Hoa Lệ Chốn Sương Mù

Chương 14: Sự Thật Và Hiến Tế




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 14 miễn phí!

Tiếng vó ngựa thình lình dừng lại. Đội quân trinh thám của Từ Tử Huyên vừa tràn vào vườn đá thì sương mù càng thêm dày đặc, nuốt chửng mọi sắc màu, chỉ còn ánh đuốc và hơi người chạm lẫn nhau. Mặt đất rung lên dưới bước chân binh sĩ, nhưng giữa đám đông, không ai dám thở mạnh. Những kẻ đứng đầu liên minh tội ác cũng đã xuất hiện, che dấu sau hàng áo giáp nặng nề, phía sau là bầy sói đang rình mồi.

Từ Tử Huyên bước thẳng vào giữa, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt, dừng lại nơi Dịch Lam và Lục Minh Dạ đang kề vai sát cánh. Hàn Trạm cùng nhóm cận vệ vây quanh bảo vệ, nhưng rõ ràng, vòng vây của quân An Bình Vương mỗi lúc một siết chặt.

Trong một khoảnh khắc tĩnh lặng, Vân Khê khẽ liếc về phía Dịch Lam, như truyền một mệnh lệnh thầm lặng. Dịch Lam hiểu, giờ khắc quyết định đã đến.

Giọng nói của An Bình Vương vang lên, trầm đục nhưng kiên quyết, tựa tiếng sấm rền giữa trời sương:

— Đóa Hoa Chân Mệnh, hôm nay ngươi không còn đường lui. Đưa nàng ra đây, toàn bộ các ngươi có thể toàn mạng. Còn không, chỉ có máu chảy thành sông!

Phía sau, Hoa Phi lặng lẽ tiến lên, dáng người mềm mại uốn lượn dưới lớp áo lộng lẫy, ánh mắt tím sâu thẳm ánh lên niềm khoái trá tàn nhẫn. Bên cạnh là Dương Thục Nghi, môi mỉm cười nhưng ánh nhìn lạnh như băng. Tất cả đứng về một phía—kẻ săn mồi đã bủa lưới, chỉ chờ con mồi mắc bẫy.

Dịch Lam không nói gì, chỉ siết chặt thanh chủy thủ giấu trong ống tay áo. Từ lâu, nàng đã đoán được sẽ có ngày này: khi mọi bí mật không thể che giấu, khi mọi giả trang đều bị bóc trần, khi nàng buộc phải chọn giữa tự do và sinh mạng người mình yêu.

Bỗng một tiếng hô thất thanh vang lên từ phía sau đội quân An Bình Vương. Đám binh sĩ rối loạn trong chốc lát, rồi một thân ảnh nhỏ nhắn lao ra—là Ngọc Hà, máu chảy loang trên tay áo, khuôn mặt tái nhợt nhưng đôi mắt vẫn rực lửa.

— Bọn chúng có người mai phục trong bóng tối! Dịch Lam, cẩn thận!

Ngay lúc ấy, một mũi tên độc từ trên cao lao thẳng về phía Lục Minh Dạ, xé gió trong làn sương đặc quánh. Mọi thứ xảy ra trong khoảnh khắc ngắn ngủi—Dịch Lam bật người, lao về phía Thái tử, chủy thủ xé gió, chặn lấy mũi tên. Cả thân thể nàng đổ ập lên người Lục Minh Dạ, máu bắn thành vệt đỏ tươi giữa màn sương xám.

Không khí ngưng đọng. Lục Minh Dạ ôm lấy nàng, đôi mắt bạc ánh xanh lần đầu lộ rõ sự hoảng loạn:

— Dịch Lam! Ngươi bị thương rồi!

Dịch Lam cắn chặt môi, giữ cho giọng mình thật vững:

— Độc không quá mạnh, chỉ cần không ngừng lại, ta vẫn sống được.

