Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 397: Là ngươi




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 397 miễn phí!

Không ai lên tiếng, cũng không ai nhúc nhích. Mọi người như bị thị thuật định thân, bất động nhìn Vệ Đông Quân, trong đầu chỉ vang lên tiếng ong ong.

Tình cảm giữa người với người là tương thông, chẳng ai có thể trơ mắt nhìn người mình quen thuộc bị thiêu sống ngay trước mắt. Năm năm đã trôi qua, cảnh tượng đó với Hạng Diễm và Ngô Toan mà nói là như trời sập đất nứt, còn với Trần Mạc Bắc thì sao? Hẳn là cũng vậy!

Trần Khí run giọng nói: “Không biết lúc Hứa Tận Hoan bị thiêu c.h.ế.t, cha ta có nhìn thấy hay không?”.

Hạng Diễm: “Trận lửa lớn ấy cháy suốt một canh giờ rưỡi”.

Ngô Toan: “Ta nhận được tin, chạy tới nơi thì lửa mới cháy được một nửa”.

Vệ Đông Quân: “Nhà họ Trần và căn nhà của Hứa Tận Hoan đâu có cách xa, nếu giục ngựa hết tốc lực, cùng lắm nửa canh giờ là tới”.

Trần Khí lắc đầu: “Nhưng các ngươi có nghĩ đến một vấn đề, nếu cha ta đang canh giữ cửa cung, dù có muốn đi cũng khó mà đi được”.

“Hứa Tận Hoan c.h.ế.t cháy vào ngày mồng một tháng mười, năm Kỷ Đức đầu tiên”.

Vệ Đông Quân nhớ rất rõ: “Cha ngươi mồng một và mười lăm không phải đều nghỉ trực sao?”.

Trần Khí nhìn Vệ Đông Quân, chỉ cảm thấy một luồng lạnh lẽo từ đáy lòng dâng lên. Đúng vậy, mồng một, mười lăm mỗi tháng đều là ngày nghỉ cố định của cha. Ngày Hứa Tận Hoan tự thiêu, cha ở nhà.

“Thập Nhị”. Ngô Toan bỗng lên tiếng: “Chập tối hôm đó, ta đến Hầu phủ tìm cha ngươi, nhưng cha ngươi không có ở nhà”.

Trần Khí: “Ngài tìm cha ta làm gì?”.

Ngô Toan cụp mắt: “Đến báo với hắn một tiếng, Hứa Tận Hoan đã c.h.ế.t”.

Trần Khí: “Ngài có chờ ông ấy không?”.

“Không”. Ngô Toan: “Mẹ ngươi và ca ca ngươi ra tiếp ta, họ hỏi thị vệ của cha ngươi, thị vệ nói cha ngươi và Lưu Thứ Kỷ đã vội vã ra ngoài, chẳng nói một lời”.

Mẹ ta? Ca ca ta? Sắc mặt Trần Khí lập tức biến đổi.

Hắn nhớ ra rồi. Ngày hôm đó, mẹ và Đại ca tìm cha suốt một ngày mà không thấy. Đại ca sợ mẹ lo lắng nên dặn hắn ở bên bầu bạn. Ban đầu hắn còn ngồi trò chuyện với mẹ, nhưng qua giờ Tý, mí mắt nặng trĩu, mẹ bèn bảo hắn về phòng ngủ.

Cha trở về nhà vào giờ Dần hôm sau. Ông và Lưu Thứ Kỷ toàn thân nồng nặc mùi rượu. Sau đó mẹ còn oán trách, nói Lưu Thứ Kỷ càng lớn tuổi càng nghiện rượu, lại còn dám kéo cha hắn qua đêm bên ngoài, thật chẳng ra sao.

Lưu Thứ Kỷ đúng là có hơi nghiện rượu, nhưng chưa từng kéo cha đi uống bên ngoài, họ chỉ uống ở thư phòng của cha, bày vài món nhắm thanh đạm, pha một bình rượu ngon. Hơn nữa, hôm sau cha còn phải vào cung trực. Với tính cách của Lưu Thứ Kỷ, tuyệt đối không thể để cha uống say khướt mà vẫn vào cung trực. Cho nên hôm đó nhất định đã có chuyện xảy ra.

