Không khí trong lâu đài trở nên ngột ngạt sau cái chết của người hầu. Những ánh mắt nghi ngờ, sợ hãi len lỏi khắp các hành lang. Quản sự cùng đám thị vệ gấp rút chia nhau đi tuần, lục soát từng phòng, từng ngóc ngách. Vết máu trên nền đá chưa kịp khô, nhưng hương hoa Bán Linh đã tản mỏng trong gió, chỉ còn lại cảm giác gai lạnh chạy dọc sống lưng mỗi người.
Lưu Tịnh Lan chậm rãi bước về phía dãy nhà dành cho những người phục vụ. Nàng không nói lời nào, chỉ lặng lẽ quan sát, cảm nhận từng mùi hương tàn dư trong không khí. Bên tai, tiếng bước chân dồn dập của thị vệ, tiếng xì xào của gia nhân, rồi cả tiếng khóc nức nở của mấy cô gái trẻ vừa chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng.
Tô Nguyệt Minh đứng nép bên cửa sổ, ánh mắt ngập tràn lo lắng. Đôi bàn tay nhỏ bé đan chặt vào nhau, khẽ run lên mỗi khi nhớ lại sắc tím lạnh lẽo trên môi người hầu vừa qua đời. Cô gái ấy không quen biết nhiều trong lâu đài, nhưng cảm giác bất lực khi không thể cứu lấy một sinh mạng vẫn khiến lòng nàng nhói buốt.
Một bóng dáng thấp bé lướt qua hành lang vắng, áo choàng mỏng bay nhẹ phía sau lưng. Nguyệt Minh ngoái đầu, thấy Lưu Tịnh Lan cũng đang đứng lặng, mắt nhìn về phía cửa phòng y xá. Nàng chợt nhận ra, trong khoảnh khắc ấy, giữa bao nhiêu hỗn loạn, chỉ có hai người họ là lặng lẽ đến lạ. Không ai lên tiếng, nhưng mỗi người đều mang một nỗi niềm riêng, nặng trĩu trong lòng.
Cánh cửa y xá khép hờ. Trong gian phòng nhỏ, ánh đèn dầu leo lét, hắt bóng lên vách tường xám. Một thiếu nữ trẻ nằm bất động trên giường, sắc mặt nhợt nhạt, môi tím xanh, hai bàn tay co quắp lại như đang cố nắm giữ chút hơi thở cuối cùng. Nàng ta là người hầu thân cận của Trịnh Nhược Linh, bị phát hiện nằm bất tỉnh từ trước yến tiệc, được đưa về đây mà không ai dám hé lộ nguyên nhân.
Tô Nguyệt Minh nhẹ nhàng tiến lại gần, đặt tay lên trán thiếu nữ, cảm nhận nhiệt độ lạnh lẽo khác thường. Nàng lắng nghe nhịp thở yếu ớt, rồi rút từ túi áo một chiếc lọ nhỏ, đổ vài giọt tinh dầu màu ngọc lục bảo lên khăn tay, áp sát vào mũi cô gái. Hương thơm dịu ngọt tỏa ra, khiến người nằm trên giường khẽ rên lên, hàng mi run rẩy như sắp tỉnh lại.
Ngay lúc ấy, tiếng bước chân vang lên ngoài cửa. Tịnh Lan xuất hiện, ánh mắt điềm tĩnh nhưng ánh lên nét nghi hoặc khi nhìn vào lọ thuốc trên tay Nguyệt Minh.
– Ngươi đang làm gì vậy? – Giọng Tịnh Lan khẽ vang, không hề gay gắt, chỉ như một lời nhắc nhở.
Nguyệt Minh ngẩng đầu, đôi mắt long lanh ánh lên vẻ quả quyết hiếm thấy:
– Ta nhận ra mùi hương lạ trên người cô ấy. Không giống độc của Bán Linh, cũng không phải Hàn Sương như người hầu ngoài hành lang. Đây là loại độc rất mới, có thể do ai đó cố tình thử nghiệm. Nếu không giải kịp, cô ấy sẽ chết như những người khác.
