Sương mù xám đặc quánh như tấm màn bất động, phủ lên mọi con đường dẫn về phía ngoại ô. Dịch Lam khoác áo choàng, lặng lẽ bước đi trên lối mòn lát đá, dấu chân ngấm dần vào hơi ẩm lạnh lẽo. Đôi mắt nàng không rời khỏi những bóng người thấp thoáng cuối con ngõ, cẩn trọng từng nhịp thở, từng bước chân. Những ngày gần đây, nàng luôn có cảm giác bị theo dõi—ánh nhìn ẩn sâu trong sương, những tiếng thì thầm lẩn quất sau từng khóm cây, mùi pheromone lạ thoảng qua không khí. Nàng biết, thời khắc bị dồn đến chân tường đã gần kề.
Bản đồ Hàn Trạm đưa cho nàng được gấp gọn trong ngực áo, từng nếp gấp phảng phất mùi thuốc súng và mồ hôi. Nơi đánh dấu bằng mực đỏ chỉ còn cách vài dặm, nhưng Dịch Lam không vội. Nàng dừng lại bên một gốc liễu, lắng nghe nhịp tim mình hòa vào tiếng sương rơi. Những năm tháng giả nam đã luyện cho nàng bản năng nhận biết nguy hiểm—trực giác ấy lúc này căng lên như dây đàn sắp đứt.
Tiếng bước chân khẽ vang lên sau lưng. Một cái bóng vừa lướt qua đầu ngõ, rồi lại biến mất. Dịch Lam siết chặt con dao nhỏ giấu trong tay áo, áp sát vào thân cây, hơi thở nhẹ dần. Nàng biết, nếu là kẻ lạ mặt, chắc chắn sẽ không dễ buông tha cho con mồi đã lạc đường. Pheromone của nàng bị ức chế bởi thuốc Lê Dao điều chế, nhưng vẫn không thể che giấu hoàn toàn dưới làn sương dày đặc. Bản năng Omega trong người nàng, dù đã được tôi luyện qua bao năm tháng, vẫn đôi khi trỗi dậy trước nguy hiểm, rạo rực như dòng chảy ngầm dưới mặt đất lạnh.
Một tiếng động nhỏ vang lên phía trước. Dịch Lam nín thở, rón rén bước ra khỏi bóng liễu, men theo bờ tường đá mục. Đột ngột, một bóng người lao tới, nhát kiếm bổ xuống không báo trước. Nàng nghiêng mình tránh, con dao trong tay vụt sáng, lướt qua cổ tay đối phương. Máu phun ra, người kia lảo đảo, nhưng vẫn cố níu lấy áo nàng.
“Dịch Lam, giao thứ đó ra!” Giọng nói khàn đặc, pha lẫn hơi thở của Alpha.
Nàng nhận ra bộ quân phục dưới lớp áo choàng—một thuộc hạ của Trình Dật. Đám người của An Bình Vương đã tới nhanh hơn dự đoán. Dịch Lam lùi về sau, mắt đảo quanh tìm đường thoát. Gã Alpha kia chưa kịp đứng vững thì từ sau lưng hắn, hai bóng người nữa lao ra. Một kẻ vung ám khí, nhắm thẳng vào ngực nàng. Nàng nghiêng người, ám khí cắm phập vào thân cây phía sau. Mùi thuốc độc lan ra, nhói buốt tận mũi.
Bọn chúng không có ý định bắt sống nàng.
Dịch Lam không chần chừ, tung người lên, dùng gót chân đá mạnh vào đầu gối kẻ gần nhất. Hắn rú lên, ngã vật xuống đất. Nàng lướt qua, phóng nhanh về phía con hẻm nhỏ phía đông. Gió sương lùa vào mặt, lạnh buốt tận xương, nhưng cũng che giấu cho nàng khỏi ánh mắt truy lùng của kẻ địch.
Lúc băng qua bức tường thấp, nàng nghe thấy tiếng còi hiệu lảnh lót vang lên. Đám truy binh đã phát hiện dấu vết của nàng. Dịch Lam cắn răng, tăng tốc, lao vào bóng tối.
