Khi Đỗ Vân Đình tỉnh lại, phát hiện hình như trong tay mình đang nắm cái gì đó. Mềm mềm, cảm giác không tệ, cậu vô thức nhéo một cái, lúc này mới nhớ mở mắt ra nhìn.
Cảm giác này, hình như không phải đang sờ đuôi nhỉ?
Tay cậu dụi mắt, rốt cuộc miễn cưỡng mở mắt ra nhìn về phía tay mình. Dưới chăn đệm mềm mại, Đỗ Vân Đình giật giật tay mình, cuối cùng cũng nhận ra bàn tay mình đang chạm vào thứ gì.
!!!
Là con sâu đo khổng lồ!
(*nguyên văn là lưỡng phiến hà cốc/两片河谷, chị biên thân mến, cụm này dựa vào suy luận “mềm mềm”+“quan trọng”+“chứng tỏ đàn ông”
Thông tin cá nhân
Truyện đang đọc
Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn
Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói
Chưa có lịch sử mua gói


Bình luận chương