Gió Qua Rừng Thẳm

Chương 13: Lời Thì Thầm Của Lá




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 13 miễn phí!

Gió sớm mai còn vương hơi sương lạnh. Vi An tỉnh dậy đầu tiên, trong lều chỉ còn tiếng thở đều của những người bạn đồng hành. Cô bước ra ngoài, dừng lại, lắng nghe một điều gì đó xa xăm. Làn gió nhẹ nhàng lướt qua mái tóc dài, mang theo hương gỗ mục, ngai ngái và sâu thẳm. Bỗng dưng, giữa không gian tĩnh lặng, Vi An nghe thấy tiếng thì thầm rất khẽ. Đó không phải tiếng người, càng không phải tiếng thú. Chỉ như tiếng lá cọ xát, tiếng gió rừng rì rào, nhưng lại rõ ràng gọi tên cô: “Vi An...”

Tim Vi An đập nhanh, bàn chân tự nhiên tiến về phía rừng sâu, nơi ánh sáng ban mai chưa kịp len tới. Mỗi bước chân, tiếng gọi càng rõ, như kéo cô về một nơi đã từng thuộc về mình. Khi cô dừng lại ở mé rừng, Tần Nguyệt Dao bất ngờ xuất hiện phía sau.

“Em đi đâu sớm thế?” Giọng Dao nhỏ nhưng không giấu nổi sự cảnh giác. Nhã Linh cũng vừa ló đầu ra khỏi lều, mắt còn ngái ngủ: “Lại hái quả sớm à? Cẩn thận kẻo gặp rắn đó.”

Vi An xoay người, ánh mắt thoáng bối rối, rồi dịu lại: “Em... nghe thấy tiếng gì đó trong rừng. Như có ai gọi tên em.”

Nhã Linh nhíu mày: “Tiếng gì cơ? Chị chỉ nghe gió hú thôi.”

Dao không nói gì, chỉ nhìn Vi An rất lâu. Đôi mắt phượng như lặng lẽ dò xét tận sâu trong tâm khảm cô gái nhỏ. Vi An ngập ngừng: “Em nghĩ... chúng ta nên vào rừng. Ở đó có thứ đang chờ mình.”

Một khoảng im lặng căng ra giữa ba người. Dao cuối cùng gật đầu: “Nếu em chắc chắn, chị sẽ đi cùng. Linh, em thì sao?”

Nhã Linh giang tay vươn vai, cố tỏ ra thoải mái: “Đi thì đi. Nhưng tôi đi để bảo vệ hai người thôi đấy.”

Vi An mỉm cười, ánh mắt rạng rỡ. Trong khoảnh khắc ấy, giữa làn sương, ba người họ như hòa vào nhau bằng một sợi dây vô hình.

*

Ba người men theo con đường nhỏ, cỏ dại phủ kín, lá mục dưới chân kêu lạo xạo. Vi An đi trước, lặng lẽ dẫn đường, đôi khi dừng lại lắng nghe. Dao và Linh đi sát phía sau, ánh mắt không rời xung quanh, mỗi người một tâm trạng.

Càng đi sâu vào rừng, không khí càng lạnh, ánh sáng lác đác xuyên qua tán cây rậm rạp. Vi An cảm nhận nhịp thở rừng già, những âm thanh lạ lùng, những nhịp rung khe khẽ của đất dưới chân.

Nhã Linh lên tiếng, cố phá tan sự im lặng: “Này, Vi An, em chắc đây là đường an toàn chứ? Chỗ này tôi chưa từng vào, rừng rậm thế này nhiều thú dữ lắm.”

Vi An dừng lại, quay đầu nhìn Linh, giọng nhẹ như gió: “Em nghe tiếng gọi. Nó rất gần, rất rõ. Không phải đường ai cũng thấy, nhưng em biết mình phải đi đâu.”

Dao liếc nhanh sang Linh, mắt ánh lên tia ngờ vực, nhưng không nói gì thêm. Cô chăm chú quan sát từng dấu vết, từng gốc cây, không bỏ sót điều gì.

Đột nhiên, Vi An rẽ vào một lối nhỏ, hai bên là những cây cổ thụ rêu phong phủ kín. Không gian bỗng trở nên khác lạ, im ắng đến lạ thường. Ở đây, gió như ngừng thổi, chỉ còn tiếng lá rơi lả tả.

Ba người dừng lại trước một khoảnh đất trũng, ở giữa là một gốc cây già xù xì, thân to đến mức ba người ôm không xuể. Trên thân cây, những ký tự lạ chạm khắc đã mờ theo năm tháng.

