Cuộc Sống Nông Trại

Chương 3: Bài Học Đầu Tiên




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 3 miễn phí!

Sáng hôm đó, ánh nắng vàng óng ánh trải dài trên những cánh đồng xanh mướt của Lạc Thiên. Khôi, Hương, Sơn và Bích chuẩn bị cho một buổi chăn nuôi gà. Sơn, với nụ cười luôn nở trên môi, hứng thú bước ra khỏi nhà, tay cầm một cái rổ lớn.

“Chúng ta sẽ cho gà ăn một bữa thật thịnh soạn hôm nay!” Sơn phấn khởi nói, mắt sáng lên.

“Đúng rồi, nhưng nhớ là phải nhẹ tay với chúng!” Hương nhắc nhở, đôi mắt lo lắng nhìn Sơn.

“Yên tâm đi, mình là chuyên gia chăm sóc gà mà!” Sơn tự tin đáp lại.

Bích và Khôi đi theo sau, cùng nhau chuẩn bị thức ăn cho gà. Khi đến chuồng, Sơn mở cửa ra, tiếng gà kêu vang vọng khắp nơi. Ngay lập tức, những chú gà chạy ra, mổ mổ tìm thức ăn. Sơn cười hô hố, “Chúng ta có một bữa tiệc lớn đấy!”

Nhưng giữa lúc mọi người đang vui vẻ, Sơn bỗng trượt chân trên một vũng nước. Cảm giác như mọi thứ diễn ra chậm lại, và cuối cùng, anh ngã nhào vào chuồng gà. “Ôi không!” Sơn kêu lên, và ngay lập tức, không khí trở nên hỗn loạn. Gà vỗ cánh, kêu la và chạy tán loạn khắp nơi.

“Trời ơi, Sơn! Cậu làm gì vậy?” Bích hét lên, cố gắng nhặt những chú gà đang chạy tán loạn.

Khôi không nhịn được cười. “Có lẽ gà đang tổ chức một cuộc chạy đua!”

“Cậu không thấy tình hình nghiêm trọng hơn một cuộc chạy đua sao?” Hương thở hắt ra, vừa cố gắng giữ cho gà không chạy xa.

Sơn đứng dậy, lau tay vào áo, cố gắng trấn an bọn gà. “Này các bạn, bình tĩnh nào! Tôi chỉ muốn cho các bạn ăn thôi mà!” Nhưng điều đó chỉ làm cho chúng hoảng loạn hơn.

Trong lúc mọi người cố gắng bắt gà, không khí trở nên dở khóc dở cười. Một chú gà lông xù chạy thẳng vào chân Khôi, khiến anh nhảy lùi lại. “Gà này có thể trở thành vận động viên Olympic đấy!” Khôi châm chọc.

“Đúng rồi, mà chắc chắn không phải nhờ cậu đâu!” Hương cười, nhưng đồng thời cũng không quên giúp Bích nhặt gà.

Cuối cùng, sau nhiều nỗ lực, họ cũng bắt lại được những chú gà. Sơn thở phào nhẹ nhõm, nhưng rồi lại không ngừng xin lỗi. “Mình xin lỗi các cậu, mình không nghĩ là sẽ xảy ra như vậy.”

“Cậu thật sự làm chúng hoảng sợ,” Bích nói, ánh mắt vẫn còn nghi ngờ. “Lần sau cẩn thận hơn nhé!”

“Được rồi, mình sẽ rút kinh nghiệm,” Sơn gật đầu, nhưng không thể giấu nổi nụ cười trên môi.

Họ cùng nhau cho gà ăn, và mọi thứ dần trở lại bình thường. Tuy nhiên, không khí vẫn còn vương vấn chút lo lắng. “Liệu bọn gà có còn nhớ lần này không?” Khôi đùa, khiến mọi người bật cười.“Có lẽ chúng sẽ không bao giờ tin tưởng cậu nữa!” Hương châm chọc.

“Nhưng mà gà rất dễ quên! Chỉ cần cho ăn là chúng sẽ tha thứ thôi!” Sơn tự tin trả lời, trong khi cả nhóm lại cười lớn.

Sau khi công việc hoàn tất, họ ngồi xuống dưới gốc cây gần chuồng, thưởng thức một bữa ăn nhẹ. Không khí vui vẻ tràn ngập, và những câu chuyện hài hước về những chú gà lại được kể ra.

“Cậu biết không, mình đã từng thấy một chú gà nhảy múa!” Bích nói, mắt sáng lên. “Nó đứng trên một cái hộp và cứ nhảy lên nhảy xuống.”

“Tại sao không quay video lại?” Khôi hỏi, cười lớn.

“Bởi vì lúc đó mình không có điện thoại!” Bích cãi lại, nhưng nụ cười vẫn không rời khỏi môi.

Sơn lại bắt đầu kể về những tình huống dở khóc dở cười khi chăn nuôi gà hồi nhỏ, khiến mọi người không ngừng cười. “Có lần, mình đã cho gà ăn quá nhiều và kết quả là chúng cứ nằm ườn ra không chịu đứng dậy.”

“Gà không biết điều đó mà!” Hương trêu chọc. “Chúng chỉ biết ăn thôi!”

Nhưng ngay khi không khí vui vẻ đang lên đến đỉnh điểm, một tiếng kêu lớn vang lên từ phía chuồng. Họ quay lại, thấy một chú gà đang đứng trên một cái hộp, kêu lên như thể đang chỉ huy một đội quân.

“Chú gà này có thể là thủ lĩnh tương lai của chúng ta!” Khôi đùa.

“Có khi nào gà đang âm thầm lập kế hoạch lật đổ chúng ta không?” Bích nói, giọng nghiêm túc.

Cả nhóm đều bật cười, nhưng trong lòng ai cũng cảm thấy lo lắng. Dường như mọi thứ không đơn giản như họ nghĩ. Những chú gà không chỉ đơn thuần là gia súc, mà còn là những nhân vật chính trong cuộc sống nông trại của họ.

“Mình thấy có gì đó không ổn,” Hương nói, ánh mắt nhìn ra xa. “Có thể chúng ta cần phải chú ý hơn.”

“Đúng vậy,” Khôi đồng tình, “Có thể có điều gì bất thường đang xảy ra.”

Họ quyết định quay lại chuồng, và khi đi qua cánh đồng, bỗng nghe thấy tiếng động lạ. Một cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng họ. Điều gì đang chờ đợi họ phía trước? Hành trình của họ vẫn còn dài, và những bất ngờ vẫn đang rình rập.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.