Dưới Đáy Suối Quỷ

Chương 13: Thầy Uẩn Bị Chiếm Hữu




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 13 miễn phí!

Sương lạnh trườn qua cổ, thấm vào da thịt. Dưới chân Duy, đá trơn trượt lấm lem bùn, lối đi chật hẹp chỉ còn vừa một người cúi rạp. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn, vang vọng như tiếng tim hấp hối trong lồng ngực ai đó. Thầy Uẩn dẫn đầu, dáng còng gập, bàn tay gầy guộc nắm chặt tràng hạt mun. Mắt mù một bên lấp lánh ánh trắng đục, phản chiếu ánh sáng ma quái lờ mờ từ sâu trong lòng đất. Đằng sau, Lam di chuyển không một tiếng động, mắt xám tro đảo quanh, từng bước căng thẳng. Linh lặng lẽ theo sát, viên ngọc máu ẩn trong lòng bàn tay run nhẹ.

Không ai nói gì. Tất cả bị bóp nghẹt bởi sức nặng của không khí, thứ mùi bùn thối và cảm giác lạ lùng như đang bị hàng trăm ánh mắt vô hình dõi theo. Duy cố giữ cho tâm trí mình trống rỗng, sợ rằng chỉ một ý nghĩ lạc lối cũng đủ làm phong ấn vừa lập vỡ tan, để tiếng vọng của vực ký ức tràn ngập đầu óc.

Bất ngờ, Thầy Uẩn dừng lại. Ông tựa lưng vào vách đá, mắt nhắm nghiền như cố lắng nghe thứ gì đó ở phía trước. Lam lập tức kéo Duy lùi lại, thì thầm: “Có gì đó không ổn. Cẩn thận.”

Bên kia làn sương, con đường tách ra thành ba nhánh, mỗi nhánh đều tối đen như vực thẳm. Sương đặc dần, ánh đỏ lập lòe như máu loang. Một cơn gió lạnh thốc tới, cuốn theo tiếng r*n r* nhòe nhoẹt, không rõ là tiếng người hay thứ gì khác.

Thầy Uẩn mở mắt, ánh nhìn trống rỗng, môi mím chặt. Từ giữa tràng hạt, từng giọt nước đen rỉ ra, loang dần trên mu bàn tay. Đôi vai ông run nhẹ, nhưng tiếng nói vang lên lại khác hẳn—trầm hơn, lạnh buốt: “Các người tưởng mình vô tội sao? Tội lỗi chôn sâu dưới đáy suối này đều phải trả giá.”

Lam lùi lại, bàn tay siết chặt, mắt ánh lên vẻ hoang mang: “Hắc Quỷ đã nhập vào ông ấy. Đừng lại gần.”

Linh lặng lẽ đưa viên ngọc máu lên ngang ngực, ánh sáng đỏ nhạt rọi lên gương mặt tái nhợt. Sương quanh Thầy Uẩn cuộn trào, hiện ra những bàn tay trơ xương phủ rêu, quấn quanh thân thể già nua. Ông cười, tiếng cười méo mó dội vang trong hang, vừa như giễu cợt, vừa như than khóc.

Duy đứng chết trân, tim đập loạn xạ. Anh không nghe được gì từ tâm trí Thầy Uẩn nữa—chỉ thấy một vực sâu đặc quánh, đầy tiếng gào khóc của những linh hồn bị xé nát.

Thầy Uẩn bước lên một bước, từng tiếng giày nện xuống đá nghe như đánh vào hộp sọ trống rỗng. Ông nói, giọng lẫn lộn nhiều tầng âm sắc: “Lê Khánh Duy, ngươi nghĩ mình cao quý ư? Mẹ ngươi chết vì sự yếu đuối của ngươi. Em gái ngươi đau đớn, chỉ vì khát vọng báo thù của ngươi.”

Duy run rẩy, hai tay ôm đầu. Những ký ức bị phong ấn vỡ tan như thủy tinh—mẹ anh giãy giụa dưới nước, em gái kêu khóc gọi tên anh, bóng hình chính mình đứng trơ trọi, bất lực, tuyệt vọng.

Lam hét lên, kéo giật anh về phía sau: “Đừng nghe! Đó không phải ông ấy!”

