Elara và Caelum lao vào rừng, lòng đầy lo lắng nhưng cũng tràn ngập quyết tâm. Những cơn bão đang hoành hành, làm cho mọi thứ xung quanh trở nên hỗn loạn. Cô cảm nhận được sức mạnh của thiên nhiên, nhưng giờ đây, nó không còn là sức mạnh bảo vệ mà là một cơn giận dữ đang cuồn cuộn.
“Chúng ta cần phải tìm hiểu xem chuyện gì đang xảy ra,” Elara nói, vừa chạy vừa quan sát xung quanh. “Có điều gì đó không bình thường ở đây.”
“Cô nghĩ rằng có ai đó đang thao túng rừng này không?” Caelum hỏi, ánh mắt anh nhìn về phía những cành cây rạp xuống, như thể chúng đang quằn quại dưới cơn thịnh nộ của một thế lực vô hình.
“Có thể. Rừng từng yên bình, nhưng giờ thì…,” cô ngừng lại, cảm nhận một làn gió lạnh lẽo lướt qua. “Chúng ta phải tìm kiếm dấu hiệu nào đó.”
Họ dừng lại bên một gốc cây cổ thụ, nơi mà Elara từng cảm nhận được sự kết nối mạnh mẽ với Aelion. Nhưng giờ đây, cây cối xung quanh đều mang một vẻ mặt u ám. Những chiếc lá không còn tươi tốt, mà chuyển sang màu nâu xỉn, như thể chúng đang kêu cứu.
“Elara, nhìn kìa!” Caelum chỉ tay về phía xa, nơi một đám mây đen đang cuồn cuộn lại. “Đó là dấu hiệu của bão.”
“Không chỉ là bão,” Elara nói, lòng quặn thắt. “Đó là cơn giận của Thần Rừng.”
Họ bắt đầu di chuyển về phía đám mây, lòng đầy hồi hộp. Khi đến gần, những âm thanh lạ lùng vang lên, như tiếng gào thét của những linh hồn bị giam cầm. Rừng đang kêu gọi họ, nhưng không phải để cứu rỗi, mà để cảnh báo.
“Chúng ta phải cẩn thận,” Caelum nhắc nhở, tay nắm chặt thanh kiếm. “Có thể có nguy hiểm đang rình rập.”
“Đúng vậy,” Elara đồng tình. “Hãy để tôi thử kết nối với rừng một lần nữa.”
Cô nhắm mắt, đưa tay lên, cảm nhận dòng năng lượng từ mặt đất. “Aelion, xin hãy cho tôi biết nguyên nhân sự giận dữ này!” cô cầu nguyện, nhưng không có câu trả lời.
“Cô có thấy gì không?” Caelum hỏi, đôi mắt anh không rời khỏi những bóng cây đen kịt.
“Không, nhưng…” Elara mở mắt, cảm thấy một sự hiện diện kỳ lạ. “Có ai đó đang ở đây.”
Bất ngờ, một bóng người xuất hiện từ phía sau những thân cây. Morgath Thorne, gương mặt nhợt nhạt và ánh mắt đỏ rực, bước ra từ bóng tối. “Chào mừng, những kẻ ngu ngốc,” hắn nói, giọng nói trầm thấp và đầy mưu mô.
“Morgath!” Elara thốt lên, sự sợ hãi và giận dữ tràn ngập. “Ngươi trở lại để phá hoại rừng sao?”
“Rừng đã từ chối ta,” hắn cười khẩy. “Giờ đây, ta sẽ khiến nó quỳ gối trước sức mạnh của ta.”
“Ngươi không thể làm vậy!” Caelum tức giận, bước lên một bước, thanh kiếm của anh đã sẵn sàng. “Chúng ta sẽ ngăn ngươi lại!”
