Dưới Đáy Suối Quỷ

Chương 3: Thầy Uẩn Và Lời Cảnh Báo




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 3 miễn phí!

Bóng đêm đổ dày đặc xuống lối mòn về làng. Lê Khánh Duy và Vũ Thanh Lam bước chậm, bóng họ kéo dài, vặn vẹo trên nền đất sũng nước. Không ai lên tiếng. Mùi máu, bùn và xác cá chết vẫn vương vất trong không khí, len lỏi vào từng hơi thở, như thể chính bóng tối cũng biết đói khát và đang chực nuốt chửng họ. Lam nắm chặt vạt áo, mắt xám tro nhìn thẳng về phía trước, ngón tay trắng bệch bấu vào làn da lạnh toát. Duy lặng lẽ đi bên cạnh, đầu cúi thấp, mắt thâm quầng ánh lên vẻ mỏi mệt xen lẫn cảnh giác. Vết sẹo trên cổ tay anh nhức nhối, như thể một con dao cùn đang khoan từng vòng dưới da thịt.

Phía trước, ánh lửa le lói từ làng chỉ còn là một vệt sáng mờ, như sắp bị màn đêm nuốt trọn. Đột nhiên, tiếng gậy đập xuống đất vang lên, khô khốc, đều đặn. Một bóng người thấp, lưng còng, xuất hiện từ giữa làn sương. Tóc bạc lưa thưa bết dính vào da đầu, một bên mắt trắng dã, bên kia tối sâu như vực thẳm. Tràng hạt gỗ mun va vào nhau, phát ra tiếng lách cách lạnh lẽo. Ông đứng đó, trầm mặc, hơi thở hòa lẫn cùng gió đêm.

Lam khựng lại, thì thào, giọng run nhẹ:

— Thầy Uẩn.

Duy không phản ứng, ánh mắt đen sâu quét qua bóng dáng già nua, đọc những luồng ý nghĩ đặc quánh nơi ông: tầng tầng ký ức, một lớp bùn già cỗi của tội lỗi và hối hận không thể rửa trôi.

Thầy Uẩn dừng trước họ, hương trầm phảng phất từ áo choàng xộc lên, che lấp phần nào mùi xác chết. Ông lên tiếng, giọng khàn như gió rít qua hang đá:

— Ta biết các con sẽ về. Đêm nay, suối đã gọi tên các ngươi rồi.

Lam lùi một bước, mắt không rời ông già. Duy giữ im lặng, nắm chặt dải vải quấn tay.

— Lời gọi ấy, thầy muốn nói gì? — Duy hỏi, giọng cứng lạnh như thép.

Thầy Uẩn ngẩng đầu, ánh sáng xanh nhạt hắt lên mặt ông, làm sâu thêm những vết nhăn chằng chịt.

— Kẻ nào nghe tiếng gọi của suối quỷ đều mang vết thương không lành. Có vết rỉ máu ra ngoài, có vết mục rữa tận xương.

Lam siết chặt tay, răng cắn môi bật máu.

— Thầy đến để cảnh báo, hay để ngăn chúng tôi?

— Không ai ngăn được định mệnh. — Thầy Uẩn đáp, mắt nhìn thẳng vào Lam, giọng đều đều như nước chảy. — Nhưng trước khi các ngươi gieo mình vào đáy vực, ta muốn các ngươi biết cái giá phải trả.

Duy nhìn sâu vào mắt ông, đọc được những ý nghĩ vẩn đục, chen lẫn oán hận và sợ hãi: “Chúng nó không biết, đi tiếp chỉ có mất mát, không có lối về.”

— Thầy biết gì về Quỷ Thủy? — Duy hỏi.

Thầy Uẩn lặng im, tràng hạt trên tay chuyển động, tiếng gỗ gõ vào nhau như tiếng xương khô.

— Quỷ Thủy là hình hài của mọi tội lỗi, oán hận, tham lam tích tụ qua bao thế hệ bị ném xuống đáy suối. Mỗi linh hồn bị hiến tế, mỗi kẻ chết oan đều tan vào nước, hợp nhất thành nó. Không phải một con quỷ, mà là hàng trăm, hàng ngàn tiếng kêu gào bện lại.