Nhưng Thầy Uẩn vẫn tiến tới, đôi mắt xám tro vô hồn quét qua từng người. Sương đen dạt sang hai bên, mở ra lối đi tối om bên phải. “Chỉ có lối này mới dẫn tới linh tuyền. Nếu không, các ngươi sẽ chết ở đây.”

Linh lùi lại, môi trắng bệch, thì thào: “Nó đang dẫn chúng ta vào bẫy. Nhưng không có ông ấy, không ai mở được lối.”

Lam nhìn quanh, mắt sắc lạnh: “Nếu không đi, con đường phía sau sẽ đóng lại. Nhưng đi theo, chắc chắn là bẫy của Hắc Quỷ.”

Duy ngước lên, ánh mắt đầy hoang mang. Anh thấy từng lớp sương đen cuộn quanh cổ chân mình, lạnh buốt như rắn độc. Mỗi bước chân của Thầy Uẩn lại khiến không khí đặc quánh hơn, bóng tối như muốn nuốt chửng tất cả.

Cuối cùng, Duy siết chặt bàn tay, cắn môi đến bật máu: “Đi. Nếu không, chúng ta sẽ chết kẹt ở đây.”

Lam nhìn anh, ánh mắt pha lẫn quyết liệt và thương cảm. Cô gật đầu, bước sát cạnh anh, Linh bám phía sau, viên ngọc máu lấp ló giữa các ngón tay.

Sương dày đặc khép lại sau lưng, nuốt trọn lối cũ. Cả nhóm tiến vào lối đi mới, trần hang thấp đến mức phải bò rạp, đá dưới chân nhớp nháp như phủ một lớp thịt thối rữa. Không khí đặc quánh, mỗi hơi thở như nuốt cả bùn lẫn máu.

Thầy Uẩn dừng lại trước một hốc đá sâu, bàn tay gầy guộc chỉ vào trong: “Vào đây. Bên trong là lối tắt.”

Lam lưỡng lự, mắt quét quanh. Vách đá ẩm ướt, những vệt sáng đỏ lập lòe như mắt quỷ. Linh lắc đầu, môi mím chặt: “Chỗ này... không ổn.”

Chưa kịp dứt lời, một luồng sương đen đặc cuộn lên từ hốc đá, cuốn lấy cổ chân Lam. Cô vùng vẫy, cố giật ra, nhưng sương siết chặt như móng vuốt. Duy lao tới, nhưng bàn tay anh chỉ chạm vào khoảng không lạnh lẽo.

Tiếng cười của Thầy Uẩn vang vọng, vỡ vụn, pha trộn trăm giọng nói: “Muốn sống? Đưa ký ức của mình đây. Nếu không, tất cả sẽ kết thúc ở đây.”

Linh lùi lại, viên ngọc máu run bần bật. “Nó muốn ký ức của chúng ta. Nếu mất, chúng ta sẽ thành vỏ rỗng.”

Lam nghiến răng: “Không! Nếu mất ký ức, sẽ dễ bị quỷ chiếm xác.”

Sương đen tràn ngập hang, những hình bóng méo mó hiện lên trên vách đá: mẹ Duy, em gái anh, cha của Lam—tất cả nở nụ cười lạnh lẽo, máu nhỏ giọt từ khóe môi.

Duy gục xuống, hai tay ôm đầu. Tiếng mẹ anh gọi tên, giọng nghẹn ngào, tiếng em gái khóc thét, từng hình ảnh như dao cắt vào não.

Lam bị kéo sâu vào sương, thân thể co giật, máu rỉ từ miệng nhỏ xuống nền đá. Duy nghe rõ nhịp tim mình, mỗi nhịp là một ký ức vụn vỡ, sắp sửa bị xé toạc.Linh cắn môi bật máu, hét lên: “Lam! Dùng ma pháp đi, nếu không tất cả sẽ chết!”

Lam mở mắt, tia máu giăng kín, môi run bần bật: “Nếu dùng phép đó, tôi sẽ mất... tất cả.”

Tiếng Thầy Uẩn vang lên, hòa trộn trăm giọng: “Đưa ký ức, đổi lấy mạng sống.”

Duy cố vùng dậy, nhưng mọi sức lực tan biến. Anh nhìn Lam, ánh mắt tuyệt vọng.

Lam nhắm mắt, nước mắt lăn dài trên má. Cô thì thầm: “Xin lỗi...”

