Hoa Độc Trong Lâu Đài

Chương 4: Hàn Vân Cơ




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 4 miễn phí!

Vân Cơ lặng lẽ rời khỏi phòng khi đêm vừa chạm ngõ canh tư. Hương cỏ dại và hoa độc lẫn vào sương, nồng nàn, rờn rợn. Dưới ánh trăng, bóng nàng kéo dài trên nền gạch xám lạnh, thẳng tắp như một lưỡi kiếm. Bước chân nàng không hề gây tiếng động, thân thể hòa vào bóng tối, chỉ còn ánh mắt xanh xám lặng lẽ dò xét từng ngách nhỏ của hành lang cổ.

Nàng biết có ai đó đang theo dõi các nàng. Nỗi nghi hoặc về sát thủ phái Ảnh Vũ – những bóng ma không hình, không tiếng, chỉ để lại xác chết và dấu vết của tuyệt kỹ ám sát – lớn dần trong lòng. Vân Cơ không nói với ai, chỉ lặng lẽ quan sát, đợi chờ kẻ đó lộ diện.

Khi đến khúc ngoặt dẫn ra vườn cấm, nàng dừng lại, nấp sau một cột đá cẩm thạch. Một bóng áo choàng đen lướt qua, nhẹ như sương, không để lại dấu vết gì ngoài một chút chuyển động của không khí. Bàn tay nàng siết chặt chuôi kiếm. Không phải hư ảnh. Kẻ này có thực.

Bóng đen lướt về phía hậu viên, nơi hoa Bán Linh vừa nở. Vân Cơ bám theo, từng bước gọn ghẽ, không chút sơ suất. Khi bóng kia dừng lại bên gốc cây tử đằng, nàng cũng dừng chân, che mình dưới tán lá rậm rạp.

Một tiếng động rất khẽ vang lên – tiếng lưỡi dao rút khỏi vỏ. Vân Cơ nhận ra sát thủ đang cắt lấy vài cánh hoa Bán Linh, cho vào túi vải nhỏ giắt bên hông. Động tác ấy dứt khoát, không hề do dự. Trong khoảnh khắc, ánh trăng hắt lên đường viền khuôn mặt kẻ đó – lạnh lùng, không cảm xúc, đôi mắt như mặt nước tối.

Bất ngờ, bóng đen quay phắt lại, phóng vút một phi tiêu về phía bụi cây nơi Vân Cơ ẩn nấp. Động tác nhanh tới mức, dù đã chuẩn bị, Vân Cơ cũng chỉ kịp nghiêng đầu né tránh, mũi phi tiêu sượt qua gáy, cắm phập vào thân cây sau lưng. Không để kẻ kia có cơ hội, nàng nhảy vọt ra, rút kiếm, đường kiếm vạch một vệt sáng xanh lạnh lẽo trong đêm.

– Ai? – Giọng Vân Cơ sắc lạnh, ánh mắt không rời mục tiêu.

Sát thủ không đáp, thân hình vút lên, lướt như bóng chim đêm, chỉ còn vạt áo đen quét qua không khí. Kiếm của Vân Cơ xoay chuyển, chắn ngang đường lui, ép đối thủ vào thế bất lợi. Hai người cuốn vào nhau trong những đòn tấn công dồn dập – kiếm khí lạnh buốt, ám khí vút qua như gió lướt. Mỗi cú chạm đều sắc bén, không khoan nhượng.

Vân Cơ nhận ra lối đánh này – vô thanh, vô ảnh, chỉ có sát ý ngấm ngầm – là tuyệt kỹ của phái Ảnh Vũ. Tim nàng đập mạnh. Đúng như nàng dự đoán, có người của Ảnh Vũ lẻn vào lâu đài. Nhưng mục đích là gì? Hoa Bán Linh, hay… một người nào đó?

Kiếm của nàng chạm vào cổ tay kẻ kia, máu phun ra thành vệt đỏ trên nền áo choàng đen. Sát thủ lùi lại, tung ra một nắm bột hương mù vào không khí. Hương thơm ngọt lịm, chát ngầm, khiến Vân Cơ thấy mắt nhòe đi trong thoáng chốc. Nàng nhịn thở, lùi về sau, dùng kiếm quạt tản làn khói độc, nhờ ánh trăng mà xác định hướng di chuyển của đối thủ.