Lam rùng mình, lùi sát vào Duy.

— Thế còn linh tuyền? Nó có thực sự cứu người, hay chỉ là cái bẫy cho những kẻ tuyệt vọng?

Nụ cười nhợt nhạt nở trên môi thầy Uẩn, mép môi co giật.

— Linh tuyền là nguồn sống, là mạch phép thuật duy nhất còn sót lại ở vùng này. Nhưng nó cũng là mồi ngon cho quỷ dữ. Ai càng khao khát nó, càng dễ bị nuốt trọn. Muốn chạm vào linh tuyền, các ngươi phải vào thủy động dưới chân núi. Nhưng trong đó, ngoài nước, còn có bóng tối, ký ức, và nỗi sợ sâu kín nhất của mỗi người. Mỗi bước là một cái giá.

Duy nheo mắt, đọc rõ ý nghĩ rối loạn trong ông già: “Nếu chúng nó vào, sẽ có đứa không bao giờ trở lại…”

— Thầy sẽ dẫn đường? — Duy hỏi, giọng khô khốc.

— Ta không có quyền lựa chọn nữa. — Thầy Uẩn thì thầm, bàn tay nắm tràng hạt đến trắng bệch. — Nhưng nghe kỹ đây: ai vào thủy động, phải sẵn sàng đánh đổi thứ quý giá nhất—ký ức, linh hồn, hoặc niềm tin. Nếu không, sẽ thành mồi cho Quỷ Thủy.

Lam cắn môi, ánh mắt lóe lên quyết liệt.

— Nếu không đi, tất cả sẽ chết. Cả làng, em gái anh, và cả tôi. Không còn đường lùi.

Duy liếc sang, thấy rõ trong mắt cô sự tuyệt vọng pha lẫn quả cảm. Ý nghĩ Lam lướt qua đầu anh: “Dù chết cũng không để quỷ nuốt linh tuyền…”

Thầy Uẩn giơ gậy chỉ về phía rừng sâu, nơi bóng tối đặc quánh như nhựa suối chết.

— Thủy động ở dưới chân núi, nước ngầm tụ thành hang. Chỉ người mang dấu ấn suối quỷ mới vào sâu được. Nhưng càng vào, càng dễ bị ký ức xé nát.

Duy cười nhạt.

— Tôi muốn nhìn tận cùng của bóng tối.

Lam nhìn Duy, ánh mắt xám tro ánh lên sợ hãi lẫn kiên quyết.

— Nếu tôi lạc, anh phải tiếp tục. Đừng quay lại tìm tôi.

Duy không nói gì, chỉ nhìn thẳng vào mắt cô. Ý nghĩ của Lam vang vọng: “Chỉ cần anh sống, linh tuyền còn, mọi thứ đều có ý nghĩa…”

Thầy Uẩn lặng lẽ dẫn đường, bóng lưng còng gập, mỗi bước chân như bị bóng tối ngấu nghiến. Duy và Lam lặng lẽ theo sau. Gió rít qua tán cây, tiếng nước nhỏ giọt vọng đâu đó sâu trong lòng đất. Không gian đặc quánh, im lặng đến ngột ngạt.

Đường dẫn xuống khe đá dốc dần, không khí lạnh ẩm quấn quanh. Mùi nấm mốc, hơi nước tanh và mùi xác chết lâu ngày hòa vào nhau. Ánh sáng lửa chỉ soi được vài bước chân. Thầy Uẩn dừng lại trước một phiến đá lớn, mặt đá khắc kín ký hiệu cổ, máu khô đóng thành vệt đen trong khe nứt.

Ông rút dao nhỏ, rạch lòng bàn tay, để máu nhỏ lên phiến đá.

— Chỉ máu người bị quỷ nguyền mới mở được cửa động. Đến lượt các ngươi.

