Hoa Lệ Chốn Sương Mù

Chương 6: Đánh Đổi Và Đánh Dấu




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 6 miễn phí!

Sương mù đêm dày đặc như đặc quánh lại, phủ kín từng bước chân, từng nhịp thở của những kẻ đang chạy trốn. Trong khoảnh khắc, mọi tiếng động dường như bị nuốt chửng, chỉ còn lại tiếng tim đập dồn dập trong lồng ngực mỗi người. Dịch Lam đi đầu, tập tài liệu ép chặt trong tay, cảm nhận rõ từng luồng khí lạnh len lỏi qua lớp áo choàng mỏng. Sự nguy hiểm không còn là thứ nằm ở ngoài kia, mà đã ngấm sâu vào tận từng tế bào, từng sợi thần kinh căng thẳng đến cực hạn.

Ngọc Hà lách người sát bức tường, liếc mắt ra hiệu. Tử Huyên phía sau giữ thế phòng ngự, ánh mắt sáng lên sự cảnh giác cực độ. Nhưng Dịch Lam biết, kẻ thù thực sự không chỉ là những bóng người đằng sau, mà còn là bản năng cuộn trào trong chính cơ thể nàng. Sương mù đêm nay dày đặc bất thường, như thể cả Đế quốc Lạc Sương đang nín thở chờ đợi một điều gì đó vỡ òa.

Một luồng khí lạnh tạt ngang, mang theo mùi kim loại tanh tưởi. Trong khoảnh khắc, Dịch Lam thấy rõ Trình Dật cùng ba thị vệ áo giáp bạc, đang lặng lẽ bủa vây từ hai phía. Mắt hắn lóe lên tia hung hiểm, chất Alpha tràn ngập trong từng bước chân nặng nề, từng động tác nhỏ. Không nói một lời, Trình Dật vung tay ra hiệu, hai thị vệ lặng lẽ áp sát, bao vây ba người vào góc tường.

Dịch Lam hít sâu, ép mình giữ bình tĩnh. Nàng biết, chỉ cần để lộ một sơ hở, mọi thứ sẽ sụp đổ. Tử Huyên khẽ nhích lại gần, tay đặt lên chuôi kiếm, ánh mắt không rời khỏi Trình Dật. Ngọc Hà lùi lại, sẵn sàng lao ra nếu cần thiết.

Trình Dật cất giọng trầm, vang lên giữa màn sương:

– Các ngươi định đi đâu giữa lúc hỗn loạn này? Thái tử đâu cho phép các ngươi tự ý rời khỏi khu vực được phân công.

Dịch Lam giữ giọng đều, ánh mắt không né tránh:

– Chúng ta được lệnh kiểm tra các lối ra vào, đề phòng thích khách trà trộn. Nếu không tin, ngài có thể tự mình kiểm tra lệnh bài.

Trình Dật bước đến, đứng sát trước mặt Dịch Lam. Khoảng cách quá gần khiến mùi pheromone Alpha đặc quánh như đè nén lên mọi giác quan. Trong làn sương lạnh, hắn nhìn xoáy vào mắt nàng:

– Lệnh bài? Hay ngươi nghĩ chỉ vài lời giải thích suông là qua mắt được ta? Đêm nay, mọi thứ đều phải kiểm tra kỹ lưỡng.

Hắn vung tay, giật mạnh lấy lệnh bài từ tay Dịch Lam. Ngón tay hắn lạnh buốt, lực siết như muốn nghiền nát mọi thứ. Dịch Lam không động đậy, nhưng ở sâu trong cơ thể, bản năng Omega bắt đầu dao động dữ dội. Nàng cảm nhận rõ từng mạch máu nóng lên, từng luồng pheromone Alpha tràn qua lớp da, luồn lách như những con rắn độc tìm đường xâm nhập.

Trình Dật ghé sát hơn, hơi thở phả vào tai nàng. Trong mắt hắn, có điều gì đó không bình thường – một sự nghi hoặc, xen lẫn thèm khát bản năng. Hắn cúi xuống, giọng nói trở nên đục ngầu:

– Lạ thật, sao lại có mùi này ở đây… Ngươi, lại gần ta thêm một bước.