Nhưng sát thủ đã biến mất như chưa từng tồn tại. Chỉ còn lại vết máu nhỏ giọt trên lá cỏ và một cánh hoa Bán Linh rơi bên chân Vân Cơ.

Nàng cúi xuống, nhặt lấy cánh hoa. Đầu ngón tay dính chút máu – là máu của sát thủ. Trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành. Nếu sát thủ của Ảnh Vũ đã xuất hiện, mọi chuyện sẽ không còn đơn giản là một cái chết oan khuất nữa. Có kẻ đang âm mưu điều gì đó lớn hơn, hiểm độc hơn, ngay giữa lòng lâu đài hoa độc.

Vân Cơ giấu cánh hoa và vệt máu vào trong tay áo, lặng lẽ quay về phòng. Đêm vẫn chưa tan, nhưng lòng nàng đã nổi lên một trận sóng ngầm.

*

Khi nàng trở lại, Tịnh Lan vẫn chưa ngủ. Ánh đèn dầu hắt lên gương mặt nàng, vẽ thành những đường bóng mảnh mai, trầm tĩnh. Thấy Vân Cơ bước vào, Tịnh Lan chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt phượng sâu thẳm ánh lên tia lo lắng.

– Có chuyện gì ngoài vườn cấm? – Tịnh Lan hỏi nhỏ, giọng dịu mà kiên quyết.

Vân Cơ đặt cánh hoa Bán Linh lên bàn, cùng vết máu nhỏ thấm vào mép giấy.

– Ta vừa đụng phải sát thủ. Rõ ràng là người của Ảnh Vũ. Hắn cắt hoa Bán Linh, lấy đi vài cánh, còn dùng ám khí lẫn hương độc để thoát thân. May ta không trúng độc, chỉ kịp giữ lại chút dấu vết.

Tịnh Lan cau mày, bàn tay đặt lên vết máu, ánh mắt chăm chú như muốn đọc ra điều gì trong sắc đỏ ấy.

– Máu này… chưa khô hẳn, không hòa lẫn với nhựa hoa. Kẻ ấy bị thương nhưng chưa nặng. Hương độc dùng để đánh lạc hướng, không phải sát thương.

– Đúng. Ta nghĩ mục tiêu của hắn chưa phải là lấy mạng ai đêm nay. – Vân Cơ đáp, ánh mắt sắc bén. – Có thể hắn đang dò đường, hoặc tìm thứ gì đó quan trọng hơn.

– Hoa Bán Linh, hay… một bí mật nào khác? – Tịnh Lan ngẩng lên, đôi mắt lấp lánh ánh suy tư. – Nếu là người của Ảnh Vũ, mọi chuyện sẽ không chỉ dừng lại ở việc che giấu cái chết của nô tỳ kia.

Vân Cơ trầm ngâm.

– Hắn ra tay rất đúng lúc, lại chọn ngay khu vườn cấm. Có thể, hắn biết trong lâu đài đang có kẻ điều tra về Bán Linh. Nếu vậy, chúng ta đã bị để ý.

Tịnh Lan mím môi, ánh mắt thoáng qua nét lo lắng.

– Ta sẽ nhờ Nguyệt Minh xem thử mẫu máu này. Nếu là độc của phái Ảnh Vũ, chắc chắn có dấu vết trong máu. Còn Thanh Sương, nàng ấy từng học qua tuyệt kỹ của bọn họ, có thể nhận ra dấu hiệu gì khác.

Vân Cơ gật đầu, ánh mắt nhìn sang khung cửa sổ mở hé. Ngoài kia, sương vẫn dày, những bóng cây đổ xuống nền đá thành hình thù kỳ quái. Nàng cảm thấy có gì đó đang chuyển động trong lòng lâu đài, một cơn sóng ngầm lặng lẽ nhưng dữ dội.

*

Sáng hôm sau, bầu không khí trong phòng vẫn nặng nề. Nguyệt Minh ngồi bên bàn, cẩn thận dùng kim chích lấy mẫu máu trên cánh hoa. Đôi mắt nàng lấp lánh ánh quyết tâm, bàn tay nhỏ nhắn không hề run.

– Dấu hiệu lạ. – Nguyệt Minh nói khẽ, đưa mẫu máu lên ánh sáng. – Có vết tích của một loại độc rất quen. Độc này chỉ lưu lại trên da vài phút, sau đó tan vào máu, khiến nạn nhân không thể kêu cứu. Ta từng nghe các bậc tiền bối nói, đó là độc “Hàn Sương” của phái Ảnh Vũ. Dùng để gây tê liệt, không để lại dấu vết rõ ràng.

