Trăng xế đầu ngọn cây, bóng tối rừng thẳm như đặc quánh lại quanh trại Hắc Mộc. Không khí lặng lẽ, chỉ còn tiếng gió lùa vào kẽ lá. Dưới mái lều lớn nơi trưởng lão tụ họp, bếp lửa vừa tàn, tro âm ỉ hắt chút sáng yếu ớt lên khuôn mặt già nua của Hắc Mộc trưởng lão. Mấy người gác đêm mệt mỏi dựa lưng vào cột, mắt lim dim.
La Du lặng lẽ đứng khuất trong góc, ánh mắt như lưỡi dao lướt qua từng bóng người. Đêm nay là cơ hội duy nhất. Mọi nghi ngờ đã hướng về phía kẻ mang “Hơi Thở Rừng”. Chỉ cần một mồi lửa, tất cả sẽ cháy rụi.
Hắn đi chậm về phía trưởng lão Hắc Mộc, tay cầm ấm trà, dáng vẻ cung kính quen thuộc. Trưởng lão ngước lên, đôi mắt đã mờ đục: “Trà gì vậy, La Du?”
La Du cúi thấp đầu, giọng nhẹ như gió: “Trà rễ cỏ, để người dễ ngủ.” Hắn đặt ấm xuống, rót một chén nhỏ. Trong bóng tối, không ai thấy ngón tay hắn lướt qua miệng chén, một vết xước nhỏ trên móng tay rỉ ra chất lỏng không màu.
Trưởng lão nhấp một ngụm, thở dài: “Nhiều năm rồi, chẳng còn ai pha trà cho ta như hồi Tần lão còn tại vị.”
La Du cười nhạt, mắt không chớp. Một lát sau, trưởng lão bỗng nhíu mày, bàn tay run lên, hơi thở gấp gáp.
“Ngươi… ngươi bỏ gì vào trà?” Giọng trưởng lão yếu dần, bàn tay nắm lấy mép bàn, móng tay bấm sâu.
La Du tiến sát, thì thầm: “Chỉ là thứ dành riêng cho kẻ đã cản đường ta.” Ánh mắt hắn lạnh băng.
Trưởng lão cố vùng dậy, nhưng toàn thân đã tê liệt. La Du đỡ lấy, nhẹ nhàng đặt trưởng lão nằm xuống chiếu, rồi nhanh nhẹn lấy từ trong áo ra một túi nhỏ, rắc một lớp bột mịn lên ngực trưởng lão. Hắn lấy mảnh khăn có thêu dấu hiệu của nhà Tần, để lộ rõ ràng bên cạnh bàn tay trưởng lão.
Bên ngoài, tiếng động lạ xôn xao. Một người gác đêm phát hiện điều gì đó bất thường, hô lớn. La Du lẩn vào bóng tối, hòa vào dòng người chạy tới.
*
Cùng lúc ấy, trong lều nhỏ phía ngoài rìa trại, Dao, Linh và Vi An vẫn chưa ngủ. Vi An ôm chiếc vòng cổ, mắt nhìn ra ngoài, băn khoăn: “Chị Dao, em cứ cảm thấy bất an.”
Dao lật tấm khăn thêu, giọng trầm: “Có lẽ chúng ta phải rời khỏi đây sớm hơn dự định. Nếu kẻ thù đã biết về chiếc vòng này, ở lại chỉ rước họa.”
Linh ngồi bó gối, cúi đầu: “Chúng ta đi đâu? Ra khỏi rừng này thì chẳng còn ai che chở. Còn ở lại… bộ lạc tôi chắc chắn sẽ không tha cho ai bị nghi ngờ tiếp tay cho Hắc Mộc.”
Dao không trả lời ngay. Một lúc sau, tiếng la thất thanh vang lên từ lều lớn: “Trưởng lão! Trưởng lão bị hại rồi!”
Ba người giật mình. Linh bật dậy, lao về phía tiếng động. Dao giữ tay Linh: “Chờ đã. Không được manh động.”
Nhưng Linh đã vụt đi mất. Vi An lo lắng: “Chúng ta… có nên đi xem?”
