Đá dưới chân lạnh buốt, trơn nhẫy như mặt lưỡi dao, mỗi bước đi lại lún sâu vào vũng nước đen đặc, mang theo mùi bùn tanh và xác mục. Không gian xung quanh đặc quánh bóng tối, chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt từ viên ngọc phù sa mà Lam cầm trên tay. Ánh sáng mỏng manh ấy hắt lên những khuôn mặt méo mó in trên vách đá – khuôn mặt ai đó từng là người, hoặc là chính họ khi bị vực nuốt mất phần người cuối cùng.
Duy đi đầu, vai gồng cứng, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng góc tối. Dưới lớp da tái nhợt, các cơ gò lên vì căng thẳng, từng thớ thịt rét run dưới gió lạnh lùa qua khe đá. Lam lặng lẽ bám sát, tay bám vào vách, móng tay bấm sâu vào lớp đá ẩm ướt, nước mắt khô cong bên khóe miệng run rẩy. Linh đi cuối, dáng điệu dửng dưng nhưng đôi mắt xếch không giấu nổi nét sợ hãi lẩn khuất – một nỗi sợ không phải dành cho bóng tối, mà dành cho chính thứ máu đang chảy trong mình.
Hành lang đá đột ngột rẽ sang phải, mở ra một căn phòng thấp, hẹp. Bên trong, vách đá nứt toác như bị lửa nung, trên nền là một vòng tròn cháy xém, vết máu khô quánh như mạng nhện chằng chịt. Thầy Uẩn dừng lại, ánh mắt mù mờ lướt qua không gian, giọng khàn đặc vang lên:
“Nơi này… từng là tế đàn cũ. Nơi máu người được dâng cho vực.”
Không ai trả lời. Duy dừng bước, cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng khi mắt chạm vào vòng tròn cháy trên mặt đá. Một ký ức mơ hồ dội về, mùi da thịt cháy khét, tiếng khóc nấc, những gương mặt lẫn lộn giữa người và quỷ.
Lam lùi lại, bàn tay run rẩy chạm vào cổ tay bị thương. Duy nắm lấy, cẩn thận băng lại bằng mảnh vải rách. Lúc đó, ánh mắt vô tình lướt qua cổ tay phải của Linh – nơi tay áo bị kéo xệch, để lộ một vết sẹo tròn cháy xém, nổi cộm như vết hằn của sắt nung đỏ. Duy khựng lại. Cơn ớn lạnh chạy từ cổ xuống tận xương sống.
Anh không nói gì, chỉ nhìn thẳng vào mắt Linh. Đôi mắt ấy, dưới ánh sáng nhợt nhạt, sâu thăm thẳm, vừa lạnh lẽo vừa bất cần. Trong khoảnh khắc, dòng nước ý nghĩ ào ạt tràn vào đầu Duy, từng mảnh ký ức, tiếng gào khóc, tiếng lửa cháy, tiếng cầu xin lẫn tiếng cười điên dại. Không cần đọc tâm, anh cũng biết: đây là dấu ấn của kẻ bị hiến tế.
Duy buông tay Lam, tiến lên một bước, giọng trầm khàn:
“Vết sẹo này… là dấu ấn của tế đàn, phải không?”
Linh không né tránh, chỉ nhếch môi cười nhạt, ánh mắt lóe lên tia châm biếm: “Anh nhận ra nhanh hơn tôi tưởng.”
Duy nheo mắt, từng chữ như rít qua kẽ răng: “Cô là con gái trưởng làng. Kẻ từng bị dâng lên cho vực.”
Linh không đáp, vai hơi run, nụ cười trên môi vừa cay đắng vừa thách thức. Lam lùi hẳn về sau, mắt không rời hai người. Thầy Uẩn lặng lẽ cúi đầu, tay siết chặt tràng hạt, vầng trán nhăn nhúm trong bóng tối.
Duy nhìn sâu vào mắt Linh, đọc tâm thuật vận lên, nhưng chỉ gặp một vực xoáy mù mịt – ký ức đứt đoạn, tiếng lửa gào rú, nỗi đau như bị xé rách từng mảnh.
“Cô đã sống sót thế nào?” Duy hỏi, giọng khàn đặc.