Nhưng nàng biết rõ, loại độc này vốn chỉ có ở tay Hoa Phi. Đó là thứ đã từng hủy diệt cả dòng tộc nàng—thứ độc không chỉ g**t ch*t thân xác, mà còn chôn vùi mọi danh phận, mọi tự tôn của Omega. Nàng cảm nhận được chất độc đang luồn vào mạch máu, mang theo vị tanh ngọt của cái chết. Nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi Lục Minh Dạ.

Từ Tử Huyên đã kịp áp sát, bàn tay lạnh giá giữ lấy cổ tay nàng, kiểm tra mạch đập.

— Là độc Tán Hồn. Nếu không giải được trong nửa canh giờ, tim sẽ ngừng đập. Ngươi chuẩn bị tinh thần đi.

Hàn Trạm siết chặt kiếm, ánh mắt phẫn nộ hướng về phía Hoa Phi:

— Ngươi hèn hạ đến thế sao, dám dùng độc với cả Thái tử và Đóa Hoa Chân Mệnh?

Hoa Phi chỉ nhếch môi, nhẹ giọng:

— Ai bảo nàng ta cứ thích chõ mũi vào chuyện người khác? Đã là con cờ, thì phải biết thân biết phận.

Phía sau, Dương Thục Nghi lên tiếng, giọng nói như gió lạnh:

— Đừng phí lời. Thời gian không còn nhiều. Đưa Đóa Hoa Chân Mệnh ra đây, mọi thứ sẽ chấm dứt.

Cả vườn đá ngập trong sát khí. Dịch Lam gượng đứng dậy, nhìn thẳng về phía những kẻ từng đẩy gia tộc nàng vào chỗ chết. Đôi mắt xám tro sáng rực trong màn sương.

— Các ngươi muốn gì ở ta? Quyền lực? Dòng máu Chân Mệnh? Hay chỉ là một trò chơi giết chóc để thỏa mãn d*c v*ng thống trị?

An Bình Vương bật cười, tiếng cười thô ráp vang vọng khắp không gian:

— Ngươi thông minh đấy, Dịch Lam. Dòng máu Omega của ngươi là chìa khóa để kiểm soát hậu cung, để duy trì sự thuần chủng của hoàng tộc. Đóa Hoa Chân Mệnh chỉ cần thuộc về ta, ngôi báu sẽ không ai lay chuyển được!

Hoa Phi tiến lên, ánh mắt lấp lánh:

— Ta chỉ muốn ngươi trả lại món nợ máu năm xưa. Gia tộc ngươi từng khinh rẻ ta, chà đạp ta dưới chân. Hôm nay, ta sẽ khiến ngươi quỳ gối van xin, như mẹ ngươi từng làm trước khi chết.

Máu trong người Dịch Lam sôi lên. Ký ức về đêm diệt môn tràn về—lửa cháy ngùn ngụt, tiếng gào khóc của người thân, mùi máu tanh trộn lẫn hương hoa đào bị giẫm nát. Nàng từng nghĩ mình đã chết trong đêm đó, chỉ còn lại một cái xác biết thở và trả thù. Nhưng giờ đây, đối diện với tất cả, nàng bỗng thấy lòng mình bình thản lạ thường.

Lục Minh Dạ giữ lấy vai nàng, giọng nói trầm đục mà kiên quyết:

— Đừng làm gì dại dột. Chỉ cần nàng còn sống, ta sẽ bảo vệ nàng, bất kể phải trả giá thế nào.

Dịch Lam khẽ lắc đầu, ánh mắt dịu lại khi nhìn vào mắt hắn.

— Ngươi có thể bảo vệ ta khỏi cả thiên hạ, nhưng ai sẽ bảo vệ ngươi khỏi thiên hạ?

Bên ngoài vòng vây, Mặc Tử dẫn theo một toán cận vệ, lặng lẽ dàn trận. Nhưng quân của An Bình Vương vẫn áp đảo về số lượng. Sương mù cuộn lên, như che giấu những bàn tay vô hình đang giật dây số phận.

