Tiếng mưa ngoài hiên vẫn dội vào mái tôn, từng nhịp nặng nề như đếm ngược cho một điều gì đó sắp tràn tới. Không khí trong phòng đặc quánh, hơi lạnh của đêm và bóng tối hòa lẫn với mùi máu tanh ngái, với âm vang của những lời nguyền chưa dứt.
Trịnh Dạ nằm bất động, sắc mặt tái xanh. Lạc Thư quỳ bên cạnh, tay run rẩy chạm lên vết thương trên ngực anh. Ngón tay cậu lạnh ngắt, nhưng trong đôi mắt lại dấy lên tia sáng dữ dội. Cậu không khóc nữa, chỉ lặng lẽ nhìn Trịnh Dạ, như thể muốn khắc sâu khuôn mặt ấy vào tận xương tủy.
Vương Quý kéo Mộc Lam đứng dậy, tiếng nói khàn đặc:
– Đừng gục ở đây! Phía ngoài vẫn còn tiếng động… Tất cả, cảnh giác!
Bạch Hy siết viên ngọc đã vỡ trong tay, máu chảy rỉ từ kẽ ngón. Cô ngước lên, đôi mắt tím như phủ sương mù:
– Linh hồn yêu quái… Chúng đang ùa vào thành phố. Tấm màn phong ấn sắp vỡ rồi.
Mộc Lam lảo đảo, bám vào vai Tiểu Tinh. Cậu bé lắp bắp:
– Nhưng… nghi lễ đâu đã kết thúc? Sao dị năng lại hỗn loạn thế này?
Dương Tùng nhìn quanh, bàn tay run bần bật, môi mím lại:
– Đây mới chỉ là khởi đầu. Nghi lễ Thanh Tẩy đã chạm vào tầng sâu nhất của dị năng. Ranh giới giữa người và bóng tối… đang bị xóa nhòa.
Lạc Thư siết lấy tay Trịnh Dạ, nhắm mắt, tập trung vào dòng dị năng mỏng manh trong cơ thể anh. Cậu định truyền phần sinh lực của mình, nhưng luồng sức mạnh trong cậu rối loạn, như có thứ gì đó cản trở. Bên trong, một làn sương xám đặc quánh dần lan tỏa, kéo ký ức cậu về một đêm xa xưa – đêm mà mọi thứ bắt đầu tan vỡ.
*
Tầng hầm nhà cũ. Tiếng thét, tiếng máu chảy, tiếng gió hú qua khe cửa. Lạc Thư – hay đúng hơn là Thiên Du khi ấy – quỳ gối trước bàn thờ gia tộc, đôi chân trần dính đầy máu. Mẹ cậu nằm gục trước mặt, ánh mắt vẫn chưa kịp nhắm. Cha cậu chống kiếm, máu trào từ miệng, vẫn cố chắn trước thân hình nhỏ bé. Bên ngoài, những bóng người lạ mặt lặng lẽ tiến vào, mặt nạ trắng che kín nửa khuôn mặt, đôi mắt vô hồn.
Tiếng tụng chú rền vang, gió lạnh thổi tắt mọi ánh nến. Một bàn tay lạnh ngắt tóm lấy gáy cậu, kéo ra khỏi vòng tay cha. Cậu vùng vẫy, gào thét, nhưng không ai đáp lời. Một luồng sáng đen ngòm xuyên qua ngực cha, đánh bật ông sang một bên.
– Đừng…! – Cậu kêu lên, giọng vỡ vụn.
Một bóng người phủ áo choàng đen, giọng nói trầm trầm không rõ nam nữ:
– Dị năng của ngươi… phải được thanh tẩy. Thứ sức mạnh này chỉ mang lại đau khổ.
Bàn tay lạnh lẽo áp lên trán cậu. Một luồng khí lạnh xuyên vào óc, kéo theo hàng trăm ký ức hỗn loạn – những cảnh tượng máu, nước mắt, tiếng khóc, tiếng cười, những lời hứa chưa kịp thực hiện. Lạc Thư cảm nhận rõ ràng nỗi đau của cha mẹ, của chính mình, và cả những linh hồn vô danh vất vưởng quanh bàn thờ. Tất cả hòa vào nhau, trở thành một cơn ác mộng không lối thoát.
*
Tiếng hét của Mộc Lam kéo Lạc Thư trở về hiện tại.
– Chị Thư! Ngoài kia… ngoài kia có gì đó!