Từ lòng bàn tay Lam, nước lạnh buốt trào lên, xoáy thành dòng nước đen, ánh sáng xanh bùng phát. Cô hét lớn, giọng vang dội: “Hắc thủy quy nguyên—phong trấn vạn vật—ký ức ta, hiến tế!”

Nước trong hang động sôi lên, từng cột nước dựng đứng, lao thẳng vào sương đen. Ánh sáng xanh xé toạc bóng ma trên vách đá, sương gào rú, lùi lại, nhưng vẫn siết chặt lấy Lam, rút dần sinh lực.

Linh lao tới, giữ lấy vai Lam, truyền sinh khí yếu ớt vào người cô. “Cố lên! Đừng để nó lấy hết!”

Duy nhìn thấy ký ức của Lam trôi khỏi mắt cô như dòng nước lũ—tiếng cười, khuôn mặt cha mẹ, những ngày thơ bé—tất cả bị nuốt chửng trong làn nước đen.

Thầy Uẩn rú lên, thân thể co giật dữ dội. Sương đen b*n r* từ miệng, mũi, tai ông, tụ lại thành một bóng người mờ nhòe, mắt đỏ rực như than hồng. Hắc Quỷ hiện hình, thân thể cao lớn lở loét, dây rễ quấn quanh, nước bùn nhỏ giọt.

“Các ngươi dám chống lại ta?” Giọng nó vang dội, từng chữ như móc sắt kéo lê trên đá.

Lam khuỵu xuống, hơi thở yếu dần. Duy lao tới, ôm lấy cô, bàn tay lạnh ngắt. Linh đứng chắn trước, viên ngọc máu vỡ nát, máu chảy xuống nền đá.

Hắc Quỷ lao tới, thân hình như bóng nước, cánh tay vươn dài chụp xuống Lam. Duy hét lên, giơ tay cản, nhưng chỉ cảm thấy lạnh buốt tận xương.

Bỗng, Thầy Uẩn ngẩng đầu, một tia ý thức lóe lên trong mắt. Ông lẩm bẩm: “Không... không được... Ta không phải là ngươi...”

Hắc Quỷ gầm lên, dây rễ siết chặt cổ Thầy Uẩn. Nhưng ông vùng vẫy, giơ tràng hạt, đọc chú cổ xưa. Ánh sáng xanh phát ra từ tràng hạt, đẩy lùi bóng tối quanh ông.

“Phong ấn... ký ức... trả lại cho ta!” Ông gào lên, máu trào ra từ miệng.

Hắc Quỷ lao vào ông. Thân thể Thầy Uẩn vỡ nát, máu và nước đen phun ra. Trong khoảnh khắc, luồng sáng xanh từ tràng hạt bắn vào mắt Hắc Quỷ, khiến nó rú lên, lùi lại.

Lam lịm dần, bàn tay buông thõng, nước mắt rỉ thành dòng. Duy ôm chặt lấy cô, hét lên: “Đừng chết! Lam, tỉnh lại!”

Linh run rẩy, mặt trắng bệch, viên ngọc máu đã nát vụn, máu chảy thành vũng quanh chân.

Hắc Quỷ gào rú, thân thể co rút, dây rễ xiết quanh người, mắt đỏ rực nhìn trừng trừng vào Duy. “Ngươi... sẽ... phải trả giá...”

Bóng tối đặc quánh lại, che khuất tất cả. Chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt, tiếng thở gấp của Duy và Lam, tiếng thì thầm rỉ máu của Hắc Quỷ vang vọng trong hang.

Thầy Uẩn nằm bất động, mắt mở trừng, nửa gương mặt biến dạng, khoé miệng nở nụ cười lạ lùng, an nhiên giữa tàn dư chết chóc.

Lam mở mắt, ánh nhìn mờ đục, thì thầm: “Tôi... đã mất...”

Duy siết chặt bàn tay cô, nước mắt chảy dài: “Chúng ta chưa thua. Chúng ta vẫn còn nhau.”

Trong bóng tối, Hắc Quỷ thu mình lại, mắt đỏ rực, giọng nói vang lên như tiếng kim loại cào lên đá: “Cuộc chơi mới chỉ bắt đầu, Duy. Các ngươi sẽ không thoát được đâu.”

Tiếng nước rỉ rả, bóng tối khép lại, nuốt chửng mọi hy vọng mong manh còn sót lại trong hang lạnh lẽo.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.