Hoa Lệ Chốn Sương Mù

Chương 13: Bản Năng Và Định Mệnh




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 13 miễn phí!

Dịch Lam kéo Ngọc Hà chạy xuyên qua lớp sương dày đặc, bàn tay nhỏ bé của Ngọc Hà run lên trong tay nàng. Sương mù nơi đây đặc quánh như có thể cắt ra từng mảnh, bám lấy da thịt, khiến hơi thở trở nên nặng nề. Đằng sau, tiếng bước chân binh sĩ vẫn đuổi sát, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng hô lệnh của Trình Dật, lẫn trong âm thanh xao xác của sương va vào các mái ngói, cột gỗ mục.

Cơn đau trên cổ tay truyền đến nhức nhối, mùi máu vẫn chưa tan, hòa lẫn cùng pheromone đang bốc lên dữ dội. Dịch Lam cảm nhận rõ từng tế bào trong người như đang gào thét, giằng xé giữa bản năng và lý trí. Mỗi bước chân là một lần đấu tranh, mỗi hơi thở là một lần tự nhắc nhở mình phải sống sót.

“Dịch… Dịch Lam, chúng ta đi đâu?” Ngọc Hà lắp bắp, hơi thở đứt quãng.

“Phía trước là khu vườn đá, có đường tắt ra ngõ phía bắc.” Giọng nàng trầm, không để lộ chút hoảng loạn nào. “Ngươi đi sát ta, tuyệt đối đừng tách ra.”

Ngọc Hà chỉ biết gật đầu, mắt mở to nhìn về phía trước, chỉ thấy một màn sương trắng xóa, không biết đâu là lối thoát. Càng chạy, Dịch Lam càng thấy đầu óc mình lâng lâng, pheromone trong máu như sóng ngầm cuộn trào, đập vỡ mọi rào cản mà nàng cố gắng dựng lên suốt bấy lâu. Bản năng Omega trỗi dậy mạnh mẽ, không chỉ đòi hỏi được bảo vệ mà còn thôi thúc nàng chiến đấu để sống sót.

Tiếng kim loại va chạm vang lên phía sau lưng. Một bóng người lao đến, thanh kiếm xé gió nhắm thẳng vào vai nàng. Dịch Lam xoay người, trượt mình né tránh, rồi dùng khuỷu tay th*c m*nh vào bụng kẻ đuổi theo. Alpha đó bật lên một tiếng kêu nghẹn, ngã nhào xuống đất. Cơn phẫn nộ trong mắt hắn như muốn thiêu rụi mọi thứ. Nhưng hắn chưa kịp đứng dậy, đã bị pheromone của Dịch Lam áp chế đến mức không thể nhúc nhích.

Những tiếng động ngày càng gần hơn, tiếng binh khí va vào đá, tiếng người hét lên gọi tên nhau. Dịch Lam kéo Ngọc Hà lẩn vào một góc tường đổ nát, ép lưng vào tảng đá lạnh ngắt, giữ hơi thở thật nhẹ. Một toán binh sĩ lướt qua, sắc mặt đờ đẫn, mắt đỏ ngầu, rõ ràng bị pheromone của nàng tác động mạnh. Một tên trong số đó dừng lại, đưa tay lên mũi, lẩm bẩm: “Mùi này… Là Omega? Không… mạnh hơn… giống như… truyền thuyết…”

Dịch Lam nhắm mắt lại, nắm chặt chuôi dao. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, ký ức về đêm diệt môn năm xưa lại hiện lên. Khi ấy, nàng cũng từng trốn trong bóng tối, run rẩy nghe tiếng cha mẹ mình gào thét. Khi ấy, nàng chưa biết bản năng Omega là gì, chưa biết pheromone có thể cứu hay giết mình. Bây giờ, nàng không còn là đứa trẻ yếu ớt nữa.