Sương ngồi bên cạnh, khuôn mặt thoáng căng thẳng.

– “Hàn Sương” chỉ những người được chân truyền mới biết điều chế. Trong phái ta, chỉ có vài người từng luyện đến mức đó. Nếu đúng là độc ấy, kẻ này không phải sát thủ thường, mà là cao thủ.

Vân Cơ lặng lẽ ngồi nghe, ánh mắt chìm vào suy nghĩ.

– Tối qua, sát thủ không lộ mặt, nhưng ta nhận ra một động tác rất quen – khi hắn lùi lại, cổ tay phải khẽ xoay, giống như muốn phóng thêm ám khí. Lối ra chiêu này chỉ có trong bí kíp Ảnh Vũ. Sương, nàng có nhận ra ai trong số đồng môn cũ có thói quen ấy không?

Sương trầm ngâm, rồi lắc đầu.

– Thật khó nói. Ảnh Vũ vốn dạy đệ tử che giấu mọi dấu vết cá nhân. Nhưng… nếu ta thấy tận mặt, có thể nhận ra qua ánh mắt hoặc khí chất.

Nguyệt Minh lặng lẽ nhìn ba người, rồi nhẹ giọng:

– Nếu sát thủ đã xâm nhập, lâu đài sẽ không còn yên ổn nữa. Ta e, cái chết của nô tỳ chỉ là mở đầu cho một loạt biến cố mới.

Tịnh Lan đặt tay lên bàn, đôi mắt ánh lên nét kiên định.

– Chúng ta không thể chờ đợi. Cần phải điều tra kỹ hơn về những ai ra vào khu vườn cấm, đồng thời tìm hiểu xem có ai từng tiếp xúc với Bán Linh gần đây. Cũng cần cảnh báo các quý nữ khác, tránh để họ vô tình dính vào âm mưu này.

Vân Cơ gật đầu, ánh mắt hướng về phía cửa.

– Ta sẽ dò xét các hành lang phía tây – nơi dễ ẩn nấp nhất, cũng là đường lui của sát thủ tối qua. Nếu có dấu vết gì, chắc chắn hắn không thể xóa sạch chỉ trong một đêm.

*

Buổi trưa, ánh nắng nhạt phủ lên vườn hoa, những cánh hoa độc lấp lánh trong sương mai còn sót lại. Bốn người chia nhau dò xét khắp nơi. Vân Cơ đi dọc hành lang phía tây, mắt không ngừng rà soát từng dấu chân mờ nhạt trên nền đá.

Bỗng nàng dừng lại trước một bức tường phủ đầy dây leo. Trên nền đá cũ, có vết máu nhỏ xíu, như bị cố tình lau đi nhưng vẫn để lại một dấu đỏ nhạt. Vân Cơ cúi xuống, dùng khăn tay thấm lấy, rồi lặng lẽ vạch dây leo tìm kiếm. Đằng sau tường, có một khe hở nhỏ, vừa đủ cho một người lách qua.Nàng thử len người vào, thì phía trong là một hành lang bí mật, tối om, mùi ẩm mốc và hương hoa thoang thoảng. Vết máu kéo dài vào sâu bên trong, rồi dừng lại ở một ô cửa gỗ nhỏ đã mục. Vân Cơ áp tai nghe ngóng – bên trong chỉ có tiếng gió rít nhẹ, không một tiếng động khả nghi.

Nàng đẩy nhẹ cửa, bước vào. Căn phòng nhỏ, bừa bộn những chai lọ, bình gốm và vài bao vải đen. Trong góc, một tấm áo choàng đen vắt ngang ghế, lấm tấm máu. Vân Cơ chạm vào vải, thấy lạnh toát – máu còn tươi, vừa mới rỉ ra. Có lẽ sát thủ đã dùng nơi này làm chỗ ẩn nấp, thay áo rồi bỏ lại.

Nàng lục trong túi áo choàng, tìm được một mảnh giấy nhỏ, trên đó vẽ ký hiệu của phái Ảnh Vũ: một cánh chim đen trên nền trăng khuyết. Dưới cùng là một dòng chữ run rẩy, nét bút sắc lẹm: “Lệnh chưa tới, chưa được ra tay – chờ hiệu lệnh của K.L.”