***
Trong căn phòng lớn phủ rèm tím, Hoa Phi ngồi tựa lưng vào ghế, tay khẽ vuốt tấm khăn lụa thêu hoa mẫu đơn. Trước mặt nàng là Hạ Yến, đôi mắt to tròn cúi xuống, giọng nói run rẩy: “Thưa nương nương, tin mới từ ngoại ô. Dịch Lam đã rời khỏi trạm liên lạc của Hàn Trạm. Trình Dật đã bố trí người chặn ở bốn ngả đường.”
Hoa Phi mỉm cười nhạt, ngón tay mảnh mai nhẹ gõ mặt bàn. “Chỉ cần bắt được nàng, mọi thứ sẽ thuộc về ta. Nhưng đừng để lộ dấu vết. Nếu để Thái tử nghi ngờ, ngươi biết hậu quả rồi đấy.”
Hạ Yến rùng mình. “Nô tì hiểu, nương nương.”
Hoa Phi nhìn ra cửa sổ, ánh mắt chạm vào màn sương dày đặc ngoài kia. Trong đôi mắt tím ấy, dã tâm lấp lánh như lưỡi dao giấu kín. Nàng thì thầm: “Ngươi nghĩ xem, Đóa Hoa Chân Mệnh là ai? Một Omega có thể thay đổi vận mệnh Đế quốc… Chỉ tiếc, dù nàng có chạy đâu, cũng không thoát khỏi lòng bàn tay ta.”
***
Ở một góc khác của kinh thành, Dương Thục Nghi ngồi trầm ngâm bên giá sách, lắng nghe thuộc hạ báo cáo. Người báo tin là một nữ quan trẻ, giọng thì thào: “Bẩm nương nương, có tin đồn trong cung nói rằng ‘Đóa Hoa Chân Mệnh’ đã xuất hiện. Người đó… rất có thể là Dịch Lam.”
Dương Thục Nghi khẽ mỉm cười. “Nếu tin này là thật, mọi thế lực sẽ dồn về phía nàng. Chuẩn bị cho ta một bộ lễ phục, tối nay ta sẽ đến gặp Phùng Uyển. Đã đến lúc chúng ta thay đổi ván cờ.”
“Dạ, nương nương.”
Nàng ngước nhìn lên tấm gương đồng, trong ánh sáng mờ ảo, gương mặt nàng hiện lên vừa kiêu hãnh, vừa lạnh lùng. “Đóa Hoa Chân Mệnh… Vận mệnh của ngươi là ván cược của tất cả chúng ta.”
***
Tại doanh trại phía nam thành, Hàn Trạm ngồi trước bàn giấy, tay lật nhanh những tờ mật báo vừa nhận. Đôi mắt sắc như chim ưng dừng lại ở dòng chữ: “Trình Dật đã xuất phát. Mục tiêu: Dịch Lam.” Hắn đập mạnh tay lên bàn, sắc mặt lạnh như băng.
Một thuộc hạ bước vào, giọng dè dặt: “Tướng quân, bên ngoài có người của Thái tử đến. Họ nói có chuyện khẩn.”
Hàn Trạm đứng dậy, chỉnh lại quân phục, đi nhanh ra ngoài. Ở sân doanh trại, Mặc Tử đã chờ sẵn, ánh mắt đầy nghi hoặc.
“Thái tử lệnh cho ta chuyển lời: nếu Dịch Lam gặp nguy hiểm, ngươi phải bằng mọi giá bảo vệ nàng. Đây là mật lệnh.”
Hàn Trạm đón lấy tờ giấy, đọc lướt qua. Đôi mắt hắn tối lại. “Ta biết rồi. Chuẩn bị ngựa, xuất phát ngay.”
“Dạ!”
Mặc Tử nhìn theo bóng lưng Hàn Trạm, trong lòng dấy lên dự cảm chẳng lành.
***
Giữa dòng người hỗn loạn ở chợ phiên, Dịch Lam len lỏi qua các sạp hàng, mùi cá ươn và rau dập chen lẫn trong không khí. Nàng kéo thấp vành mũ, bước nhanh về phía lối ra phía đông. Đám người truy đuổi phía sau đang dần áp sát, tiếng bước chân mỗi lúc một gần.
Một bàn tay bỗng nắm lấy cổ tay nàng, kéo vào góc tối giữa hai quầy hàng. Dịch Lam giật mình, định vùng ra thì bắt gặp ánh mắt quen thuộc của Ngọc Hà.
“Đi theo ta!” Ngọc Hà thì thầm, không chờ nàng đáp, kéo nàng luồn qua một cánh cửa nhỏ phía sau sạp vải.
