Dưới Lớp Da Người

Chương 10: Lựa Chọn Sinh Tử




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 10 miễn phí!

Trịnh Dạ chậm rãi kéo màn cửa, nhìn xuống con hẻm hun hút bên dưới. Mưa đã ngớt, chỉ còn hơi nước lặng lẽ bám lên cửa kính, làm nhòe ánh đèn đường. Lạc Thư ngồi lặng trên ghế, hai tay ôm lấy tập hồ sơ. Mộc Lam dựa lưng vào tường, đôi mắt lấp lánh sau lớp kính cận, thỉnh thoảng liếc sang Tiểu Tinh đang nghịch mấy mảnh giấy bùa. Không khí nặng nề, như thể mỗi người đều đang nghe rõ tiếng đồng hồ đếm ngược trong tim mình.

Bạch Hy mở hé cửa phòng, thì thào:

– Có người theo dõi. Một xe đen vừa dừng đầu hẻm.

Trịnh Dạ cau mày, bàn tay siết nhẹ chuôi dao bên hông. Anh ra hiệu cho mọi người lùi vào trong, giọng trầm thấp:

– Đồ đạc, lấy hết. Nếu chúng ập tới, chia thành hai hướng mà rút.

Lạc Thư đứng lên, ánh mắt dừng lại nơi cửa sổ, môi mím lại thành một đường mảnh. Bên ngoài, tiếng động cơ xe vang vọng, rồi im bặt. Không khí như bị nén lại. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Lạc Thư cảm nhận rõ dòng dị năng mơ hồ như một lớp sương lạnh trườn dưới khe cửa.

Cánh cửa phòng bật mở. Một bóng người xuất hiện, dáng cao gầy, tóc bạc phơ xõa xuống hai bên thái dương. Đôi mắt sắc lẻm của Cố Thanh Đằng quét một vòng quanh phòng. Theo sau ông ta là Lữ Ngọc, ánh mắt cụp xuống, khuôn mặt không cảm xúc.

Không ai kịp phản ứng. Một luồng khí lạnh như thép xuyên qua không gian, ép mọi người phải dừng lại.

Cố Thanh Đằng mỉm cười nhạt, giọng nói không lớn nhưng vang vọng rõ ràng:

– Đủ rồi. Không cần chạy nữa. Các ngươi đã đi quá xa.

Trịnh Dạ bước lên trước, toàn thân chìm trong bóng tối lờ mờ, ánh mắt lóe lên vẻ sát khí:

– Muốn bắt thì thử xem. Đừng nghĩ mình bất tử.

Lữ Ngọc lặng lẽ tiến lên, chạm nhẹ vào vai Mộc Lam. Lập tức, đôi mắt Mộc Lam trợn trừng, toàn thân cứng đờ. Tiểu Tinh hoảng hốt nhảy lên, nhưng bàn tay Lữ Ngọc chỉ khẽ quét, làn khói trắng lập tức tan biến, cuộn vào góc tường.

– Đừng động vào cậu ấy! – Bạch Hy lao tới, giơ tay niệm chú. Nhưng Cố Thanh Đằng chỉ nhấc một ngón tay, dị năng Phản Chiếu Ý Chí bùng lên. Bạch Hy loạng choạng, đôi mắt tím chuyển sang mờ đục, môi bật ra tiếng kêu nghẹn.

Lạc Thư định lao đến, nhưng một lớp ảo ảnh dày đặc xuất hiện, bủa vây lấy cậu. Trong nháy mắt, mọi thứ biến mất. Căn phòng nhà nghỉ tan biến như khói, thay vào đó là một không gian mờ ảo, ánh sáng xanh lạnh lẽo quấn quanh.

Chỉ còn lại Lạc Thư và Cố Thanh Đằng đứng đối diện nhau giữa khoảng trống vô tận.

Cố Thanh Đằng bước tới, ánh mắt soi thẳng vào Lạc Thư như muốn l*t tr*n từng lớp che giấu.

– Ngươi biết vì sao ta chọn ngươi không?

Lạc Thư không trả lời, chỉ nhìn thẳng vào mắt ông ta. Trong lòng cậu, dị năng đồng cảm trỗi dậy, cảm nhận rõ luồng cảm xúc sắc lạnh, đầy toan tính của đối phương.