Vân Cơ nhìn dòng chữ, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. “K.L.” – chẳng lẽ là Hạ Kỳ Lam, sát thủ bậc nhất của Ảnh Vũ? Nếu đúng, mọi chuyện sẽ vượt ngoài dự đoán. Hạ Kỳ Lam nổi tiếng tàn độc, không bao giờ thất bại khi đã nhận lệnh. Nhưng vì sao lại chỉ đạo người khác, mà chưa tự ra tay? Và mục tiêu thực sự là gì?

Nàng thu dọn mọi dấu vết, cẩn thận nhét mảnh giấy vào tay áo, rồi lặng lẽ rời khỏi căn phòng bí mật, quay trở lại vườn hoa.

*

Buổi chiều, cả bốn người tụ lại trong phòng, mỗi người mang về một phát hiện nhỏ.

Sương nói:

– Ta dò hỏi được, tối qua chỉ có ba người hầu đi ngang qua vườn cấm, đều là nữ, không ai có dáng người cao lớn như sát thủ. Có thể hắn đã cải trang, hoặc dùng lối đi bí mật.

Nguyệt Minh bổ sung:

– Một vài lọ thuốc giải độc trong phòng y nữ đã bị lấy đi từ chiều hôm qua. Loại thuốc ấy chỉ dùng khi có người trúng độc hoa Bán Linh. Có lẽ sát thủ đã chuẩn bị sẵn, đề phòng bất trắc.

Tịnh Lan lặng lẽ nói:

– Một quý nữ thuộc gia tộc Lan Hương ngất xỉu sáng nay, biểu hiện giống như trúng hương độc nhẹ. Ta đã kịp cho nàng ấy uống thuốc giải, giờ đã tỉnh lại. Rõ ràng sát thủ đã thử nghiệm, hoặc cố ý gây rối loạn.

Vân Cơ trải mảnh giấy ra giữa bàn, kể lại phát hiện của mình. Khi đọc đến hai chữ “K.L.”, sắc mặt Sương biến đổi, bàn tay run lên.

– Hạ Kỳ Lam… nàng ta từng là trưởng môn của ta. Lạnh lùng, giỏi dùng độc, lại cực kỳ nhẫn tâm. Nếu quả thật là Lam chỉ đạo, mọi chuyện sẽ không dừng lại ở một cái chết. Lam rất ghét những kẻ đào bới bí mật của các gia tộc, nhất là liên quan đến hoa độc Bán Linh.

Tịnh Lan nhìn Sương, hỏi nhỏ:

– Ngươi có nghĩ Lam sẽ ra tay với chúng ta?

Sương ngẩng lên, ánh mắt cương nghị:

– Nếu cần, ta sẽ đối mặt với Lam. Ta hiểu rõ cách nàng ta ra tay, cũng biết điểm yếu của phái Ảnh Vũ. Nhưng… ta không muốn ai phải chết nữa.

Vân Cơ đặt tay lên vai Sương, ánh mắt dịu lại:

– Chúng ta sẽ không đơn độc. Nếu kẻ thù đã lộ diện, ta càng không thể lùi bước.

Ánh chiều tà chiếu lên gương mặt bốn người, pha trộn giữa quyết tâm và lo lắng. Ngoài kia, tiếng chuông vọng lại, báo hiệu một buổi yến tiệc do Quý phu nhân Trịnh Nhược Linh chủ trì – nơi các quý nữ, các gia tộc lớn sẽ tụ họp, cũng là dịp để kẻ thù ra tay nếu muốn.

*

Đêm buông xuống, lâu đài lại chìm trong sương mù. Bốn người thay xiêm y, hòa vào dòng người tiến về đại sảnh. Không khí yến tiệc rộn ràng nhưng ngấm ngầm căng thẳng. Trịnh Nhược Linh xuất hiện, dáng quý phái, nụ cười nhạt như sương giá. Ánh mắt bà đảo qua từng khuôn mặt, dừng lại lâu hơn ở nhóm Tịnh Lan, rồi chuyển hướng, như đã phát hiện điều gì đó bất thường.

Trong lúc mọi người mải mê với tiếng đàn, Vân Cơ lặng lẽ dò xét từng góc phòng. Nàng thấy một người hầu thấp thoáng nơi hành lang tối, dáng đi nhanh nhẹn lạ thường. Mắt nàng bỗng chạm vào một ánh nhìn sắc lạnh từ phía sau tấm màn lụa – đôi mắt đen sâu, lạnh như đá, chỉ lộ ra trong khoảnh khắc.