Bên ngoài cửa kính, những bóng đen bắt đầu xuất hiện – mờ nhòe như khói, nhưng có hình dạng người. Chúng lướt qua, để lại vệt lạnh buốt trên tường. Một bóng đen cao lớn dừng lại, quay đầu nhìn vào phòng. Đôi mắt rỗng tuếch, sâu hoắm, như hai lỗ thủng trên mặt nạ giấy.
Dương Tùng lùi lại, lấy ra một chiếc bùa nhỏ, run rẩy dán lên cửa:
– Đừng động vào chúng! Đây là bản sao dị năng, là phần linh hồn bị nghi lễ đánh thức. Chúng không còn lý trí…
Bỗng một tiếng động lớn vang lên ở hành lang. Vương Quý lao tới, tay nắm chắc dùi cui:
– Tôi ra xem!
Chưa kịp bước ra, cánh cửa bật mở. Một luồng khí lạnh phả vào. Trần Vũ, tóc đỏ rối bù, mắt đỏ ngầu, thân hình run rẩy như bị ma nhập, lảo đảo bước vào giữa phòng. Đằng sau cậu ta là hai bóng người giống hệt Trần Vũ, cùng ánh mắt điên dại, cùng cử động méo mó.
– Chúng… là bản sao dị năng của hắn! – Bạch Hy thì thào, mắt tím lóe sáng.
Trần Vũ gào lên, giọng lạc hẳn:
– Ra khỏi đầu tao! Ra khỏi đầu tao!
Hai bản sao lao tới, mỗi tên nắm chặt một bên vai cậu, như muốn xé xác cậu ra. Lạc Thư lập tức đẩy Mộc Lam và Tiểu Tinh ra sau lưng, lao tới kéo Trần Vũ lùi lại. Một bản sao vung tay, quật ngã Vương Quý, khiến ông đập mạnh vào tường, máu ứa ra từ trán.
Dương Tùng vội niệm chú, bùa trên cửa cháy rực, tạo ra một vòng lửa chắn lối. Nhưng các bóng đen vẫn ùa tới, xuyên qua ngọn lửa như không có gì cản trở. Một bản sao dị năng tràn tới trước mặt Lạc Thư, gương mặt mờ nhòe nhưng đầy sát ý. Đôi mắt ấy – chính là đôi mắt của cậu, nhưng lại lạnh lẽo, vô hồn.
– Đừng nhìn vào nó! – Tiếng Bạch Hy vang lên như mệnh lệnh.
Lạc Thư nén sợ hãi, nhắm mắt lại, nhưng cảm giác lạnh lẽo đã bao trùm lấy cậu. Bản sao đưa tay lên, chạm vào trán cậu, và trong khoảnh khắc, ký ức một lần nữa bị kéo tuột về đêm kinh hoàng năm ấy.
*
Tiếng thét, tiếng khóc, tiếng cầu xin vang vọng khắp căn nhà. Mùi máu tanh nồng nặc. Kẻ áo choàng đen cúi xuống, thì thầm vào tai cậu:
– Ngươi sinh ra là để làm vật tế. Dị năng của ngươi… chỉ có thể tồn tại bằng cái chết của người thân.
Lạc Thư cắn môi, máu trào ra nơi khóe miệng. Cậu gào lên, nhưng tiếng kêu chỉ vang vọng trong đầu, không ai nghe thấy. Đôi mắt mẹ nhìn cậu, ấm áp nhưng tuyệt vọng. Cha cố vươn tay về phía cậu, nhưng một bóng đen khác đã kéo ông đi mất.
Một luồng sáng trắng lóe lên trong đầu cậu, như một mảnh gương vỡ. Bên trong nó, hình ảnh bản thân cậu – mái tóc dài, gương mặt nữ tính, đôi mắt đẫm lệ – từ từ tan chảy thành bóng tối.
*
Lạc Thư choàng tỉnh, mồ hôi lạnh chảy dọc lưng. Bản sao trước mặt cậu bỗng khựng lại, đôi mắt đổi màu, từ đen ngòm sang ánh trắng đục. Một luồng khí lạnh xuyên qua tim cậu, khiến cậu nghẹt thở.
Trịnh Dạ, dù đã yếu ớt, vẫn cố lết dậy, lao tới chắn trước mặt Lạc Thư.
– Đừng chạm vào cậu ấy!
Bản sao vung tay, một luồng sức mạnh bóng tối bắn thẳng vào Trịnh Dạ. Anh nghiến răng, bàn tay hóa thành khói, chặn luồng dị năng lại. Bóng tối quấn lấy cánh tay anh, kéo giật về phía sau, nhưng Trịnh Dạ vẫn không buông.
Bạch Hy tiến lên, hai mắt tím rực, vung viên ngọc vỡ về phía bản sao:
– Thâu hồn!