Tịnh Lan lặng thinh, bước lại gần, cúi xuống quan sát vết tím nơi cổ tay cô gái. Nàng khẽ nhíu mày, rồi lấy ra một nhánh hoa nhỏ, nghiền nát trong lòng bàn tay, để lộ những hạt nhựa trắng sữa.
– Ngươi nghĩ mình đủ sức giải loại độc này? – Nàng hỏi, ánh mắt vừa thử thách, vừa ẩn chứa chút gì đó như hy vọng.
– Ta không chắc, nhưng nếu không thử thì chẳng ai cứu được cô ấy. – Nguyệt Minh đáp, giọng run run nhưng kiên quyết.
Tịnh Lan không nói thêm, chỉ lặng lẽ đưa cho Nguyệt Minh chiếc khăn thấm nhựa hoa của mình. Hai người cùng cúi xuống, bàn tay chạm nhau trong khoảnh khắc ngắn ngủi. Nguyệt Minh cảm nhận hơi ấm lạ lùng tỏa ra từ da thịt Tịnh Lan, như một dòng suối ngầm len lỏi qua lớp băng mỏng của nỗi sợ hãi trong lòng nàng.
Họ cùng phối hợp, kiểm tra từng dấu hiệu trên cơ thể bệnh nhân. Tịnh Lan dùng kim bạc châm vào các huyệt đạo, còn Nguyệt Minh điều chế thuốc giải ngay tại chỗ, trộn lẫn các loại thảo dược lấy trong hộp gỗ nhỏ. Mùi hương các loại hoa, lá, nhựa cây quyện vào nhau, tạo thành một không gian dịu nhẹ, tách biệt khỏi tiếng ồn ào ngoài kia.
Thời gian trôi chậm chạp. Mồ hôi lấm tấm trên trán cả hai. Tịnh Lan không rời mắt khỏi khuôn mặt bệnh nhân, tay vẫn đều đặn bắt mạch, ghi nhớ từng thay đổi nhỏ nhất trong nhịp đập. Nguyệt Minh khẽ thì thầm, như trò chuyện với những lá thuốc trong lòng bàn tay, cầu mong chúng phát huy hết hiệu quả. Thỉnh thoảng, nàng ngẩng lên nhìn Tịnh Lan, bắt gặp ánh mắt nâu trầm sâu thẳm, không biết từ khi nào đã thôi lạnh lùng mà trở nên dịu dàng, gần gũi hơn.
Cuối cùng, sau nhiều lần thử nghiệm, Nguyệt Minh rót từng giọt thuốc giải vào miệng thiếu nữ. Tịnh Lan đỡ lấy đầu bệnh nhân, nhẹ nhàng vuốt ngực, giúp hơi thở lưu thông. Vài phút sau, sắc tím trên môi cô gái nhạt dần, đôi mắt từ từ hé mở, nhìn quanh ngơ ngác.
Nguyệt Minh thở phào, đôi môi khẽ mỉm cười. Tịnh Lan buông tay, ánh mắt lộ rõ sự nhẹ nhõm, dù nét mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh cố hữu.
Thiếu nữ trên giường cố gắng ngồi dậy, nước mắt lăn dài trên má:
– Cảm ơn… cảm ơn hai cô… Nếu không có các người, ta đã chết từ lâu rồi.
Nguyệt Minh siết chặt bàn tay bệnh nhân, nhẹ nhàng an ủi:
– Đừng nói gì cả, giữ sức đi đã. Sau này nếu nhớ ra ai đã tiếp cận ngươi trước khi ngất, hãy cho ta biết.
Cô gái gật đầu, ánh mắt đầy biết ơn. Tịnh Lan đứng dậy, quay sang Nguyệt Minh:
– Ngươi đã làm tốt. Loại độc này có lẽ không xuất phát từ phái Ảnh Vũ. Dấu vết còn sót lại trên vết thương giống như một thử nghiệm thất bại. Có lẽ kẻ chủ mưu muốn gửi đi một thông điệp, hoặc đang tìm cách hoàn thiện thứ độc dược mới.