Dao lắc đầu: “Đừng. Ở đây an toàn hơn. Nếu là âm mưu, sẽ có người muốn kéo chúng ta vào.”
Bên ngoài, tiếng người xôn xao, ánh đuốc sáng rực một góc trại. Linh chen qua đám đông, thấy trưởng lão Hắc Mộc nằm bất động, mặt tái nhợt, bên cạnh là mảnh khăn thêu hoa văn Hắc Mộc, góc khăn có dấu hiệu nhà Tần. La Du đứng ngoài vòng người, ánh mắt dửng dưng, đôi môi mím chặt như đang đau xót.
Một tộc nhân hét lên: “Là dấu hiệu của nhà Tần! Là người nhà Tần hạ độc trưởng lão!”
Đám đông hỗn loạn. Có người chỉ vào Linh: “Con gái Sơn Lang cũng thân thiết với người nhà Tần, chắc chắn có liên quan!”
Linh tức giận: “Các người nói bậy! Tôi không liên quan gì!” Cô định xông lên cãi, nhưng bị hai người giữ lại.
La Du bước lên, giọng trầm ổn: “Trưởng lão vừa uống trà do Tần Nguyệt Dao mang tới lúc chiều. Lúc ấy tôi còn ở bên cạnh. Mảnh khăn này cũng chỉ có Dao giữ.”
Một người khác gào lên: “Bắt Tần Nguyệt Dao! Bắt cả đám đồng lõa!”
Không khí trở nên căng thẳng. Linh bị kéo đi, cố vùng vẫy: “Tôi không cho phép ai đụng vào Dao và Vi An! Các người làm vậy là sai luật giao ước!”
La Du nhìn Linh, ánh mắt lạnh lùng: “Chúng tôi chỉ làm theo luật. Ai có liên quan phải tra hỏi rõ ràng.”
Có người chạy đi gọi Mạch Vân Hạo. Chỉ một lát sau, bóng dáng cao lớn của Vân Hạo xuất hiện, áo giáp sáng lấp lánh dưới ánh đuốc. Ánh mắt anh ta quét qua đám đông, dừng lại trên Linh, rồi chuyển sang La Du.
Vân Hạo hỏi: “Chuyện gì?”
La Du cúi đầu: “Tôi phát hiện trưởng lão bị hạ độc. Bên cạnh có khăn thêu của nhà Tần. Linh lại là người duy nhất qua lại với nhóm đó.”
Vân Hạo nhìn Linh, ánh mắt khó dò: “Nhã Linh, em giải thích đi.”
Linh cố giữ bình tĩnh: “Em không liên quan. Dao và Vi An cũng không. Đây rõ ràng là có kẻ muốn giá họa.”
Vân Hạo lạnh lùng: “Chỉ có điều, chứng cứ đều hướng về phía các người. Nếu không làm rõ, bộ lạc sẽ không yên.”
Anh ta ra hiệu cho binh sĩ: “Vây trại. Không ai được rời khỏi đây. Bắt Tần Nguyệt Dao, Tô Vi An, và Dương Nhã Linh, giải về Sơn Lang tra hỏi!”
Linh gào lên: “Anh điên rồi, Vân Hạo! Em là người Sơn Lang! Anh không tin em sao?”
Vân Hạo không trả lời. Binh sĩ tỏa ra, vây lấy các lều xung quanh. Dao và Vi An nghe tiếng động, biết nguy hiểm đã ập tới. Dao ghé sát tai Vi An, nói khẽ: “Đi thôi. Nếu không, sẽ không còn đường sống.”
Vi An run rẩy: “Nhưng Linh…”
Dao nắm tay Vi An, giọng chắc chắn: “Tôi sẽ không bỏ Linh lại đâu. Em cứ theo tôi.”
Họ lẩn ra sau lều, men theo bóng tối. Dao lách qua mấy gốc cây, kéo Vi An đi thật nhanh về phía bìa rừng. Tiếng người đuổi sau lưng vang lên mỗi lúc một gần.