Tử Huyên lập tức chắn ngang:

– Tả vệ chỉ huy, ngài đang vượt quá quyền hạn. Nếu có nghi ngờ, hãy báo lên trưởng cục hoặc Thái tử. Chúng tôi không có gì phải giấu.

Trình Dật nhếch môi, ánh mắt lướt qua Tử Huyên rồi dừng lại trên khuôn mặt Dịch Lam. Hắn cười khẩy:

– Thái tử? Đêm nay, không ai cứu được các ngươi đâu.

Nói rồi, hắn bất ngờ giơ tay nắm lấy cổ áo Dịch Lam, kéo mạnh về phía mình. Lực kéo bất ngờ khiến nàng loạng choạng, ngực áp sát vào thân hình vạm vỡ của hắn. Mùi Alpha xộc lên, nặng như chì, bức bối đến nghẹt thở. Trong khoảnh khắc, Dịch Lam cảm thấy lớp ngụy trang pheromone của mình vỡ vụn, một dòng chảy nóng rực bất chợt trào ra, cuộn xoáy dữ dội trong huyết quản.

Cơn choáng váng ập đến, mắt nàng tối sầm lại. Pheromone Omega, thứ nàng vẫn dày công che giấu, giờ như một cơn sóng ngầm vỡ đê, hòa lẫn cùng sương mù, dấy lên mùi thơm dịu ngọt – mùi nguy hiểm chết người. Trình Dật lập tức biến sắc, bản năng Alpha trong hắn bùng lên dữ dội. Đôi mắt hắn đỏ rực, hơi thở nặng nề, bàn tay siết mạnh hơn.

– Ngươi… là Omega!

Tiếng nói gần như gầm lên. Trong tích tắc, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Dịch Lam. Tử Huyên trợn mắt kinh hoàng, Ngọc Hà cắn chặt môi, còn Trình Dật thì như con thú săn mồi vừa phát hiện ra con mồi béo bở giữa cánh đồng trống.

Dịch Lam cố gắng lùi lại, nhưng thân thể đã bắt đầu phản ứng không kiểm soát. Đầu óc quay cuồng, hơi thở dồn dập, mùi pheromone Alpha của Trình Dật dội thẳng vào huyết quản, k*ch th*ch bản năng sinh tồn và nỗi sợ hãi sâu kín. Nàng cảm nhận rõ từng cơn run rẩy từ trong ra ngoài, từng mạch máu như muốn nổ tung.

Trình Dật gầm lên, ôm ghì lấy vai nàng, cúi xuống định đánh dấu lên cổ. Ánh mắt hắn vằn vện d*c v*ng và quyền lực:

– Omega như ngươi, xuất hiện ở đây, chỉ có thể là do âm mưu. Để ta đánh dấu ngươi, rồi xem kẻ nào dám che giấu ngươi nữa!

Dịch Lam vùng vẫy, nhưng sức lực cạn dần. Trong đầu nàng, hình ảnh những đêm dài chạy trốn, những lần suýt chết, những khuôn mặt đã khuất hiện về như sóng dữ. Nàng nghĩ đến cha mẹ, đến huyết mạch duy nhất còn sót lại của dòng tộc bị diệt vong. Đau đớn, nhục nhã, phẫn uất – tất cả dồn lại thành một tiếng gầm câm lặng vang lên trong tâm trí.

Không. Ta không thể để bị đánh dấu ở đây. Không thể để mọi thứ chấm dứt theo cách này.

Một luồng ý chí bùng lên, Dịch Lam nghiến răng, dùng hết sức tàn bật ngược đầu về phía trước, đập mạnh vào cằm Trình Dật. Hắn choáng váng, buông lỏng tay trong chốc lát. Ngọc Hà và Tử Huyên lập tức lao vào, nhưng hai thị vệ của Trình Dật cũng đã kịp áp sát, kiếm tuốt ra khỏi vỏ.