Một bàn tay bỗng siết lấy cổ tay nàng. Ngọc Hà run lên, thì thào: “Có… có người…”

Dịch Lam mở mắt. Một bóng người xuất hiện trong sương, dáng cao lớn, khoác áo choàng đen, chỉ lộ ra đôi mắt sáng lạnh. Không cần nhìn kỹ, nàng cũng biết đó là ai.

“Hàn Trạm?” Dịch Lam gằn giọng.

“Đi theo ta.” Hàn Trạm đưa mắt liếc qua Ngọc Hà, rồi nhìn thẳng vào nàng, không hỏi han, không giải thích. Trong mắt hắn, chỉ có một mục tiêu duy nhất: bảo vệ nàng khỏi vòng vây tử thần.

Nàng do dự một khắc, rồi gật đầu. Hàn Trạm dẫn hai người lách qua những lối mòn giữa vườn đá, mỗi bước chân đều tính toán chính xác. Mùi pheromone Alpha mạnh mẽ từ hắn tỏa ra, che lấp phần nào dấu vết của Dịch Lam, khiến đám binh sĩ truy đuổi phía sau lạc phương hướng. Đôi lần, tiếng bước chân của Trình Dật và thuộc hạ lại gần, nhưng rồi lại tan biến trong sương mù, bị dẫn dắt sang hướng khác.

Đi được một đoạn, Dịch Lam cảm thấy đầu óc mình quay cuồng, thân thể nóng bừng lên lạ thường. Sương mù dày quá, pheromone của nàng không còn kiểm soát nổi, lan ra như thủy triều. Ngọc Hà cũng nhận ra sự khác lạ, hốt hoảng: “Ngươi… không ổn rồi…”

Hàn Trạm dừng lại, cúi xuống thì thầm: “Pheromone của ngươi đang bùng phát. Nếu còn tiếp tục, cả hoàng cung sẽ phát điên.”

Dịch Lam siết răng, nhìn thẳng vào mắt Hàn Trạm. Trong đôi mắt ấy, nàng thấy rõ sự lo lắng, cũng thấy cả sự quyết tuyệt. Hắn đã từng cứu nàng, bây giờ lại một lần nữa đứng giữa ranh giới sinh tử.

“Không phải ta muốn thế này…” Nàng thở hắt, giọng khàn đặc.

“Ngươi là Đóa Hoa Chân Mệnh, bản năng đó không thể trốn tránh.” Hàn Trạm nói khẽ, bàn tay đặt lên vai nàng, truyền sang một luồng sức mạnh vững vàng. “Nhưng ngươi không đơn độc.”

Dịch Lam ngước lên nhìn bầu trời mù mịt. Định mệnh, rốt cuộc là gì? Là sợi xích trói chặt nàng giữa những cuộc săn đuổi bất tận, hay là lưỡi dao nàng có thể tự mình nắm lấy để chém đứt mọi ràng buộc? Nàng chưa kịp trả lời, một tràng tiếng động lớn vang lên từ phía hoàng thành. Tiếng trống dồn dập, tiếng hò hét, tiếng binh khí va chạm.

Trận chiến đã bắt đầu.

***

Trong nội cung, Lục Minh Dạ đứng trên bậc thềm cao nhất, ánh mắt sắc lạnh nhìn xuống sân rộng mờ sương. Dưới chân thành, quân của An Bình Vương đã tràn vào, cờ hiệu rợp trời. Trình Dật dẫn đầu một toán thị vệ, đang truy lùng từng ngõ ngách. Trong cung thất, Hoa Phi cùng Dương Thục Nghi an vị phía sau, ánh mắt lóe lên như hai con thú săn mồi đang rình rập con mồi cuối cùng.

Mặc Tử nghiêng người thì thầm vào tai Thái tử: “Tin báo, Dịch Lam đã lộ thân phận. Pheromone của nàng đang khiến binh sĩ phát cuồng. An Bình Vương ra lệnh bắt sống.”