Một luồng sáng tím cuốn lấy bản sao dị năng, kéo nó lùi lại. Bản sao gào thét, hình dạng méo mó rồi vỡ vụn thành làn khói mỏng, tan biến vào hư không.
Mộc Lam kéo Tiểu Tinh, lùi vào góc phòng, lẩm bẩm niệm chú. Cậu bé run rẩy, nhưng bàn tay vẫn vẽ những ký hiệu lên sàn nhà.
– Nhanh lên, Mộc Lam! – Dương Tùng giục, ánh mắt đầy lo lắng.
– Em… em đang cố, nhưng dị năng bị nhiễu loạn. Ở đây có quá nhiều linh hồn, bùa không nhận nổi!
Tiểu Tinh ôm lấy vai Mộc Lam, thì thào:
– Có mùi của “người xưa”. Họ chưa siêu thoát… Họ bị giữ lại bởi nghi lễ này.
Dương Tùng liếc nhìn Lạc Thư, giọng trầm xuống:
– Em là chìa khóa. Nghi lễ Thanh Tẩy cần linh hồn của em làm vật dẫn. Nếu em sụp đổ, thành phố này sẽ chìm vào bóng tối.
Lạc Thư đứng dậy, đôi mắt ánh lên quyết tâm:
– Không ai trong các người phải chết thêm nữa. Em sẽ đối mặt với nó.
Bạch Hy giữ lấy tay cậu, ánh mắt dịu lại:
– Em không cần một mình gánh tất cả.
Cậu nhìn mọi người, rồi lại nhìn Trịnh Dạ. Trong khoảnh khắc ấy, ký ức và thực tại hòa vào nhau, như hai lớp sóng chồng lên, không thể tách rời.
*
Ngoài trời, tiếng còi báo động lại vang lên. Đèn đường chớp tắt liên hồi. Bên kia cửa kính, những bóng đen ngày càng nhiều, chen chúc nhau như bầy cá chết nổi lên mặt nước. Xa xa, tiếng gầm rú của yêu quái vọng lại, hòa với tiếng khóc của những linh hồn chưa siêu thoát.
Trần Vũ ôm đầu, gào lên đau đớn. Các bản sao dị năng của hắn bắt đầu tự đánh nhau, như thể bên trong mỗi bản sao là một cơn thịnh nộ không thể kiểm soát. Vương Quý, dù máu chảy ròng ròng trên trán, vẫn lao tới, dùng thân mình chắn trước nhóm trẻ.
– Tất cả, bám sát nhau! Đừng tách ra, đừng để chúng động tới!
Một bóng đen vút qua, tóm lấy vai Dương Tùng. Ông già run rẩy, cố niệm chú, nhưng cổ họng nghẹn lại. Một cơn gió lạnh lùa qua, cuốn ông ngã xuống sàn, mắt trợn trừng, hơi thở đứt quãng.
Bạch Hy lao tới, đặt tay lên trán Dương Tùng, thì thào câu chú gọi hồn. Một luồng khí trắng bốc lên, cuốn lấy ông, giữ lại linh hồn đang chực rời khỏi thân xác.
Mộc Lam run rẩy, mắt dán vào vòng bùa trên sàn:– Bọn họ… đang bị hút linh hồn. Nếu không ngăn lại, tất cả sẽ biến thành bản sao dị năng!
Lạc Thư nhắm mắt, thở sâu. Cậu bước ra giữa phòng, đối mặt với những bóng đen đang lượn quanh, tay nắm chặt lấy mặt dây chuyền cũ của mẹ.
– Nếu các người muốn linh hồn ta, hãy lấy nó. Nhưng đừng động vào ai khác!
Một tiếng cười lạnh vang lên, vọng từ mọi ngóc ngách của căn phòng. Đó là giọng của Cố Thanh Đằng, trầm trầm, lạnh lẽo, không rõ phát ra từ đâu.
– Ngươi tưởng mình có thể thương lượng với bóng tối sao, Lạc Thư? Ta đã cho ngươi cơ hội lựa chọn. Giờ, đến lượt ngươi chọn lại!
Bóng đen lớn nhất tách khỏi đàn, lao thẳng về phía Lạc Thư. Cậu không né tránh, chỉ đứng im, tay nắm chặt mặt dây chuyền. Trong khoảnh khắc ấy, cậu cảm thấy mọi nỗi đau, mọi ký ức, mọi nỗi sợ… đều ùa về. Cậu nhìn thấy cha mẹ, nhìn thấy đứa bé Thiên Du ngày xưa – gầy guộc, cô độc, ánh mắt lúc nào cũng lo lắng sợ hãi.