Nghĩ tới đây, Trần Khí lau mặt, trầm giọng nói: “Trận đại hỏa đó, cha ta nhất định đã nhìn thấy”.

Thái độ hắn thay đổi quá nhanh, khiến những người khác sững sờ, chỉ có người hiểu hắn nhất Vệ Đông Quân là đoán được nguyên do.

“Ngươi nghĩ ra điều gì rồi phải không?”.

“Đúng!”.

Vệ Đông Quân cũng không hỏi thêm, chỉ chống nạnh, ngẩng cao đầu.

“Vậy thì chỉ cần chúng ta khiến trận đại hỏa ấy tái hiện, sẽ cho Trần Mạc Bắc một đòn thật nặng, cũng là chí mạng nhất”.

Đại hỏa tái hiện? Hạng Diễm và Ngô Toan nghe bốn chữ này, sắc mặt lập tức biến đổi. Xác định muốn làm lớn đến vậy sao?

Hình như... khó mà thu dọn cho ổn thỏa lắm!

“Chủ ý này hay thì hay nhưng có vài nhược điểm khó gỡ”.

Ninh Phương Sinh mở miệng: “Nhược điểm thứ nhất: động tĩnh quá lớn, e sẽ gây phiền toái không cần thiết”.

Vệ Đông Quân len lén liếc Ngô Toan, thầm nghĩ chẳng phải còn hắn lo phần hậu sao?

“Nhược điểm thứ hai: nhà của Hứa Tận Hoan đã cháy thành tường đổ vách nát, còn đâu chỗ để nhóm thêm một đám lửa nữa?”.

Vệ Đông Quân: “…”. Quả thật là một vấn đề.

“Nhược điểm thứ ba: đại hỏa tái hiện với Trần Mạc Bắc chỉ tạo tác động thị giác, thứ thật sự gây áp lực cho hắn chính là Hứa Tận Hoan tự thiêu trong lửa”.

Ninh Phương Sinh: “Vệ Đông Quân, chúng ta tìm đâu ra một Hứa Tận Hoan nữa?”.

Đúng vậy. Còn tìm đâu ra một Hứa Tận Hoan nữa? Nếu không có Hứa Tận Hoan trong biển lửa, thì cảnh tượng ấy đối với Trần Mạc Bắc có ý nghĩa gì?

Gương mặt Vệ Đông Quân rõ ràng sụp xuống: “Cái này cũng không được, cái kia cũng không được, vậy phải làm sao mới được đây?”.

Giọng nàng thấp xuống, trên mặt mang theo chút tủi thân và nản lòng.

Ninh Phương Sinh hơi cúi đầu, giọng dịu dàng: “Trong thời gian ngắn mà nghĩ được ngần ấy cách, ngươi đã rất giỏi rồi”.

Hạng Diễm chân thành: “Ta chưa từng thấy nữ tử nào thông minh hơn ngươi”.

Ngô Toan trầm trồ: “Đầu óc mọc làm sao thế?”.

Trần Khí chẳng nói gì, chỉ giơ ngón cái về phía Vệ Đông Quân.

Vệ Đông Quân ưỡn thẳng lưng, lập tức hất cằm, trên mặt nào còn chút tủi thân hay nản lòng nào nữa.

“Đại hỏa tái hiện không khả thi, chúng ta nghĩ cách khác, ta không tin chúng ta không tìm ra được”.

Đúng vậy. Nhiều cái đầu như thế ắt sẽ nghĩ ra cách.

Một luồng tự tin không biết từ đâu tràn lên dọc theo sống lưng mọi người. Ngay cả Hạng Diễm vốn luôn bình tĩnh trầm ổn, trong đôi mắt tĩnh lặng không gợn sóng của nàng cũng lóe lên tia sáng.

Thời gian từng chút trôi qua. Nước trong chén trà từng chút vơi dần. Trong phòng vẫn không một âm thanh.

Đúng lúc này, cửa viện “rầm” một tiếng bị đẩy ra, Vệ Trạch Trung hớn hở chạy vào, vừa chạy vừa la: “Phương Sinh, Phương Sinh, xem ta lại tràn trề sức sống rồi!”.

Lúc này, mọi người mới nhớ ra Vệ Trạch Trung hình như bị thương. Bị thương ở đâu? Cổ.