Vi An đặt tay lên thân cây, nhắm mắt lại. Một luồng khí mát lạnh lan tỏa khắp người cô. Nhã Linh định lên tiếng thì Dao đặt tay lên vai cô, ra hiệu im lặng.

Tiếng thì thầm lại vang lên trong đầu Vi An, lần này rõ ràng hơn: “Chào con, đứa bé của rừng già...”

*

Trong nháy mắt, mọi hình ảnh quanh Vi An như tan biến. Cô thấy mình đứng giữa một khu rừng cổ tích, những bóng người mờ ảo vây quanh, ai nấy đều cúi đầu, thì thầm những lời xa lạ nhưng thân quen. Giữa họ là một người phụ nữ tóc dài, dáng uy nghiêm, đôi mắt sâu hun hút. Bà đưa tay về phía Vi An, nở nụ cười hiền từ.

“Con mang trong mình hơi thở của rừng. Con là mạch nối giữa các linh hồn. Đã đến lúc con biết sự thật về nguồn gốc của mình...”

Giọng nói ấy vang vọng trong tâm trí Vi An, rồi dần tan đi như sương khói.

Cô choàng tỉnh, nhận ra mình vẫn đứng bên gốc cây. Dao và Linh lo lắng nhìn cô. Nhã Linh khẽ chạm vào vai Vi An: “Em không sao chứ? Sắc mặt em trắng bệch.”

Vi An thở ra, chậm rãi mở mắt: “Em vừa thấy một giấc mơ. Nhưng... không phải mơ. Em nghĩ đây là linh địa của rừng.”

Dao chạm tay lên những ký tự trên thân cây, giọng trầm tĩnh: “Đây là ngôn ngữ cổ của các bộ lạc rừng Nam. Chỉ trưởng tộc mới biết đọc.”

Nhã Linh ngạc nhiên: “Chị biết đọc à?”

Dao lắc đầu: “Không, nhưng cha chị từng dạy vài ký hiệu. Ở đây có chữ ‘Hơi Thở Rừng’... và... tên Vi An.”

Cả ba người lặng đi. Vi An nhìn Dao, đôi mắt mở to, ánh lên sự kinh ngạc lẫn sợ hãi: “Tên em? Sao lại có tên em ở đây?”

Dao chăm chú quan sát, rồi cẩn thận đọc tiếp: “Chữ này... là ‘hậu duệ’. Chữ này là ‘giao ước’. Vi An, có lẽ em... không phải người ngoài như em nghĩ.”

Nhã Linh gãi đầu, giọng lạc đi: “Ý chị là sao? Vi An là... hậu duệ của ai?”

Vi An đứng lặng, trong đầu vang lên hàng trăm câu hỏi. Cô nhớ lại những lần mình cảm nhận tiếng gió, nghe được tiếng lá thì thầm, thấy những giấc mơ kỳ lạ về rừng già.

Dao nhẹ giọng: “Có thể, em là hậu duệ của bộ lạc đã mất. Bộ lạc giữ linh khí của rừng. ‘Hơi Thở Rừng’... là dấu hiệu chỉ có tộc trưởng hoặc hậu duệ mới có.”

Vi An siết chặt bàn tay, cảm giác vừa xa lạ vừa thân thuộc trào lên trong lồng ngực. Nhã Linh tiến đến, đặt tay lên vai cô, ánh mắt dịu lại: “Dù em là ai, em vẫn là bạn của bọn chị.”

Vi An ngước nhìn Linh, nụ cười nhạt nhoà trên môi. “Cảm ơn chị.”

*

Ánh sáng yếu ớt xuyên qua tán cây, chiếu lên những ký tự cổ. Không gian quanh linh địa như đặc quánh lại, mọi âm thanh đều chìm vào nền đất. Ba người ngồi lặng bên nhau, mỗi người một ý nghĩ.

Nhã Linh đưa mắt nhìn Vi An, rồi lại nhìn Dao. Cô cảm nhận rõ ràng một điều gì đó sâu hơn tình bạn đang lớn lên trong lòng mình. Từ khi nào, ánh mắt của Dao lại khiến cô xao động như thế? Từ khi nào, nụ cười của Vi An lại khiến cô muốn bảo vệ đến cùng? Cô không dám gọi tên cảm giác ấy, chỉ biết tim mình đập nhanh mỗi khi nhìn sang hai người kia.