Nguyệt Minh khẽ rùng mình, nhớ lại ánh mắt lạnh như băng của Quý phu nhân Trịnh Nhược Linh trong yến tiệc. Nàng thì thầm:
– Trong lâu đài này, ai cũng có thể là kẻ giấu mặt. Ta không muốn thấy thêm người nào vô tội chết nữa.
Tịnh Lan nhìn sâu vào mắt nàng, giọng trầm ấm:
– Ta cũng vậy. Nếu ngươi đồng ý, từ nay hãy cùng ta hợp sức. Ta sẽ bảo vệ ngươi, và cả những người như cô gái này.
Nguyệt Minh lặng đi một lúc, rồi khẽ gật đầu. Nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, như một bông hoa nhỏ hé nở trong đêm tối. Trong lòng nàng, một sợi dây mong manh vừa được thắt lại – không bằng lời thề hứa, mà bằng sự đồng cảm, tin tưởng từ tận sâu thẳm trái tim.
*
Ngoài cửa, gió nổi lên, mang theo hương hoa nhè nhẹ. Diệp Thanh Sương đứng tựa lưng vào bức tường đá, lắng nghe những âm thanh vọng ra từ y xá. Nàng không vào, chỉ dõi theo bóng hai người trong phòng, lòng ngổn ngang nhiều cảm xúc. Ở một góc khuất khác, Hàn Vân Cơ khoanh tay, ánh mắt sắc lạnh dõi về phía hành lang, canh chừng mọi động tĩnh lạ thường.
Một toán thị vệ chạy qua, thì thầm với nhau về việc phát hiện những dấu vết kỳ lạ gần vườn cấm. Có người kể, đêm qua thấy một bóng trắng thấp thoáng bên khóm hoa Tử Đằng – loài hoa chỉ nở rộ vào những đêm có gió lạnh, vốn nổi tiếng là nguồn gốc của nhiều loại độc dược truyền thuyết. Không ai dám chắc, nhưng trong tâm trí mọi người, nỗi sợ hãi cứ lớn dần lên, như một cơn sóng ngầm lặng lẽ lan khắp lâu đài.
Bên trong y xá, Tô Nguyệt Minh lau vết máu trên cổ tay bệnh nhân, ánh mắt vẫn chưa hết băn khoăn. Nàng chợt hỏi Tịnh Lan, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy quyết tâm:
– Ngươi nghĩ, ai có thể chế ra loại độc này? Liệu có liên quan đến cái chết của người hầu ngoài hành lang không?
Tịnh Lan lặng im, tay vén lại mấy sợi tóc lòa xòa trên trán, trầm ngâm một hồi rồi đáp:
– Độc Bán Linh có dấu hiệu đặc trưng, còn loại này hoàn toàn mới. Nhưng điểm chung là đều xuất hiện trong cùng một đêm, cùng thời điểm, cùng khu vực. Rất có thể, kẻ chủ mưu muốn đánh lạc hướng chúng ta, khiến mọi người hoang mang, đồng thời thử nghiệm sức mạnh của từng loại độc.
Nguyệt Minh cúi đầu, giọng nghẹn lại:
– Ta sợ… sẽ có thêm nhiều người chết oan nữa.
Tịnh Lan đặt tay lên vai nàng, động tác rất khẽ nhưng dứt khoát:
– Ngươi không đơn độc. Từ giờ, mọi việc hãy bàn bạc cùng nhau. Ta tin, chỉ cần hợp sức, chúng ta sẽ tìm ra kẻ đứng sau tất cả.
Trong ánh đèn dầu leo lét, hai bóng người in trên vách tường như hòa vào nhau, không còn phân biệt rõ ràng. Một thoáng im lặng trôi qua, rồi Nguyệt Minh nhẹ nhàng lên tiếng:
– Nếu sau này… ngươi gặp nguy hiểm, hãy gọi tên ta. Ta nhất định sẽ đến bên ngươi.
Tịnh Lan khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi xua tan đi vẻ lạnh lùng thường thấy trên gương mặt nàng. Ánh mắt hai người chạm nhau, không cần thêm lời nào nữa, chỉ còn lại sự thấu hiểu sâu sắc.
