Cuộc Sống Nông Trại

Chương 2: Những Tình Huống Dở Khóc Dở Cười




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 2 miễn phí!

Khôi, Hương, Sơn và Bích quyết định bắt tay vào việc trồng cây. Buổi sáng, ánh nắng dịu dàng len lỏi qua những tán cây, họ tụ tập bên một mảnh đất đã được chuẩn bị. Khôi đứng giữa, hào hứng chỉ dẫn từng bước.

“Chúng ta sẽ trồng rau trước, sau đó mới đến hoa quả. Mọi người hãy nhớ, mỗi loại cây cần một cách chăm sóc khác nhau,” Khôi nói, ánh mắt sáng rực.

“Rau sẽ nhanh lớn hơn, có thể thu hoạch sớm,” Bích thêm vào, “Nhưng mà, cậu có chắc là mình biết cách không?” Cô nháy mắt, tạo không khí vui vẻ.

“Đương nhiên rồi! Chúng ta sẽ thành công!” Khôi tự tin đáp lại, nhưng trong lòng cũng không khỏi lo lắng.

Hương đã chuẩn bị sẵn các hạt giống trong một chiếc túi. “Mình đã chọn những loại rau dễ trồng, như rau muống, cải ngọt. Chắc chắn sẽ lên xanh tốt!” Cô vừa nói vừa phân loại các hạt giống.

Sơn nhìn quanh, đột nhiên lên tiếng: “Nhưng mà, nếu rau mọc lên mà không giống như chúng ta tưởng, thì sao?” Anh cười, khiến mọi người cười theo.

“Thì có lẽ chúng ta sẽ có một vườn rau... kỳ quặc!” Hương đáp lại, nháy mắt. Mọi người lại cười lớn, không khí trở nên nhẹ nhàng hơn.

Họ bắt đầu gieo hạt. Khôi bảo mọi người hãy làm theo hướng dẫn của mình, nhưng ngay khi họ bắt tay vào công việc, một tình huống dở khóc dở cười đã xảy ra. Sơn, vì quá hăng hái, đã trồng quá nhiều hạt trong một lỗ, khiến những hạt giống chen chúc nhau.

“Ôi, Sơn! Cậu làm gì vậy?” Bích kêu lên, gương mặt cô hiện rõ sự lo lắng.

“Chắc chắn là cây sẽ phải cạnh tranh với nhau để sống sót thôi!” Sơn cười, không hề bận tâm.

“Hay là cậu muốn tổ chức một cuộc thi xem cây nào sống sót?” Khôi đùa, nhưng vẫn không quên nhắc nhở: “Chúng ta phải chăm sóc cho cây, chứ không phải để chúng tự lo!”

Hương lắc đầu, nhưng không thể ngăn được nụ cười. “Thôi nào, hãy để cho chúng có không gian sống chút đi!”

Sau khi trồng xong, họ bắt đầu chăm sóc cây. Mỗi ngày đều có những câu chuyện vui vẻ xảy ra. Một hôm, khi đang tưới nước, Khôi tình cờ phát hiện ra rằng cây của Hương phát triển nhanh hơn hẳn.

“Cây của Hương hình như thích sự chăm sóc của cô ấy hơn!” Khôi trêu chọc.

“Chắc là chúng được nghe những bài hát mà mình hát!” Hương đáp, mặt đỏ bừng.

Bích không nhịn nổi: “Hay là chúng thích sự tỉ mỉ của Hương hơn là sự hời hợt của cậu, Khôi!” Khôi chỉ biết cười.

Thế nhưng, không lâu sau, sự vui vẻ bị gián đoạn khi những cơn mưa lớn bắt đầu trút xuống. Họ lo lắng về việc cây có bị ngập úng không. Khi cơn mưa vừa ngớt, họ ra kiểm tra.

“Cây của chúng ta có bị hư không?” Sơn hỏi, giọng thấp thỏm.

“Để xem nào!” Khôi đáp, cúi xuống quan sát. Cả nhóm hồi hộp nhìn theo. Những hạt giống của họ đã nhú lên, nhưng không phải theo cách họ mong đợi. Cây của Hương đứng vững vàng, trong khi những cây khác thì ngã nghiêng, có cây thậm chí đã bị cuốn trôi.