Bản sao dị năng chạm vào trán cậu. Một luồng sáng trắng bừng lên, mạnh mẽ hơn cả lần trước. Bên trong cậu, một cánh cửa mở ra. Sau cánh cửa ấy là vực sâu ký ức – nơi cậu đã chôn giấu tất cả những gì đau đớn nhất, khủng khiếp nhất.
*
Cậu lại đứng trong tầng hầm nhà cũ. Mùi trầm, mùi máu, mùi nến tắt hòa lẫn. Người mẹ cúi xuống, hôn lên trán cậu, thì thầm:
– Tha thứ cho mẹ… Con phải sống, dù là với thân phận nào.
Cha cậu đặt bàn tay to lớn lên vai, ánh mắt rắn rỏi nhưng rớm lệ:
– Đừng để ai quyết định số phận con. Con phải tự chọn lấy con đường của mình.
Cánh cửa bật mở, gió lạnh ùa vào. Kẻ áo choàng đen tiến tới, giơ cao lưỡi dao. Mẹ lao ra chắn trước, cha giơ kiếm, máu văng tung tóe.
Tiếng gào thét vang lên, ký ức tan nát. Cậu gục xuống, bàn tay vấy máu, nước mắt tuôn trào.
– Không! Đừng bắt họ đi! Nếu phải chọn… hãy lấy linh hồn tôi! Đừng động vào họ! – Cậu gào lên, tiếng nấc nghẹn lại trong cổ.
Bóng đen cười khẩy, giọng nói vọng từ hư không:
– Vậy ngươi chọn đánh đổi chính mình?
Cậu gật đầu, nước mắt hòa với máu trên mặt.
*
Ngoài thực tại, ánh sáng trắng bùng lên dữ dội quanh Lạc Thư. Các bóng đen lùi lại, rít lên đau đớn. Một luồng khí lạnh tràn ra từ cơ thể cậu, cuốn lấy mọi bản sao dị năng, mọi linh hồn yêu quái quanh phòng. Tất cả cùng gào thét, hình dạng méo mó, rồi dần tan vào ánh sáng ấy.
Nhưng trong ánh sáng ấy, Lạc Thư cũng cảm thấy mình đang tan biến – từng mảnh ký ức, từng mảnh linh hồn bị kéo ra, xé nát, hòa vào biển ký ức tập thể. Cậu nhìn thấy ký ức của những người đã chết, của những đứa trẻ bị bắt cóc, của những linh hồn không tên tuổi – tất cả nỗi đau, tất cả oan khuất, tất cả khao khát được sống.
Bên trong cậu, một giọng nói cất lên, trầm trầm mà quen thuộc:
– Con chọn hy sinh vì người khác, nhưng con có thực sự muốn vậy không?
Cậu ngẩng đầu, nhìn thấy gương mặt mẹ – hiền hậu, nhưng ánh mắt nghiêm khắc.
– Nếu con đánh đổi tất cả, ai sẽ sống thay con? – Giọng mẹ vang vọng, như tiếng gió qua kẽ lá.
Cậu bật khóc, gào lên:
– Con không biết… Con chỉ không muốn ai phải chết nữa!
*
Ánh sáng trắng bắt đầu rạn nứt, yếu dần. Bóng tối từ bên ngoài tràn vào, bủa vây lấy Lạc Thư. Những bóng đen lại tiến sát, gương mặt chúng lần này biến hóa – có gương mặt cha, gương mặt mẹ, gương mặt chính cậu – tất cả đều méo mó vì đau đớn.
Tiểu Tinh hét lên, đôi mắt chuyển sang đỏ rực, lao về phía Lạc Thư. Bạch Hy cũng lao tới, viên ngọc trong tay phát sáng lạ thường, kéo một vòng sáng tím bao quanh Lạc Thư.
Mộc Lam gào lên:
– Đừng để bóng tối nuốt cậu ấy! Nắm lấy tay em đi, Thư!
Dương Tùng bò tới, dốc sức niệm chú, tạo ra một vòng bùa cuối cùng trên sàn. Vương Quý, dù đã kiệt sức, vẫn cố chặn các bản sao dị năng đang quẫy đạp quanh phòng.
Bên ngoài, mưa vẫn xối xả. Đèn đường vụt tắt. Thành phố chìm vào bóng tối dày đặc.
*
Bóng đen lớn nhất – bản sao cuối cùng của dị năng Lạc Thư – đứng đối diện cậu. Đôi mắt nó sâu thẳm, chứa đầy tuyệt vọng.