Trong hỗn loạn, Dịch Lam chớp thời cơ, lùi lại mấy bước, nhưng mùi pheromone Omega đã lan khắp không gian nhỏ hẹp ấy. Đám thị vệ Alpha xung quanh bắt đầu bị k*ch th*ch, ánh mắt lộ rõ vẻ ngây dại.

Dịch Lam lảo đảo, lưng tựa vào tường đá lạnh ngắt. Trong khoảnh khắc ấy, nàng hiểu rõ hơn bao giờ hết sự nhỏ bé của một Omega giữa vòng vây Alpha – như con mồi bị săn đuổi trong đêm tối không lối thoát. Ý nghĩ ấy khiến lòng nàng dấy lên nỗi căm phẫn mãnh liệt.

Sự đau đớn về thể xác không bằng nỗi nhục nhã về linh hồn. Là Omega, nàng phải sống trong sợ hãi, che giấu, phải luôn cảnh giác trước từng ánh mắt, từng hơi thở. Nhưng nếu số phận đã ép nàng đến bước đường cùng, nàng thà chết chứ không để bị đánh dấu như một món hàng.

Trình Dật gầm lên, lao đến như con thú điên cuồng. Hắn áp sát, hai tay kẹp chặt vai Dịch Lam, hơi thở nóng rực phả vào gáy nàng. Cảm giác tê dại lan từ cổ xuống sống lưng, pheromone Alpha tràn ngập, bủa vây tâm trí. Dịch Lam cảm nhận rõ rệt vòng tay sắt đá, đầu óc quay cuồng như muốn nổ tung.

– Đừng… – nàng gằn lên, cố vùng vẫy trong tuyệt vọng.

Trình Dật không đáp, dứt khoát cúi đầu xuống, hàm răng sắc bén áp sát làn da mỏng nơi cổ nàng – nơi dấu hiệu đánh dấu sẽ tồn tại mãi mãi, một vết nhơ không bao giờ rửa sạch.

Đúng lúc ấy, một tiếng động sắc lạnh vang lên. Lưỡi kiếm rít qua không khí, ánh bạc lóe lên trong màn sương dày đặc. Trình Dật lập tức buông Dịch Lam, nhảy lùi lại theo phản xạ bản năng. Một bóng người cao lớn, khoác áo choàng quân phục, đứng chắn giữa nàng và hắn.

Lục Minh Dạ.

Ánh mắt Thái tử lạnh như băng, mùi pheromone Alpha từ hắn bùng lên dữ dội, lấn át toàn bộ mùi Omega hỗn loạn trong không khí. Không cần nói một lời, hắn đã khiến tất cả phải lùi lại, kể cả Trình Dật.

– Lui ra. – Giọng nói của Lục Minh Dạ trầm thấp, vang vọng như mệnh lệnh không thể kháng cự.

Trình Dật nghiến răng, ánh mắt ngập tràn tức tối và sợ hãi. Hắn nhìn Dịch Lam, rồi nhìn Lục Minh Dạ, mồ hôi túa ra trên trán.

– Thái tử… kẻ này… hắn là… Omega!

Ánh mắt Lục Minh Dạ lóe lên tia sắc lạnh. Không ai nhìn thấy bàn tay hắn siết chặt chuôi kiếm đến trắng bệch.

– Tả vệ chỉ huy, ngươi vừa định làm gì trước mặt bản cung?

Trình Dật lùi lại, cố giữ giọng bình tĩnh:

– Thần chỉ… chỉ làm tròn bổn phận… phát hiện thích khách giả dạng, thần không thể để một Omega nguy hiểm trà trộn vào nội cung…

Lục Minh Dạ nhếch môi, ánh nhìn quét qua những kẻ xung quanh:

– Vậy ngươi muốn nói, bản cung không đủ năng lực kiểm soát thuộc hạ của mình, để đến nỗi một kẻ dưới quyền ngươi phải tự ý đánh dấu thị vệ của ta?

Trình Dật câm lặng, mồ hôi chảy ròng ròng. Không khí căng như dây đàn, chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng đủ bùng lên thành biển máu.