Linh im lặng một lúc lâu, đôi mắt đen như vực sâu, cuối cùng chậm rãi lên tiếng:
“Đêm đó, họ trói tôi vào cột đá giữa tế đàn. Cha tôi… ông ấy tự tay rạch máu lên cổ tay tôi, vẽ thành vòng tròn này. Họ tin, máu của con trưởng sẽ làm dịu cơn đói của suối quỷ.”
Ngón tay cô lướt nhẹ quanh vết sẹo, ánh mắt trống rỗng, như đã chết từ lâu.
“Họ hát, họ khóc, họ khấn vái. Rồi bỏ tôi lại giữa bóng tối. Máu tôi nhỏ xuống nước, tôi nghe thấy tiếng gọi – dịu dàng như tiếng mẹ, nhưng lạnh lẽo như lưỡi dao. Nó hứa cho tôi sống, nếu tôi dâng linh hồn. Tôi đã đồng ý.”
Không khí đông cứng lại. Lam run lên, môi mím chặt, mắt ngấn lệ. Duy cảm thấy ngực mình như bị bóp nghẹt, đôi tay siết chặt đến bật máu.
“Cô đổi linh hồn lấy ma pháp hắc ám?” Duy hỏi, ánh mắt tối lại.
Linh gật đầu, nụ cười méo mó trên môi: “Lúc đó, tôi còn quá nhỏ để hiểu cái giá của sự sống sót. Nhưng tôi sống. Còn cha mẹ, anh chị tôi… không ai sống sót. Chỉ mình tôi, với vết sẹo này.”
Thầy Uẩn thở dài, đôi mắt vẩn đục chìm sâu trong bóng tối: “Nhã Linh, ta… ta xin lỗi. Năm xưa, ta không cứu được con.”
Linh liếc nhìn ông, ánh mắt lạnh băng: “Thầy chỉ cứu được bản thân mình thôi.”
Câu nói rơi xuống như một nhát dao chặt ngang không khí. Thầy Uẩn lùi lại, bàn tay run rẩy buông rơi tràng hạt.
Duy đứng lặng, trong đầu là một mớ hỗn độn – thương hại, phẫn nộ, nghi ngờ, tất cả xoắn lại như dây leo mục nát. Anh nhớ lại chính mình trên tế đàn năm xưa, cũng nghe tiếng gọi từ vực sâu, cũng từng đối diện lằn ranh giữa người và quỷ. Nhưng anh còn giữ được phần người cuối cùng, còn Linh – không ai biết cô còn lại gì ngoài một linh hồn rách nát.
Lam run rẩy hỏi, giọng khàn đặc: “Nếu cô là con cờ của vực, tại sao dẫn chúng tôi đến đây?”
Linh nhếch môi, mắt lóe lên tia giễu cợt: “Tôi còn lựa chọn nào khác sao? Hắc Quỷ luôn ở trong đầu tôi, biết từng ý nghĩ của tôi. Nếu tôi phản lại, nó sẽ xé xác tôi, rồi xé luôn linh hồn. Nhưng… có lúc tôi nghĩ, nếu có ai đủ sức phá vỡ vực này, thì chỉ có kẻ dám đối mặt với tận cùng bóng tối trong chính mình.”
Duy nhìn vào sâu trong mắt cô, đọc tâm thuật chỉ thấy một vùng tối lạnh ngắt – không phải dối trá, mà là tuyệt vọng đã hóa thành sỏi đá. Bên trong, một tia hy vọng yếu ớt lay lắt, bị giày vò đến vặn vẹo.
Thầy Uẩn tiến lên, bàn tay già nua đặt nhẹ lên vai Linh: “Con vẫn còn cơ hội. Nếu muốn chuộc lại lỗi lầm, hãy giúp chúng ta vượt qua vực này.”
Linh không trả lời, chỉ nhắm mắt, hàng mi run lên như cánh chuồn chuồn ướt. Một giọt nước mắt lăn xuống má, hòa vào vết sẹo cháy xém.
Duy nhìn Linh, cảm giác trong lòng như một vực sâu không đáy. Anh không biết nên căm ghét hay thương xót cô. Cô vừa là nạn nhân, vừa là tòng phạm. Bên trong cô, thứ gì đã chết, thứ gì còn sống, không ai rõ.
Lam thì thào: “Anh tin cô ta không?”
Duy không đáp, chỉ nhìn Linh rồi nhìn sang vết sẹo trên tay cô. Trong đầu anh là dòng nước lũ cuốn trôi mọi ranh giới giữa thiện và ác, người và quỷ.