Dao dừng lại ở một tảng đá lớn, thì thầm: “Em nấp ở đây. Tôi quay lại tìm Linh.”
Vi An giữ chặt tay Dao, nước mắt rưng rưng: “Chị cẩn thận.”
Dao nhìn sâu vào mắt Vi An, khẽ gật đầu. Cô quay lại, lẩn vào đám đông. Lúc này, Linh đang bị hai binh sĩ giữ chặt, mặt đỏ bừng vì giận. Dao nhẹ nhàng tiếp cận từ phía sau, tay lăm lăm ống sáo nhỏ giấu trong tay áo.
Một tiếng sáo vang lên, sắc lạnh. Một binh sĩ choáng váng, lảo đảo ngã xuống. Dao lao tới, kéo Linh chạy về phía sau lều. Linh thở hổn hển: “Sao chị lại quay lại? Vi An đâu?”
“An toàn. Ta phải đi ngay, quân Sơn Lang đang vây trại.” Dao kéo Linh chạy về phía bìa rừng.
Bên ngoài, Vi An thấy hai người, mừng rỡ chạy ra. Cả ba men theo con đường mòn nhỏ, tiếng chân người đuổi vang rền phía sau. Vân Hạo dẫn đầu, quát lớn: “Không được để họ chạy thoát! Ai bắt được sẽ được thưởng lớn!”
Linh nghiến răng: “Tên Vân Hạo này đúng là không biết gì ngoài bạo lực.”
Dao dẫn đường, mắt quan sát khắp nơi. “Đi theo tôi. Đừng để lại dấu vết.” Cô bẻ một nhánh cây, rắc lá lên lối đi để xóa dấu chân.
Vi An sợ hãi, quay lại nhìn: “Chị Dao, họ sẽ đuổi kịp mất.”
Dao trấn an: “Không đâu. Chỉ cần tới được bờ suối phía tây, chúng ta sẽ tạm an toàn.”
Trăng càng lúc càng nhạt, mây kéo thành vệt dài trên đầu. Ba người lặng lẽ băng qua những bụi cây rậm, hơi thở gấp gáp. Linh đi sau cùng, thỉnh thoảng ngoái lại, lo lắng: “Nếu họ bắt được thì sao?”
Dao lắc đầu: “Tôi không để ai bị bắt đâu. Chúng ta còn chưa rõ đầu đuôi, không thể để kẻ khác thao túng số phận.”
Đột nhiên, tiếng chó sủa vang lên phía trước. Linh cau mày: “Chó săn của Sơn Lang. Họ đã đoán được đường đi.”
Dao dừng lại, nhìn quanh. “Ta phải tách ra. Vi An đi với tôi, Linh đi ngả bên kia. Nếu bị bắt, đừng chống cự. Họ sẽ không dám làm gì Linh đâu.”
Linh không chịu: “Tôi không bỏ hai người lại. Đã đi thì cùng đi.”
Vi An nắm lấy tay Linh: “Chị Linh, chị đừng sợ. Em tin chị mà.”
Linh nhìn hai người, mắt đỏ hoe: “Chúng ta nhất định phải cùng thoát.”
Dao gật đầu, dẫn hai người vòng sang lối mòn nhỏ, nép sát vào vách đá. Tiếng người truy đuổi vang lên gần hơn. Có tiếng ai đó hét: “Tôi thấy bóng người bên kia!”
Ba người nín thở, men theo vách đá, trườn qua bụi rậm. Đột ngột, Vi An vấp phải một hòn đá, suýt ngã. Linh kịp đỡ lấy, thì thầm: “Cẩn thận.”
Dao dẫn họ tới một gốc cây cổ thụ, vạch cỏ, lộ ra một lối nhỏ xuống lòng đất. “Xuống đây, nhanh!” Cả ba lần lượt trườn vào, cánh cửa đất đóng lại sau lưng, bóng tối phủ kín.
Bên ngoài, tiếng chân người vang rền, đuốc sáng rực một góc rừng. Vân Hạo giận dữ quát: “Bọn chúng biến đâu mất rồi?”
