Cơn Giận Của Thần Rừng

Chương 4: Phát triển và leo thang xung đột




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 4 miễn phí!

Elara và Caelum rời khỏi di tích cổ, lòng đầy quyết tâm nhưng cũng không khỏi lo lắng. Họ biết rằng Morgath sẽ không dễ dàng từ bỏ kế hoạch xâm lấn rừng, và thời gian không còn nhiều. Khi họ tiến sâu vào rừng, từng cơn gió lạnh lướt qua, mang theo những âm thanh kỳ lạ, như thể rừng đang thì thầm về những điều sắp xảy ra.

“Chúng ta cần phải tìm cách liên lạc với Aelion,” Elara nói, ánh mắt cô rực sáng. “Có thể ngài sẽ chỉ cho chúng ta một con đường.”

“Nhưng làm sao?” Caelum hỏi, vẻ mặt nghiêm túc. “Chúng ta không biết nơi nào có thể gặp được ngài.”

Elara dừng lại, suy nghĩ một lúc. “Chúng ta hãy tìm đến những nơi linh thiêng trong rừng. Có thể những nơi đó sẽ giúp chúng ta kết nối với sức mạnh của Thần Rừng.”

“Được,” Caelum đồng ý. “Nhưng chúng ta phải cẩn thận. Morgath có thể đã phát hiện ra chúng ta.”

Hai người tiếp tục đi, lòng tràn đầy nỗi lo lắng. Họ không chỉ đối diện với Morgath mà còn với những sinh vật nguy hiểm trong rừng, những con quái vật mà cơn giận của Thần Rừng đã biến đổi thành.

Khi hoàng hôn buông xuống, bầu trời chuyển sang sắc đỏ như máu, Elara cảm thấy một sự hiện diện kỳ lạ quanh mình. “Có gì đó không ổn,” cô nói, cảm giác như có đôi mắt đang theo dõi họ.

“Cẩn thận!” Caelum thì thầm, tay nắm chặt chuôi kiếm. “Chúng ta không thể để mình bị bất ngờ.”

Chưa kịp nói hết câu, một bóng đen lớn lao ra từ bụi rậm, đôi mắt đỏ rực như lửa. Một con quái vật, to lớn và ghê rợn, với những chiếc răng sắc nhọn và bộ lông xù xì. Nó gầm lên, âm thanh vang dội như sấm sét, khiến đất rung chuyển.

“Chạy!” Elara hô lớn, nhưng trước khi họ kịp hành động, con quái vật đã lao tới.

Caelum rút kiếm ra, ánh thép lấp lánh trong ánh hoàng hôn. “Đứng lại, ta sẽ bảo vệ ngươi!” Anh nói, dũng cảm đối diện với con quái vật.

Elara không thể đứng yên. Cô bắt đầu đọc những câu thần chú, những âm thanh như tiếng thì thầm của cây cỏ, cầu khẩn sức mạnh từ thiên nhiên. Ngay lập tức, những cành cây xung quanh bắt đầu vươn ra, quấn chặt lấy chân con quái vật.

“Cùng nhau!” Caelum kêu lên, anh lao vào tấn công, nhắm vào những chỗ yếu của con quái vật. Mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh của lòng dũng cảm và quyết tâm.Elara cảm nhận được sức mạnh của rừng đang chảy qua cô. Cô tập trung, gọi mưa để làm yếu đi sức mạnh của con quái vật. Những giọt nước từ trên cao rơi xuống, tạo thành một màn sương mờ ảo, làm cho con quái vật bối rối.

“Chúng ta phải tấn công đồng thời!” Elara hô to, giọng nói tràn đầy sức mạnh.

“Được!” Caelum đáp lại, lòng anh tràn đầy quyết tâm. Họ đồng loạt tấn công, Caelum với kiếm, còn Elara với sức mạnh thiên nhiên. Cuối cùng, sự kết hợp của họ đã khiến con quái vật gục ngã.

“Hãy đi!” Elara nói, thở hổn hển. “Chúng ta không thể ở đây lâu hơn.”

Hai người nhanh chóng rời khỏi hiện trường, nhưng trong lòng họ vẫn nặng trĩu nỗi lo. “Nếu Morgath có thể triệu hồi quái vật như vậy, hắn sẽ không ngừng lại đâu,” Caelum nói, ánh mắt lo lắng.

“Chúng ta cần phải tìm ra cách để ngăn hắn,” Elara đáp, lòng đầy quyết tâm. “Chúng ta không thể để rừng này rơi vào tay hắn.”

Họ tiếp tục hành trình, rừng rậm vẫn đầy bí ẩn và nguy hiểm. Những âm thanh lạ từ xa xa vang lên, như thể nhắc nhở họ về sự hiện diện của Morgath. Mỗi bước đi đều như một thử thách, và họ biết rằng cuộc chiến chưa kết thúc.

Khi đêm buông xuống, họ tìm được một khoảng trống nhỏ để nghỉ ngơi. Caelum ngồi bên đống lửa, ánh sáng nhảy múa trên khuôn mặt anh, trong khi Elara ngồi một bên, lặng lẽ suy nghĩ về những gì họ đã trải qua.

“Chúng ta sẽ làm gì tiếp theo?” Caelum hỏi, phá tan sự im lặng.

Elara ngước nhìn lên bầu trời đầy sao. “Chúng ta cần phải tìm đến nơi linh thiêng nhất của rừng, nơi mà Aelion có thể nghe thấy tiếng gọi của chúng ta,” cô nói, giọng kiên định. “Chỉ khi nào chúng ta được ngài chấp thuận, mới có thể đối đầu với Morgath.”

“Vậy thì chúng ta sẽ đi ngay sáng mai,” Caelum đáp, ánh mắt anh đầy quyết tâm. “Không còn thời gian để chần chừ.”

Trong lòng Elara, một cảm giác hồi hộp dâng trào. Họ đã chuẩn bị cho một cuộc chiến lớn, một cuộc chiến không chỉ vì sự sống còn của rừng mà còn vì tương lai của chính họ. Cơn giận của Thần Rừng vẫn chưa nguôi, và họ biết rằng hành trình này sẽ còn đầy cam go hơn những gì họ tưởng tượng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.