Duy không chần chừ, cắt đầu ngón tay, để máu rỏ xuống đá. Lam run rẩy, cắn ngón tay nhỏ máu cạnh vết của Duy. Phiến đá nóng lên, rung rinh, rồi tách ra chậm rãi, để lộ miệng động tối om, sâu hun hút.

Làn khí lạnh phả ra, mùi tanh của xác chết lâu ngày và vị ngọt lợm của nấm mốc trùm lấy ba người. Lam bịt mũi, mắt dán vào bóng tối phía trước.

Thầy Uẩn rút tràng hạt, niệm chú. Ánh sáng xanh lơ nhợt nhạt lan ra, chiếu lên vách động. Dưới ánh sáng ấy, hàng trăm bàn tay xương xẩu, móng dài nhọn hoắt, bám vào vách đá, chìm trong rễ cây và dây leo. Mỗi bàn tay như đang níu kéo, lôi người sống xuống đáy.

Lam rùng mình, hơi thở dồn dập. Duy bước lên trước, mắt nhắm nghiền, đọc tâm thuật vào dòng nước rỉ từ trần hang. Tiếng thì thầm vang lên trong đầu: “Cứu tôi… Tha cho tôi… Đừng để tôi chìm…”

Thầy Uẩn lầm rầm:

— Càng vào sâu, quỷ khí càng mạnh. Đừng nhìn vào nước lâu, kẻo bị nó lôi xuống.

Lam gật đầu, mắt ánh lên vẻ quyết tâm. Cô giơ tay, tập trung ma pháp, khiến hơi nước tụ lại thành màng mỏng bao quanh mình và Duy.

— Đi sát tôi, đừng để quỷ khí tách rời. Nếu thấy lạnh tận xương, hãy nhắm mắt, đừng nghĩ đến bất cứ ai.

Duy nhìn cô, thấy rõ nỗi sợ lẫn quyết tâm trong đáy mắt. Ý nghĩ Lam lóe lên: “Nếu mình chết ở đây, ít nhất cũng không cô độc…”

Ba người lặng lẽ tiến sâu vào động. Đường hầm ngoằn ngoèo, càng đi càng dốc, nước nhỏ thành vũng, ánh sáng xanh lơ chập chờn trên mặt nước. Tiếng thì thầm biến thành tiếng gào, tiếng khóc, tiếng cười méo mó, kéo từng ký ức đau đớn lên mặt nước.

Duy choáng váng, đầu ong ong, ký ức mẹ chết đuối, tiếng hét, đôi mắt hoảng loạn, máu loan trong nước… tất cả lặp lại. Anh nghiến răng, tránh nhìn xuống nước.

Lam run rẩy, môi cắn bật máu. Trong đầu cô, hình ảnh tộc nhân bị quỷ nuốt, tiếng trẻ con khóc, lời nguyền xưa vọng lại: “Kẻ để quỷ xâm nhập, phải chịu tội vĩnh viễn…”

Bỗng thầy Uẩn dừng lại, tràng hạt run bần bật.

— Đằng trước là mạch linh tuyền. Chỉ kẻ mang dấu ấn sâu nhất mới vào được. Nếu hai người cùng vào, quỷ khí sẽ chia đôi, cả hai sẽ chết không toàn thây.Lam nhìn Duy, mắt đỏ hoe.

— Anh đi đi. Tôi giữ phong ấn ở đây. Nếu linh tuyền lộ ra, hãy cứu em gái anh.

Duy lắc đầu.

— Không có cô, tôi không vào được sâu. Đọc tâm thuật của tôi chỉ dẫn đường, ma pháp của cô mới gọi được linh tuyền. Một thiếu, quỷ sẽ nuốt cả hai.

Thầy Uẩn nhìn họ, mắt ánh lên vẻ bất lực.

— Ta từng thấy nhiều kẻ vào đây, không ai trở về nguyên vẹn. Kẻ mạnh nhất cũng để lại ký ức, hoặc phải sống đời vô hồn. Các ngươi sẵn sàng chưa?

Duy gật đầu, không nói. Lam cắn môi, nước mắt trào ra, vẫn gật.