Lục Minh Dạ im lặng, bàn tay siết chặt thanh kiếm. Trong lòng hắn, một cơn sóng dữ dội đang gào thét. Từ nhỏ, hắn đã bị dạy rằng Alpha sinh ra để kiểm soát, để đứng trên tất cả, để không được mềm yếu. Nhưng giờ đây, khi biết Dịch Lam đang bị săn đuổi, bản năng bảo vệ trong hắn trỗi dậy mạnh mẽ hơn bất cứ mệnh lệnh nào.

Phía xa, Vân Khê thấp thoáng xuất hiện, lặng lẽ truyền tin: “Dịch Lam đang ở khu vườn đá phía bắc. Sương mù dày đặc, khó phân biệt phe ta với phe địch. Từ Tử Huyên cũng đang tới.”

Lục Minh Dạ gật đầu, ánh mắt chợt tối lại. Hắn biết, đây là khoảnh khắc quyết định: hoặc cứu Dịch Lam, chấp nhận phá vỡ mọi quy tắc, hoặc giữ lấy ngai vàng, hi sinh người mình yêu.

Một khoảng lặng kéo dài, tựa như cả thời gian cũng ngưng đọng. Lục Minh Dạ nhìn quanh, từng khuôn mặt hiện lên trong tâm trí: ánh mắt lạnh lùng của Phùng Uyển, nụ cười hiểm độc của Hoa Phi, cái nhìn sắc lẹm của Dương Thục Nghi, và cuối cùng là đôi mắt xám tro của Dịch Lam—một ánh nhìn vừa cứng cỏi, vừa tuyệt vọng.

Hắn hít sâu, rút kiếm, bước xuống bậc thềm. Mặc Tử đi sát bên, không nói một lời.

“Truyền lệnh: Bất kỳ ai đụng đến Dịch Lam, giết không tha.” Lục Minh Dạ gằn giọng, mỗi chữ như đinh đóng cột.

Mặc Tử thoáng giật mình, rồi gật đầu, ánh mắt lóe lên tia trung thành tuyệt đối.

“Thái tử, nếu làm vậy, ngài sẽ đối đầu toàn bộ triều đình…” Vân Khê thì thầm, giọng đầy cảnh báo.

“Vậy thì sao?” Lục Minh Dạ lạnh lùng đáp, ánh mắt hướng về phía vườn đá, nơi màn sương dày đặc đang cuộn trào như một cơn thủy triều dữ dội.

Trong khoảnh khắc ấy, hắn không còn là Thái tử nữa, mà chỉ là một người đàn ông đang đối diện với lựa chọn lớn nhất đời mình.

***

Ở góc khác của cung thành, Hoa Phi khoác áo lụa tím, đứng tựa bên cửa sổ, mắt dõi về phía vườn đá. Bên cạnh, Hạ Yến run rẩy: “Thưa nương nương, phe Thái tử đã hành động. Dịch Lam… có lẽ không chạy thoát.”

Hoa Phi khẽ mỉm cười, bàn tay vuốt nhẹ chiếc trâm ngọc trên tóc. “Không có ai là không thể bị khuất phục. Omega dù mạnh đến đâu, cũng chỉ là món đồ chơi trong tay kẻ quyền lực.”

Dương Thục Nghi bước vào, môi cong lên thành nụ cười lạnh: “Nương nương, An Bình Vương đã điều động hết lực lượng. Nếu Thái tử dám phản kháng, chỉ cần một mồi lửa, hoàng cung này sẽ thành biển máu.”

Hoa Phi liếc nhìn nàng, ánh mắt ẩn ý sâu xa: “Ngươi nghĩ ai sẽ là người thắng cuối cùng? Alpha, Omega, hay là kẻ biết nhẫn nhịn chờ thời?”

Dương Thục Nghi không đáp, chỉ mỉm cười, trong lòng đã có toan tính riêng. Cả hai đều hiểu, trò chơi quyền lực này không đơn giản chỉ là tranh đoạt ngai vàng, mà còn là cuộc chiến bản năng giữa kẻ săn và con mồi.