“Hừm, thật thú vị. Nhưng các ngươi không thể hiểu được sức mạnh mà ta đang nắm giữ,” Morgath nói, giọng điệu kiêu ngạo. Hắn vung tay, và những bóng đen từ rừng bắt đầu trỗi dậy, tạo thành một đội quân quái vật.“Chạy!” Elara hét lên, kéo Caelum lùi lại. Những sinh vật khổng lồ lao tới, và không có thời gian để chần chừ. Họ bắt đầu chạy, tim đập thình thịch trong lồng ngực.
“Chúng ta phải tìm một nơi an toàn!” Caelum nói, nhưng Elara biết rằng không chỉ có vậy. “Cần phải chống lại chúng. Tôi sẽ tạo ra một rào chắn!”
Cô tập trung, cảm nhận sức mạnh từ thiên nhiên, nhưng lần này, nó yếu ớt hơn bao giờ hết. “Aelion, xin hãy giúp chúng tôi!”
Những cành cây xung quanh bắt đầu vươn lên, nhưng không đủ mạnh để ngăn cản những con quái vật đang lao tới. “Tôi không thể!” Elara thốt lên, cảm thấy thất bại.
“Chúng ta sẽ không bỏ cuộc!” Caelum nói, lao về phía trước, thanh kiếm sáng rực. “Cùng nhau, chúng ta sẽ đánh bại chúng!”
Elara cảm nhận được lòng dũng cảm trong lời nói của Caelum. Cô biết rằng nếu không hành động ngay, họ sẽ không còn cơ hội nào khác. “Được rồi, hãy làm theo kế hoạch!” cô nói, lòng quyết tâm dâng trào.
Caelum bắt đầu tấn công, thu hút sự chú ý của quái vật. “Đến đây nào!” anh hét lên, thanh kiếm vung cao. Elara tạo ra một vòng tròn phép thuật quanh họ, cố gắng tăng cường sức mạnh.
Nhưng những con quái vật vẫn không ngừng lại, chúng lao vào, gầm lên đầy thách thức. Elara biết rằng thời gian đang trôi qua nhanh chóng. “Chúng ta phải tìm cách khác!” cô kêu lên.
“Phải nhanh lên, Elara!” Caelum thúc giục. “Nếu không, chúng ta sẽ không sống sót!”
“Được rồi, tôi sẽ triệu hồi sức mạnh từ lòng đất,” cô nói, đưa tay xuống, cảm nhận năng lượng từ sâu thẳm.
Khi Elara tập trung, một ánh sáng xanh lục bừng lên từ lòng đất, vươn ra như những cành cây sống động, bao bọc lấy Caelum và cô. “Chúng ta có thể làm được!” cô hét lên, sự tự tin trở lại.
Nhưng Morgath không ngồi yên. Hắn nhìn họ với ánh mắt đầy thù địch, và một tiếng cười lạnh lẽo vang lên. “Các ngươi không thể chiến thắng. Sự giận dữ của Thần Rừng sẽ không bao giờ được kiềm chế!”
Elara cảm thấy một cơn rùng mình. Hắn không chỉ muốn phá hoại mà còn muốn thao túng cả rừng. “Chúng ta cần phải tìm hiểu nguyên nhân sâu xa của cơn giận này,” cô nói, trong lòng nảy sinh quyết tâm mới.
“Nhưng làm thế nào?” Caelum hỏi, giọng anh lộ rõ sự hoang mang.
“Chúng ta phải tìm đến nơi sâu nhất của rừng,” Elara đáp, cảm nhận được một nguồn sức mạnh ở đó. “Có thể ở đó sẽ có câu trả lời.”
“Mau lên!” Caelum nói, và họ bắt đầu di chuyển, những âm thanh của quái vật vẫn vang vọng phía sau. Họ không thể lùi bước.
“Chúng ta sẽ tìm ra sự thật!” Elara khẳng định, lòng đầy tin tưởng. Cô biết rằng hành trình này mới chỉ bắt đầu, nhưng họ sẽ không đơn độc. Cơn giận của Thần Rừng đang chờ đợi họ, và họ sẽ phải đối mặt với nó.


Bình luận chương