Dao cũng vậy. Từ ngày Vi An xuất hiện, mọi thứ trong lòng cô như bị khuấy đảo. Sự dịu dàng, mong manh của Vi An làm cô muốn che chở. Sự mạnh mẽ của Linh lại khiến cô thấy an lòng. Dao lặng lẽ nhìn xuống đôi bàn tay mình, chợt nhận ra những vết chai sần của tháng năm không làm trái tim cô cứng rắn hơn, mà chỉ khiến cô yếu mềm trước tình cảm chân thành.

Vi An bất giác hát khe khẽ một khúc ru cũ. Tiếng hát của cô hòa vào tiếng gió rừng, nhẹ nhàng, lan tỏa, như một lời cảm ơn gửi đến đất trời. Trong khoảnh khắc ấy, mọi khoảng cách, mọi ngờ vực đều tan biến.

*

Một lúc sau, Dao lên tiếng, giọng đều nhưng có phần trầm tư: “Chúng ta nên quay về. Nếu linh địa này thực sự liên quan đến em, Vi An, có lẽ kẻ gửi nhúm tóc cũng biết. Chúng ta phải cẩn thận.”

Nhã Linh đứng dậy, phủi quần áo: “Tôi đi trước nhé, không muốn ở lại lâu chỗ kỳ quặc này đâu.” Nhưng cô không bước ngay, mà lặng lẽ nhìn Dao, ánh mắt lấp lánh điều gì đó.

Vi An đi sau cùng, mắt vẫn dõi về phía gốc cây cổ thụ. Trước khi rời đi, cô khẽ cúi đầu, thì thầm: “Nếu thật sự có người thân, xin hãy cho con biết...”

Ba người lặng lẽ quay về trại. Trên đường, họ không nói gì, nhưng từng cái liếc mắt, từng bước chân đều mang theo suy nghĩ riêng.

*

Về đến trại, Uyển Nhi và Lệ Hoa đã chuẩn bị bữa sáng. Hương cháo nếp thơm lừng, khói bốc nghi ngút. Lệ Hoa chạy ra đón, ríu rít: “Chị Dao, chị Linh, chị Vi An đi đâu từ sớm thế? Em tưởng có chuyện gì xảy ra.”

Nhã Linh cười xòa, giọng cố tỏ ra tự nhiên: “Bọn chị chỉ đi dạo thôi. Có gì ăn chưa? Đói muốn xỉu rồi đây này.”

Uyển Nhi nhìn Vi An, nhận ra sắc mặt cô tái đi, lo lắng hỏi: “Chị không khỏe à?”

Vi An lắc đầu, mỉm cười trấn an. Dao ngồi xuống bên bếp, thở dài: “Ăn sáng đi đã. Sau đó chúng ta cần bàn chuyện.”

Lệ Hoa nhanh nhảu múc cháo, chia đều cho mọi người. Không khí quanh bếp lửa ấm dần, tiếng nói cười râm ran. Nhưng phía sau những lời nói ấy, ai cũng giữ cho mình một phần bí mật.

*

Khi mọi người đã ăn xong, Dao ra hiệu cho Vi An và Linh ở lại. Cô nói nhỏ: “Chuyện sáng nay, tuyệt đối không được kể với ai khác. Nhất là về chữ viết cổ và tên Vi An.”

Nhã Linh gật đầu: “Tôi biết. Nhưng... chúng ta sẽ làm gì tiếp?”

Dao đáp: “Trước mắt phải bảo vệ Vi An. Nếu kẻ gửi nhúm tóc là người của La Du, chắc chắn họ biết về bí mật này. Có thể còn có người khác cũng biết. Từ giờ, không ai được rời khỏi trại một mình.”

Vi An cúi đầu, giọng nhỏ: “Em xin lỗi, vì em mà mọi người phải lo lắng.”Dao dịu giọng: “Không phải lỗi của em. Chúng ta là một nhóm, phải cùng nhau vượt qua.”

Nhã Linh vỗ nhẹ lên vai Vi An: “Em mà còn nói xin lỗi nữa, tôi phạt đấy.”

Vi An bật cười, giọng nhẹ như gió thoảng.

*

Buổi trưa, Vi An xin phép ra bờ suối giặt đồ. Dao và Linh lặng lẽ đi theo, mỗi người một ý nghĩ. Khi Vi An cúi xuống vốc nước, ánh nắng chiếu qua tán lá rọi lên làn da rám nắng của cô, làm toát lên vẻ thuần khiết lạ kỳ.

Dao ngồi trên tảng đá, lặng lẽ quan sát. Cô nhớ lại ánh mắt người phụ nữ trong ảo giác sáng nay. Có lẽ, Vi An thực sự là hậu duệ của linh tộc đã mất. Nhưng điều đó đồng nghĩa với việc nguy hiểm đang cận kề.