***

Trong vườn đá, Dịch Lam dựa lưng vào tảng đá lạnh, mồ hôi vã ra như tắm. Cơn sốt pheromone khiến da nàng nóng rực, đầu óc quay cuồng. Hàn Trạm quỳ xuống bên cạnh, đưa tay kiểm tra mạch đập nơi cổ tay nàng.

“Ngươi phải kiềm chế. Nếu để pheromone phát tán nữa, cả thành sẽ loạn.” Hắn nói khẽ, giọng vừa nghiêm khắc vừa lo lắng.

Dịch Lam cố gắng hít thở sâu, tập trung ý chí để thu hồi pheromone. Nhưng càng cố gắng, bản năng Omega trong nàng càng bùng phát dữ dội hơn, như muốn phá vỡ mọi xiềng xích mà nàng đã xây dựng suốt bao năm. Trong đầu nàng, tiếng gọi mơ hồ vang lên—một tiếng vọng xa xăm, như từ nơi sâu thẳm của bản thể.

“Ngươi có thể đánh dấu ta…” Giọng nàng yếu ớt, ánh mắt lạc thần.

Hàn Trạm sững người, nhìn nàng không chớp mắt. Một nỗi đau xé ngang lồng ngực hắn. Hắn biết, chỉ cần một dấu vết Alpha, pheromone của nàng sẽ dịu lại, cơn sốt sẽ qua đi. Nhưng làm vậy, nàng sẽ vĩnh viễn mất tự do.

“Không.” Hắn khẽ lắc đầu. “Ta không phải kẻ cướp đoạt.”

Dịch Lam khép mắt, một giọt nước mắt lăn dài trên má. Trong bóng tối, nỗi cô độc của nàng rõ ràng hơn bao giờ hết. Từ nhỏ, nàng đã sống giữa những ánh nhìn khinh miệt, giữa vòng vây của những bàn tay muốn kiểm soát. Chỉ duy nhất khi đứng giữa ranh giới sinh tử, nàng mới thấy bản thân thật sự thuộc về chính mình.

Bỗng tiếng bước chân dồn dập vang lên. Một toán binh sĩ xuất hiện, dẫn đầu là Trình Dật, ánh mắt rực lên như thú dữ. Hắn hét lớn: “Chính là ở đây! Bao vây!”

Hàn Trạm đứng bật dậy, rút kiếm chắn trước mặt Dịch Lam và Ngọc Hà. “Muốn qua ta, trừ phi các ngươi chết trước.”

Trình Dật cười nhạt, phất tay ra hiệu cho binh sĩ tỏa ra bao vây. “Tướng quân Hàn, ngươi định phản lại An Bình Vương? Ngươi muốn chết cùng một Omega sao?”

Hàn Trạm không đáp, ánh mắt lạnh như băng. Đám binh sĩ chần chừ, pheromone của Dịch Lam vẫn còn vương vất trong không khí, khiến chúng lưỡng lự không dám lao lên.

Trình Dật nhếch môi, rút lọ thuốc từ trong áo. “Các ngươi sợ mùi Omega, còn ta thì không.” Hắn dốc lọ thuốc vào miệng, sắc mặt chuyển sang xanh tái, nhưng ánh mắt càng trở nên dữ tợn. “Bắt sống, ai giết được Hàn Trạm, thưởng trăm lượng vàng!”

Tiếng hò hét vang lên, binh sĩ xông tới. Hàn Trạm vung kiếm, từng nhát chém dứt khoát, máu bắn tung tóe trên nền đá. Dịch Lam kéo Ngọc Hà lùi lại, cơn sốt trong người khiến nàng hoa mắt, nhưng vẫn cố giữ tỉnh táo.Một tên binh sĩ áp sát, vung đao nhắm vào Ngọc Hà. Dịch Lam không kịp nghĩ, lao lên chắn trước, con dao nhỏ trong tay đâm thẳng vào cổ hắn. Máu phun ra, nhuộm đỏ bàn tay nàng.

