Trân Di lấy ly trà trên bàn nhấm nháp,
nhàn nhã hỏi
- Vậy bắt tôi làm gì ( dù có sóng thần động đất chị ấy cũng chẳng quan tâm quá. Thản nhiên hết sức)
Lâm Vũ cau mày nhìn Trân Di nhưng trong lòng lại thầm suy nghĩ: thái độ gì đây chứ?
- Dạy dỗ - Lâm Vũ bình thản buông ra hai từ ngữ khiến Trân Di suýt sặc
- Sao cơ? Anh nghĩ anh là ai chứ? Trân Di hét lên
- Tôi nghĩ tôi là Lâm Vũ! Lâm Vũ chẳng hề ngần ngại đáp lại Trân Di
- Anh... Trân Di cứng họng. Tên này..không phải dạng vừa
- Từ bây giờ cô phải ở đây - Lâm Vũ đưa
ra quyết định, cũng chẳng để ý xem Trân Di phản ứng thế nào
- Không - Trân Di kiên nghị đáp. Lâm Vũ, hắn nghĩ hắn là ai chứ. Cô đâu phải là tù nhân đâu.
- Không đến lượt cô có ý kiến - Lâm Vũ nói rồi bỏ ra ngoài ( ảnh là vậy mà)
- Lâm Vũ - Trân Di nghiến răng
Thông tin cá nhân
Truyện đang đọc
Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn
Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói
Chưa có lịch sử mua gói


Bình luận chương