Dưới Đáy Suối Quỷ

Chương 12: Đọc Tâm Trong Bóng Tối




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 12 miễn phí!

Không khí trong lòng vực mỗi lúc một đặc quánh, bầu tối sâu đến mức ánh lửa trên tay Linh chỉ còn là vệt lập lòe yếu ớt, không đủ xua đi màn sương lạnh buốt bủa quanh bốn người. Họ lặng lẽ tiến bước, tiếng chân đạp trên đá ẩm vang vọng như tiếng tim đập của một con thú đang hấp hối. Duy cảm thấy từng nhịp đập trong ngực mình cũng bị kéo căng ra, mỗi lần hít thở là một lần hít vào mùi tanh của máu cũ, rễ mục và thứ gì đó âm ỉ thối rữa dưới đáy đời.

Mỗi bước đi, những giọt nước đen nhỏ xuống từ vòm hang, lạnh buốt, vấy lên cổ, lên tay, thấm vào da thịt như móng vuốt của thứ gì đó không hình không bóng. Duy cảm nhận rất rõ những ánh mắt vô hình đang bám riết lấy mình, dõi theo từng chuyển động, từng ý nghĩ. Lam đi sát phía sau, bàn tay nhỏ nhắn siết chặt bờ vai Duy, lạnh toát và run rẩy. Linh dẫn đầu, dáng người gầy guộc đổ bóng xiêu vẹo, tóc bết mồ hôi và máu dính bết vào má. Thầy Uẩn lặng lẽ phía cuối đoàn, tràng hạt gỗ mun trên tay va vào nhau lách cách, ánh sáng mờ từ từng hạt gỗ quét lên vách đá những vệt sáng ma quái.

Tiếng nước nhỏ giọt vang lên đều đặn, rồi dần rộ lên như tiếng ai rỉ rả khóc than. Duy bắt đầu cảm thấy trong đầu mình có điều gì đó không ổn. Những ý nghĩ của người khác, vốn chỉ là tiếng vọng lờ mờ trong tiềm thức, nay trở nên rõ ràng như thể ai đó đang đứng sát tai anh thì thầm. Ban đầu chỉ là những tiếng thì thầm rời rạc, rồi thành từng câu, từng ý, dồn dập, chồng lấn lên nhau đến mức anh không còn phân biệt nổi đâu là giọng nói thật, đâu là ảo ảnh.

Một tiếng nói trầm đục vang lên trong đầu Duy, mơn man như rắn bò: “Ngươi muốn biết sự thật không? Ngươi muốn biết ai thực lòng với ngươi, ai đang chực chờ đâm sau lưng ngươi? Đừng trốn tránh, Duy. Để ta dẫn ngươi nhìn thấu tất cả…”

Anh nhắm nghiền mắt, gồng mình ép lùi tiếng nói, nhưng càng chống cự, nó càng bám riết, càng lan rộng như tàn tro vùi xuống đống than hồng. Cả thân thể anh run lên, sống lưng lạnh buốt. Duy mở mắt, mọi thứ quanh anh trở nên méo mó, những bóng người đi cùng như kéo dài ra, vặn vẹo trong ánh lửa yếu ớt.

Lam đột ngột dừng lại, thì thầm qua kẽ răng: “Nước động… Có gì đó sắp tới.” Cô nhìn chằm chằm vào phía trước, nơi lòng vực uốn khúc, những vệt nước loang lổ vẽ lên nền đá hình thù quái gở. Duy muốn lên tiếng nhưng cổ họng nghẹn cứng, chỉ còn nghe rõ tiếng máu dồn lên thái dương.

Linh ngoái lại, mắt đỏ hoe, khuôn mặt nhợt nhạt như sáp nến. Một dòng máu mỏng rỉ ra từ mép môi, nhưng cô không lau, chỉ nhìn Duy thật lâu, như muốn nói điều gì nhưng lại thôi. Thầy Uẩn bước chậm lại, bóng lưng còng xuống, bàn tay nhăn nheo giữ chặt tràng hạt, ánh sáng lấp lánh run rẩy như sắp tắt.

