Bóng tối đặc quánh như lớp bùn dưới đáy suối, nuốt trọn mọi âm thanh và ánh sáng còn sót lại bên trong gian nhà chật hẹp. Duy đứng tựa vào cửa, đôi mắt sâu hoắm ánh lên tia căng thẳng. Những tiếng rì rầm vọng đến từ phía rừng, dồn dập như hơi thở của một con thú đang rình mồi. Nỗi ám ảnh của đêm, cùng mùi máu tươi lẫn trong gió, khiến sống lưng anh lạnh buốt. Không thể chịu nổi tiếng gọi lặng lẽ từ dòng suối, Duy khoác áo, lặng lẽ rời khỏi nơi trú ẩn, bước vào màn sương dày đặc.
Đất dưới chân ẩm ướt, lún nhẹ như thể có bàn tay vô hình kéo xuống. Mỗi bước, Duy như đang lội qua những mảnh ký ức cũ: máu, nước mắt và những tiếng gọi bị bóp nghẹt. Cỏ dại ven bờ cào rách ống quần, để lại những vết lạnh buốt kéo dài lên tận đùi. Mùi bùn và rêu mục quện với hơi nước tanh, quẩn quanh, đè nặng lên ngực. Trên cao, trăng máu nhợt nhạt trôi giữa tầng mây, ánh sáng đỏ sẫm rọi xuống mặt nước, loang lổ như những vết thương chưa kịp khép miệng.
Duy dừng lại ở khúc suối cong, nơi sương mù dày đặc nhất. Nước không còn chảy mà dềnh lên lặng ngắt, lớp sương bám sát mặt suối quấn quýt như những sợi tơ ma quái. Ở giữa dòng, một bóng người quỳ gối, đầu cúi thấp. Áo choàng xám bạc dán sát thân hình nhỏ nhắn, mái tóc dài buộc gọn lặng lẽ xõa xuống vai. Đôi vai ấy run nhẹ, phác lên nền sương nét yếu ớt và đơn độc.
Duy nín thở, lặng lẽ tiến sát, mắt không rời khỏi bóng người kia. Đột ngột, cô gái giơ hai tay, lòng bàn tay úp xuống nước, miệng lẩm bẩm những âm tiết lạ lùng, lạnh lẽo như gió đêm. Mặt nước dưới tay cô chuyển động, từng gợn sóng xanh nhạt lan rộng, rồi hội tụ thành vòng tròn mờ ảo. Không khí đặc lại, mọi âm thanh bị bóp nghẹt, chỉ còn tiếng nhịp tim dội trong tai Duy.
Anh nhận ra pháp thuật hệ nước—thứ ma pháp cổ mà cha từng dạy, nhưng ở đây, nó mang màu sắc tăm tối, nặng trĩu hiểm nguy. Anh lùi lại một bước, vô tình giẫm lên cành khô. Tiếng động nhỏ vang lên, phá tan bầu không khí cô đặc.
Cô gái quay ngoắt, đôi mắt xám tro lóe lên vẻ cảnh giác lạnh lùng. Ánh mắt ấy sắc như dao, lướt qua Duy, dựng lên một bức tường băng giá giữa hai người.
— Ai đó? Ra khỏi đây! — Giọng nói sắc lạnh, nhỏ nhưng vang vọng giữa sương.
Duy không trả lời, chỉ khẽ nghiêng đầu. Đọc tâm thuật lập tức kích hoạt: một chuỗi ý nghĩ dồn dập tràn vào đầu anh—“Người lạ… Không phải tộc nhân… Nếu bị phát hiện, mọi thứ sẽ hỏng bét… Phải bảo vệ nghi lễ, không thể để ai phá hỏng…”
Anh đưa tay giữ chặt chuôi dao, ánh mắt không chớp.
— Tôi không đến để phá hoại. Chỉ muốn xin nước.