Lục Minh Dạ tiến lên một bước, đứng chắn hoàn toàn trước mặt Dịch Lam. Hắn quay đầu, ánh mắt sắc lạnh như có thể xuyên thấu mọi bí mật.

– Dịch Lam, ngươi có gì muốn nói không?

Dịch Lam lảo đảo đứng dậy, hai tay run rẩy. Nàng ngước nhìn Lục Minh Dạ, bắt gặp ánh mắt ấy – ánh mắt không phải của một kẻ thống trị lạnh lùng, mà là của một người đang kìm nén giận dữ và băn khoăn đến cực điểm.Trong đầu nàng, hàng trăm ý nghĩ quay cuồng. Nàng nên nói gì? Sự thật, hay một lời dối trá? Nếu thú nhận, mọi thứ sẽ kết thúc ngay tại đây. Nhưng nếu tiếp tục che giấu, cái giá phải trả có thể là mạng sống – không chỉ của nàng, mà còn của những người nàng muốn bảo vệ.

Ngọc Hà lặng lẽ tiến lên, chắn trước mặt Dịch Lam, giọng run run:

– Thái tử, thần xin đảm bảo, Dịch Lam chưa từng có hành vi phản quốc. Nếu có gì bất thường, xin hãy điều tra rõ ràng, đừng để kẻ khác vu oan giá họa.

Lục Minh Dạ không trả lời, ánh mắt vẫn dán chặt vào Dịch Lam. Một lúc lâu sau, hắn mới lạnh lùng nói:

– Ngọc Hà, đưa Dịch Lam về doanh trại. Tử Huyên, ngươi theo ta về phủ Thái tử, báo cáo toàn bộ sự việc đêm nay. Trình Dật, ngươi ở lại kiểm tra hiện trường. Nếu còn để xảy ra chuyện tương tự, bản cung sẽ không tha thứ cho bất cứ ai.

Giọng hắn không lớn, nhưng từng từ như nhát dao lạnh lẽo khắc vào xương tủy. Cả đám thị vệ vội vàng cúi đầu, không ai dám ho he nửa lời.

Ngọc Hà dìu Dịch Lam rời đi, từng bước chân như dẫm trên đinh nhọn. Tử Huyên lặng lẽ theo sau Lục Minh Dạ, ánh mắt không giấu nổi sự lo lắng. Trình Dật đứng lại, nắm tay siết chặt, đôi mắt đầy căm hận nhìn theo bóng Dịch Lam khuất dần trong sương mù.

***

Về đến doanh trại, Dịch Lam ngã phịch xuống giường, hơi thở gấp gáp. Ngọc Hà lo lắng nhìn nàng, lấy khăn ướt lau trán, thì thầm:

– Lam ca, ngươi ổn không? Pheromone còn chưa tan hết, để ta lấy thuốc ức chế…

Dịch Lam lắc đầu, giọng nói khàn đặc:

– Không cần đâu. Để tự ta điều chỉnh. Nếu lạm dụng thuốc lúc này, sẽ càng dễ bị nghi ngờ hơn.

Ngọc Hà im lặng một lúc, rồi khẽ khàng:

– Vậy ngươi định làm gì? Thái tử đã nghi ngờ rồi… Nếu bị điều tra, ta sợ ngươi không giữ nổi bí mật đâu.

Dịch Lam nhắm mắt lại, nỗi mệt mỏi dâng lên như sóng cồn. Đêm nay, mọi thứ suýt nữa đã kết thúc. Nếu không có Lục Minh Dạ, nàng đã trở thành con mồi trong tay Trình Dật, bị đánh dấu, bị hủy hoại cả thể xác lẫn tự tôn.

Nàng nhớ lại khoảnh khắc ấy – bàn tay sắt đá của Trình Dật, mùi Alpha đặc quánh, cơn đau nhói ở cổ, nỗi nhục nhã khôn cùng. Trong khoảnh khắc ấy, nàng chỉ muốn biến mất khỏi thế giới này, để không bao giờ phải chịu đựng thêm một lần nào nữa.