“Tin hay không… ở đây chẳng còn ý nghĩa gì nữa,” Duy nói nhỏ. “Ai trong chúng ta cũng mang bóng tối bên trong.”
Linh mỉm cười lạnh lẽo: “Ít ra tôi dám nhìn thẳng vào nó.”
Ngoài kia, tiếng nước chảy cuộn lên dữ dội, như sắp nuốt trọn mọi lời nói dối.
Thầy Uẩn nhắc khẽ: “Chúng ta phải đi tiếp. Vực ký ức sẽ không đợi ai.”
Ông dẫn đường, dáng lưng còng thấp, bóng đổ dài trên nền đá lạnh. Lam siết viên ngọc trong tay, ánh sáng nhợt nhạt hắt lên khuôn mặt trắng bệch. Duy đi sát bên Linh, mắt không rời từng cử động của cô. Anh biết, chỉ một khoảnh khắc lơ là, Linh có thể trở thành kẻ thù – hoặc người cứu rỗi cuối cùng.
Họ men theo hành lang đá, tiếng bước chân vang vọng như nhịp tim hấp hối. Duy tập trung đọc tâm Linh, tìm kiếm ý định phản bội, nhưng chỉ nghe tiếng gào thét, tiếng cầu xin, tiếng cười điên loạn cuộn thành một khối bùn đen đặc.
Trong bóng tối, Linh cất giọng nhẹ như gió: “Anh từng cảm thấy máu thịt mình phản bội chính mình chưa?”
Duy lắc đầu, mắt tối lại: “Tôi chỉ biết linh hồn mình bị xé nát, từng đêm.”
Linh liếc nhìn, nụ cười méo mó: “Chúng ta giống nhau hơn anh tưởng.”
Lam chen vào, giọng sắc lạnh: “Giống nhau? Tôi không muốn giống bất kỳ ai ở nơi này.”
Linh không đáp, chỉ đi tiếp, bước chân nhẹ bẫng như không chạm đất.
Hành lang đá đột ngột mở rộng thành một căn phòng tròn. Trên tường, ký hiệu máu đen vẽ thành vô số vòng tròn lồng ghép, ở giữa là bệ đá cao, dây xích rỉ sét vương máu khô. Không khí đậm đặc mùi tanh, như hàng trăm năm máu người thấm vào vách đá chưa từng khô.
Duy nhìn quanh, đầu ong ong tiếng thì thầm: “Chọn đi. Ở lại cùng quá khứ, hay vứt bỏ nó mà sống tiếp?”
Lam lùi lại, bàn tay nắm viên ngọc đến bật máu. “Tôi… không muốn nhớ gì nữa.”
Linh bước lên bệ đá, đặt tay lên vết máu cũ. Trong khoảnh khắc, ánh mắt cô trống rỗng, hệt như xác chết.
Duy tiến lại gần, hỏi nhỏ: “Cô đã thấy gì dưới đáy suối?”
Linh nhắm mắt, giọng thì thầm như tiếng nước rỉ qua khe đá: “Tôi thấy hàng trăm đứa trẻ bị trói, thấy cha mẹ khóc lặng, thấy chính mình chết đi sống lại trăm lần. Ký ức dưới đó không bao giờ ngủ yên. Nó sống, nó bò ra khỏi xương tủy, nó gặm nhấm từng mảnh linh hồn.”
Duy rùng mình, cảm giác máu trong người đông cứng. Anh nghĩ đến mẹ, đến em gái, đến chính mình trên tế đàn. Ở một chiều khác, có lẽ anh và Linh đã đổi chỗ cho nhau.Thầy Uẩn kiểm tra quanh bệ đá, lôi ra một tấm bùa, cắm xuống đất. Ông nói khẽ:
“Nơi này là tâm điểm phong ấn. Máu của kẻ mang dấu ấn tế đàn sẽ mở lối xuống vực ký ức.”
Duy nhìn sang Linh. Cô rút dao nhỏ, rạch một đường lên vết sẹo cũ. Máu đen sẫm nhỏ xuống bệ đá, mặt đất rung lên, tiếng gầm gừ vọng từ dưới sâu.
Lam run rẩy, lùi sát Duy. Anh siết chặt tay cô, bàn tay lạnh như xác chết. Linh ngẩng đầu, mắt đỏ ngầu, nụ cười méo mó chực vỡ vụn.