Bên trong là một căn phòng chật hẹp, ánh sáng lờ mờ hắt qua khe cửa. Ngọc Hà đóng cửa lại, thở hắt ra. “Người của Trình Dật đang lục soát từng ngõ ngách. Đám của Hoa Phi cũng đã vào chợ. Ta có đường ngầm ra ngoài thành. Nhưng phải đi ngay.”
Dịch Lam nhìn Ngọc Hà, ánh mắt cảm kích. “Ngươi vào đây bằng cách nào?”
“Ta có người quen trong chợ. Tin tức về ngươi lan rất nhanh, chỉ cần chậm một bước là bị tóm ngay.” Ngọc Hà liếc nhìn ra ngoài, rồi quay lại, giọng khẩn trương: “Đi thôi!”
Cả hai men theo hành lang nhỏ, tới một cánh cửa sắt gỉ sét. Ngọc Hà lấy từ trong áo một chiếc chìa khóa, tra vào ổ, đẩy cửa bật mở. Bên dưới là cầu thang đá ẩm thấp dẫn xuống tầng hầm. Mùi ẩm mốc quyện lẫn với mùi đất lạnh, khiến hơi thở Dịch Lam nặng dần.
“Ngươi biết rõ ta là ai, phải không?” Dịch Lam dừng lại giữa cầu thang, nhìn thẳng vào mắt Ngọc Hà.
Ngọc Hà gật đầu, ánh mắt chợt nghiêm lại. “Ta biết ngươi là Omega, còn biết nhiều hơn thế. Nhưng ta không quan tâm. Ta chỉ muốn giúp ngươi, vì ngươi là người duy nhất từng đưa cho ta cơ hội sống sót trong cung.”
Dịch Lam im lặng, trong lòng cuộn lên một cảm xúc khó gọi tên. Nàng đặt tay lên vai Ngọc Hà, thì thầm: “Cảm ơn ngươi.”
Tiếng động phía trên vọng xuống, có tiếng người gõ cửa, tiếng giày đạp lên sàn gỗ.
“Đi nhanh!” Ngọc Hà giục.
Cả hai lao xuống hết bậc thang, men theo đường hầm nhỏ dẫn ra phía ngoài thành. Tiếng truy binh xa dần, chỉ còn tiếng thở gấp, tiếng tim đập dồn dập trong bóng tối.
***
Ở phủ Thái tử, Từ Tử Huyên đứng trước bàn làm việc, tay lật từng trang hồ sơ về các vụ án mạng mới xảy ra trong cung. Trên tờ giấy, những dòng chữ khô khốc: “Nạn nhân đều là các nữ quan từng phục vụ tại cung cũ của Hoàng hậu quá cố. Cổ tay trái có vết cắt lạ, trên da lưu lại dấu vết pheromone Omega đặc biệt, tương tự mẫu vật thu thập từ vụ diệt môn nhà Dịch.”
Nàng ngẩng đầu nhìn Lê Dao, người vừa bước vào mang theo khay thuốc.
“Ngươi nghĩ sao về dấu vết này?”
Lê Dao cau mày. “Dấu pheromone này rất đặc biệt, mạnh hơn bất cứ Omega nào từng gặp. Nếu đúng là của Dịch Lam, nghĩa là nàng mang dòng máu Chân Mệnh—Omega duy nhất có thể ảnh hưởng đến Alpha cấp cao, kể cả Hoàng tộc.”
Từ Tử Huyên trầm ngâm. “Nếu vậy, không lạ khi mọi thế lực đều muốn bắt nàng bằng được. Nhưng tại sao lại sát hại các nữ quan cũ?”
“Có thể họ biết bí mật gì đó về Đóa Hoa Chân Mệnh, hoặc từng chứng kiến chuyện năm xưa.” Lê Dao hạ giọng, mắt nhìn về phía cửa sổ mờ sương. “Dịch Lam… đang ở đâu?”
Từ Tử Huyên không đáp, nhưng đôi mắt nàng ánh lên vẻ kiên quyết. “Ta sẽ tìm ra nàng trước tất cả.”
***
Trong phòng nghị sự của An Bình Vương, không khí căng như dây đàn. Trình Dật quỳ một gối, trên trán lấm tấm mồ hôi. An Bình Vương khoanh tay, ánh mắt lạnh lẽo.
“Ngươi nói để nàng chạy thoát?”
