầm:

“Trúng độc, giống loại gặp hôm trước.”

Ngọc Dao liếc quanh, linh cảm hiểm họa đang kề cận. Đúng lúc ấy, một toán thị vệ ập tới, dẫn đầu là thái giám thân cận của Triệu Tần.

“Bắt lấy Tạ nương nương! Hoàng hậu có lệnh, nghi ngờ nương nương hạ độc người Minh Hoa điện!”

Tiêu Viễn lập tức chắn trước, tay đặt lên chuôi kiếm, nhưng số người quá đông, vòng vây kín mít.

Ngọc Dao ngẩng đầu, ánh mắt sắc như dao:

“Các ngươi có chứng cứ gì mà dám vu tội cho ta?”

Thái giám cười lạnh:

“Chứng cứ đầy đủ, mời nương nương về Minh Hoa điện đối chất!”

Thị vệ áp giải nàng đi, Tiêu Viễn bị giữ lại phía sau, ánh mắt lo lắng.

***

Minh Hoa điện chìm trong ánh đèn vàng nhạt, không khí ngột ngạt, mọi ánh mắt đổ dồn về phía Ngọc Dao. Triệu Tần ngồi uy nghi, bên cạnh là Lục Tố Linh, Từ Chiêu nghi, Trịnh Quý nhân và các phi tần khác.

Triệu Tần lên tiếng, giọng sắc lạnh:

“Tạ nương nương, ngươi bị tố cáo hạ độc cung nữ Minh Hoa điện, lại xuất hiện gần hiện trường. Ngươi còn gì để biện hộ?”

Ngọc Dao ngẩng đầu, ánh mắt sáng quắc:

“Thiếp bị vu oan. Nếu Hoàng hậu thực sự muốn tra xét, xin hãy đối chất trước mặt mọi người, đừng chỉ dựa vào một phía.”

Triệu Tần nhếch môi:

“Ngươi nói không có chứng cứ, vậy vật này là của ai?”

Cung nữ dâng lên chiếc trâm ngọc và mảnh vải thêu chim hạc – chính là hai vật Ngọc Dao từng cất giữ. Tiếng xì xào lan khắp điện.

Ngọc Dao điềm tĩnh:

“Đúng là vật của thiếp, nhưng chưa từng để ở Minh Hoa điện. Có kẻ cố ý vu oan.”

Triệu Tần bật cười:

“Ngươi không nhận tội, cũng không đưa ra chứng cứ. Nếu bản cung tra ra kẻ đồng lõa, liệu ngươi còn giữ được mạng?”

Ngọc Dao đáp, giọng lạnh lùng:

“Nếu Hoàng hậu thực tâm muốn tìm chân tướng, xin triệu tập tất cả cung nhân có mặt tại Minh Hoa điện đêm qua, để đối chất trước mọi người.”

Triệu Tần thoáng chững lại, rồi cười nhạt:

“Tốt, bản cung sẽ cho ngươi cơ hội. Nếu không tự giải oan, sẽ bị xử theo cung luật.”

Từ Chiêu nghi mỉa mai:

“Tạ nương nương vốn là danh y, sao không tự chữa cho mình một con đường sống?”

Tiếng cười rộ lên, pha lẫn dè chừng và chế giễu.

Ngọc Dao không đáp, chỉ quét mắt nhìn khắp điện, bắt gặp ánh mắt lo lắng của Lục Tố Linh, vẻ hả hê của Trịnh Quý nhân, nét lạnh lùng của Triệu Tần.

Đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên tiếng động. Tần Duệ Chi xuất hiện, khoác áo dài trắng, vẻ mặt trầm tĩnh.

“Hoàng hậu nương nương, thần có việc khẩn bẩm báo.”

Triệu Tần chau mày:

“Tần đại nhân, đêm khuya có chuyện gì quan trọng đến vậy?”

Tần Duệ Chi cúi đầu, mắt lướt qua Ngọc Dao rồi nhìn thẳng Triệu Tần:

“Thần vừa nhận được mật báo, phát hiện dấu hiệu có kẻ ngoài cung trà trộn vào Minh Hoa điện. Việc này liên quan an nguy hoàng cung, xin Hoàng hậu cho thần điều tra ngay.”

Triệu Tần thoáng biến sắc, nhưng vẫn mỉm cười:

“Nếu vậy, bản cung sẽ phối hợp. Nhưng chuyện của Tạ nương nương vẫn phải xử theo quy củ.”

Tần Duệ Chi khom người:

“Thần chỉ mong mọi việc sáng tỏ, kẻ gian bị trừng trị, người ngay không bị oan.”

Triệu Tần vẫy tay:

“Được. Bản cung cho ngươi thời gian ba ngày. Nếu không tra ra chân tướng, Tạ nương nương sẽ bị xử theo cung luật.”

Ngọc Dao nhìn Tần Duệ Chi, ánh mắt đầy cảm kích lẫn lo âu. Ba ngày ấy là cơ hội cuối cùng để lật ngược thế cờ.

Triệu Tần đứng dậy, giọng lạnh như băng:

“Tạ nương nương, chuẩn bị tinh thần. Hậu cung không dung kẻ dối trá. Ai động vào bí mật cung đình, đều không có đường sống.”

Dứt lời, nàng phất tay áo, bóng dáng khuất sau bình phong. Đèn trong điện chao đảo, gió lạnh len vào, mang theo mùi trầm nồng nặc như lời nguyền rủa lặng lẽ lan khắp hậu cung.

Ngọc Dao đứng lặng giữa vòng vây, ánh mắt sắc lạnh, lòng thầm nhủ: “Sát cục đã bày, nếu không phá được thế cờ này, tất cả sẽ mất.”

Bên ngoài, trăng khuya treo đầu ngọn liễu, một bóng đen lặng lẽ rời khỏi Minh Hoa điện, hòa vào màn đêm thăm thẳm.

Đêm vắng, tiếng bước chân ai đó dừng trước cửa phòng giam giữ Ngọc Dao, khe khẽ thì thầm:

“Muốn sống, phải dám cược cả mạng mình…”

Cánh cửa khép lại, tiếng khóa lạnh lẽo vang lên.

Bên trong, Ngọc Dao ngồi lặng, tay lần trên vết khắc bí mật dưới bàn, ánh mắt sáng rực trong bóng tối. Ba ngày – đủ để nàng lật lại ván cờ, hoặc bị chôn vùi mãi mãi.

Gió đêm lùa qua khe cửa, mang theo tiếng đàn ai oán vẳng lại từ xa, báo hiệu một cơn sóng ngầm đang chực chờ bùng lên trong hậu cung Đại Lương.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.