“Ôi không! Cây của tôi!” Hương thốt lên, đôi mắt ngấn lệ.

Khôi an ủi: “Đừng buồn! Chúng ta có thể trồng lại mà. Cái chính là chúng ta đã cố gắng.”

“Nhưng mình đã chăm sóc chúng rất kỹ!” Hương nói, giọng nản lòng.“Có thể do thời tiết, không phải do cậu,” Bích nói, cố gắng động viên.

“Hay là chúng ta nên trồng cây theo tính cách của mỗi người?” Sơn đề xuất, ánh mắt lém lỉnh. “Cây của Khôi chắc chắn sẽ to lớn và khỏe mạnh, còn cây của mình... có thể sẽ phát triển chậm nhưng chắc chắn!”

Khôi gật đầu: “Ý hay đấy! Mỗi cây sẽ phản ánh chúng ta!”

Họ quyết định mỗi người sẽ trồng một loại cây mà mình thích. Hương chọn trồng rau thơm, Khôi chọn cây bầu, Bích chọn dưa hấu và Sơn chọn cà chua. Cứ như vậy, mỗi người bắt đầu gieo trồng theo cách riêng.

Nhưng điều bất ngờ đã xảy ra. Cây của Khôi, vốn mang tính lạc quan, phát triển nhanh chóng. Còn cây của Sơn, mặc dù cũng đã lớn, nhưng lại có vẻ... lù khù, khiến mọi người bật cười.

“Cây của mình chắc chắn là một cây cà chua đặc biệt!” Sơn tự hào nói, nhưng không giấu nổi vẻ bối rối.

Hương cười, “Cà chua lù khù chắc chắn sẽ là món ăn độc nhất vô nhị!”

Trong khi đó, Bích lại tỏ ra lo lắng khi cây dưa của cô có dấu hiệu bị sâu bệnh. “Mình cần phải làm gì đó ngay, không thể để chúng chết!” Cô sốt sắng.

“Để mình giúp!” Khôi nói, “Chúng ta hãy cùng nhau chăm sóc cây. Nếu mỗi người hỗ trợ nhau, chắc chắn sẽ tốt hơn.”

Họ cùng nhau làm việc, nhưng trong lúc chăm sóc, một lần nữa lại xảy ra một tình huống hài hước. Sơn không cẩn thận làm đổ bình nước tưới lên đầu Bích.

“Trời ơi, Sơn!” Bích la lên, nhưng rồi cũng không nhịn được cười. “Cậu có muốn tưới nước cho mình không?”

Sơn gãi đầu, cười ngượng. “Thôi, mình xin lỗi. Nhưng mà, trông cậu cũng... mát mẻ hơn đấy!”

Hương phì cười, “Đúng rồi, Bích! Cậu nên cảm ơn Sơn vì đã giúp làm mát mùa hè này!”

Tình bạn giữa họ càng trở nên khăng khít hơn khi trải qua những tình huống dở khóc dở cười. Nhưng không lâu sau, những rắc rối lại tiếp tục ập đến.

Một buổi chiều, khi đang làm việc, Bích nhận ra có dấu hiệu lạ trên cây dưa của mình. “Mọi người ơi! Hình như có sâu bọ!” Cô hốt hoảng gọi.

“Để mình xem!” Khôi chạy lại, nhưng cũng không thể tìm ra nguyên nhân. “Chúng ta phải tìm cách bảo vệ cây ngay!”

Hương và Sơn cùng chạy đến, nhưng giữa lúc hoang mang, họ không biết phải làm gì. Mọi người nhìn nhau, lo lắng.

“Có khi nào Tài đã cho người đến phá hoại không?” Sơn thì thầm, ánh mắt lo lắng.

“Không thể nào!” Bích phản bác. “Hắn đang bận rộn với những âm mưu khác mà!”

Nhưng sự lo lắng vẫn không thôi bám lấy họ. Dường như mọi chuyện không đơn giản như họ nghĩ. Cuộc sống nông trại không chỉ đơn thuần là trồng cây, mà còn là những thử thách không ngừng.

Giữa những tiếng cười và lo lắng, họ hiểu rằng, mọi thứ vẫn đang diễn ra theo cách của nó, và hành trình của họ vẫn còn dài phía trước. Những điều bất ngờ đang chờ đợi họ, và không ai biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.