“Bẩm Vương gia, thuộc hạ đã cho người mai phục ở tất cả các cửa ngõ, nhưng Dịch Lam rất giảo hoạt. Nàng có người giúp đỡ, có thể là nội gián trong cung.”
An Bình Vương nheo mắt. “Không có Omega nào giảo hoạt đến thế nếu không có sự huấn luyện đặc biệt. Vậy ra, nàng thật sự là Đóa Hoa Chân Mệnh? Nếu vậy, bằng mọi giá phải bắt sống, giao cho Phùng Uyển xử lý. Không được để Thái tử hay Hàn Trạm nhúng tay vào.”
“Thuộc hạ đã rõ.”
An Bình Vương khoát tay, giọng trầm xuống: “Nếu thất bại, ngươi biết hậu quả rồi.”
Trình Dật cúi đầu, ánh mắt lóe lên tia độc ác.
***
Phía dưới lòng đất, Dịch Lam và Ngọc Hà lần mò trong đường hầm chật hẹp, chỉ có ánh đèn dầu lờ mờ soi lối. Tiếng nước nhỏ giọt vang vọng, không gian ẩm lạnh khiến da thịt tê buốt. Dịch Lam đi trước, từng giác quan căng như dây đàn. Nàng biết, chỉ cần sơ sẩy, mọi nỗ lực che giấu bấy lâu sẽ tan thành mây khói.
“Ngươi định đi đâu sau khi ra khỏi đây?” Ngọc Hà hỏi nhỏ.
Dịch Lam lặng lẽ: “Ta phải đến được trạm liên lạc của Hàn Trạm. Chỉ có nơi đó mới an toàn tạm thời. Sau đó… ta chưa biết.”
“Ngươi không định tìm Thái tử sao?”
Dịch Lam thoáng ngừng bước. “Nếu ta xuất hiện ở phủ Thái tử lúc này, chẳng khác nào tự dâng mình cho kẻ thù. Chỉ khi ta tìm ra kẻ đứng sau mọi chuyện, mọi người mới có cơ hội sống sót.”
Ngọc Hà gật đầu, ánh mắt hiện lên tia khâm phục. “Ngươi không giống bất cứ Omega nào ta từng gặp.”
Dịch Lam mỉm cười nhạt. “Nếu không như thế, ta đã chết từ lâu rồi.”
Cả hai tiếp tục đi, cho đến khi ánh sáng cuối đường hầm thấp thoáng hiện ra. Bên ngoài, sương mù phủ kín, nhưng không còn bóng người truy đuổi.
***
Trong cung, Phùng Uyển ngồi bên cửa sổ, tay cầm tách trà đã nguội lạnh. Dương Thục Nghi bước vào, nhẹ nhàng khép cửa sau lưng.
“Ngươi đến rồi.” Phùng Uyển cất giọng đều đều, không nhìn khách.
Dương Thục Nghi kéo ghế ngồi đối diện, ánh mắt sắc lạnh. “Ta mang đến cho ngươi một món quà.”
Phùng Uyển nhướng mày. “Quà gì?”“Thông tin về Đóa Hoa Chân Mệnh. Dịch Lam chính là người mang dòng máu ấy.”
Phùng Uyển siết chặt tách trà, giọng trầm xuống. “Ngươi chắc chứ?”
“Chắc. Người của ta đã xác nhận dấu hiệu pheromone đặc biệt trong các vụ án mạng gần đây. Chỉ cần bắt được nàng, quyền lực sẽ nằm trong tay chúng ta.”
Phùng Uyển nhìn thẳng vào mắt Dương Thục Nghi, đôi mắt lạnh như sương. “Ta cần ngươi làm gì?”
“Đánh lạc hướng Thái tử, để ta và người của An Bình Vương toàn quyền hành động. Sau khi bắt được Dịch Lam, ngươi sẽ có thứ ngươi muốn.”
Phùng Uyển cười nhạt, trong nụ cười ấy là cả trăm lớp sóng ngầm. “Được. Nhưng nhớ, nếu thất bại, đừng trách ta tuyệt tình.”
Dương Thục Nghi đứng dậy, khép áo, rời đi không ngoảnh lại. Trong căn phòng, Phùng Uyển ngồi bất động, ánh mắt tối sầm như vực sâu không đáy.