Tiếng thì thầm lại văng vẳng trong đầu Duy, lần này rõ ràng hơn, sắc như lưỡi dao cắt qua da thịt: “Ngươi sợ điều gì nhất? Sợ biết đồng đội nghĩ gì về ngươi, hay sợ chính mình sẽ không chịu nổi sự thật?”

Duy cảm nhận rõ ràng thứ gì đó trong mắt mình vừa bùng lên, một ánh sáng xanh nhạt, lạnh lẽo đến mức khiến anh muốn tự móc mắt mình ra để thoát khỏi cơn ám ảnh. Anh nhìn sang Linh, và trong khoảnh khắc, mọi ý nghĩ của cô ta lộ ra như một vũng máu loang giữa nền tuyết.

Linh – trong tâm trí cô là một trận cuồng phong những hình ảnh méo mó: một biển xác người, bàn tay dính máu, đôi mắt vô cảm, giọng nói vang lên đầy khao khát: “Nếu Duy chết ở đây, ta có được tự do không? Ta có thể phản bội thêm một lần mà không hóa quỷ không? Hay ta chỉ mãi là kẻ bị phong ấn trong vũng máu này?”

Duy choáng váng, lùi lại một bước, nhưng không thoát được. Tiếng thì thầm càng bám riết: “Còn Lam, cô ta có thật sự trung thành với ngươi không?”

Anh liếc sang Lam, bắt gặp ánh mắt xám tro đang nhìn mình. Ý nghĩ của cô lạnh lẽo như đá: “Nếu Duy biết mình từng cân nhắc phong ấn em gái anh, anh sẽ làm gì? Nếu Duy biến thành quỷ, liệu mình có đủ dũng khí giết anh không? Nếu phải chọn giữa anh và linh tuyền, mình sẽ chọn ai?”

Một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Duy cố quay đi, nhưng các ý nghĩ đó cứ bám riết lấy anh như móng vuốt của thứ gì đó không thể gọi tên. Đầu óc anh như vỡ tung, mỗi tiếng thở của người bên cạnh đều biến thành tiếng gào rú trong đầu anh.

Anh nhìn về phía Thầy Uẩn – người mà anh từng tin là chỗ dựa cuối cùng. Nhưng trong tâm trí ông cũng đầy những ý nghĩ mục nát: “Nếu đẩy Duy xuống vực, phong ấn sẽ vững hơn không? Cậu ta chỉ là vật tế mới, như bao người khác thôi. Nếu thêm một mạng nữa, tội lỗi của mình sẽ chồng chất đến mức nào?”

Duy ôm đầu, ngã quỵ xuống nền đá lạnh, tiếng nước trong tai vỡ òa thành những đợt sóng dữ. Tiếng thì thầm của Hắc Quỷ len lỏi, rền rĩ: “Thấy chưa, Duy? Không ai thật lòng với ngươi. Tất cả đều đeo mặt nạ. Hãy để ta dạy ngươi cách l*t tr*n họ… Chỉ cần ngươi cho ta một khe cửa nhỏ thôi…”

Anh muốn gào lên, muốn xé toang đầu óc mình ra, nhưng chỉ còn tiếng thở khò khè vọng lên từ cổ họng khô cháy. Lam quỳ xuống bên cạnh, ôm lấy anh, bàn tay lạnh như băng áp lên trán: “Duy! Đừng nghe chúng! Anh phải tỉnh lại!”

Nhưng giọng Lam trong đầu anh lại vỡ vụn, lẫn vào tiếng thì thầm: “Nếu anh điên, mình sẽ giết anh. Nếu anh giết mình trước, có lẽ sẽ dễ chịu hơn…”

Duy gào lên, hai bàn tay cào vào da đầu đến tóe máu. Một cánh cửa trong tâm trí bật tung, mọi ý nghĩ, mọi ký ức, mọi bí mật đen tối của từng người quanh anh tràn vào, nhấn chìm anh trong biển máu và tiếng khóc ai oán.

