Elara và Caelum chạy nhanh qua những lối mòn hẹp trong rừng, ánh sáng yếu ớt từ những tán lá trên cao khiến không gian xung quanh trở nên mờ ảo. Tiếng gầm rú của quái vật từ phía sau vẫn vang vọng, đe dọa từng bước đi của họ. Cảm giác hồi hộp dâng cao, nhưng Elara biết họ không thể dừng lại.
“Đi nhanh hơn nữa!” Caelum thúc giục, ánh mắt anh lấp lánh quyết tâm. “Chúng ta phải tìm chỗ ẩn nấp.”
“Không phải chỉ là tìm nơi ẩn nấp,” Elara đáp, hơi thở gấp gáp. “Chúng ta cần tìm ra nguyên nhân cơn giận của Thần Rừng. Có thể ở sâu trong rừng sẽ có câu trả lời.”
“Vậy thì hãy đi!” Caelum gật đầu, và họ tiếp tục lao về phía trước. Rừng rậm xung quanh dường như đang sống dậy, những cành cây vươn lên như muốn chặn đường họ. Nhưng Elara cảm nhận được sức mạnh từ thiên nhiên, cô khẽ vung tay, khiến những nhánh cây dễ dàng nhường lối.
Họ chạy qua những mảng đất ẩm ướt, nơi những bông hoa dại nở rộ, nhưng không ai có thời gian để ngắm nhìn vẻ đẹp của chúng. Trong tâm trí Elara, những ký ức về những câu chuyện cha mẹ cô từng kể về Aelion lại hiện về. Cô nhớ những lời nhắc nhở rằng rừng không chỉ là nơi sinh sống mà còn là một thực thể đầy quyền năng.
“Chúng ta đang đi đúng hướng chứ?” Caelum hỏi, thỉnh thoảng liếc nhìn quanh như thể cảm nhận có điều gì đó đang theo dõi họ.
“Có một thứ gì đó,” Elara nói, chậm lại một chút để cảm nhận năng lượng xung quanh. “Một sức mạnh cổ xưa, như thể nó đang dẫn dắt chúng ta.”
Họ tiếp tục bước, và bất chợt, một tiếng kêu vang lên từ phía xa. Elara dừng lại, cảm nhận một sự rung chuyển nhẹ dưới chân. “Có điều gì đó không ổn,” cô thì thầm.
“Chúng ta không thể chần chừ,” Caelum nói, nhưng Elara đã cảm thấy một luồng sức mạnh khác, như thể có ai đó đang gọi họ từ sâu trong rừng.
“Đợi đã!” Elara nói, quay lại. “Tôi cảm thấy có tiếng gọi.”
“Tiếng gọi?” Caelum ngạc nhiên. “Ngươi đang nói gì vậy?”
“Có thể là một sinh vật cổ đại, hoặc một linh hồn nào đó,” Elara trả lời, đôi mắt cô sáng lên với hy vọng. “Chúng ta cần phải tìm hiểu.”
Họ tiếp tục đi, theo hướng mà tiếng gọi dẫn dắt. Những âm thanh xung quanh dần dần trở nên im ắng hơn, như thể cả rừng đang lắng nghe. Một cảm giác thiêng liêng bao trùm, khiến Elara cảm thấy như mình đang bước vào một nơi rất đặc biệt.
Cuối cùng, họ đến một khoảng trống, nơi những tảng đá lớn và cổ kính tạo thành một vòng tròn. Giữa vòng tròn là một bệ đá, nơi có một biểu tượng lấp lánh, ánh sáng phát ra từ những vết nứt trên bề mặt. Elara tiến lại gần, tay cô chạm vào bệ đá, cảm nhận được sức mạnh kỳ diệu đang tràn ngập trong không khí.
“Đây là một di tích cổ,” cô nói, giọng đầy ngưỡng mộ. “Có thể đây chính là nơi Thần Rừng Aelion đã giao tiếp với các sinh vật trong rừng.”
“Cái gì ở đây có thể giúp chúng ta?” Caelum hỏi, ánh mắt anh vẫn quan sát xung quanh, đề phòng bất kỳ mối nguy hiểm nào.
“Có thể có những bí mật được giấu kín trong đây,” Elara trả lời, cảm giác hồi hộp tràn ngập trong lòng. “Tôi sẽ cố gắng kết nối với sức mạnh nơi này.”