Cô gái vẫn giữ thế thủ, mắt liếc nhanh xuống mặt nước, rồi nhìn Duy như muốn đâm xuyên tâm can. Ý nghĩ của cô bật lên: “Nước suối này… Quỷ khí đã nhiễm… Nếu hắn lại gần, cả hai đều tiêu đời…”
— Đừng lại gần nữa. Dòng suối này không dành cho người ngoài. — Giọng cô trầm xuống, từng từ kéo dài, âm u như màn sương.
Duy nheo mắt, nhận ra ánh sáng xanh nhạt chớp qua đầu ngón tay cô, tựa như dòng nước sống động. Anh dò xét:
— Cô là người canh giữ linh tuyền?
Cô gái càng lạnh lùng, môi mím chặt, sương cuộn quanh thân, che khuất phần lớn gương mặt. Không khí đặc quánh, Duy phải gắng sức mới thở nổi.
— Tôi không phải kẻ thù. Chỉ muốn hỏi đường tới linh tuyền.
Một tiếng cười ngắn, khô khốc bật ra từ miệng cô gái. Không có lấy một chút thân thiện.
— Kẻ nào đến đây cũng nói vậy. Nhưng ai cũng mang theo bóng tối, giống như anh.
Ánh mắt hai người chạm nhau, đọc tâm thuật cuộn lên dữ dội: “Hắn cũng có bóng tối… Nỗi đau, ký ức chết chóc… Nhưng cũng giống mình, muốn cứu ai đó…”
Cơn đau nhói xuyên qua thái dương, Duy phải siết chặt bàn tay để kiềm chế. Anh cố trấn tĩnh, giọng trầm:
— Nếu không muốn thêm người chết, để tôi giúp. Tôi cảm nhận được quỷ khí.
Cô gái hơi sững lại, ánh mắt dò xét như muốn bóc tách từng lớp da thịt. Ý nghĩ của cô hiện lên: “Không giống lũ săn linh tuyền… Nhưng cũng không thể tin… Quỷ khí mạnh quá, không còn thời gian…”
Ngón tay cô siết chặt, trắng bệch. Mặt nước sau lưng chuyển động lạ lùng, bong bóng nhỏ nổi lên, vỡ ra, mùi tanh nồng phả vào không khí.
— Anh không hiểu mình đang đùa với thứ gì đâu. — Cô nói, giọng mệt mỏi.
— Tôi đã mất quá nhiều rồi. Cô không phải người duy nhất có quyền đau khổ. — Duy đáp, mắt tối lại.
Không gian căng thẳng, sương đặc quánh. Đột ngột, Duy thấy nước dưới chân cô gái chuyển sang màu đen, mùi thối rữa bốc lên. Những con cá nhỏ nổi lềnh bềnh, bụng trắng phếu, mắt lồi ra, dạt vào bờ.
Cô gái sững lại. Duy nghe rõ tiếng tim cô đập dồn, ý nghĩ hỗn loạn: “Không kịp… Hắc Quỷ đã lên… Phong ấn chưa hoàn thành…”
Cô úp hai tay xuống nước, miệng lẩm nhẩm chú ngữ. Một vòng sáng xanh lam b*n r*, trùm lên mặt nước. Dưới lớp sáng ấy, những vệt đen quẫy đạp, vặn vẹo như rắn độc.
Duy bước tới, bất chấp hiểm nguy. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, đọc tâm thuật xoáy sâu: “Cô sợ… Không phải vì tôi, mà vì thứ dưới đáy suối…”
— Tên cô là gì? — Anh hỏi, giọng trầm thấp.
Cô gái liếc nhanh, ánh mắt cảnh giác. Ý nghĩ lướt qua: “Tên mình là thứ duy nhất còn giữ được… Không để ai biết…”
Đột ngột, mặt nước ngay dưới chân cô sủi bọt dữ dội. Một cánh tay đen như gỗ mục vươn lên, quấn lấy cổ chân cô gái. Cô phản ứng nhanh, vung tay, một tia nước sắc lẻm chém phăng cánh tay quái dị. Nước bắn tung tóe, mùi tanh máu lan ra.