Cố Thanh Đằng cười nhạt:

– Ngươi là vật tế hoàn hảo. Dị năng của ngươi không chỉ đọc ký ức, mà còn có thể xóa sạch nỗi đau nếu ngươi muốn. Thanh Tẩy Dị Năng – nghi lễ cuối cùng, chỉ cần ngươi. Đổi lại, ta sẽ trả lại cho ngươi tất cả những gì đã mất. Gia đình, bạn bè, tuổi thơ, ký ức bình yên.

Lạc Thư lặng đi. Lời nói đó như lưỡi dao lùa qua tâm trí, đào bới từng vết thương cũ. Trước mắt cậu, hình ảnh cha mẹ, anh trai, tiếng cười trong trẻo ngày xưa hiện ra, rồi tan biến thành tro bụi.

– Nếu ta từ chối? – Lạc Thư hỏi, giọng khàn đặc.

– Bạn bè ngươi sẽ chết. Dị năng của ta đã nhấn chìm linh hồn chúng trong ký ức đau thương nhất. Mỗi phút trôi qua, chúng sẽ tan biến từng mảnh một, cho đến khi chỉ còn là vỏ rỗng. – Cố Thanh Đằng nói đều đều, không mảy may xúc động.

Một thoáng, Lạc Thư thấy bóng Mộc Lam co quắp giữa biển lửa, tiếng kêu cứu vang vọng. Trịnh Dạ nằm gục dưới chân, máu loang đỏ nền đá lạnh. Bạch Hy run rẩy, đôi mắt tím trống rỗng, Tiểu Tinh chỉ còn là làn khói mỏng manh sắp tiêu tan.

Cố Thanh Đằng chìa tay ra:

– Quyết định đi. Cứu bạn bè, hoặc hiến mình cho nghi lễ. Chỉ có một con đường sống.

Lạc Thư cúi đầu, lòng tràn ngập bão tố. Cậu cảm nhận rõ dị năng Phản Chiếu Ý Chí tràn vào, lục lọi từng kỷ niệm, từng nỗi đau, từng khát vọng nhỏ nhoi. Nhưng sâu trong tâm trí, một ngọn lửa nhỏ vẫn cháy âm ỉ: ý chí không khuất phục.

Cậu ngẩng lên, ánh mắt bình thản:

– Ngươi nghĩ chỉ có ngươi biết lợi dụng ký ức sao?

Cố Thanh Đằng khựng lại, ánh mắt thoáng chao đảo. Ngay khoảnh khắc ấy, Lạc Thư vận dụng dị năng của mình, đẩy toàn bộ cảm xúc đau thương ra ngoài, tạo thành một làn sóng ký ức mạnh mẽ phản ngược lại phía ông ta.

Không gian rung chuyển, ảo ảnh vỡ vụn như gương. Lạc Thư lao tới, vung tay tấn công. Nhưng Cố Thanh Đằng chỉ nhếch môi, vung tay áo. Một lớp sóng ảo ảnh thứ hai tràn tới, nhấn chìm Lạc Thư trong biển ký ức hỗn loạn.

***

Trong thế giới linh hồn, Mộc Lam choàng tỉnh giữa màn đêm đặc quánh. Không có âm thanh, không có ánh sáng, chỉ có một dòng suối lạnh lẽo chảy qua chân. Cậu cố gắng đứng dậy, nhưng thân thể nhẹ bẫng, như thể mình chỉ là một bóng mờ. Tiểu Tinh ở đâu đó, giọng nói vang lên như vọng từ xa lắm:

– Lam ca, ở đây! Mau lên!

Mộc Lam lảo đảo bước theo tiếng gọi. Mỗi bước, ký ức lại tràn về – những lần bị cha quát mắng, ánh mắt lạnh lùng của mẹ, tiếng bạn bè chế giễu: "Pháp sư giấy vụn!" Cậu nghiến răng, cố gắng xé toạc màn tối.

Đột nhiên, phía trước lóe lên một vệt sáng. Là Tiểu Tinh, nhưng khuôn mặt nhỏ bé nhòe đi, nước mắt tuôn trào.

– Lam ca đừng bỏ em! Ở đây lạnh lắm!

Mộc Lam lao tới, ôm chặt Tiểu Tinh vào lòng. Làn khói trắng run rẩy trong tay cậu, dần dần ổn định lại.

– Không ai bỏ em cả. Anh còn chưa chứng minh mình là pháp sư thật sự mà!