La Du xuất hiện, chậm rãi nói: “Chắc chúng có lối thoát bí mật. Đừng để sót một gốc cây nào.”
Bên dưới, Dao lần mò trong bóng tối, tìm được mẩu nến nhỏ, đốt lên. Căn hầm đất thấp, mùi ẩm mốc thoảng qua. Vi An run rẩy: “Chị Dao, chúng ta… bây giờ đi đâu?”
Dao trầm ngâm: “Lối này dẫn ra phía ngoài rừng. Tạm thời an toàn. Nhưng chỉ cần trời sáng, họ sẽ lục soát hết các lối đi.”
Linh bực bội đá vào vách đất: “Nếu không tìm ra hung thủ thật sự, chúng ta mãi là tội phạm bị săn đuổi.”Dao đặt tay lên vai Linh: “Bình tĩnh. Chỉ cần chứng minh được ta vô tội, mọi thứ sẽ đổi khác. Nhưng trước hết phải sống sót đã.”
Vi An nép vào lòng Dao, giọng khẽ: “Em sợ lắm…”
Dao khẽ vuốt tóc Vi An, ánh mắt dịu lại: “Có tôi ở đây. Không ai làm hại em đâu.”
Linh nhìn cảnh ấy, khẽ quay đi, lòng trào lên cảm giác khó gọi tên. Cô đưa tay lên chạm nhẹ vào dải ruy băng đỏ trên cổ tay, thì thầm: “Chỉ cần cùng nhau vượt qua đêm này, tôi không sợ gì nữa.”
Bên ngoài, tiếng chó sủa xa dần. Trong bóng tối, ba người ngồi sát lại bên nhau, lắng nghe tiếng mạch nước chảy âm ỉ dưới lòng đất. Vi An lấy trong túi ra nắm cơm nếp gói lá chuối, chia đều cho Dao và Linh: “Ăn chút gì đi, cho đỡ mệt.”
Dao nhận lấy, mỉm cười nhẹ. Linh nhai chậm, mắt nhìn ra khe hở đất, nơi một sợi sáng mong manh lọt vào. “Chị Dao, vì sao chị không sợ?”
Dao im lặng một lúc, rồi nói: “Tôi sợ chứ. Nhưng chỉ khi mình còn bình tĩnh, mới giữ được hy vọng. Ở rừng này, ai mất hy vọng sẽ không sống nổi.”
Vi An tựa đầu vào vai Dao, thì thầm: “Em tin chị. Nếu có chị bên cạnh, em không sợ gì cả.”
Linh đưa mắt nhìn hai người, cười nhạt: “Hai người cứ thế này, tôi thành người thừa mất.”
Dao quay sang Linh, ánh mắt dịu lại: “Linh, tôi cần cả em. Nếu không có em, chúng ta không thể vượt rừng được đâu.”
Linh đỏ mặt, quay đi, giọng nhỏ: “Biết rồi…”
Bên trên, tiếng người đã thưa dần. La Du trở lại lều lớn, chắp tay sau lưng, lạnh lùng nhìn xác trưởng lão Hắc Mộc. Một tộc nhân thì thầm: “Chuyện này… đúng là tai họa lớn.”
La Du nhếch môi, ánh mắt lóe lên tia hiểm độc: “Chỉ là bắt đầu thôi. Hắc Mộc sẽ sớm đổi chủ. Luật cũ phải chấm dứt.”
*
Trong hầm đất, ba người ngồi sát bên nhau. Dao mở tấm khăn thêu, soi dưới ánh nến. Trên mép khăn có vết máu nhỏ, thấm vào đường chỉ. Vi An run lên: “Vết máu này… là của ai?”
Dao lặng lẽ lau vết máu, giọng trầm: “Có lẽ là lời cảnh báo. Kẻ muốn hại em vẫn chưa từ bỏ đâu.”
Linh hỏi nhỏ: “Chị Dao, chị nghĩ ai là người đứng sau?”
Dao lắc đầu: “Tôi chưa dám chắc. Nhưng rõ ràng, mọi dấu vết đều cố tình hướng về nhà Tần. Nếu chúng ta không làm rõ, sẽ mãi bị truy đuổi.”