Duy lập tức lao tới, kéo cô gái lùi lại. Cả hai ngã dúi về phía bờ, lưng Duy đập mạnh vào rễ cây nhô lên như móng vuốt. Mặt nước cuộn sóng, bùn đen phun trào, hình thành những mảng mờ ảo. Giữa làn sương, một gương mặt lấp ló—mắt đỏ rực, miệng ngoác dài, răng lởm chởm như rễ cây mục. Đầu quỷ lơ lửng giữa dòng, nhìn chằm chằm vào hai người.
Cô gái gượng dậy, chắn trước mặt Duy, bàn tay run rẩy. Ý nghĩ của cô vang lên: “Nếu nó lên bờ… Cả làng sẽ chết…”
Duy siết dao, gằn giọng:
— Lùi lại. Để tôi.
Cô gái quay đầu, trừng mắt:
— Anh không làm được đâu! Nó hút linh khí qua nước, chỉ có pháp ấn mới ngăn nổi!
Duy không nghe, lao về phía mặt nước. Đầu quỷ vươn dài, tiếng cười khàn vọng lên từ cổ họng rỗng. Nước quanh nó chuyển động dữ dội, từng vòng xoáy cuốn lấy chân Duy, lạnh buốt tận xương.
Đọc tâm thuật vô thức kích hoạt, hàng trăm tiếng gào khóc, ký ức chết chóc trộn lẫn, mỗi tiếng kêu là một linh hồn bị nuốt chửng. Cơn đau đầu dữ dội ập đến, mắt tối sầm. Trong khoảnh khắc, anh thấy rõ hình ảnh mẹ mình—gương mặt trắng bệch, mắt mở trừng trừng, miệng há hốc câm lặng. Bóng quỷ nhòe nhoẹt, dây leo quấn quanh, kéo tuột xuống đáy.
Duy hét lên, vung dao chém xuống mặt nước. Lưỡi dao chỉ xuyên qua lớp bùn đặc, không để lại dấu vết. Quỷ bật cười, tiếng vọng xoáy vào óc, nhức buốt.
Cô gái lao tới, hai tay hợp lại, chú ngữ bật thành tiếng. Một cột nước nhỏ dựng lên, xoáy thành hình xoắn ốc, quấn lấy thân quỷ, kéo xuống. Nhưng quỷ khí quá mạnh, lớp nước bị ăn mòn, chuyển thành màu đen đặc.
Cô gái khụy xuống, máu rỉ từ khóe môi. Ý nghĩ rối loạn: “Không đủ lực… Sẽ chết ở đây sao? Không… Không được phép…”
Duy nghiến răng, quỳ xuống cạnh cô, đặt tay lên vai, mắt nhìn thẳng vào mắt cô. Đọc tâm thuật hòa vào dòng pháp lực yếu ớt, tạo thành kết nối lạ lùng. Ý nghĩ cả hai đan xen, tràn ngập hình ảnh chết chóc, ký ức, sợ hãi.
— Đừng chống lại một mình. — Anh khàn giọng.
Cô gái nhìn anh, đôi mắt xám tro lấp lánh ánh nước. Trong giây lát, những hình ảnh vụn vỡ hiện lên: một cô bé nhỏ nhắn đứng bên bờ suối, tay ôm bình nước, phía sau là bóng tối khổng lồ rình rập. Tiếng khóc bị nuốt chửng, nỗi sợ bóng tối đè nặng lên tim.— Tôi là Vũ Thanh Lam. — Cô thì thầm, như thừa nhận một bí mật lớn.
Duy siết vai Lam, ánh mắt giao nhau, tâm trí hòa quyện như hai dòng nước xoắn chặt. Làn nước trước mặt rùng mình, quỷ gào lên, mắt đỏ rực, thân thể lẫn vào bùn và dây leo, không ngừng biến đổi.
