“Con à, chân con bị thương, đừng lộn xộn nữa, cẩn thận ngã bây giờ, nhanh lên giường nằm đi.” Quái thú mama đuổi cậu về phòng.
Tiểu quái thú một tay chống nạng, một tay cầm giẻ lau, cười nói: “Không sao đâu, mama, để con lau bàn cho.”
“Vẫn không có ai đến mà…” Quái thú mama nói được một nửa, nuốt lại một nửa, nhìn trộm sắc mặt con mình.
Tiểu quái thú vẫn nghiêm túc lau bàn: “Nhỡ, nhỡ đâu có người đến thì sao?”
Quái thú mama thở dài.
Thông tin cá nhân
Truyện đang đọc
Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn
Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói
Chưa có lịch sử mua gói


Bình luận chương