***
Ở trạm liên lạc ngoại ô, Dịch Lam và Ngọc Hà vừa đặt chân đến thì một bóng người đã đứng chờ sẵn. Hàn Trạm, áo choàng dính bụi đất, ánh mắt căng thẳng.
“Ngươi tới rồi.” Hắn nhìn Dịch Lam, giọng trầm khàn.
Dịch Lam gật đầu. “Có người bám theo ta.”
Hàn Trạm nhìn quanh, cẩn thận khóa cửa lại. “Ở đây chỉ có ta và vài người thân tín. Nhưng không thể ở lâu. Ngươi phải rời đi ngay khi sương tan.”
Ngọc Hà bước lên, lấy trong áo ra một túi nhỏ. “Đây là thuốc ức chế pheromone của Lê Dao. Uống đi, sẽ giúp ngươi che giấu thêm một thời gian.”
Dịch Lam đón lấy, ánh mắt dịu lại. “Cảm ơn các ngươi. Nếu không có hai người, ta đã không qua nổi hôm nay.”
Hàn Trạm nhìn nàng, trong mắt ánh lên nỗi lo lắng không giấu nổi. “Ta đã gửi mật báo cho Thái tử. Chỉ cần ngươi ra hiệu, Mặc Tử sẽ tới đón.”
Dịch Lam khẽ lắc đầu. “Không được. Nếu Mặc Tử xuất hiện, chắc chắn sẽ bị lộ. Ta cần tự mình ra tay, tìm ra kẻ chủ mưu thực sự. Đến lúc ấy, mới có thể an toàn cho tất cả.”
Hàn Trạm lặng im một lúc, rồi khẽ hỏi: “Ngươi có biết, chỉ cần một giây sơ sẩy, mọi hy vọng đều tan biến không?”
Dịch Lam mỉm cười nhạt. “Ta đã sống bằng những giây sơ sẩy ấy suốt mười năm qua.”
Bên ngoài, sương mù vẫn chưa tan, chỉ có tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa.
***
Tại phủ Thái tử, Lục Minh Dạ ngồi một mình trong phòng tối, ánh mắt sắc lạnh như băng. Trên bàn là bản đồ thành Lạc Sương, những ký hiệu đỏ chằng chịt đánh dấu các điểm trọng yếu. Hắn chăm chú nhìn vào góc đông nam, nơi trạm liên lạc của Hàn Trạm nằm lẻ loi bên ngoài thành.
Tiếng gõ cửa vang lên. Mặc Tử bước vào, vẻ mặt căng thẳng.
“Thái tử, có tin từ Hàn Trạm. Dịch Lam đã tới trạm liên lạc, nhưng các phe phái đang bủa vây xung quanh. Người của Trình Dật, Hoa Phi và cả nội gián trong cung đều đã ra mặt.”
Lục Minh Dạ trầm ngâm, ngón tay gõ nhịp trên mặt bàn. “Giao lệnh cho tất cả cận vệ thân tín, sẵn sàng xuất phát bất cứ lúc nào. Nếu cần, phải cứu nàng bằng mọi giá.”
Mặc Tử cúi đầu. “Dạ.”
Lục Minh Dạ nhìn ra cửa sổ, đôi mắt lấp lánh tia đau đáu. Trong lòng hắn, nỗi lo sợ mất đi người duy nhất còn lại ngày càng dày đặc. Hắn biết, nếu để nàng rơi vào tay An Bình Vương hay Hoa Phi, mọi cố gắng bấy lâu sẽ thành công cốc.
Hắn thầm nhủ: “Dịch Lam, dù có phải đối đầu với cả Đế quốc này, ta cũng không để ngươi một mình đối diện với số phận.”
***
Trời sập tối. Ngoại ô chìm trong bóng đêm đặc quánh, chỉ có ánh đèn leo lét hắt qua cửa sổ trạm liên lạc. Dịch Lam ngồi bên bàn, mắt nhìn chằm chằm vào ngọn đèn dầu, tâm trí ngổn ngang. Hàn Trạm đứng bên cửa, tay đặt lên chuôi kiếm, ánh mắt không rời khỏi bóng sương ngoài sân.
Ngọc Hà đang kiểm tra cửa sổ phía sau thì bỗng khựng lại, thì thào: “Có người.”
Dịch Lam đứng dậy, rút dao giấu trong áo. Hàn Trạm ra hiệu im lặng, áp sát vào tường, tay siết chặt chuôi kiếm.