Cổ quấn một lớp băng dày, khiến sắc mặt hắn tái thêm vài phần.

Vệ Đông Quân vô cùng xót xa. Trần Thập Nhị thì áy náy tột cùng.

Hai người vội chạy lên, trái phải đỡ hắn, không ngờ Vệ Trạch Trung hất tay, lẩm bẩm: “Ta đâu phải ông già bảy tám chục tuổi, đỡ cái gì mà đỡ”.

Hai người: “…”

Vệ Trạch Trung lao tới trước mặt Ninh Phương Sinh: “Ờ... chuyện đó có tiến triển gì không? Có phải Trần Mạc Bắc không?”.

Không đợi Ninh Phương Sinh trả lời, hắn bỗng đổi giọng: “Phương Sinh à, cổ nhân nói đúng lắm, ch.ó c.ắ.n là không sủa đâu, ngươi đừng bị lớp da ngoài kia của hắn mê hoặc đấy nhé”.

Ninh Phương Sinh khựng lại một nhịp thở, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm Vệ Trạch Trung.

Bên ngoài Trần Mạc Bắc khoác lớp da gì? Lạnh lùng; Hèn nhát; Tự bảo vệ.

Nếu những lớp da ấy đều là giả, vậy khi xé từng lớp xuống thì bên trong sẽ lộ ra thứ gì? Chẳng qua cũng chỉ là một thân xác m.á.u thịt. Trong thân xác ấy, chẳng qua cất giữ một trái tim đang đập. Đã là trái tim đang đập thì ắt sẽ có sợ hãi, kinh hoàng, bất cam, luyến tiếc, vướng bận, buồn đau và đủ loại thất tình lục dục.

Trên đời này, chỉ thần tiên mới không có thất tình lục dục. Vậy nên, đừng có nhìn vào vẻ kiên cường, vững như bàn thạch của hắn, những chiêu trò của Vệ Đông Quân, tách lẻ có thể hơi yếu, nhưng nếu kết hợp lại thì sao?

Trong đôi mắt dài hẹp của Ninh Phương Sinh, thoáng hiện ý cười lạnh lẽo.

“Các vị, ta có chủ ý rồi, có muốn nghe không?”.

Nói nhảm! Tất nhiên phải nghe rồi!

Mọi người vây quanh, vòng chặt lấy Ninh Phương Sinh ở giữa.

Ánh mắt Ninh Phương Sinh dừng trên người Trần Khí: “Thập Nhị, kế tiếp chúng ta e sẽ không nương tay với cha ngươi, ngươi có để bụng không?”.

Lời này vừa dứt, sắc mặt những người còn lại đều đổi.

Hạng Diễm nhíu mày: Gã chặt duyên này sao có vẻ như nữ nhân thế?

Ngô Toan siết nắm đấm: Tới nước này rồi còn gì.

Vệ Đông Quân cạn lời: Lại chẳng phải làm thật sao.

Vệ Trạch Trung: Các ngươi vừa bàn gì, sao không nói với ta, cũng không hỏi ta có để bụng không?

Chỉ riêng Trần Khí, hắn nhìn chằm chằm Ninh Phương Sinh. Người này vẫn mặc một bộ y phục đen, như phủ lên một lớp vỏ lạnh cứng, nhưng bóc lớp vỏ đó ra, bên trong lại mềm như một đụn bông. Mà bông là thứ ấm áp nhất thế gian.

Khoảnh khắc này, Trần Khí bỗng hiểu được vì sao Tiểu Thiên gia lại một lòng một dạ với Ninh Phương Sinh. Hẳn là đã có khoảnh khắc nào đó, hay vài khoảnh khắc, đụn bông ấy sưởi ấm đến tận lòng Tiểu Thiên gia.

Trần Khí nheo mắt, nói từng chữ một: “Thật ra có chút để bụng, nhưng nghĩ đến việc có thể giúp ông ấy buông chấp niệm, sống nhẹ nhõm yên ổn suốt quãng đời còn lại, ta cảm thấy cũng là chuyện tốt”.

Sau một hồi im lặng dài, Ninh Phương Sinh nói: “Nếu người gây áp lực cho ông ấy bắt buộc phải là ngươi thì sao?”.

Tim Trần Khí chấn động.

Tại sao lại là ta?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.