Câu nói bật ra, như lưỡi dao cắt đứt màn tối. Một vòng sáng nhỏ hình thành quanh hai người, đẩy lùi bóng đen. Mộc Lam lục trong balô, lấy ra một lá bùa, cắn rách đầu ngón tay, vẽ lên đó một vòng tròn:

– Bùa dẫn đường, mở lối cho linh hồn trở về!

Lá bùa sáng lên, mở ra một khe sáng mờ. Nhưng phía ngoài, bóng dáng Lữ Ngọc xuất hiện, đôi mắt lạnh lùng như nước đá.

– Muốn thoát, phải trả giá.

Bàn tay bà ta vung lên, một cơn gió lạnh cuốn qua, kéo Mộc Lam và Tiểu Tinh trở lại biển ký ức. Mộc Lam hét lớn, nhưng tiếng hét chỉ vang vọng trong tâm trí mình.

***

Ở một góc khác, Trịnh Dạ chống tay xuống nền gạch lạnh, máu rỉ từ vết thương ở sườn. Khung cảnh quanh anh biến đổi liên tục: lúc là căn phòng tối om, lúc lại là hành lang ngập máu của quá khứ. Tiếng bước chân vang lên, kéo dài vô tận.

Anh gượng dậy, cố gắng triệu hồi dị năng Hóa Hình Bóng Tối, nhưng mỗi lần biến thành bóng, một luồng sáng đỏ lại xuyên qua, xé toạc thân thể, đau đớn đến tận xương tủy. Những tiếng cười nhạo vang lên bên tai: "Sát thủ phản bội! Kẻ hèn nhát!"

Trịnh Dạ nghiến răng, nhắm mắt, thở thật sâu. Trong khoảnh khắc ấy, hình ảnh Lạc Thư hiện lên trước mặt, đôi mắt u buồn, bàn tay nhỏ lạnh giá từng nắm lấy tay anh năm nào. Anh bật dậy, gầm lên:

– Ta không sợ quá khứ nữa! Không ai được chạm vào Lạc Thư!

Một luồng bóng tối bùng phát quanh người anh, xé nát ảo ảnh trong nháy mắt. Nhưng sức lực cạn kiệt, Trịnh Dạ loạng choạng, gục xuống, máu loang đỏ dưới chân. Ý thức dần chìm vào hư vô, chỉ còn văng vẳng tiếng gọi yếu ớt của ai đó ngoài xa.***

Trong không gian ảo ảnh, Lạc Thư lảo đảo, máu chảy rỉ từ khóe môi. Dị năng của Cố Thanh Đằng như một mê cung vô tận, mỗi lần cậu phá được một lớp, lớp khác lại dày lên, ký ức bị bóp méo, cảm xúc bị vắt kiệt.

Cố Thanh Đằng đứng giữa trung tâm mê cung, ánh mắt sắc lạnh:

– Ngươi thật kiên cường. Nhưng càng chống lại, bạn bè ngươi càng mau chết.

Ông ta đưa tay lên, những hình bóng của Trịnh Dạ, Mộc Lam, Bạch Hy, Tiểu Tinh hiện ra, mỗi người bị nhấn chìm trong đau đớn. Giọng nói của ông ta vang vọng:

– Nếu hiến mình, ta sẽ tha cho họ. Ngược lại, từng người một sẽ chết trong tuyệt vọng.

Lạc Thư siết chặt nắm tay, toàn thân run lên. Ký ức về gia đình, bạn bè, những ngày tháng mệt mỏi, những đêm dài không dám ngủ vì ác mộng… tất cả cuộn lại thành một cơn sóng dữ. Cậu cảm nhận rõ dị năng của mình đang bị ép đến giới hạn, sắp sửa vỡ òa.

Ngay lúc ấy, một luồng sáng tím nhạt lóe lên bên rìa mê cung. Bạch Hy xuất hiện, đôi mắt tím sâu thẳm, tay cầm một viên ngọc nhỏ.

– Ta không để ngươi cô độc. Linh hồn vẫn còn đường trở về!

Bạch Hy niệm chú, ánh sáng từ viên ngọc trùm lên Lạc Thư, đẩy lùi một phần dị năng của Cố Thanh Đằng. Trong chớp mắt, mê cung rung chuyển, các lớp ảo ảnh rạn nứt.