Anh thấy Linh giết người, thấy Lam đứng giữa vòng quỷ, cười nhạt, thấy Thầy Uẩn xé xác một đứa trẻ không mặt mũi. Anh thấy chính mình, đứa trẻ gầy guộc, mắt đen sâu thẳm, hai tay đẫm máu, đứng cười giữa bầy xác chết. Những ký ức đan xen, đứt quãng, kéo anh xuống sâu hơn vào vực ký ức – nơi không còn ranh giới giữa thiện ác, người – quỷ.

Bóng tối kéo đến, những bóng ma ký ức nhảy múa quanh anh, mỗi bóng đều mang khuôn mặt những người anh từng biết – mẹ, em gái, dân làng, những nạn nhân của suối quỷ. Tất cả chỉ vào mặt anh, cười điên dại, miệng rỉ máu đen, những ngón tay dài ngoằng vươn ra như muốn kéo anh xuống tận đáy vực.

Giọng của Hắc Quỷ lại vang lên, lần này dịu dàng, ngọt ngào như ru ngủ: “Thấy chưa, Duy? Ai cũng là quỷ. Chỉ ta là thật lòng với ngươi. Để ta dẫn ngươi thoát khỏi nỗi đau này… Chỉ cần ngươi buông tay.”

Duy cảm thấy mình trôi giữa dòng nước đen, những bàn tay lạnh ngắt níu lấy, kéo anh xuống sâu hơn. Anh vùng vẫy, muốn ngoi lên, nhưng phổi như bị bóp chặt, lồng ngực rạn nứt. Trên cao, một vệt sáng yếu ớt lóe lên – gương mặt em gái anh, xanh xao, môi mấp máy gọi tên anh. Anh vươn tay về phía em, nhưng dòng nước quỷ kéo ngược anh lại, nhấn chìm vào đáy vực ký ức.

“Đừng kháng cự nữa, Duy. Ngươi không cứu nổi ai đâu. Để ta giúp ngươi…”

Một tiếng hét xé tan màn tối: “Duy! Đứng lên! Đừng để quỷ lấy mất anh!”

Tiếng Lam vang lên, như một lưỡi dao cắt ngang bóng tối. Duy choàng tỉnh, mở mắt, thấy Lam ôm chặt lấy anh, nước mắt lăn dài trên má, ánh mắt quyết liệt đến tuyệt vọng: “Duy, nghe tôi đi! Đó không phải anh! Đừng để nó xâm chiếm tâm trí anh!”

Duy th* d*c, toàn thân run rẩy, nhưng những tiếng thì thầm vẫn chưa buông tha. Anh nghe rõ từng ý nghĩ đen tối của mọi người quanh mình, như lưỡi dao cắt vào ý chí.

Linh tiến lại gần, mắt đỏ ngầu, giọng trầm khàn: “Để tôi giúp anh… Tôi từng suýt chết vì nó. Anh không thể tự thoát ra đâu.”

Cô nắm lấy tay Duy, hơi lạnh truyền sang như dòng điện. Trong tích tắc, Duy nhìn sâu vào mắt Linh, lại thấy vực sâu khác – Linh đứng giữa biển máu, tay run rẩy cầm dao, khuôn mặt phủ đầy nước mắt và tội lỗi. “Tha thứ cho tôi…”

Duy rút tay lại, lảo đảo đứng dậy, lưng tựa vách đá lạnh ngắt. Anh nhìn từng người, mắt thất thần: “Các người… đều muốn giết tôi. Đúng không?”

Lam lắc đầu, nước mắt ràn rụa: “Không phải! Chúng ta đều bị nó thao túng! Anh phải tin tôi!”

Thầy Uẩn bước đến, giọng trầm khàn: “Đọc tâm thuật của cậu mất kiểm soát rồi. Nếu không phong ấn lại, cậu sẽ phát điên.”

Duy cười nhạt, giọng khô khốc: “Tôi đã điên rồi. Các người đều che giấu tôi điều gì đó. Tôi nghe thấy hết. Thầy từng giết người, Lam từng muốn giết em gái tôi, Linh… cô thì khỏi nói.”