“Bây giờ, tôi không thể quay lại nữa,” cô nói, giọng lạc đi. “Các người cũng vậy.”
Tiếng nước réo lên, mặt đất nứt toác, một khe hở đen ngòm mở ra như miệng quỷ. Hơi lạnh bốc lên, mang theo tiếng thì thầm của hàng ngàn linh hồn.
Duy nhìn xuống vực, đầu óc quay cuồng. Nếu nhảy xuống, có thể mất hết – ký ức, hy vọng, phần người còn sót lại. Nhưng nếu dừng lại, mọi thứ sẽ kết thúc ở đây. Anh quay sang Linh, hỏi lần cuối:
“Cô muốn gì ở tôi?”
Linh nhìn anh, đôi mắt mờ đục, trong sâu thẳm lóe lên tia sáng yếu ớt:
“Tôi muốn anh nhớ tôi là ai… nếu tôi không còn là chính mình nữa.”
Câu nói ấy vang lên như một lời nguyền. Duy gật đầu, không nói thêm.
Thầy Uẩn lấy ra một viên ngọc đen, đặt vào tay Linh: “Đây là chìa khóa. Chỉ máu của kẻ mang dấu ấn tế đàn mới mở được cổng vực ký ức.”
Linh siết viên ngọc, máu thấm vào, ánh sáng đỏ rực bùng lên, rọi sáng những khuôn mặt méo mó lẩn khuất quanh bệ đá. Cổng vực mở ra, hơi lạnh phả lên mặt, mùi tử khí nồng nặc.
Lam thì thào, mắt nhắm nghiền: “Nếu có ai phải chết… hãy để tôi chết trước.”
Duy lắc đầu, kéo cô lại gần: “Không ai được chết ở đây. Không ai.”
Họ lần lượt nhảy xuống khe vực, bóng tối nuốt chửng từng người. Trong khoảnh khắc, Duy cảm thấy như mình đang rơi mãi, không điểm dừng. Tiếng thét, tiếng khóc, tiếng cười điên loạn vọng lên bốn phía.
Khi mở mắt, Duy thấy mình đứng giữa không gian lạ lẫm – tường nước chảy ngược, bóng người không mặt lướt qua, bàn tay vươn ra từ hư không. Lam ở cạnh, mặt trắng bệch, môi tím ngắt. Linh phía trước, mắt đỏ như máu, viên ngọc đen phát sáng trong tay.
Thầy Uẩn xuất hiện cuối cùng, hơi thở đứt quãng: “Đây là vực ký ức. Ở đây, mọi dối trá đều bị l*t tr*n.”
Một bóng người xuất hiện trước mặt họ – khuôn mặt lẫn lộn giữa Duy và Linh, mắt đỏ rực, miệng ngoác rộng đến tận mang tai. Nó cười, tiếng cười vọng qua nước, lạnh lẽo như xương mục.
“Chào mừng về nhà, con của vực.”
Duy cảm thấy ký ức mình bắt đầu rạn vỡ. Tiếng mẹ gọi, tiếng em gái khóc, tiếng Lam thì thầm bên tai: “Đừng quên tôi.”
Linh tiến lên, đối mặt với bóng quỷ, giơ viên ngọc lên, máu trên tay nhỏ xuống đất, hòa vào dòng nước đen. Bóng quỷ cười lớn, rồi tan vào màn sương máu, để lại tiếng vọng: “Dù các ngươi là ai, cuối cùng cũng chỉ là mồi cho vực.”
Duy đứng bất động, cảm giác như rơi tự do trong bóng tối. Lam bám chặt lấy anh, nước mắt chảy tràn.
Linh quay lại, ánh mắt quyết liệt: “Nếu muốn sống sót, hãy đối mặt với thứ đáng sợ nhất trong mình. Ở đây, không có chỗ cho kẻ yếu đuối.”
Tiếng nước réo lên dữ dội. Mỗi người nhìn thấy trước mặt một cánh cửa – trên cửa, vết máu vẽ thành vòng tròn cháy xém, giống hệt vết sẹo trên tay Linh. Để mở được nó, phải dám nhìn thẳng vào quá khứ, dám trả giá bằng ký ức.
Duy đặt tay lên cửa, cảm giác đau buốt xuyên qua xương tủy. Anh nhìn sang Linh, thấy cô cũng run lên, mồ hôi lạnh túa ra trên trán.