*
Đêm dần buông, lâu đài chìm trong tĩnh lặng giả tạo. Ngoài kia, bóng tối vẫn giăng kín, che phủ mọi lối đi. Vân Cơ lặng lẽ tuần tra quanh vườn cấm, mắt không rời từng khóm hoa, từng vệt đất lạ. Thanh Sương nấp sau một gốc cây lớn, vẽ vội mấy nét phác họa những bóng người lướt qua trong bóng tối. Nàng luôn tin, chỉ cần quan sát đủ lâu, sẽ nhận ra kẻ nào là thật, kẻ nào chỉ là chiếc bóng giả dối.
Trong phòng y xá, Nguyệt Minh thay băng cho bệnh nhân, bàn tay dịu dàng, kiên nhẫn. Tịnh Lan ngồi bên cửa sổ, mắt nhìn ra khoảng sân vắng, tâm trí dường như đã trôi về quá khứ xa xôi. Một mùi hương quen thuộc len lỏi vào phòng – hương hoa Bách Hợp, thanh khiết mà đầy ám ảnh, khiến nàng bất giác rùng mình.
Bất chợt, ngoài hành lang vang lên tiếng chân dồn dập. Một người hầu hoảng hốt chạy tới, thở hổn hển:– Thưa các cô, bên phía nhà kho lại có người ngất xỉu! Trên cổ cũng có vết xước đỏ, nhưng lần này… là một viên quản sự, không phải người hầu!
Tịnh Lan và Nguyệt Minh lập tức đứng dậy, không nói thêm lời nào, chỉ trao nhau ánh nhìn kiên quyết. Họ lao ra khỏi phòng, băng qua hành lang tối, đến nơi đã đông nghịt người.
Quản sự nằm sõng soài trên nền đá, sắc mặt tím tái, đôi mắt trợn trừng, môi dính vệt máu khô. Vết xước đỏ trên cổ giống hệt người hầu tử nạn trước đó. Nhưng lần này, bên cạnh xác, có một bông hoa lạ – cánh hoa tím pha bạc, chưa từng thấy trong vườn cấm.
Nguyệt Minh cúi xuống, đưa tay nhặt cánh hoa, ngửi thử. Nàng nhăn mặt:
– Đây không phải loài hoa trong lâu đài. Rõ ràng có kẻ cố tình mang vào, muốn gửi một thông điệp mới.
Tịnh Lan kiểm tra vết thương, rồi quay sang nói khẽ:
– Độc tố không giống lần trước. Kẻ này ngày càng táo tợn, không chỉ thử nghiệm độc dược mà còn muốn đánh đòn tâm lý, gieo rắc nỗi sợ khắp nơi.
Đám đông bàn tán xôn xao. Trịnh Nhược Linh xuất hiện, khuôn mặt lạnh như sương đêm. Bà quét mắt qua mọi người, dừng lại thật lâu trên mặt Tịnh Lan và Nguyệt Minh, rồi cất giọng sắc như dao:
– Đêm nay, tuyệt đối không ai được rời khỏi vị trí. Từ giờ, ta sẽ đích thân giám sát từng người một. Nếu còn ai dám giở trò trong lâu đài này, đừng trách bản thân không giữ được mạng sống.
Ánh mắt bà ta lướt qua như mũi kim, ai nấy đều cúi đầu, không dám phản kháng. Tịnh Lan âm thầm ghi nhớ từng biểu cảm nhỏ trên mặt những người xung quanh, cố tìm ra kẻ nào có dấu hiệu khả nghi. Nguyệt Minh nắm chặt cánh hoa tím trong tay, lòng dậy lên một dự cảm chẳng lành.
*
Đêm càng lúc càng sâu. Tô Nguyệt Minh trở lại phòng y xá, rửa sạch cánh hoa, nghiền nát, cho vào lọ thuốc riêng biệt. Nàng khẽ đặt tay lên hộp gỗ, cảm nhận những rung động mơ hồ từ các loại thảo dược bên trong. Đôi mắt nàng nhắm lại, chìm vào trạng thái lắng nghe đặc biệt – như thể đang trò chuyện với từng chiếc lá, từng cánh hoa, hỏi han về nguồn gốc và bí mật chúng mang theo.