Trình Dật gầm lên, phi thân tới. Hàn Trạm quay lại, kiếm kề sát cổ hắn. Hai bên giằng co, ánh mắt Trình Dật rực lửa căm hận.

“Ngươi nghĩ ngươi là ai? Một Omega mà dám chống lại cả Đế quốc?”

Dịch Lam cười lạnh, ánh mắt xám tro ánh lên tia sáng dữ dội. “Ngươi không hiểu được đâu. Đôi khi, chính thứ các ngươi khinh miệt lại là thứ có thể thay đổi tất cả.”

Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía thành chính. Lửa bùng lên đỏ rực trong màn sương trắng, tiếng trống trận vang dội. Quân của An Bình Vương đã xông vào cung, trận chiến sinh tử thực sự bắt đầu.

***

Trên bậc thềm cao nhất, Lục Minh Dạ bước đi giữa hai hàng thị vệ trung thành. Phía sau, tiếng bước chân của Mặc Tử và Vân Khê vang lên đều đặn. Hắn nhìn về phía vườn đá, nơi ánh lửa bập bùng chiếu sáng màn sương dày đặc.

Một viên thị vệ lao đến, thở hổn hển: “Thái tử, An Bình Vương đã ra lệnh bắt sống Dịch Lam. Hoa Phi và Dương Thục Nghi cũng đã điều động người.”

Lục Minh Dạ trầm ngâm, mắt tối lại. Trong đầu hắn, hình ảnh Dịch Lam hiện lên rõ rệt—khuôn mặt cứng cỏi, đôi mắt xám tro, vẻ yếu đuối mà kiên định. Hắn biết, nếu nàng bị bắt, không chỉ là cái chết, mà còn là xiềng xích vĩnh viễn không thể phá vỡ.

“Chuẩn bị ngựa.” Hắn ra lệnh, giọng lạnh lùng. “Tập hợp đội cận vệ, theo ta tới vườn đá.”

Vân Khê khẽ cau mày: “Thái tử, nếu ngài lộ diện, An Bình Vương sẽ không bỏ qua…”

Lục Minh Dạ cắt ngang: “Ta không cần ngai vàng nhuốm máu người mình yêu.”

Câu nói ấy vang lên, như một nhát dao chém đứt mọi ràng buộc trong lòng hắn bấy lâu. Kể từ khi mẹ hắn chết trong cung đấu, hắn đã thề sẽ không để bất cứ ai mình yêu phải chịu cảnh như thế nữa. Hôm nay, hắn không còn là Thái tử, mà là một người đàn ông đang bảo vệ người mình yêu thương nhất.

Mặc Tử gật đầu, ánh mắt quyết liệt: “Thuộc hạ nguyện theo ngài đến cùng.”

Đoàn thị vệ nhanh chóng lên ngựa, lao về phía vườn đá, xuyên qua màn sương dày đặc và lửa cháy rực đỏ.

***

Trong vườn đá, trận chiến đã đến hồi quyết liệt. Hàn Trạm bị thương ở vai, máu chảy đầm đìa, nhưng vẫn cố đứng chắn trước mặt Dịch Lam và Ngọc Hà. Trình Dật cười gằn, vung kiếm chém tới. Hàn Trạm lách người, dùng hết sức lực còn lại đỡ đòn, rồi phản kích bằng một nhát kiếm chí mạng vào bụng đối phương.

Trình Dật rú lên, lùi lại, mặt tái mét. Hắn trừng mắt nhìn Dịch Lam, rồi gào lên: “Giết! Giết hết! Không cần bắt sống nữa!”