Lam gượng đứng, hai tay run rẩy vẽ lên không trung những ký hiệu lạ. Miệng cô bật ra chú ngữ sắc lạnh, mỗi âm tiết như cắt vào không gian. Dưới chân, nước suối xoáy tròn, tạo thành vòng ấn sáng xanh, lan rộng. Ánh sáng mờ nhạt nhưng quyết liệt.
Duy tiếp sức, bàn tay nắm chặt vai Lam, dồn hết ý chí vào dòng nước, để đọc tâm thuật dẫn dắt pháp lực. Trong đầu, hàng trăm ký ức rối loạn vỡ òa, nhưng vẫn bám lấy một mục tiêu duy nhất: phong ấn con quỷ dưới đáy suối.
Quỷ tru lên, thân thể phân rã, từng mảnh rễ, bùn, xương trắng nổi lềnh bềnh. Nhưng đúng lúc tưởng đã thắng, một luồng khí lạnh phả lên từ đáy sâu, đẩy ngược vòng ấn, nước bắn tung, văng lên bờ.
Mùi cá chết nồng nặc tràn ngập. Hàng chục con cá nổi trắng bụng, mắt lồi, mang đỏ au. Nước chuyển màu đen đặc, sóng sánh như máu đông.
Lam ngã quỵ, hơi thở đứt quãng, ý nghĩ vỡ vụn: “Phong ấn thất bại… Hắc Quỷ đã lên…”
Duy kéo Lam lùi lại, dựa lưng vào rễ cây. Gương mặt Hắc Quỷ chập chờn trong sương, đôi mắt đỏ như than, miệng ngoác cười, tiếng vọng dội từ nhiều phía. Đầu quỷ xoay tròn, soi rọi tận ngóc ngách ký ức.
Trong đầu Duy, tiếng thì thầm rít lên: “Mày là ai? Có dám nhìn xuống đáy không? Máu của mày… ký ức của mày… ta muốn tất cả…”
Lam run lên, hai tay ôm đầu, nước mắt chảy dài. Duy vươn tay che trước mặt cô, mắt không rời Hắc Quỷ, ý nghĩ vang vọng: “Không để nó chạm vào Lam… Không cho nó lên bờ…”
Một cánh tay quỷ vươn ra, đầu ngón tay nhọn hoắt. Duy rút dao, chém mạnh. Lưỡi dao chỉ xuyên qua lớp sương, không đụng vào thân thể thật.
Lam lấy lại hơi, kéo Duy về phía sau, thì thào:
— Đừng… Nó mạnh nhất khi ở trên nước… Lùi lại bờ… Đợi vòng ấn khép kín…
Duy gật đầu, kéo Lam lùi. Hắc Quỷ tru lên, cào bùn tóe lên mặt đất. Nước tiếp tục đen đặc, bốc mùi tử khí.
Ánh trăng máu loang lổ, mây cuộn đặc quánh phủ kín mặt đất. Gió gào rít, mang theo tiếng oán hận của hàng trăm linh hồn.
Lam cắn răng, gắng gượng, hai tay kết ấn lần nữa. Máu từ lòng bàn tay nhỏ xuống nước, tan thành vệt đỏ tươi. Nước quanh vết máu sáng lên, ánh sáng xanh nhạt mạnh dần, bao trùm thân quỷ.
Duy dốc ý chí, tập trung vào dòng nước. Đọc tâm thuật giúp anh cảm nhận rõ nỗi oán hận, sợ hãi, khát vọng sống sót của từng linh hồn bị giam dưới đáy. Mỗi tiếng kêu là một nhát dao cứa vào tim, nhưng anh không buông lỏng.
Gương mặt Hắc Quỷ nhăn nhúm, thân thể lẫn vào bùn, dây leo siết quanh cổ. Đôi mắt đỏ lóe sáng, rồi mờ dần. Một tiếng thét cuối cùng vang lên, kéo dài, rồi chìm hẳn xuống đáy.
Nước lặng đi, sương tan dần. Những con cá chết nổi trắng, bụng phình, mắt mở trừng trừng. Không khí vẫn nồng mùi máu và bùn thối, nhưng áp lực nặng nề đã dịu xuống.