Cô nhắm mắt lại, tập trung. Những hình ảnh mờ ảo hiện ra trong tâm trí, những ký ức về quá khứ của rừng, về Thần Rừng và sức mạnh của ông. Cô cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ chảy qua cơ thể, như thể nó đang chờ đợi để được đánh thức.
“Mau lên!” Caelum kêu lên, giọng anh lộ rõ sự lo lắng. “Chúng ta không biết Morgath có thể theo dõi chúng ta không.”“Được rồi, hãy giữ yên lặng.” Elara nói, và cô bắt đầu đọc những từ ngữ cổ xưa, những âm thanh như tiếng thì thầm của rừng. Ánh sáng từ bệ đá càng lúc càng rực rỡ, tạo thành một vòng ánh sáng bao quanh họ.
Bất ngờ, một hình bóng xuất hiện giữa ánh sáng, một elf cổ đại với đôi mắt sâu thẳm và làn da sáng như ánh trăng. “Người nào dám bước vào nơi này?” giọng nói của ông vang lên như tiếng gió.
“Elara Sylvane, và đây là Caelum Drakonis,” Elara đáp, không ngần ngại. “Chúng tôi đến đây để tìm hiểu về cơn giận của Thần Rừng.”
“Cơn giận?” Elf cổ đại nhướng mày, ánh mắt ông chuyển từ nghi ngờ sang cảm thông. “Ngươi phải biết rằng rừng này đã phải chịu đựng quá nhiều đau thương. Các ngươi có thể mang đến hy vọng hay chỉ l*m t*nh hình tồi tệ hơn?”
“Chúng tôi muốn cứu rừng,” Caelum nói, bước lên một bước. “Chúng tôi sẽ làm bất cứ điều gì cần thiết.”
Elf nhìn họ chằm chằm, rồi gật đầu. “Nếu vậy, hãy lắng nghe lời ta. Aelion không chỉ giận dữ vì sự tàn phá. Ông còn đau lòng vì sự phản bội của những kẻ từng được ban cho sức mạnh.”
“Những kẻ phản bội?” Elara hỏi, cảm thấy có điều gì đó trong lời nói của ông. “Có phải là Morgath?”
“Đúng vậy,” elf đáp. “Hắn từng là một trong những người được Aelion tin tưởng. Nhưng lòng tham đã khiến hắn sa ngã, và giờ đây hắn đang tìm cách phục thù.”
Elara cảm thấy một nỗi đau trong lòng. “Chúng tôi phải ngăn hắn lại! Nhưng làm thế nào?”
“Để đối mặt với Morgath, các ngươi phải tìm ra sức mạnh thực sự bên trong mình,” elf trả lời. “Chỉ khi nào các ngươi hiểu được sự kết nối giữa con người và thiên nhiên, mới có thể hy vọng cứu rừng.”
“Chúng tôi sẽ làm điều đó,” Caelum khẳng định, lòng anh tràn đầy quyết tâm. “Chúng tôi sẽ không để Morgath chiến thắng.”
Elf gật đầu, ánh mắt ông lấp lánh một chút hy vọng. “Hãy cẩn thận. Sẽ có nhiều thử thách đang chờ đợi các ngươi. Nhưng nếu các ngươi thành công, Aelion sẽ tha thứ cho những ai biết ăn năn.”
Elara cảm nhận được sức mạnh từ những lời nói của elf. Cô biết rằng hành trình này còn nhiều gian nan, nhưng họ đã có một hướng đi rõ ràng. “Cảm ơn ngài,” cô nói, lòng đầy biết ơn.
“Đi đi,” elf nói, và hình bóng của ông dần mờ đi, ánh sáng xung quanh bắt đầu tắt dần. “Hãy tìm kiếm sức mạnh trong chính các ngươi.”
Khi ánh sáng biến mất, Elara và Caelum đứng đó, cảm giác như vừa trải qua một cuộc gặp gỡ thiêng liêng. Họ nhìn nhau, sự quyết tâm trong ánh mắt cả hai như hòa vào nhau.
“Chúng ta phải quay lại,” Elara nói, “Morgath sẽ không dễ dàng từ bỏ.”
“Đúng vậy,” Caelum đáp, giọng anh đầy kiên định. “Chúng ta sẽ tìm ra sức mạnh của mình.”
Họ bước ra khỏi vòng tròn cổ xưa, rừng lại sống động xung quanh họ. Nhưng trong lòng Elara, một nỗi lo lắng hiện hữu. Họ chỉ mới bắt đầu hành trình của mình, và cơn giận của Thần Rừng vẫn đang chờ đợi họ phía trước.


Bình luận chương