Bỗng, Vân Khê bước lên, đứng chắn giữa hai phe, giọng nói khàn đặc:

— Đủ rồi. Mọi bí mật đều đã rõ. Đêm ấy, người ra lệnh diệt môn nhà Dịch Lam không ai khác ngoài Hoa Phi và An Bình Vương. Dương Thục Nghi là kẻ chủ mưu thao túng mọi phe cánh trong cung, cung cấp độc dược và ám khí cho các ngươi. Phùng Uyển che giấu vết máu bằng những thỏa hiệp nhơ nhớp, còn Trình Dật—ngươi chính là kẻ trực tiếp hạ sát phụ thân nàng!

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Vân Khê. Đám binh sĩ xôn xao, một số bắt đầu do dự, lùi lại từng bước.

An Bình Vương siết nắm đấm, gằn giọng:

— Ngươi nghĩ vài câu nói của một tên nội giám có thể làm lay chuyển đại cục sao?

Vân Khê cười nhạt:

— Ta có bằng chứng, và có cả những người còn sống sót từ đêm ấy. Nếu các ngươi dám làm càn, toàn bộ sự thật sẽ được công khai trước thiên hạ. Không ai trong các ngươi thoát tội phản quốc và sát nhân.

Hoa Phi lộ vẻ bối rối, nhưng vẫn cố giữ dáng điệu kiêu kỳ:

— Ngươi nói nhiều quá rồi đấy, Vân Khê.

Ngay lúc ấy, một tốp quân đội khác xuất hiện từ lối nhỏ phía tây vườn đá—Hàn Trạm dẫn đầu, mắt sắc như chim ưng, kiếm tuốt trần.

— Quân cứu viện đã đến. An Bình Vương, ngươi hết đường rồi!

Không khí giằng co đến nghẹt thở. Chỉ cần một mồi lửa, cả vườn đá sẽ hóa thành biển máu.

Dịch Lam cảm nhận được chất độc đã lan đến tận ngón tay, hơi thở nặng nề, nhưng ý chí vẫn không hề lay chuyển. Nàng biết, nếu không tự mình kết thúc mọi chuyện, sẽ không còn ai sống sót rời khỏi nơi này.

Nàng quay sang Lục Minh Dạ, nhìn sâu vào mắt hắn, thì thầm:— Nếu hôm nay ta phải chết, ngươi có hối hận không?

Lục Minh Dạ siết chặt bàn tay nàng, ánh mắt như biển động:

— Ta không cho phép nàng chết. Nàng là ánh sáng duy nhất của ta.

Dịch Lam khẽ mỉm cười, lần đầu tiên kể từ ngày giả nam trốn chạy số phận.

— Ánh sáng ấy không phải của riêng ai. Nếu ta có thể dùng nó để soi sáng cho tất cả, thì cái chết cũng không còn đáng sợ.

Nàng đứng thẳng dậy, tháo bỏ lớp áo choàng nam nhân, để lộ mái tóc đen dài buộc gọn, khuôn mặt trắng ngần và đôi mắt xám tro sâu thẳm. Làn khí Omega lan tỏa trong không khí, pha lẫn mùi máu và độc dược, khiến cả vườn đá lặng đi. Quầng sáng mong manh bao quanh nàng, như một đóa hoa nở giữa sương mù.

— Ta là Dịch Lam, con gái duy nhất của Dịch gia, dòng tộc Omega bị diệt môn năm xưa. Hôm nay, ta tự nguyện công khai thân phận, không còn giấu giếm điều gì nữa. Các ngươi muốn lấy mạng ta, cứ đến đây!

Giọng nàng vang vọng, từng từ như đinh đóng cột. Đám binh sĩ xôn xao, nhiều người lùi lại, ánh mắt lộ vẻ kính sợ.