— Ta sẽ yểm bùa giữ lối ra. Nếu quỷ trỗi dậy, ta sẽ tự thiêu linh hồn phong ấn động. Nhưng khi các ngươi vào sâu, mọi thứ còn lại chỉ phụ thuộc vào ý chí của các ngươi.

Duy nhìn sâu vào mắt ông già, đọc được ý nghĩ dằn vặt: “Đừng lặp lại sai lầm cũ… Nếu không, máu sẽ tràn suối…”

Lam siết chặt tay Duy, hơi lạnh từ da cô truyền sang.

— Đi thôi.

Cả hai bước qua ranh giới giữa ánh sáng xanh lơ và bóng tối đặc quánh. Phía sau, thầy Uẩn ngồi xếp bằng, bắt đầu tụ chú, tràng hạt sáng rực, ký hiệu cổ cuộn lên như rắn bò.

Bên trong, không khí như bị bóp nghẹt. Mỗi hơi thở nặng như chì, mùi tanh lạnh len vào tận xương. Dưới chân, nước đen đặc quánh, bám lấy gót như muốn kéo xuống.

Lam tập trung ma pháp, tay run rẩy vẽ vòng tròn trong không trung. Hơi nước tụ lại, phát sáng yếu ớt, dẫn đường qua mê cung đá vôi. Duy đọc tâm thuật vào từng dòng nước rỉ, nghe rõ tiếng khóc, tiếng r*n r*, từng mảnh ký ức dìm chết dưới đáy.

Một vách đá chắn ngang, khắc kín ký hiệu cổ, máu loang lổ. Lam đặt tay, truyền ma pháp. Vách đá rung lên, một khe nhỏ mở ra, nước phun trào, lộ hồ nước đen sâu không đáy.

Duy nhìn xuống, đầu đau nhói, ký ức mẹ hiện lên rõ mồn một: bàn tay trắng bệch vùng vẫy, tiếng hét câm lặng, máu hòa vào nước… Anh lảo đảo.

Lam kéo lại, mắt lóe quyết liệt.

— Đừng nhìn xuống! Anh phải giữ ý thức!

Duy nhắm mắt, tập trung hơi thở, đọc tâm thuật hướng vào Lam. Ý nghĩ cô tràn vào: “Nếu không giữ được anh, cả hai sẽ chết…”

Một tiếng cười vang vọng từ đáy hồ, lạnh lẽo như lưỡi dao cắt vào óc. Mặt nước cuộn lên, bóng đen mờ nhòe nổi dần, mắt đỏ rực, dây leo và rễ cây quấn quanh, thân thể nửa người nửa bùn.

Lam run rẩy.

— Hắc Quỷ… nó đợi ở đây.

Duy mở mắt, ánh nhìn lạnh buốt.

— Nếu nó muốn ký ức, tôi sẽ cho nó thấy tận cùng hận thù.

Giọng Hắc Quỷ vang lên trong đầu cả hai, rít rít như hơi nước sôi:

— Các ngươi tưởng mình là ai mà dám chạm vào linh tuyền? Hãy dâng nỗi sợ, ký ức, hy vọng cuối cùng, ta sẽ cho các ngươi cái chết ngọt ngào…

Lam bật máu mũi, run bắn. Duy siết tay cô, vặn xoắn ý chí, đẩy ký ức đau đớn vào nước. Hồ chuyển màu, từng khuôn mặt người chết nổi lên, mắt mở trừng trừng, miệng há hốc.

Lam tập trung ma pháp, niệm chú phong ấn, nhưng máu từ mũi rỉ ra, sắc mặt trắng bệch.

— Tôi… không giữ được lâu…

Duy nhắm nghiền mắt, để ý nghĩ chìm vào ký ức. Tiếng mẹ gọi, tiếng em gái khóc, tiếng thét của chính anh—tất cả hòa vào tiếng nước. Hắc Quỷ gầm lên, dây leo quấn chặt hai người.

Lam hét lên, dồn ký ức về tộc, tuổi thơ, niềm tin cuối cùng, truyền vào vòng tròn nước. Một luồng sáng xanh lơ bùng lên, xuyên qua thân thể bùn nhão của Hắc Quỷ.