Tiếng bước chân dồn dập ngoài sân, những bóng người mặc áo choàng đen lẩn khuất trong sương. Một tiếng động nhẹ vang lên ở cửa trước. Hàn Trạm lao tới, mở cửa đột ngột—chỉ thấy một mảnh giấy nhỏ được nhét dưới khe cửa.
Dịch Lam nhặt lên, mở ra xem. Trên giấy chỉ có một dòng: “Họ biết ngươi ở đây. Đừng tin bất cứ ai.”
Nàng khựng lại, nhìn Hàn Trạm và Ngọc Hà. “Chúng ta bị lộ rồi.”
Tiếng còi hiệu vang lên từ xa. Sương mù bị xé rách bởi ánh đuốc đỏ rực. Những bóng người lao tới từ bốn phía, vũ khí tuốt trần, ánh mắt rực lửa.
Hàn Trạm hét lên: “Đi lối sau!”
Cả ba lao về phía cửa hậu, nhưng vừa mở cửa thì đã thấy một toán binh sĩ chặn sẵn. Dẫn đầu là Trình Dật, gương mặt lạnh tanh, tay nắm chắc thanh kiếm lớn.
“Dịch Lam, giao nộp bản thân, ta sẽ cho ngươi một cái chết nhẹ nhàng.”
Hàn Trạm chắn trước mặt nàng, giọng trầm đanh: “Muốn bắt nàng, bước qua xác ta trước.”
Trình Dật cười khẩy. “Ngươi nghĩ mình có thể chống lại cả đội quân này?”
Hàn Trạm không đáp, chỉ rút kiếm ra, ánh thép lạnh lẽo lóe lên trong màn đêm.
Dịch Lam lùi lại, tay siết chặt con dao nhỏ. Pheromone trong người nàng bắt đầu dao động, cảm giác nóng rực lan dần khắp da thịt. Bản năng Omega trỗi dậy—một luồng sức mạnh vừa lạ lẫm vừa quen thuộc. Nàng biết, lúc này, nếu không kiểm soát, sẽ tự đẩy mình vào tuyệt lộ.
Ngọc Hà thì thào: “Họ đang bao vây toàn bộ lối ra. Chỉ còn đường hầm phía đông.”
Dịch Lam hít sâu, cố trấn tĩnh. Trong đầu nàng, những ký ức cũ ùa về—đêm diệt môn, tiếng la hét, mùi máu tanh và pheromone nồng nặc. Nỗi sợ hãi, cơn giận dữ, khát vọng sống sót đan xen, biến thành một thứ sức mạnh nguyên thủy.
Nàng nhìn Hàn Trạm, thì thầm: “Che cho ta một phút. Ta sẽ mở đường.”
Hàn Trạm gật đầu, lao lên đối đầu với Trình Dật và đám binh sĩ. Kiếm khí vung lên, tiếng thép chạm nhau vang dội. Dịch Lam tranh thủ lách qua khe cửa, phóng về phía đường hầm nhỏ phía đông. Ngọc Hà bám sát phía sau.
Đám binh sĩ nhận ra, lao theo, nhưng bị Hàn Trạm cản lại. Trình Dật gầm lên: “Bắt sống! Không được để nàng trốn thoát!”
Trong bóng tối, Dịch Lam phóng như bay qua hành lang chật hẹp, hơi thở gấp gáp, tim đập loạn nhịp. Mùi pheromone Alpha dày đặc phía sau lưng, áp lực như núi đè nặng lên vai nàng. Nhưng trong cơ thể, dòng máu Chân Mệnh sôi trào, từng tế bào như bừng tỉnh.
Nàng cảm nhận được sự thay đổi trong bản thân—một sức mạnh vượt ngoài kiểm soát, vừa đáng sợ, vừa mê hoặc. Dưới tác động của sương mù và pheromone đan xen, bản năng Omega trong nàng bộc phát mãnh liệt, cuốn lấy mọi giác quan, dẫn dắt từng động tác.
Dịch Lam dừng lại giữa đường hầm, quay đầu nhìn đám truy binh đang lao tới. Nàng rút con dao nhỏ, rạch một đường lên cổ tay, để máu nhỏ xuống nền đất. Mùi máu hòa vào pheromone, bốc lên một luồng khí lạ—nồng nàn, quyến rũ, khiến đám Alpha phía sau khựng lại trong chốc lát.