Nhưng rồi, Lục Minh Dạ xuất hiện. Ánh mắt ấy, khí chất ấy, như tường thành không thể xô ngã. Không phải ai cũng có thể đứng trước một Alpha như Trình Dật mà không run rẩy, không cúi đầu. Và cũng không phải ai cũng có thể cứu một Omega mà không để lộ một chút d*c v*ng, một chút khao khát chiếm hữu.

Dịch Lam mở mắt, nhìn Ngọc Hà, thì thầm:

– Đừng lo. Ta sẽ tự mình đối mặt. Nếu số phận đã chọn ta, ta sẽ không trốn chạy nữa.

***

Trong thư phòng phủ Thái tử, ánh đèn dầu leo lét chiếu lên gương mặt Lục Minh Dạ, tạo thành những mảng sáng tối đan xen. Hắn ngồi lặng thinh bên bàn, ánh mắt trầm ngâm dõi ra ngoài cửa sổ. Sương mù vẫn dày đặc, lạnh lẽo như một tấm màn không xé nổi.

Tử Huyên đứng bên, im lặng chờ đợi. Cuối cùng, Lục Minh Dạ lên tiếng, giọng trầm thấp:

– Ngươi nghĩ gì về Dịch Lam?

Tử Huyên suy nghĩ một lúc, rồi đáp:

– Hắn rất đặc biệt. Từ lúc vào cung, chưa từng để lộ bất kỳ sơ hở nào. Nhưng đêm nay, pheromone Omega bỗng bùng phát, lại đúng lúc sương mù dày đặc nhất… Thần nghi ngờ, có kẻ cố ý dàn xếp để kích hoạt bản năng trong hắn.

Lục Minh Dạ gật đầu, ánh mắt sắc như dao:

– Nếu hắn là Omega thật, tại sao lại mạo hiểm trà trộn vào hàng ngũ thị vệ của ta? Ai là người đứng sau che giấu cho hắn? Và mục đích là gì?

Tử Huyên lặng lẽ nhìn sương ngoài cửa, giọng trầm ngâm:

– Có lẽ, hắn không còn đường lui. Hoặc… hắn là quân cờ của một thế lực lớn hơn, đang chờ thời cơ bùng nổ.

Lục Minh Dạ không đáp, bàn tay gõ nhịp lên mặt bàn. Trong tâm trí hắn, hình ảnh Dịch Lam hiện lên rõ mồn một – dáng người dong dỏng, ánh mắt xám tro sâu thẳm, vẻ kiên cường lẫn u uất không thể che giấu. Hắn nhớ lại khoảnh khắc nàng suýt bị đánh dấu – đôi mắt ấy không phải của một kẻ yếu đuối, mà là ánh nhìn của người sẵn sàng chết để bảo vệ tự tôn.

Hắn tự hỏi: Tại sao lại là ta? Tại sao khi bản năng Alpha trỗi dậy, ta chỉ muốn bảo vệ nàng, chứ không phải chiếm hữu? Phải chăng, giữa ta và nàng, còn có thứ gì đó vượt lên trên bản năng, vượt lên trên mọi ranh giới Alpha – Omega?

Một nỗi nghi hoặc day dứt âm ỉ trong lòng hắn. Nếu Dịch Lam thật sự là Omega, vậy thân thế nàng là gì? Vì sao lại có thể che giấu lâu đến thế? Và, quan trọng hơn cả, nàng có liên quan gì đến chuỗi án mạng, đến bí mật “đóa hoa chân mệnh” mà hắn đã lần theo suốt bao năm qua?

Câu hỏi ấy như lưỡi dao cắt sâu vào tâm trí Lục Minh Dạ, khiến hắn không sao yên lòng. Hắn biết, đêm nay chỉ là khởi đầu của một chuỗi biến cố còn lớn hơn nhiều.

***

Giữa đêm khuya, Dịch Lam ngồi bên cửa sổ, đôi mắt xám tro lặng lẽ nhìn ra màn sương không bờ bến. Hơi lạnh luồn qua khe cửa, len lỏi vào từng kẽ tóc, từng đường gân máu. Nàng nhắm mắt, lắng nghe nhịp tim mình – từng nhịp đập chậm rãi, nặng nề như tiếng trống vọng lại từ quá khứ xa xôi.