– Ngươi là ta, hay ta là ngươi? – Nó hỏi, giọng trầm như tiếng cồng chiêng.
Cậu run rẩy, đáp:
– Ta là người đã lựa chọn hy sinh, còn ngươi là phần ta muốn giấu đi.
– Vậy ngươi dám đối diện với chính mình không? – Bản sao vươn tay, ngón tay lạnh buốt chạm vào má cậu.
Một luồng khí lạnh xuyên vào óc, kéo cậu chìm sâu vào vực ký ức – nơi chỉ còn lại bóng tối, nỗi đau, và sự dằn vặt không tên.
*
Cậu lại là đứa trẻ năm nào, lạc lõng giữa tầng hầm. Không ai cứu, không ai gọi tên. Cậu chỉ biết cắn môi, chịu đựng, gồng mình gánh lấy tất cả.
– Đủ rồi! – Cậu gào lên, nước mắt tuôn như mưa. – Ta không muốn quên! Không muốn đánh đổi ký ức nữa!
Bóng đen lùi lại, đôi mắt lóe lên tia sáng:
– Nếu ngươi giữ lại ký ức, ngươi sẽ đau mãi. Nếu buông, ngươi sẽ chẳng còn là chính mình.
Cậu lắc đầu, nước mắt rơi lã chã:
– Ta chọn giữ lại nỗi đau. Dù có đau đến mấy, ta vẫn muốn nhớ… vì đó là thứ duy nhất còn sót lại của gia đình ta.
*
Ngoài thực tại, ánh sáng quanh Lạc Thư lại bùng lên mạnh mẽ. Các bóng đen rú lên, tan biến thành khói. Bản sao cuối cùng cũng vỡ vụn, để lại một làn sương mỏng lơ lửng quanh cậu.
Cậu khuỵu xuống sàn, th* d*c. Trong mắt cậu, mọi thứ dần hiện lên rõ ràng – gương mặt bạn bè, ánh mắt lo lắng của Trịnh Dạ, bàn tay nhỏ bé của Tiểu Tinh, nụ cười rưng rưng của Mộc Lam, ánh nhìn dịu dàng của Bạch Hy.
Dương Tùng thở phào, ngã vật xuống sàn. Vương Quý gục đầu vào tường, máu vẫn rỉ nhưng đôi mắt đã sáng trở lại.
Bên ngoài, tiếng mưa ngớt dần. Thành phố Tân La chìm trong im lặng ngột ngạt, như vừa trải qua cơn hấp hối.
Mộc Lam chạy lại ôm chầm lấy Lạc Thư, nước mắt lấm lem:
– Cậu không sao chứ? Đừng làm em sợ nữa…
Lạc Thư gượng cười, gật đầu yếu ớt. Trịnh Dạ cũng lê tới, ngồi xuống bên cậu, bàn tay run rẩy nắm lấy vai cậu.
– Em đã trở lại… – Anh thì thào, đôi mắt ngấn lệ.
Bạch Hy đứng lặng, ánh mắt tím nhìn ra ngoài cửa sổ.
– Nghi lễ chưa kết thúc. Đây chỉ là khúc dạo đầu. Sức mạnh bóng tối vẫn còn đó… Và Cố Thanh Đằng vẫn chưa xuất hiện lần cuối cùng.
Tiểu Tinh bỗng thì thào, giọng lạc đi:
– Có một cánh cửa khác… một nơi mà bóng tối chưa chạm tới. Nhưng để mở nó, phải trả giá.
Ngoài hành lang, tiếng bước chân khô khốc vọng lại, xen lẫn tiếng cười lạnh lùng. Lữ Ngọc xuất hiện, áo choàng đen bay phấp phới, tay cầm mảnh vải cũ đã thấm đẫm máu. Đôi mắt bà ta cụp xuống, nhưng không giấu nổi ánh nhìn sắc lạnh.
– Đã đến lúc chọn lựa, Lạc Thư. Sự thanh tẩy thật sự… chỉ mới bắt đầu.
Không khí trong phòng đặc quánh, mọi ánh mắt đều hướng về phía Lạc Thư – người duy nhất có thể mở hoặc khép lại cánh cửa giữa bóng tối và ánh sáng. Đêm vẫn chưa tan, và phía sau nó, những điều khủng khiếp nhất còn đang chờ đợi.
Tiếng mưa rơi lại vang lên, lẫn trong tiếng tim đập dồn dập của những kẻ còn sống sót. Không ai biết, khi cánh cửa kia mở ra, ai sẽ là người bước qua – và ai sẽ mãi mãi kẹt lại trong bóng tối vĩnh hằng.


Bình luận chương