“Chỉ kẻ từng bị hiến tế mới mở được cánh cửa này,” Linh thì thầm. “Anh có dám không?”
Duy nhìn thẳng vào mắt cô, thấy trong đó hình bóng chính mình – một đứa trẻ gầy guộc, đôi mắt đen sâu, hai bàn tay đẫm máu.
“Tôi không còn gì để mất nữa,” anh nói, giọng lạnh như đá. “Nếu phải trả giá, tôi sẽ trả hết.”
Cánh cửa mở ra, bóng tối ùa tới như sóng lũ. Duy bước vào, cảm giác như bị xé ra từng mảnh. Ký ức về mẹ, về em gái, về nỗi đau và thù hận hiện lên sống động, rồi tan biến vào bóng tối.
Anh gục xuống, toàn thân run rẩy. Lam lao đến ôm anh, thì thầm: “Đừng để vực nuốt mất anh.”
Linh đứng phía trước, mặt trắng bệch, bàn tay nắm chặt viên ngọc, máu chảy thành vệt trên nền đá. Cô quay lại, ánh mắt đau đớn:
“Tôi đã phản bội tất cả mọi người để sống sót. Đừng để tôi phản bội chính mình thêm lần nữa.”
Trong khoảnh khắc, Duy nhìn Linh, thấy rõ một linh hồn đã mục ruỗng vì tội lỗi và khát vọng sống sót. Anh không biết nên thương hay ghét. Nhưng anh hiểu, từ giờ, mọi lựa chọn đều không còn đường lui.
Tiếng nước ào lên dữ dội. Một lối đi mở ra giữa lòng vực, ánh sáng đỏ rực chiếu lên những khuôn mặt méo mó của quỷ dữ. Hắc Quỷ chưa xuất hiện, nhưng tiếng cười của nó đã vang vọng khắp bốn phía, trộn lẫn tiếng khóc của hàng trăm linh hồn bị hiến tế.
Duy đứng dậy, siết chặt tay Lam. Anh nhìn sang Linh, hỏi khẽ:
“Cô còn gì chưa nói với chúng tôi không?”
Linh mím môi, nước mắt chảy dài trên má:
“Tôi… từng yêu một người. Anh ta cũng bị tế đàn nuốt mất. Từ đó, tôi chỉ còn lại thù hận và nỗi sợ. Tôi muốn trả thù, nhưng càng trả thù, tôi càng giống quỷ.”
Duy nhìn cô, cảm giác như rơi vào vực sâu. Nếu là anh, có lẽ cũng sẽ chọn sống sót bằng mọi giá.
Lam lên tiếng, giọng run: “Nếu có thể quay lại, cô có làm khác đi không?”
Linh lắc đầu, mắt tối lại: “Ở đây, không ai có quyền lựa chọn lại.”
Không khí đặc quánh, như hàng trăm bàn tay vô hình bóp nghẹt cổ họng mọi người.
Thầy Uẩn tiến lên, đặt tay lên vai Linh, giọng già nua run rẩy:
“Con vẫn còn một cơ hội. Nếu muốn chuộc lại lỗi lầm, hãy giúp chúng ta vượt qua vực này.”
Linh cười, nước mắt trào ra: “Tôi sẽ thử. Nhưng nếu thất bại, hãy kết liễu tôi trước khi tôi hóa quỷ thật sự.”
Duy gật đầu, mắt sâu thẳm ánh lên quyết tâm lạnh lùng: “Chúng ta sẽ không để ai bị bỏ lại. Kể cả cô.”
Tiếng nước réo lên, một bóng người lướt qua, mắt đỏ rực, miệng ngoác cười. Không biết là quỷ hay là bóng của chính họ trong vực ký ức.
Cả nhóm lặng lẽ bước tiếp, mỗi người đều mang trong lòng một phần bóng tối của Linh – và của chính mình.
Trước mặt họ, vực vẫn mở miệng chờ đợi, sâu không đáy, đầy rẫy những ký ức chưa chịu chết. Ở đâu đó trong bóng tối, Hắc Quỷ vẫn chực chờ, kiên nhẫn như cái chết.
Tiếng nước nhỏ giọt vang lên đều đặn, như nhịp đập của một trái tim đã mục rữa. Không ai biết, phía sau bóng tối ấy, còn điều gì đang chờ đợi.


Bình luận chương