Phía đối diện, Hoa Phi giận dữ lao lên, bàn tay rút ra một ống ám khí, định phóng về phía nàng. Nhưng Từ Tử Huyên đã kịp thời chặn lại, ánh mắt lạnh lùng:

— Hoa Phi, ngươi đã thua rồi. Âm mưu của ngươi đã bị phơi bày trước mặt mọi người. Tất cả những gì ngươi làm, đều sẽ phải trả giá.

An Bình Vương gào lên:

— Giết! Giết hết bọn chúng! Không để ai sống sót!

Tiếng binh khí va chạm, tiếng hét chém giết vang lên dồn dập. Dịch Lam cảm nhận được sức lực cạn dần, nhưng vẫn lao vào trận chiến, bảo vệ Lục Minh Dạ bằng tất cả những gì còn sót lại.

Hàn Trạm cùng các cận vệ liều chết mở đường máu. Từ Tử Huyên chỉ huy quân trinh thám, phối hợp với nhóm của Mặc Tử đánh trả. Trong hỗn loạn, Dịch Lam bỗng thấy một bóng đen lao về phía Lục Minh Dạ—Trình Dật, ánh mắt đỏ ngầu, lưỡi kiếm nhắm thẳng vào tim Thái tử.

Không kịp suy nghĩ, nàng lao tới, dùng thân mình che chắn cho Lục Minh Dạ. Lưỡi kiếm xuyên qua vai nàng, máu phun ra thành dòng đỏ tươi. Lục Minh Dạ gào lên, ôm chầm lấy nàng, ánh mắt vỡ vụn.

— Dịch Lam! Tỉnh lại! Đừng bỏ ta!

Máu thấm ướt vạt áo, nhưng Dịch Lam vẫn cố mở mắt, bàn tay run rẩy chạm lên má Lục Minh Dạ.

— Đừng khóc. Ta không muốn thấy ngươi yếu đuối như thế này.

Lục Minh Dạ ghì chặt nàng vào lòng, nước mắt rơi lã chã:

— Nếu không có nàng, ngai vàng, quyền lực… tất cả chẳng còn nghĩa lý gì.

Bản năng Alpha trong hắn trỗi dậy dữ dội, pheromone tỏa ra mạnh mẽ, như muốn giữ lấy nàng bằng mọi giá. Nhưng chính trong khoảnh khắc ấy, Dịch Lam lại cảm nhận được sự tự do thật sự—tự do lựa chọn, tự do yêu, tự do hiến tế vì lý tưởng của mình.

Nàng nhìn lên bầu trời sương mù, khẽ thì thầm:

— Nếu có kiếp sau, ta chỉ muốn làm một người bình thường, sống những ngày yên ổn bên người mình yêu. Nhưng ở nơi này, ta là Đóa Hoa Chân Mệnh, là hy vọng cuối cùng của Omega. Ta không thể chỉ sống cho riêng mình.

Tiếng hò hét, tiếng binh khí dần lùi xa. Hàn Trạm đã áp giải được Hoa Phi và Dương Thục Nghi, quân của An Bình Vương bị bao vây, đầu hàng từng nhóm. Sương mù tan dần, ánh sáng le lói chiếu xuống vệt máu loang trên nền đá.

Từ Tử Huyên bước tới, đặt tay lên vai Lục Minh Dạ:

— Ta sẽ cứu nàng. Ngươi phải giữ bình tĩnh. Dịch Lam, ngươi còn lời nào muốn nhắn nhủ không?

Dịch Lam mỉm cười yếu ớt, bàn tay nắm chặt lấy tay Thái tử:

— Hãy giữ lấy công lý, dù cho phải chống lại cả thế gian. Đừng để những kẻ như Hoa Phi, An Bình Vương tiếp tục thao túng vận mệnh Đế quốc.

Nàng khép mắt lại, ý thức dần chìm vào bóng tối, hơi thở mong manh như sương khói.

Lục Minh Dạ gào lên, tuyệt vọng:

— Không! Dịch Lam, đừng bỏ ta! Nếu nàng chết, ta sẽ thiêu rụi cả thiên hạ này!