Đám binh sĩ xông lên, ánh mắt điên dại dưới tác động của pheromone và thuốc k*ch th*ch. Hàn Trạm chống kiếm, hơi thở gấp gáp. Dịch Lam kéo Ngọc Hà lùi về phía sau, nhưng chân nàng đã bắt đầu run rẩy, tầm nhìn mờ dần.

Bỗng một loạt tiếng vó ngựa vang lên, đội thị vệ Thái tử ập tới như vũ bão. Lục Minh Dạ dẫn đầu, kiếm tuốt trần, ánh mắt như lưỡi dao lạnh.

“Dừng tay!” Tiếng quát của hắn vang vọng khắp vườn đá.

Đám binh sĩ khựng lại, bản năng Alpha bị áp chế bởi khí thế của Thái tử. Trình Dật cố trấn tĩnh, hét lớn: “Bắt lấy Thái tử! Ngài ấy phản bội hoàng thất!”

Mặc Tử cùng thị vệ lao vào trận chiến, máu vung lên đỏ rực trên nền sương trắng. Lục Minh Dạ phi thân xuống ngựa, lao thẳng về phía Dịch Lam. Khi hắn đến gần, mùi pheromone Omega nồng đậm khiến cả người hắn nóng bừng, nhưng lý trí vẫn giữ vững.

Hắn quỳ xuống bên Dịch Lam, ánh mắt dịu lại: “Lam, ta đến rồi.”

Dịch Lam mở mắt, trong cơn mê man, nàng thấy gương mặt Lục Minh Dạ hiện lên rất gần, ánh mắt ấy không còn lạnh lùng, mà chứa đầy yêu thương và lo lắng.

“Ngươi… không nên tới đây.” Nàng thì thào, hơi thở yếu ớt.

“Ta thà mất ngai vàng, còn hơn mất ngươi.” Hắn đáp, bàn tay siết chặt vai nàng.

Phía sau, tiếng binh khí va chạm, tiếng hét vang vọng khắp nơi. Ngọc Hà quỳ bên cạnh, nước mắt trào ra: “Thái tử, cứu tỷ ấy…”

Lục Minh Dạ ôm lấy Dịch Lam, truyền pheromone Alpha của mình bao phủ lấy nàng. Trong khoảnh khắc, dòng pheromone nóng rực ấy như một vòng tay vững chắc, che chở, xoa dịu cơn sốt trong người nàng. Dịch Lam cảm nhận rõ, bản năng Omega trong nàng dịu lại, cơn sốt chậm rãi lắng xuống. Nhưng trong sâu thẳm, một nỗi sợ mới lại trỗi dậy—nàng sợ bị đánh dấu, sợ mất đi tự do cuối cùng.

“Ngươi không cần sợ.” Lục Minh Dạ thì thầm, môi chạm nhẹ lên trán nàng. “Ta sẽ không ép buộc ngươi.”

Nước mắt Dịch Lam trào ra, hòa lẫn cùng mồ hôi trên gương mặt tái nhợt. Nàng nhìn hắn, ánh mắt vừa biết ơn, vừa đau đớn.

Phía xa, tiếng quân của An Bình Vương áp sát. Mặc Tử lao tới, báo: “Thái tử, quân địch đã vây kín lối ra.”

Lục Minh Dạ siết chặt Dịch Lam, ánh mắt sáng lên quyết liệt. “Chúng ta sẽ không đầu hàng.”

Hàn Trạm chống kiếm đứng dậy, ánh mắt đỏ rực: “Ta sẽ mở đường máu.”

“Không, cùng đi.” Lục Minh Dạ ra lệnh, ánh mắt quét qua tất cả. “Ai cũng phải sống sót.”

Ngọc Hà dìu Dịch Lam đứng lên, cả đoàn người lùi dần về phía tường đá, sau lưng chỉ còn một lối nhỏ dẫn ra ngoài. Đám binh sĩ của An Bình Vương đã dàn hàng ngang, gươm giáo sáng loáng, ánh mắt dữ tợn.