Đã bao lần nàng tự hỏi: Cuộc đời này, rốt cuộc là một ván cờ đã định sẵn, hay là trò đùa của số phận dành cho những kẻ không cam chịu? Nếu không phải là Omega, liệu nàng có được tự do? Nếu không phải vì dòng máu ấy, liệu nàng có thể sống như một con người bình thường – không phải trốn chạy, không phải sợ hãi, không phải gồng mình chống lại những cơn sóng bản năng cuộn trào?

Nàng nhớ đến cha mẹ, đến những người đã ngã xuống để che chở cho nàng sống sót. Nhớ những đêm dài chạy trốn trong mưa gió, nhớ ánh mắt dặn dò của người thân trước khi lìa đời – ánh mắt gửi gắm hy vọng cuối cùng vào một tương lai chưa biết có thật hay không.

Nàng đã đánh đổi quá nhiều để tồn tại. Đánh đổi cả tên tuổi, thân phận, thậm chí cả giới tính, chỉ để giữ lại một tia hy vọng mong manh cho dòng máu Omega quý tộc cuối cùng. Nhưng đổi lại, nàng nhận được gì? Sự nghi kỵ, sự săn đuổi, sự cô độc đến tận cùng.

Dịch Lam ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời bị sương mù nuốt chửng. Nàng tự hỏi: Đánh dấu là gì, ngoài một hình thức trói buộc? Đánh dấu – với Alpha là khẳng định quyền sở hữu, với Omega là sự đầu hàng số phận. Nhưng nếu không ai có thể đánh dấu được nàng, liệu đó là tự do hay là một hình thức giam cầm khác?

Trong lòng nàng, một ý nghĩ lóe lên: Nếu số phận đã không cho nàng tự do, nàng sẽ tự tạo ra tự do cho mình. Dù phải trả giá bằng tất cả những gì còn lại.

***

Ở một nơi khác trong cung, Trình Dật ngồi một mình trong bóng tối, hai bàn tay run rẩy. Mùi pheromone Omega vẫn còn vương vấn trong óc, khiến hắn không thể ngủ nổi. Nỗi nhục nhã khi bị Thái tử quát mắng, nỗi tức tối khi không thể đánh dấu con mồi đã nằm trong tay, tất cả hòa quyện thành cơn giận dữ bùng cháy âm ỉ.

Hắn cười gằn, ánh mắt lóe lên tia hiểm độc. Nếu không thể có được, thì phải phá hủy. Nếu để một Omega trà trộn vào nội cung, mọi công lao của hắn sẽ bị phủi sạch. Hắn sẽ không để chuyện đó xảy ra. Dù phải dùng đến thủ đoạn bẩn thỉu nhất.

***

Đêm chìm trong im lặng. Mỗi người, mỗi suy nghĩ, mỗi nỗi ám ảnh riêng. Sương mù vẫn dày đặc, che giấu mọi dấu vết, mọi bí mật. Nhưng trong bóng tối ấy, từng bàn tay vẫn âm thầm chuẩn bị cho một cuộc đánh đổi mới – nơi không ai biết ai sẽ là kẻ thắng cuối cùng, ai là con cờ bị hiến tế.

Dịch Lam nằm im, mắt mở trừng trừng trong bóng tối. Nàng biết, mọi chuyện vẫn chưa dừng lại. Đêm nay chỉ là khởi đầu, và đánh dấu không chỉ là dấu vết trên da thịt, mà là vết sẹo không bao giờ xóa nhòa trong tâm hồn.

Ngoài kia, tiếng chuông vọng lại từ phía hoàng cung xa xăm, như lời cảnh báo cho một trận cuồng phong sắp ập đến.

Và trong lòng mỗi người, những dấu hỏi chưa có lời đáp vẫn rực cháy, âm thầm đợi chờ bình minh đầu tiên của một ngày mới.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.