Cố Thanh Đằng nhíu mày, giọng sắc lẻm:

– Vô ích thôi. Không ai ngăn được nghi lễ này.

Lạc Thư nắm lấy tay Bạch Hy, sức lực dồn vào một điểm.

– Cảm ơn. Nhưng đây là trận chiến của riêng tôi.

Cậu thở sâu, thu toàn bộ dị năng vào bên trong, mở ra cánh cửa ký ức sâu nhất – nơi chôn giấu nỗi đau mất gia đình, sự tuyệt vọng không tên, cả những khoảnh khắc nhỏ nhoi từng khiến cậu muốn biến mất khỏi thế giới này. Dòng cảm xúc dâng trào, hóa thành một ngọn lửa trắng bùng lên, đối đầu trực diện với dị năng của Cố Thanh Đằng.

Không gian vỡ vụn, cả hai cùng ngã xuống, th* d*c. Cố Thanh Đằng chống tay, mặt tái đi, ánh mắt lóe lên vẻ tán thưởng lạnh lùng:

– Được lắm. Ngươi xứng đáng là vật tế cuối cùng.

Ông ta vung tay, một vòng tròn dị năng hiện lên dưới chân Lạc Thư, xiềng xích sáng rực trói chặt thân thể cậu. Đồng thời, hình bóng Mộc Lam và Trịnh Dạ lần lượt bị kéo tới, từng người bị trói vào các điểm của vòng tròn.

– Ta cho ngươi chọn lần cuối. Hiến thân đi, để bạn bè sống. Hay giữ lấy mạng mình, nhìn tất cả tan biến trước mắt.

Lạc Thư nhìn sang Mộc Lam, gương mặt nhỏ nhắn lấm lem nước mắt, vẫn cố gắng giơ cao lá bùa rách nát. Trịnh Dạ nằm bất động, máu loang dưới chân, môi mấp máy không thành tiếng. Bạch Hy bên rìa vòng tròn, ánh mắt van lơn, nhưng không thể chen vào.

Cố Thanh Đằng bước tới, đặt bàn tay lạnh ngắt lên vai Lạc Thư:

– Ngươi sẽ được gặp lại gia đình, nếu chịu hiến tế. Hãy từ bỏ đi, đừng để bản thân và bạn bè chịu thêm đau đớn.

Lạc Thư nhắm mắt. Trong bóng tối, cậu nghe thấy tiếng mẹ ru, tiếng cha cười, tiếng anh trai gọi mình… Cả thế giới như thu nhỏ lại trong một hơi thở. Nhưng rồi, tiếng gọi yếu ớt của Mộc Lam, ánh mắt Trịnh Dạ, đôi mắt tím của Bạch Hy… Tất cả níu giữ cậu lại.

Cậu mở mắt, nhìn thẳng vào Cố Thanh Đằng:

– Ta không chọn cái chết. Nhưng cũng không để ngươi quyết định số phận của ta và bạn bè.

Ánh sáng trắng bùng lên dữ dội, phá vỡ xiềng xích. Lạc Thư dốc toàn bộ dị năng, tạo thành một cơn sóng cảm xúc cuốn phăng lớp dị năng của Cố Thanh Đằng. Cả vòng tròn nghi lễ rung chuyển, các điểm ghim lần lượt vỡ vụn.

Cố Thanh Đằng gào lên, dị năng phản kích, nhưng bị đẩy lùi. Lữ Ngọc xuất hiện phía ngoài, ánh mắt kinh ngạc, bàn tay run rẩy. Mộc Lam vươn tay, nắm lấy Tiểu Tinh đang dần tan biến, kéo cô bé linh hồn trở lại thực tại.

Trịnh Dạ gượng dậy, đôi mắt loé lên tia sáng cuối cùng, lao đến chắn trước Lạc Thư, dùng thân mình hấp thụ phần dư âm của dị năng. Máu tiếp tục tuôn ra, nhưng anh vẫn giữ vững ánh nhìn về phía trước.

Bạch Hy bẻ viên ngọc trong tay, ánh sáng tím phủ lên cả nhóm, tạm thời ngăn chặn sự tan rã của linh hồn.

Khung cảnh hỗn loạn, mọi ranh giới thực ảo hòa tan. Bên ngoài, tiếng còi báo động lại vang lên, nền nhà rung lên từng đợt. Vương Quý và Dương Tùng dẫn theo nhóm cảnh sát dị năng phá cửa xông vào, nhưng bị một bức tường vô hình chặn lại.