Nó rít lên, nước cuộn trào, máu bắn lên vách đá. Duy mở mắt, nhìn thẳng vào mắt nó, đọc tâm thuật chạm tận cùng oán hận, tuyệt vọng, khát máu của thực thể cổ đại.

Tiếng gào xé óc vang lên, nước sôi sùng sục, dây leo cháy khét. Hắc Quỷ lùi lại, thân thể rỉ máu, mắt đỏ ngầu, không tan biến.

Lam ngã quỵ, máu thấm tóc, mắt mờ đi.

— Không… đủ… sức…

Duy kéo cô dậy, gào lên:

— Nếu phải chết, tôi chết cùng cô! Không để quỷ lấy linh tuyền!

Hắc Quỷ cười gằn, thân thể phình to, nước trào lên như sóng thần. Đột ngột, một luồng sáng bùng lên từ miệng động—thầy Uẩn xuất hiện, tràng hạt cháy rực, ánh sáng xanh quét qua bóng tối. Ông gào lên, tiếng chú cổ vang vọng, ký hiệu trên vách đá sáng bừng, dây leo cháy rụi, máu bốc hơi.

Hắc Quỷ rít lên, thân thể rút lại, mắt đỏ lóe lên tia thù hận.

— Lại là ngươi… Lần này, ta kéo cả linh hồn ngươi xuống đáy!

Thầy Uẩn quỳ xuống, máu trào miệng, mắt còn lại dán chặt vào Duy và Lam.

— Mau! Hợp lực gọi linh tuyền! Nếu không, tất cả sẽ bị nó nuốt!

Duy và Lam dồn toàn bộ ý chí, ma pháp và đọc tâm thuật hòa làm một, vòng sáng xanh trắng bùng lên, xuyên thủng nước đen. Một dòng nước trong vắt phun lên từ đáy hồ, ánh sáng rực rỡ xé toạc bóng tối. Tiếng gào của Hắc Quỷ vang lên, thân thể nó vỡ nát, hòa vào nước.

Lam ngã gục, mắt nhắm nghiền, mặt trắng bệch. Duy ôm lấy cô, hơi thở dồn dập, máu rỉ ra từ mắt, tai, miệng. Dòng nước linh tuyền vẫn phun lên, nhưng bắt đầu chuyển đỏ sẫm, lan dần ra toàn hồ.

Thầy Uẩn ngã vật xuống, tràng hạt vỡ tan, máu loang nền đá. Ông thì thào, giọng yếu ớt:

— Linh tuyền đã lộ… nhưng quỷ khí chưa chết… Các ngươi… phải lựa chọn… hoặc cứu người, hoặc phong ấn vĩnh viễn… Cái giá… không ai tránh khỏi…

Ông lịm đi, mắt mở trừng, hơi thở tắt dần. Duy nhìn dòng nước đỏ, nghe tiếng thì thầm của hàng trăm linh hồn oán hận vang lên trong đầu.

Lam thều thào, hơi thở mỏng như tơ nhện:

— Đừng… để quỷ lấy linh tuyền… Nếu phải trả giá, hãy để tôi…

Duy siết chặt tay cô, nước mắt hòa vào máu, lòng ngập tràn tuyệt vọng. Ý nghĩ cuối cùng vang lên trong đầu: “Cái giá nào cũng phải trả. Nhưng liệu ai còn nguyên vẹn mà bước ra khỏi thủy động này?”

Phía sau, bóng tối chuyển động, hàng trăm bàn tay xương xẩu bò lên vách đá, móng nhọn cào rách không gian. Tiếng gió rít, nước sôi trào, mặt đất rung chuyển. Ở đáy hồ, một đôi mắt đỏ rực lại mở ra, sâu thẳm, lạnh lẽo, dõi theo mọi chuyển động của hai kẻ sống sót.

Ánh sáng linh tuyền chập chờn như sắp tắt. Đâu đó, tiếng cười lạnh lẽo của Hắc Quỷ vẫn vang vọng mãi trong lòng đất, như một lời nguyền chưa có hồi kết.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.