Nhã Linh ngồi cạnh Dao, bất giác hỏi nhỏ: “Chị nghĩ gì vậy?”

Dao trầm ngâm: “Tôi nghĩ... có lẽ chúng ta sẽ phải đối mặt với điều lớn lao hơn mình tưởng. Vi An không chỉ là chìa khóa hóa giải lời nguyền, mà còn là mục tiêu của nhiều kẻ khác.”

Linh siết chặt dải ruy băng trên cổ tay, khẽ nói: “Tôi không để ai làm hại các chị đâu.”

Dao mỉm cười, ánh mắt dịu lại. Trong lòng cô, một cảm giác lạ lùng dâng lên, không hẳn là tình đồng đội, cũng không đơn thuần là trách nhiệm.

*

Khi mặt trời lên cao, Vi An đứng dậy, giũ nước trên tay áo. Cô bất chợt quay sang hai người, ánh mắt đầy quyết tâm: “Nếu em thật sự là người được chọn, em muốn bảo vệ mọi người. Em không muốn ai vì em mà gặp nguy hiểm.”

Dao lắc đầu: “Em không phải gánh hết một mình. Chúng ta sẽ cùng nhau bảo vệ nhau.”

Nhã Linh gật đầu, giọng chắc nịch: “Chị Dao nói đúng. Em mà làm liều, tôi sẽ phạt thật đấy.”

Vi An nhìn hai người, ánh mắt rưng rưng. Trong lòng cô, cảm giác ấm áp lan tỏa, như chưa từng có trước đây.

*

Buổi chiều, cả nhóm quây quần bên nhau, người thì vá áo, người tước mía, người bện dây thừng. Không ai nhắc đến chuyện sáng nay, nhưng trong từng cử chỉ, từng ánh mắt đều có sự gắn bó khó diễn tả thành lời.

Lệ Hoa chạy lại, thì thào: “Chị Dao, lúc nãy em thấy bóng ai đó ngoài bìa rừng. Họ mặc áo xám, nhìn giống người của La Du.”

Dao cau mày, trao đổi ánh mắt với Linh. Cô dặn Lệ Hoa: “Từ giờ, không ai được ra ngoài một mình. Nếu thấy người lạ, lập tức báo cho chị.”

Lệ Hoa gật đầu, mặt nghiêm trọng.

*

Khi trời chạng vạng, Vi An lại nghe thấy tiếng gọi trong gió. Cô khẽ rùng mình, quay sang Dao: “Chị có nghe gì không?”

Dao lắc đầu, mắt không rời Vi An: “Chỉ có em nghe thôi. Em có thể nói rõ hơn không?”

Vi An nhắm mắt, lắng nghe rất lâu. Cô thì thầm: “Tiếng gọi bảo em quay lại linh địa. Ở đó có thứ cần cho em biết sự thật.”

Nhã Linh sốt ruột: “Chúng ta phải đi ngay sao? Nguy hiểm lắm.”

Dao trầm ngâm: “Nếu đây là cơ hội duy nhất để biết sự thật, chị sẽ đi cùng em. Linh, em thế nào?”

Linh nhìn Dao, ánh mắt kiên quyết: “Chị đi đâu, tôi đi đó.”

*

Ba người lặng lẽ trở lại linh địa khi màn đêm buông xuống. Gió rừng như dày đặc hơn, tiếng lá xào xạc như những lời thì thầm không dứt.

Khi đến nơi, Vi An bước tới gốc cây cổ thụ, đặt tay lên thân cây. Một luồng sáng nhè nhẹ lan tỏa quanh bàn tay cô. Những ký tự cổ bất ngờ phát sáng, lấp lánh như những vì sao nhỏ.

Tiếng nói trong trẻo vang lên trong đầu Vi An, lần này rõ ràng hơn bao giờ hết: “Con là mạch nối cuối cùng của rừng. Hơi Thở Rừng nằm trong tim con. Chỉ khi con chấp nhận cội nguồn, cánh cửa sẽ mở.”

Vi An run rẩy, quay lại nhìn Dao và Linh: “Em... em phải làm gì?”

Dao bước đến, đặt tay lên vai Vi An, giọng dịu dàng: “Hãy tin vào mình. Dù em là ai, chúng ta đều ở bên em.”

Nhã Linh cũng nắm chặt tay Vi An: “Không ai có quyền bắt em phải chịu đựng một mình.”