Vi An khẽ siết vòng cổ, mắt ánh lên nỗi lo lắng: “Nếu em không mang chiếc vòng này, liệu mọi chuyện có khác?”
Dao đặt tay lên vai Vi An, nhẹ nhàng: “Đừng nghĩ vậy. Nếu không phải em, cũng sẽ có người khác bị lợi dụng. Đó là số phận đã chọn em.”
Linh cúi đầu, giọng khàn đặc: “Tôi chỉ sợ… đến lúc ấy, chúng ta không còn đường về.”
Dao nhìn Linh, ánh mắt kiên định: “Chỉ cần còn tin vào nhau, rừng này vẫn còn đường sống.”
Cả ba lặng lẽ ngồi sát bên nhau. Tiếng gió rừng rít lên khe khẽ qua khe hở đất, như lời thì thầm xa xăm của tổ tiên.
*
Trời về khuya, trong hầm đất, không ai ngủ được. Dao nhắm mắt, lắng nghe nhịp thở của hai người bên cạnh. Cô nhớ lại ánh mắt của La Du khi nhìn trưởng lão, nhớ lời cảnh báo bằng máu. Trong lòng bỗng dấy lên dự cảm chẳng lành.
Bất chợt, Vi An mơ màng, thì thầm: “Có tiếng người… họ sắp tìm tới đây.”
Dao mở mắt, căng tai lắng nghe. Quả thật, trên mặt đất có tiếng chân người, tiếng chó sủa và tiếng cào cào vào đất.
Linh siết chặt tay Dao: “Họ đào tới rồi!”
Dao nhìn quanh, thấy phía cuối hầm có một khe nhỏ dẫn ra ngoài. Cô thì thầm: “Chúng ta phải đi ngay, bằng lối này.”
Vi An sợ hãi: “Nếu bị phát hiện thì sao?”
Dao dịu giọng: “Tôi đi trước. Hai em bám sát. Nếu có gì bất trắc, cứ chạy về phía bờ suối.”
Linh gật đầu, kéo Vi An theo sát Dao. Ba người lần mò qua khe nhỏ, đất ẩm bám vào tay chân, hơi thở dồn dập. Tiếng người trên đầu vang lên, tiếng cuốc xẻng đào đất ngày càng gần.
Cuối cùng, ba người chui ra một bụi cây rậm ven suối. Ánh trăng bạc nhợt chiếu xuống mặt nước. Dao kéo hai người lẩn sâu vào bụi rậm, nằm ép sát đất. Vài bóng người lướt qua bên trên, đuốc sáng quét ngang mặt suối.
Vi An nín thở, bàn tay siết chặt vòng cổ. Linh thì thầm: “Chỉ cần vượt qua được đêm nay…”
Dao đặt tay lên ngực, cảm nhận nhịp tim của mình. Cô biết, từ lúc này, mọi thứ đã thay đổi. Họ không còn là những cô gái bình thường của bộ lạc, mà đã trở thành con mồi của những toan tính lớn hơn bản thân.
Phía xa, tiếng hô vang vọng trong rừng: “Chúng trốn ra phía suối! Mau đuổi theo!”
Dao thì thầm: “Đi thôi. Còn đứng đây sẽ bị phát hiện.”
Ba người băng qua suối, nước lạnh ngắt cắt vào da thịt. Dao dẫn đường, Linh và Vi An theo sát. Dưới trăng tàn, bóng ba cô gái hòa vào bóng cây, lẩn khuất dần trong hơi sương rừng già.
Ở phía sau, ánh đuốc rực lên như mắt thú săn mồi. Tiếng người truy đuổi vang vọng, tiếng chó sủa vang rền. Mạch Vân Hạo giận dữ hét: “Không được để lọt một tên nào!”
La Du đứng trên gò đất, nhìn theo bóng ba người khuất dần, khóe môi nhếch lên: “Các ngươi sẽ không thoát đâu.”