Bên ngoài, tiếng bước chân vội vã thưa dần. Không khí ngột ngạt của lâu đài vẫn chưa tan. Lưu Tịnh Lan đứng dựa lưng vào tường, nhớ lại ánh mắt sợ hãi của những người vừa trải qua thảm kịch. Nàng tự hỏi, liệu mình có thể bảo vệ được những người như Nguyệt Minh, như cô gái bệnh nhân, hay rồi tất cả sẽ bị cuốn vào vòng xoáy chết chóc này?
Cửa phòng khẽ mở. Nguyệt Minh bước ra, khuôn mặt trắng bệch nhưng ánh mắt lại sáng lạ thường. Nàng tiến lại gần Tịnh Lan, giọng nói trầm ổn hơn hẳn lúc trước:
– Ta đã phân tích độc tố trong cánh hoa tím. Thành phần rất phức tạp, có lẽ được chiết xuất từ nhiều loài hoa dại ngoài rừng sâu. Kẻ này không chỉ am hiểu độc dược mà còn biết rõ nguồn gốc các loại thảo mộc quanh lâu đài.
Tịnh Lan gật đầu, suy nghĩ hồi lâu:
– Ngươi có thể chế được thuốc giải không?
– Ta sẽ cố. Nhưng cần thêm thời gian và nguyên liệu. Nếu được, ta muốn cùng ngươi vào vườn cấm kiểm tra lại các khóm hoa lạ. Có thể sẽ tìm ra manh mối mới.
Tịnh Lan nhìn nàng, ánh mắt hiện lên tia cảm phục:
– Ngươi không sợ sao? Vườn cấm là nơi nguy hiểm nhất trong lâu đài này.
Nguyệt Minh mỉm cười, nụ cười dịu dàng nhưng kiên định:
– Nếu chỉ biết sợ, đã không cứu nổi ai rồi. Ta tin, nếu đi cùng ngươi, dù có gặp nguy hiểm cũng không hối hận.
Ánh mắt hai người giao nhau, lặng lẽ nhưng sâu sắc. Trong khoảnh khắc, mọi lo lắng, mệt mỏi dường như tan biến, chỉ còn lại niềm tin vững chắc đang dần lớn lên.
*
Nửa đêm, khi lâu đài đã chìm vào giấc ngủ chập chờn, Tô Nguyệt Minh lặng lẽ rời phòng, mang theo hộp thuốc và đèn dầu nhỏ. Nàng băng qua hành lang vắng, tới bên cửa sổ nhìn ra vườn cấm. Ánh trăng nhạt phủ lên những khóm hoa, tạo thành những mảng sáng tối chập chờn như tranh thủy mặc.
Lưu Tịnh Lan đã đứng đợi từ trước, lưng tựa vào thân cây già, tay nắm chặt thanh chủy thủ giấu dưới áo choàng. Nàng trao cho Nguyệt Minh một ánh nhìn đầy tin cậy, rồi cùng nhau tiến về phía cổng vườn cấm, lặng lẽ mở khóa, bước vào không gian ngập tràn hương hoa kỳ dị.
Trong vườn, các loài hoa độc thi nhau khoe sắc dưới ánh trăng. Mỗi bước chân lại dẫm lên những cánh hoa rụng, mùi hương nồng nàn, quyến rũ mà cũng đầy hiểm nguy. Nguyệt Minh thận trọng quan sát từng khóm hoa, tay lần tìm những dấu vết lạ trên thân cây, trên mặt đất.
Bỗng nàng dừng lại trước một gốc Tử Đằng cổ thụ. Trên tán lá xanh, có vết cắt nhỏ, nơi nhựa cây chảy ra, hòa lẫn với một loại phấn hoa màu bạc. Nàng lấy khăn bọc phấn hoa lại, quay sang Tịnh Lan:
– Đây rồi. Loại phấn này trùng khớp với thành phần trong cánh hoa tím. Rõ ràng kẻ chủ mưu từng lẻn vào vườn cấm, lấy phấn hoa để chế độc.