Ánh sáng trên thân cây mạnh dần, những ký tự chuyển động, xếp thành một đường dẫn vào lòng đất. Mặt đất rung nhẹ, một lối đi nhỏ hiện ra dưới gốc cây.

Ba người nhìn nhau, không ai lên tiếng. Dao là người bước đầu tiên, rồi đến Linh, cuối cùng là Vi An.

*

Lối đi dẫn họ xuống một căn phòng nhỏ dưới lòng đất, vách đá phủ đầy rêu xanh. Ở giữa là một bệ đá, trên đặt một chiếc hộp gỗ cũ kỹ, chạm trổ hình cây cổ thụ.

Vi An tiến lại, tay run run mở nắp hộp. Bên trong là một tấm khăn thêu hoa văn rừng rậm, và một chiếc vòng cổ bằng đá xanh biếc.

Dao cầm lấy tấm khăn, lật xem, phát hiện bên trong có thêu dòng chữ nhỏ: “Gửi đứa con của rừng – kẻ mang Hơi Thở, hãy bảo vệ giao ước.”

Nhã Linh cầm chiếc vòng, bàn tay hơi run: “Đây là bảo vật của bộ lạc đã mất. Tôi từng nghe cha kể, chỉ người được chọn mới đeo được.”

Vi An nhìn hai người, ánh mắt ngập ngừng: “Em có nên thử không?”

Dao gật đầu: “Em hãy thử đi.”

Vi An đeo vòng vào cổ. Ngay lập tức, không khí trong phòng như thay đổi. Một luồng khí mát lạnh bao bọc lấy cô, ánh sáng xanh lấp lánh tỏa ra từ chiếc vòng, chiếu lên khuôn mặt Vi An vẻ bình yên lạ lùng.

Tiếng nói trong trẻo lại vang lên: “Con đã nhận lấy vận mệnh. Từ nay, mọi bí mật sẽ dần hé lộ. Hãy tin vào tình thân, vào những người bên cạnh.”

*

Ba người lặng lẽ rời khỏi linh địa, mỗi người một tâm trạng. Dao đi cạnh Vi An, thỉnh thoảng khẽ liếc nhìn cô, ánh mắt dịu dàng hơn mọi ngày. Linh đi phía sau, tay nắm chặt dải ruy băng đỏ, lòng ngổn ngang những cảm xúc không gọi được tên.

Trở lại trại, họ không nói gì với ai. Chỉ lặng lẽ ngồi bên nhau bên bếp lửa, nhìn ánh than hồng, nghe tiếng gió rừng len lỏi qua mái lều.

Đêm ấy, Vi An không ngủ được. Cô nghe tiếng gió thổi qua vách lều, nghe tiếng lá thì thầm tên mình. Trong lòng cô, nỗi sợ và hy vọng đan xen. Cô biết, từ nay, mọi thứ sẽ không còn như trước.

Ở lều bên, Dao cũng thao thức. Cô lật đi lật lại tấm khăn thêu, nghĩ về lời nhắn gửi xa xưa và về ánh mắt của Vi An khi đeo chiếc vòng cổ. Cô chợt nhận ra, trong những tháng ngày gió qua rừng thẳm, trái tim mình đã đổi thay.

Nhã Linh nằm quay mặt vào vách lều, hai tay ôm gối. Cô thấy nhớ ánh mắt Dao, nhớ nụ cười của Vi An, nhớ cả những lúc cả ba cùng nhau đi giữa rừng sâu. Trong lòng Linh, một mầm cây nhỏ đang vươn lên, lặng lẽ nhưng mãnh liệt.

*

Nửa đêm, bên ngoài rừng vọng lại tiếng động lạ. Một bóng người lặng lẽ lướt qua, để lại dấu chân mờ trên đất ẩm. Trong bóng tối, đôi mắt sắc lạnh ánh lên tia nhìn hiểm độc. Một mảnh giấy nhỏ được nhét vào khe lều Vi An, trên đó viết vội bằng máu: “Người mang Hơi Thở Rừng, hãy cẩn thận. Kẻ thù đã biết bí mật của ngươi.”

Tiếng gió nổi lên, lá rừng thì thầm như báo trước một cơn giông lớn đang tới. Ba cô gái vẫn chưa biết, phía trước là thử thách còn lớn hơn cả nỗi sợ hãi và bí ẩn vừa hé lộ.

Và trong bóng tối, Lời Thì Thầm Của Lá vẫn vang vọng, dẫn dắt số phận ba con người trẻ tuổi, hòa quyện vào hơi thở bất tận của rừng già.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.