Đêm rừng thẳm càng lúc càng lạnh. Ba cô gái dừng lại dưới một gốc cây già, thở hổn hển. Dao khẽ nói: “Tạm nghỉ ở đây. Đợi trời sáng, ta sẽ nghĩ cách.”
Linh nhìn Dao, ánh mắt pha lẫn khâm phục và lo lắng: “Chị Dao, chị có mệt không?”
Dao lắc đầu: “Chỉ cần các em không sao, tôi không thấy mệt.”
Vi An tựa vào Dao, mắt rưng rưng: “Nếu không có chị, em đã bị bắt rồi…”
Dao khẽ vuốt tóc Vi An, cười nhẹ: “Em mạnh mẽ hơn em nghĩ nhiều.”
Linh nhìn hai người, trong lòng dâng lên cảm giác dịu dàng mà bối rối. Cô quay đi, ngồi bó gối, lắng nghe tiếng gió đêm.
Bỗng, từ phía xa, có tiếng động lạ vọng lại. Dao ra hiệu im lặng. Ba người nín thở, lắng nghe. Tiếng bước chân nặng nề, rồi một bóng người xuất hiện dưới ánh trăng nhợt nhạt.
Linh siết chặt dao găm, Dao thủ sẵn ống sáo độc. Vi An nắm chặt lấy tay Dao, run lên.
Bóng người dừng lại, nhìn quanh, rồi tiến gần về phía ba người. Ánh trăng chiếu lên khuôn mặt quen thuộc – Bùi Tương Lan, dáng vẻ hoảng hốt, thở hổn hển: “Dao! Linh! Vi An! Các con ở đâu?”
Dao lao ra, kéo Tương Lan vào gốc cây. “Sao mẹ lại tới đây?”
Tương Lan run rẩy: “Mẹ nghe tin các con bị truy bắt, không yên tâm nên lén theo. Ở trại hỗn loạn lắm, La Du đã chiếm quyền. Các con phải cẩn thận!”
Linh lo lắng: “Có ai đi theo mẹ không?”
Tương Lan lắc đầu: “Mẹ lẩn qua lối cũ, chỉ mang ít lương khô. Đêm nay không thể quay lại trại được nữa.”
Dao trầm ngâm: “Chúng ta phải rời khỏi rừng càng sớm càng tốt. Nếu không, sẽ không còn đường sống.”
Tương Lan nhìn ba cô gái, ánh mắt trìu mến mà lo lắng: “Các con nhớ, dù có chuyện gì cũng đừng mất lòng tin vào nhau. Gió rừng sẽ dẫn lối cho ai giữ được tình thân.”
Vi An ôm chầm lấy Tương Lan, nước mắt trào ra: “Mẹ Lan, con sợ lắm…”
Tương Lan vỗ về: “Có mẹ ở đây, các con không phải sợ gì cả.”
Bên ngoài, tiếng người lại vang lên, càng lúc càng gần. Dao thì thầm: “Ta phải đi thôi.”
Cả bốn người lặng lẽ lẩn vào rừng sâu, bóng họ hòa vào màn sương bạc. Phía sau, tiếng người truy đuổi rát rạt, ánh đuốc rực sáng một góc rừng.
Trăng tàn lặng lẽ trôi qua ngọn cây. Gió rừng thổi vội, cuốn theo mùi máu, mùi tro tàn, và những lời nguyền chưa kịp nói hết. Ba cô gái, cùng Tương Lan, chạy trốn trong đêm, mang theo trên vai cả oan khuất, tình thân, và niềm hy vọng mong manh về một ngày mai có nắng.
Phía trước, rừng vẫn sâu hun hút, chưa biết đâu là lối ra. Nhưng tay họ vẫn nắm chặt, hơi ấm truyền qua nhau, giữ lấy niềm tin dù chỉ còn là sợi chỉ mong manh nhất.
Đêm ấy, gió rừng thổi dữ dội, lá cây rì rào như tiếng thì thầm của số phận. Trong bóng tối, không ai biết, phía sau mỗi bước chân là một âm mưu mới đang chờ đợi.


Bình luận chương