Cố Thanh Đằng thở hắt, ánh mắt đỏ ngầu, giọng khàn đặc:

– Các ngươi không thể thoát! Nghi lễ đã bắt đầu, không ai ngăn được nữa!

Một luồng sáng đen b*n r* từ bàn tay ông ta, hướng thẳng về phía Lạc Thư. Cậu không kịp né, chỉ kịp giơ tay chắn. Dị năng Phản Chiếu Ý Chí tràn vào, lần này không chỉ lục lọi ký ức mà còn muốn xé nát linh hồn.

Ngay khoảnh khắc ấy, Trịnh Dạ ôm chặt lấy Lạc Thư từ phía sau, truyền toàn bộ sức mạnh bóng tối của mình sang cậu.

– Đừng gục ngã… Em phải sống!

Cơ thể Trịnh Dạ rung lên, máu trào ra từ miệng. Anh dùng chút ý chí cuối cùng, đẩy Lạc Thư ra khỏi vòng tròn nghi lễ.

Cố Thanh Đằng lảo đảo, ánh mắt hoảng loạn. Lạc Thư th* d*c, toàn thân đau nhức, nhưng ý chí vẫn cháy rực. Cậu nhìn quanh: Mộc Lam ôm chặt Tiểu Tinh, Bạch Hy niệm chú giữ vững tấm chắn linh hồn. Trịnh Dạ nằm bất động, máu loang ướt áo.

Cố Thanh Đằng gầm lên, lao tới, dị năng bùng phát lần cuối. Không gian xoắn lại, mọi thứ chao đảo. Ánh sáng và bóng tối trộn lẫn, tiếng hét, tiếng khóc vang vọng khắp nơi.

Ngay lúc tất cả tưởng như tan vỡ, một vệt sáng trắng rực rỡ bùng lên từ Lạc Thư, nuốt chửng toàn bộ không gian dị năng. Trong khoảnh khắc ấy, mọi ký ức, nỗi đau, khao khát, sự sợ hãi… đều hòa làm một.

Không gian sụp đổ. Cả nhóm rơi xuống thực tại, ngã vật ra sàn nhà nghỉ đổ nát. Mưa bên ngoài ào ào trút xuống, như muốn xóa sạch mọi dấu vết.

Cố Thanh Đằng biến mất, chỉ còn lại một vệt khói bạc lơ lửng trong không khí. Lữ Ngọc đứng lặng ở góc phòng, đôi mắt đỏ hoe, tay siết chặt mảnh vải cũ.

Mộc Lam bật khóc, ôm lấy Tiểu Tinh. Bạch Hy ngồi bệt xuống, viên ngọc trong tay vỡ vụn. Trịnh Dạ nằm im, hơi thở yếu ớt.

Lạc Thư bò tới bên Trịnh Dạ, nước mắt trào ra:

– Đừng bỏ em… Đừng bỏ em!

Bên ngoài, tiếng còi báo động xa dần. Nhưng trong phòng, chỉ còn tiếng th* d*c, tiếng nức nở, và một nỗi tuyệt vọng lặng lẽ lan ra, như sương mù mùa đông chưa tan.

Cánh cửa nhà nghỉ bật mở, Vương Quý và Dương Tùng lao vào, ánh mắt hoảng hốt.

– Các cháu… còn sống không? – Dương Tùng run rẩy hỏi.

Không ai trả lời. Mọi hy vọng dường như tắt lịm, chỉ còn lại một lựa chọn duy nhất – sinh tử mong manh, treo lơ lửng giữa ranh giới người và dị nhân.

Ngoài khung cửa, màn đêm chưa chịu lùi bước. Ở đâu đó, tiếng cười lạnh lẽo của Cố Thanh Đằng vẫn vang vọng, như một lời nguyền chưa chịu buông tha.

Bên trong, Lạc Thư ôm chặt lấy Trịnh Dạ, đôi mắt tràn ngập đau đớn và quyết tâm – bóng tối chưa nuốt chửng được ánh sáng cuối cùng. Nhưng lựa chọn sinh tử, cái giá phải trả, vẫn còn treo lơ lửng, chưa ai biết sẽ nghiêng về phía nào.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.