Trong khoảnh khắc ấy, Dịch Lam ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời mù mịt. Sương mù vẫn dày đặc, lửa cháy đỏ rực phía xa. Tiếng người la hét, tiếng binh khí, tiếng trống trận hòa vào nhau thành một bản nhạc hỗn loạn.

Nàng chợt hiểu, bản năng Omega không chỉ là xiềng xích, mà còn là sức mạnh. Nếu định mệnh đã chọn nàng làm trung tâm của mọi cuộc truy đuổi, thì nàng sẽ dùng chính bản thân mình để phá vỡ mọi ràng buộc ấy.

Nàng gạt nước mắt, siết chặt bàn tay, truyền lực vào giọng nói: “Ta sẽ không chạy nữa. Nếu muốn bắt ta, các ngươi phải bước qua xác ta.”

Giọng nàng vang lên, dứt khoát, khiến cả vườn đá lặng đi một thoáng.

Lục Minh Dạ nhìn nàng, trong mắt đầy tự hào và đau đớn. Hắn quay sang đám binh sĩ, giọng sắc lạnh: “Ai dám động vào nàng, giết không tha!”

Cả hai bên giằng co, không ai nhường ai. Tiếng trống trận mỗi lúc một dồn dập, báo hiệu một trận huyết chiến sắp bắt đầu.

Phía xa, tiếng chân ngựa dồn dập kéo đến. Một toán quân mới xuất hiện, cờ hiệu của Từ Tử Huyên phấp phới trong gió sương. Nàng dẫn đầu đội trinh thám, ánh mắt lạnh như băng, giọng vang vọng: “Ai dám động vào Đóa Hoa Chân Mệnh, sẽ phải trả giá bằng chính mạng sống của mình!”

Cả vườn đá chìm trong im lặng. Sương mù dày lên, che giấu mọi âm mưu, nhưng cũng không thể che nổi ánh sáng le lói của một đóa hoa sắp nở giữa bóng tối.

Trong khoảnh khắc ấy, mọi ánh mắt đều hướng về phía Dịch Lam—người con gái mang trong mình dòng máu Chân Mệnh, đứng giữa ngã ba định mệnh và bản năng, sẵn sàng đối diện với tất cả.

Bản năng thôi thúc nàng sống sót, định mệnh ép nàng trở thành trung tâm của mọi cuộc săn đuổi. Nhưng ngay tại đây, giữa màn sương mù hoa lệ và hiểm ác, nàng đã tự chọn lấy con đường của mình—con đường không có lối về, chỉ có chiến đấu và tự do.

Tiếng vó ngựa, tiếng trống trận, tiếng hô sát phạt vang lên, hòa lẫn vào nhau, báo hiệu một trận chiến sống còn sắp nổ ra.

Sương mù cuộn trào, che giấu mọi bí mật, nhưng cũng không thể ngăn nổi ánh sáng le lói của một đóa hoa sắp nở giữa bóng tối.

Trong giây phút ấy, mọi số phận đều bị cuốn vào vòng xoáy không thể cưỡng lại—giữa bản năng và định mệnh, giữa yêu thương và thù hận, giữa tự do và xiềng xích.

Một trận chiến đã bùng nổ.

Và phía sau màn sương, vẫn còn những bàn tay chưa lộ mặt, những bí mật chưa được phơi bày, đang âm thầm chờ khoảnh khắc quyết định—khi đóa hoa Chân Mệnh thực sự nở rộ, liệu Đế quốc Lạc Sương sẽ chìm trong máu, hay bước sang một thời đại mới?

Không ai biết trước. Nhưng trong mắt Dịch Lam lúc này, chỉ còn duy nhất một điều: dù là định mệnh hay bản năng, nàng cũng sẽ tự mình quyết định số phận, dù phải bước qua biển máu, dù phải đối diện với cả thế gian.

Sương mù dày lên, vây lấy tất cả. Hơi thở dồn dập. Con đường phía trước, vẫn còn mịt mù chưa rõ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.