Linh mỉm cười buồn bã, bàn tay vẫn siết chặt viên ngọc máu: “Chúng ta đều là quỷ dưới đáy suối này, Duy à. Chỉ là ai lột mặt nạ trước thôi.”Duy gào lên, đấm mạnh vào vách đá, máu trào ra từ khớp ngón tay. Ý nghĩ trong đầu anh vặn vẹo, tiếng cười, tiếng khóc, tiếng gào thét hòa lẫn thành một cơn sóng dữ.

Hắc Quỷ lại thì thầm, ngọt ngào: “Ngươi chỉ cần buông xuôi, ta sẽ cho ngươi sức mạnh. Không ai còn lừa dối ngươi nữa. Hãy để ta dạy ngươi cách giết sạch những kẻ phản bội…”

Một dòng nước lạnh buốt tràn vào tim Duy, lan ra khắp cơ thể. Anh ngước lên, nhìn thấy đôi mắt đỏ rực của Hắc Quỷ lấp ló giữa bóng tối, thân hình mờ nhòe, dây leo và rễ cây quấn quanh, mùi bùn suối tanh nồng phả vào mặt.

“Ngươi chỉ cần nói một lời thôi, Duy. Ta sẽ cho ngươi thấy bản chất thật của thế giới này. Không còn đau đớn, không còn dối trá. Chỉ có sức mạnh và tự do.”

Duy cười khan: “Tự do? Bằng cách giết hết mọi người à?”

Hắc Quỷ nhún vai, giọng nói vọng thẳng vào óc: “Tự do là không còn sợ hãi, không còn bị ràng buộc bởi ký ức hay tình cảm. Chỉ cần ngươi cho ta mượn thân xác, ta sẽ giúp ngươi trả thù, cứu em gái, giết sạch những kẻ dối trá.”

Duy lảo đảo, đầu óc chìm giữa tỉnh và điên. Anh nhìn sang Lam, thấy ánh mắt cô đầy đau đớn nhưng không rời khỏi anh.

“Lam…” Duy thì thào. “Nếu tôi biến thành quỷ, cô sẽ giết tôi chứ?”

Lam siết chặt tay, môi run lên: “Nếu anh không còn là chính mình, tôi sẽ tự tay kết liễu anh. Nhưng tôi chưa bao giờ muốn thế. Tôi muốn anh sống, Duy.”

Linh cười nghẹn ngào: “Ở đây, ai mà chẳng từng muốn giết người mình yêu thương nhất. Đó là cách duy nhất để sống sót thôi.”

Duy lắc đầu, mặt co giật, ý chí như sắp vỡ tan. Tiếng thì thầm trong đầu càng lớn, những ý nghĩ đen tối của mọi người dội vào như sóng thần, nhấn chìm mọi cảm xúc.

Một bóng người lướt qua, là Hắc Quỷ, hình dạng mờ nhòe, dây leo cuốn quanh thân thể, mắt đỏ như máu. Nó cúi xuống, thì thầm vào tai Duy: “Ngươi chỉ cần một bước nữa thôi… Rồi mọi đau đớn sẽ chấm dứt.”

Duy cảm thấy mình rơi vào bóng tối, không còn nghe thấy tiếng Lam, tiếng Linh, tiếng Thầy Uẩn. Chỉ còn tiếng nước, tiếng quỷ, và ý nghĩ chết chóc.

Trong bóng tối đặc quánh, một ký ức lóe lên – hình ảnh mẹ anh, bàn tay dịu dàng vuốt tóc, giọng nói ấm áp: “Duy, đừng để bóng tối nuốt mất con. Dù có chuyện gì, hãy giữ lại một phần ánh sáng cho riêng mình.”

Duy bật dậy, hét lên, lao tới túm lấy cổ áo Hắc Quỷ, mắt long lên sòng sọc: “Ngươi muốn gì? Muốn ta thành quỷ như ngươi à?”

Hắc Quỷ cười khẩy, thân thể tan vào làn sương lạnh, chỉ còn tiếng vọng: “Ta không ép ngươi. Ta chỉ cho ngươi thấy sự thật. Quyền lựa chọn là của ngươi, Duy.”