Tịnh Lan lặng lẽ quan sát, rồi chỉ tay về phía góc vườn, nơi có dấu chân in hằn trên lớp đất ẩm:
– Có người vừa tới đây không lâu. Dấu chân nhỏ, bước đi nhẹ, chắc là nữ nhân. Có thể là người trong lâu đài, hoặc kẻ bên ngoài lẻn vào.
Nguyệt Minh cúi xuống, kiểm tra dấu chân, rồi ngẩng lên hỏi khẽ:
– Ngươi nghĩ có liên quan đến phái Ảnh Vũ không?
Tịnh Lan lắc đầu:
– Chưa thể chắc. Nhưng cách ra tay không giống phong cách của họ. Có lẽ, kẻ này muốn đổ tội cho phái Ảnh Vũ, hoặc cố tình đánh lạc hướng chúng ta.
Hai người lặng lẽ thu thập thêm vài mẫu vật, rồi quay trở lại lối mòn dẫn ra khỏi vườn cấm. Khi đi ngang qua bụi hoa Bách Hợp, Nguyệt Minh dừng lại, khẽ chạm tay vào cánh hoa trắng muốt, như muốn hỏi han, chia sẻ nỗi lòng. Tịnh Lan nhìn nàng, ánh mắt dịu đi, lòng dâng lên một cảm giác khó gọi thành tên.
*
Về tới y xá, Nguyệt Minh bắt tay vào điều chế thuốc giải. Nàng thao tác cẩn trọng, từng động tác nhuần nhuyễn như đã làm hàng trăm lần. Tịnh Lan ngồi bên, quan sát, sẵn sàng hỗ trợ bất cứ lúc nào. Đêm càng về khuya, tiếng côn trùng ngoài vườn như cũng lặng đi, chỉ còn lại hơi thở nhẹ nhàng của hai người, hòa vào mùi hương dịu ngọt tỏa ra từ các loại thảo dược.
Khi bình minh vừa hé, thuốc giải hoàn thành. Nguyệt Minh thở phào, đưa lọ thuốc cho Tịnh Lan:
– Nếu còn ai trúng độc, chỉ cần dùng loại này là cứu được. Nhưng ta vẫn lo… kẻ chủ mưu sẽ không dừng lại dễ dàng.
Tịnh Lan siết nhẹ bàn tay nàng, giọng trầm ấm:
– Ta sẽ luôn ở bên ngươi. Dù có xảy ra chuyện gì, ngươi cũng không đơn độc.
Ánh mắt Nguyệt Minh long lanh, ươn ướt như sắp khóc. Nàng khẽ gật đầu, nụ cười rạng rỡ nở trên môi, xua tan đi mọi lo âu.
Ngoài cửa, ánh nắng đầu ngày len lỏi vào phòng, chiếu lên hai gương mặt trẻ trung, kiên định. Nhưng trong bóng tối phía cuối hành lang, một bóng người lặng lẽ quan sát, môi mím chặt, ánh mắt lóe lên tia lạnh lùng.
Trong lòng lâu đài, những vòng xoáy âm mưu vẫn chưa dừng lại. Bóng tối chưa tan, nhưng giữa hai người con gái nhỏ bé, một sợi dây gắn kết đã hình thành, vững vàng như rễ cây ăn sâu vào lòng đất.
Tiếng chuông báo động vang lên từ phía đại sảnh, cắt ngang khoảnh khắc yên bình ngắn ngủi. Tịnh Lan và Nguyệt Minh nhìn nhau, không cần nói gì, chỉ lặng lẽ đứng dậy, chuẩn bị đối mặt với thử thách mới.
Ngoài kia, cánh cửa lớn của lâu đài bất ngờ bật mở, để lộ một bóng người phủ áo choàng đen, tay cầm hộp gỗ khắc hoa. Ánh mắt kẻ ấy lạnh như băng, dõi về phía y xá – nơi hai nữ nhân vừa thoát khỏi lưỡi hái tử thần, nhưng cơn sóng ngầm mới lại đang trực chờ cuốn trôi mọi thứ…


Bình luận chương