Trong phút chốc, bản năng Alpha và Omega đan quyện, lan tỏa khắp không gian, như một lời thề nguyền không thể phá vỡ.

Ngoài rìa vườn đá, Vân Khê cùng Ngọc Hà tất tả chạy đến, mang theo lọ thuốc giải độc mà Lê Dao vừa pha chế trong tuyệt vọng. Hơi thở gấp gáp, họ truyền thuốc cho Dịch Lam, hy vọng mong manh giữ lại một mạng sống giữa ranh giới sinh tử.

Cả vườn đá lặng đi, mọi ánh mắt dõi về phía nàng—Đóa Hoa Chân Mệnh, người đã hiến tế tự do và thân phận, đổi lấy cơ hội sống sót cho người mình yêu, đổi lấy một ngày mai cho cả giống loài bị áp bức.

Trong cơn mê man, Dịch Lam nghe thấy tiếng gọi tha thiết của Lục Minh Dạ, tiếng khóc nghẹn của Ngọc Hà, lời thề sắc lạnh của Từ Tử Huyên, và tiếng gió sương lướt qua mái tóc dài vừa được buông xõa.

Bóng tối chưa kịp nuốt chửng tất cả thì một luồng sáng mong manh hiện lên trong trí óc nàng—ánh mắt của Lục Minh Dạ, nỗi đau của Hàn Trạm, niềm tin không lời của Từ Tử Huyên. Mỗi người đều có vết thương, mỗi người đều phải lựa chọn giữa tình cảm, lý trí và nghĩa vụ.

Khi hơi thở cuối cùng tưởng chừng sắp tắt lịm, một ý niệm lóe lên, mạnh mẽ hơn cả nỗi đau:

— Tự do không chỉ là sống sót, mà là được chọn lựa cách mình sống, được yêu, được hy sinh vì điều mình tin là đúng. Không ai trong chúng ta sinh ra đã có thể quyết định số phận, nhưng chỉ cần còn hơi thở, ta sẽ không để ai khác thay mình lựa chọn.

Ngoài kia, sương mù dần tan, máu đã thôi rơi, nhưng giữa vườn đá, một đóa hoa vẫn chờ ngày nở rộ.

Bên ngoài, Lê Dao cùng Mặc Tử đang tìm mọi cách cứu lấy Dịch Lam, còn Lục Minh Dạ quỳ gối bên cạnh, đôi mắt ngập tràn đau đớn và quyết tuyệt. Hàn Trạm đứng lặng, hai tay siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt nhìn xa xăm về phía cổng thành, nơi số phận Đế quốc đang được định đoạt từng giây.

Trong khoảnh khắc ấy, mọi bí mật đã phơi bày, mọi xiềng xích đã đứt đoạn. Nhưng phía trước, con đường tự do và sinh tử vẫn mịt mù, chờ một người dám bước tiếp.

Từ tầng sâu nhất của nội tâm, Dịch Lam khẽ thì thầm một lần nữa, chỉ mình nàng nghe thấy:

— Nếu số phận đã chọn ta, thì ta sẽ tự tay viết lại nó.

Sương mù vẫn chưa tan hết. Trên nền đá lạnh, máu vẫn chưa kịp khô. Đóa Hoa Chân Mệnh—liệu sẽ lụi tàn trong đêm nay, hay sẽ rực rỡ hơn bao giờ hết giữa chốn sương mù hoa lệ?

Không ai biết. Bởi phía sau màn sương ấy, vẫn còn những bí mật chưa lộ diện, những bàn tay chưa buông tha, những trái tim chưa được yên nghỉ.

Tiếng trống trận xa dần. Và giữa khoảng lặng ấy, một câu hỏi không lời vang lên trong lòng tất cả:

— Đâu là tự do thật sự? Đâu là hy sinh xứng đáng?

Đêm chưa tàn. Sương chưa tan. Và định mệnh vẫn chưa chịu buông tha cho bất cứ ai.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.