“Chỉ có dòng máu này mới khiến các ngươi phát điên, phải không?” Giọng nàng vang lên lạnh lẽo.
Đám binh sĩ lảo đảo, vài kẻ đưa tay lên bịt mũi, ánh mắt đờ đẫn. Trình Dật nghiến răng, cố giữ tỉnh táo, nhưng sắc mặt đã biến đổi. “Ngươi… Ngươi là Đóa Hoa Chân Mệnh thật sao?”
Dịch Lam cười nhạt, đôi mắt xám tro ánh lên tia sáng kỳ lạ. “Các ngươi muốn dòng máu này, hay là muốn mạng sống của chính mình?”
Đám binh sĩ lùi lại, bản năng Alpha bị pheromone của nàng áp chế, không dám tiến lên. Trình Dật gầm lên, lao tới, nhưng bị một luồng khí vô hình chặn lại, khiến hắn ngã quỵ xuống đất.
Dịch Lam tận dụng cơ hội, kéo Ngọc Hà phóng về phía cửa hầm. Bên ngoài, sương mù dày đặc, nhưng phía xa đã có ánh đèn lấp ló.
***
Ở phủ Thái tử, Từ Tử Huyên nhận được tin khẩn: “Pheromone Chân Mệnh xuất hiện ở đường hầm phía đông ngoại ô. Binh sĩ An Bình Vương bị ảnh hưởng, không thể kiểm soát hành động.”
Nàng đứng dậy, ánh mắt sáng rực. “Đã đến lúc vạch trần tất cả.”
Lê Dao lo lắng: “Nếu để các phe phái bắt được nàng, cả Đế quốc sẽ rơi vào hỗn loạn.”
Từ Tử Huyên siết chặt nắm tay. “Ta sẽ không để chuyện đó xảy ra.”
***
Trong bóng tối của đường hầm, Dịch Lam th* d*c, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Ngọc Hà thì thào: “Ngươi… ngươi vừa làm gì vậy?”
Dịch Lam nhìn vết máu trên cổ tay, đôi mắt trầm tư. “Đây là thứ ta mang trong người—dòng máu Chân Mệnh. Nó có thể áp chế Alpha, nhưng cũng là lời nguyền g**t ch*t tự do của ta.”
Ngọc Hà lặng đi, ánh mắt vừa kinh ngạc, vừa xót xa.
Bên ngoài, tiếng bước chân dồn dập lại vang lên. Đám truy binh đã lấy lại ý thức, tiếp tục truy đuổi.
Dịch Lam kéo Ngọc Hà lao vào màn sương, lòng trĩu nặng. Nàng biết, từ giây phút này, bí mật về Đóa Hoa Chân Mệnh đã không còn là bí mật. Mọi thế lực đều đã nhận ra sự thật. Vòng vây siết chặt hơn bao giờ hết.
Nhưng trong sâu thẳm, một tia sáng nhỏ le lói. Nếu dòng máu này là lời nguyền, nàng sẽ biến nó thành thanh gươm tự do. Nếu số phận bắt nàng phải trở thành tâm điểm của mọi cuộc săn đuổi, nàng sẽ dùng chính bản thân để phá vỡ xiềng xích ấy.
Tiếng sương vỡ òa trên mái ngói cũ, tiếng bước chân vội vã, tiếng thở gấp của những kẻ truy sát hòa cùng tiếng tim đập dồn dập trong lồng ngực. Màn đêm chưa kịp tan, một ngày mới đã lại bắt đầu với những đe dọa còn chưa lộ mặt.
Phía xa, ánh đèn phủ Thái tử thấp thoáng trong sương. Trong lòng Dịch Lam, một câu hỏi lặng lẽ vang lên: Định mệnh có phải là xiềng xích, hay là đôi cánh tự do mà nàng phải tự mình giành lấy, giữa chốn hoa lệ và hiểm ác này?
Bên ngoài, tiếng vó ngựa rầm rập dội về, báo hiệu một trận chiến mới sắp bùng nổ. Sương mù dày lên, che giấu mọi bí mật, nhưng cũng không còn che nổi ánh sáng le lói của một đóa hoa sắp nở giữa bóng tối.
Dịch Lam siết chặt bàn tay, bước tiếp về phía trước—nơi vận mệnh đang chờ nàng vén màn.


Bình luận chương