Duy thả tay, th* d*c, hai mắt đỏ ngầu. Lam lao đến ôm anh, thì thầm: “Anh chưa thua đâu. Đừng để nó thắng.”

Linh đứng lặng, mắt trũng sâu, viên ngọc máu trong tay run lên bần bật. Thầy Uẩn bước tới, đặt tay lên vai Duy, giọng khàn đặc: “Muốn sống sót, cậu phải học cách khép lại tâm trí. Đọc tâm thuật là con dao hai lưỡi – dùng không khéo sẽ tự giết mình.”

Duy gật đầu, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng. Anh nhắm mắt, cố khép mọi giác quan, cắt đứt dòng ý nghĩ của người khác. Nhưng từng tiếng thì thầm, từng hình ảnh méo mó vẫn len lỏi vào óc, không chịu rời đi.

Đoàn người lại tiếp tục bước, không ai nói thêm lời nào. Mỗi người chìm vào thế giới riêng, mang theo bóng tối không thể gọi tên. Duy đi giữa, ánh mắt thất thần, bàn tay run bần bật.

Tiếng nước nhỏ giọt vang lên đều đều, như nhịp đập của một trái tim b*nh h**n. Bóng tối ngày một đặc hơn, lối đi hẹp lại, những vết máu khô loang lổ trên đá dẫn họ sâu vào vực ký ức.

Linh dừng lại, quay lại nhìn Duy, môi trắng bệch: “Anh phải phong ấn lại tâm trí, nếu không sẽ chết trước khi đến được linh tuyền.”

Duy ngẩng lên, mắt trũng sâu: “Cô biết cách không?”

Linh gật đầu, môi tím ngắt: “Có. Nhưng anh phải cho tôi mượn một ký ức hạnh phúc nhất. Đó là cái giá.”

Duy cười nhạt: “Tôi còn ký ức nào hạnh phúc đâu?”

Linh nhìn anh, mắt rưng rưng: “Ai cũng có. Nếu không, anh đã thành quỷ từ lâu rồi.”

Duy ngẫm nghĩ, rồi gật đầu. Linh đặt viên ngọc máu lên trán anh, thì thầm những câu chú cổ xưa. Một dòng nước lạnh buốt tràn qua óc Duy, kéo theo một cơn đau nhức nhối. Anh thấy mình đứng giữa cánh đồng cỏ xanh, mẹ bế em gái, cả ba cùng cười trong nắng. Cảnh ấy tan biến, nhường chỗ cho bóng tối đặc quánh.

Linh rút viên ngọc lại, mặt trắng bệch, môi tím ngắt: “Xong rồi. Giờ anh sẽ không nghe thấy nữa. Nhưng đừng cố đào sâu, nếu không phong ấn sẽ vỡ.”

Duy gật đầu, cảm giác như vừa mất đi một phần con người. Đầu óc nhẹ hơn, những tiếng thì thầm cũng dịu lại. Anh liếc nhìn Lam, bắt gặp ánh mắt lo lắng và hy vọng mong manh.

Thầy Uẩn thở dài: “Đi thôi. Không còn nhiều thời gian.”

Cả nhóm lại tiếp tục tiến sâu vào vực ký ức. Bóng tối phía trước càng dày đặc, nhưng trong tâm trí Duy, lần đầu tiên sau nhiều năm, xuất hiện một khoảng lặng – không còn tiếng quỷ, không còn tiếng thì thầm, chỉ còn lại nhịp tim yếu ớt của chính mình.

Nhưng ở đâu đó, dưới đáy vực, đôi mắt đỏ vẫn dõi theo, chờ khoảnh khắc phong ấn yếu đi. Tiếng cười của Hắc Quỷ lại rỉ rả trong nước, len lỏi qua từng khe đá, như lời nguyền chưa chịu buông tha.

Và khi đoàn người khuất dần trong bóng tối, một hình bóng mờ trườn ra khỏi vách đá, mang theo mùi tanh của bùn suối và tiếng vọng của hàng trăm linh hồn bị hiến tế. Đêm vẫn còn rất dài, vực ký ức vẫn chưa no nê.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.