Nàng tiến lại gần, nhưng bóng người đã lẩn vào đám đông. Vân Cơ bám theo, rẽ qua hành lang vắng, tới khu vực kho lương thực. Đột nhiên, một bàn tay lạnh buốt ập tới bịt miệng nàng, đồng thời một lưỡi dao kề sát cổ.

Giọng thì thầm vang lên sát bên tai, trầm thấp, không rõ là nam hay nữ:

– Ngươi giỏi thật, Hàn Vân Cơ. Nhưng ngươi chỉ là kẻ ngoài cuộc. Đừng xen vào chuyện của phái Ảnh Vũ, kẻo không còn đường sống.

Vân Cơ nghiêng đầu, cười nhạt:

– Ngươi cũng chỉ là kẻ ẩn trong bóng tối. Có giỏi thì hiện thân, cùng ta thử một chiêu.

Bàn tay siết chặt hơn, lưỡi dao chạm nhẹ vào da thịt, lạnh buốt:

– Đừng thách thức ta. Nếu không có lệnh của K.L., ngươi đã chết từ lâu. Nhưng hãy nhớ, lần sau, ta sẽ không nương tay.

Lưỡi dao rời khỏi cổ, bóng người biến mất vào bóng tối. Vân Cơ đứng bất động một lúc, bàn tay nắm chặt chuôi kiếm. Trên cổ, một vết xước mảnh đỏ ửng lên, nhắc nhở nàng về sự nguy hiểm cận kề.

Nàng quay trở lại đại sảnh, ánh mắt không giấu nổi sự cảnh giác. Tịnh Lan, Sương và Nguyệt Minh nhận ra điều khác lạ, lặng lẽ tản ra dò xét. Trong ánh đèn lung linh, những bóng người lướt qua, ai cũng có thể là kẻ thù, cũng có thể là nạn nhân kế tiếp.

*

Yến tiệc vừa tàn, tiếng nhạc chưa dứt, thì một tiếng hét thất thanh vang lên từ phía hành lang đông. Mọi người đổ xô tới, thấy một người hầu nằm bất động trên nền đá, mắt mở trừng trừng, môi tím tái, trên cổ có một vết xước đỏ như dấu hiệu của Hàn Sương độc.

Vân Cơ chen lên trước, kiểm tra vết thương. Trên cổ người hầu, một cánh hoa Bán Linh nhỏ xíu ép sát vào da, vẫn còn vương máu. Nàng quay lại nhìn Tịnh Lan, ánh mắt hai người gặp nhau trong khoảnh khắc – không cần nói, ai cũng hiểu: đây là lời cảnh báo, là dấu hiệu của phái Ảnh Vũ gửi đến.

Sương run lên, bàn tay siết chặt. Nguyệt Minh cúi xuống, kiểm tra hơi thở, rồi lắc đầu:

– Đã quá muộn. Độc phát rất nhanh, không kịp cứu.

Trịnh Nhược Linh xuất hiện, ánh mắt lướt qua bốn người, lạnh lùng nhưng đầy nghi hoặc.

– Đêm nay, không ai được rời khỏi lâu đài. Tất cả đều là nghi phạm. Ta sẽ cho người lục soát từng phòng, truy xét từng dấu vết.

Bóng tối như đặc lại. Trong lòng mỗi người dâng lên một nỗi lo lắng không thể gọi thành tên. Vòng vây đang siết lại, kẻ thù đã hiện hình, nhưng mục tiêu thật sự vẫn chìm trong màn sương bí ẩn.

Vân Cơ lặng lẽ đứng giữa hành lang, bàn tay chạm vào vết xước trên cổ, ánh mắt xanh xám hằn lên nét lạnh lùng quyết liệt. Đêm nay, nàng đã bị phái Ảnh Vũ đánh dấu, cũng đồng thời gửi đi lời tuyên chiến không thể rút lại.

Trong bóng tối, một đôi mắt khác dõi theo nàng, âm thầm chờ đợi thời khắc quyết định. Sương gió lâu đài lại nổi lên, hương hoa độc lan xa, che giấu mọi bí mật còn chưa kịp lộ mặt.

Ngoài cửa sổ, cánh hoa Bán Linh rụng xuống, máu thấm vào đất, vẽ thành một dấu hỏi lớn giữa lòng đêm lặng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.