Lam ngồi phịch xuống đất, mặt trắng bệch. Duy thở hổn hển, mồ hôi lạnh ướt đẫm. Hai người nhìn nhau, không nói. Trong mắt Lam, ánh cảnh giác dịu lại, thay bằng mệt mỏi, bất lực.
— Cô ổn chứ? — Duy hỏi, giọng khàn.
Lam gật đầu yếu ớt, môi run.
— Anh… cũng biết đau à? — Cô hỏi, giọng mỏng như sương.
Duy cười nhạt, mắt tối lại.
— Đau là thứ duy nhất tôi còn cảm nhận được.
Lam cúi đầu, mái tóc che nửa mặt. Ý nghĩ của cô lướt qua: “Hắn giống mình… cũng bị quá khứ ăn mòn…”
Một lát sau, Lam ngẩng lên, nhìn thẳng vào Duy.
— Hắc Quỷ chưa chết. Nó chỉ tạm rút xuống đáy. Vết máu này… là dấu hiệu phong ấn sắp vỡ.
Duy nhìn dòng suối, nơi nước vẫn đen đặc, cá chết nổi trắng. Nỗi ám ảnh trào lên, ký ức cũ dội về, như mọi kinh hoàng đều bị đào xới.
— Cô biết cách phong ấn lại không? — Anh hỏi, mắt không rời mặt nước.
Lam lắc đầu, ánh nhìn lạc lõng.
— Không đủ sức. Phải có người hiến tế ký ức… hoặc linh hồn. Một mình tôi không giữ nổi.
Duy im lặng, ngón tay lần qua vết sẹo trên tay. Ý nghĩ vang vọng: “Nếu phải trả giá, mình sẵn sàng…”
Lam nhìn anh, mắt dịu đi.
— Anh tên gì?
— Lê Khánh Duy.
Cả hai lặng thinh, chỉ còn tiếng nước rỉ rả, côn trùng r*n r* trong bóng tối. Duy cảm nhận rõ sự gắn kết kỳ lạ giữa hai kẻ cùng bị bóng tối xô đến tận cùng, cố bám víu nhau giữa vực thẳm.
Xa xa, tiếng tru dài của loài vật nào vọng lại. Lam rùng mình, ánh mắt hướng về phía chân trời đen đặc.
— Đêm nay, nó sẽ còn quay lại.
Duy gật đầu, đứng dậy, chìa tay về phía Lam.
— Đứng lên. Nếu muốn sống, phải hợp tác.
Lam nhìn bàn tay anh, do dự rồi nắm lấy. Đôi tay cô lạnh buốt, run nhẹ. Duy kéo cô đứng lên, cả hai lặng lẽ rời bờ suối, men theo con đường mòn tối om về phía làng.
Bóng tối phía sau đặc quánh, tiếng thì thầm quỷ dữ vẫn rỉ rả trong nước, như lời cảnh báo không dứt. Dưới đáy suối, mắt Hắc Quỷ vẫn rực đỏ, dõi theo từng bước chân hai kẻ sống sót.
Mặt nước trở lại vẻ tĩnh lặng giả tạo, mùi máu, cá chết và bùn thối vẫn quẩn quanh. Một cơn gió lạnh buốt thốc qua, cuốn sương mỏng phủ lên bóng hai người vệt dài nhòe nhoẹt.
Phía xa, ánh lửa yếu ớt của làng le lói, nhưng giữa màn đêm này, chẳng ai biết liệu mình còn tỉnh táo khi bình minh tới—nếu bình minh còn có thể xuất hiện.
Sau lưng, trong làn sương xám, một gương mặt lạ lẫm thoáng hiện—mắt xếch, môi cười nhạt, vết sẹo cháy xém trên cổ tay ánh lên đỏ rực. Rồi tất cả lại chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt và hơi thở dồn dập của những kẻ còn sống.


Bình luận chương