Sáng sớm, sương mù chưa tan, Dịch Lam đã tỉnh dậy với một linh cảm nặng nề. Hơi lạnh thấm vào từng thớ thịt, đè nặng lên vai nàng, như thể một bàn tay vô hình đang siết chặt lấy cổ họng. Nàng sửa lại vạt áo, soi mình trong tấm gương đồng mờ xỉn, ánh mắt xám tro sâu thẳm phản chiếu một nỗi bất an không thể gọi tên.
Ngọc Hà lặng lẽ bưng nước vào, ánh mắt lấm lét đảo quanh như sợ có kẻ nghe lén. “Dịch đại nhân, sáng nay có chỉ thị mới từ nội các. Đại điện sẽ mở phiên thẩm tra về vụ án đêm qua. Trưởng cục Từ đã gửi lời nhắn, bảo ngài cẩn trọng.” Nàng ta ngập ngừng, rồi hạ giọng thì thầm, “Có tin nói Hoa Phi sẽ đích thân ra mặt.”
Dịch Lam gật nhẹ, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Nàng biết, khi một Omega như Hoa Phi chủ động xuất hiện trước triều thần, chắc chắn không phải chuyện nhỏ. Hoa Phi không thích lộ diện, càng không bao giờ tự mình gánh lấy rủi ro nếu chưa chắc thắng. Nàng là người chỉ xuất chiêu khi đã nắm chắc phần thắng trong tay.
Bên ngoài, tiếng bước chân rộn ràng, mùi nước hoa nồng nàn pha lẫn chất dẫn dụ lơ lửng trong không khí. Dịch Lam thở dài, khoác lên vai áo choàng mỏng, giấu kín những dấu vết dị biệt trên cổ. Ngọc Hà nhìn theo, môi mím chặt, ánh mắt phảng phất lo lắng khó giấu.
Trên đường đến đại điện, từng tốp thị vệ, cung nữ, quan lại nối nhau lặng lẽ đi qua. Không ai nói to, không ai dám nhìn thẳng vào mắt nhau. Màn sương bạc phủ kín các hành lang, mọi thứ đều như chìm vào một khung cảnh mờ ảo, hư thực khó phân.
Từ Tử Huyên đã đứng đợi ở cửa điện. Ánh mắt nâu của nàng ta lạnh lùng, nhưng sâu bên trong là một sự cảnh giác cao độ. “Ngươi chuẩn bị gì chưa?” Tử Huyên hỏi nhỏ, không nhìn thẳng vào Dịch Lam mà nhìn vào khoảng trống giữa hai người. “Hôm nay Hoa Phi dốc toàn bộ lực lượng. Hạ Yến cũng sẽ xuất hiện.”
Dịch Lam nhếch môi cười nhạt. “Ta biết. Nhưng Hạ Yến chỉ là con cờ, Hoa Phi mới là người điều khiển.”
“Ta sẽ cố kéo dài thời gian. Nếu thấy bất thường, hãy rút lui.” Tử Huyên nói nhanh, rồi quay lưng bước vào điện.
Dịch Lam đứng lặng một nhịp, hít sâu, rồi cũng bước theo. Nàng cảm nhận rõ nhịp tim mình đập chậm rãi, từng tiếng vang vọng như tiếng chuông báo động trong đầu.
***
Đại điện hôm nay không giống mọi ngày. Trên ngai cao, Hoàng đế ngồi thẳng lưng, đôi mắt sắc lạnh lướt qua từng hàng quan. Lục Minh Dạ đứng phía dưới, vai khoác quân phục, ánh mắt bình thản nhưng ẩn sau đó là sự lạnh lẽo khó đoán. Bên trái, Dương Thục Nghi ngồi trên ghế phụ, nét mặt thong dong như thể chỉ đến xem một vở kịch nhạt nhẽo.
Hoa Phi xuất hiện, lộng lẫy trong lớp áo gấm tím, tóc vấn cao cài trâm ngọc, đôi môi đỏ như máu khẽ cong lên thành nụ cười dịu dàng. Bên cạnh nàng ta là Hạ Yến – khuôn mặt trắng bệch, ánh mắt cụp xuống, hai tay bám chặt vào vạt áo như sợ bị cuốn trôi giữa sóng gió.
Vân Khê lặng lẽ đứng phía sau, nét mặt không chút cảm xúc, đôi mắt u ám lướt qua mọi ngóc ngách. Những người trong điện đều cảm nhận được không khí căng thẳng dâng lên từng phút.
Hoàng đế lên tiếng, giọng trầm khàn: “Vụ việc đêm qua khiến hậu cung náo động, ảnh hưởng đến thanh danh quốc gia. Nay Hoa Phi và các vị trọng thần đều có mặt, hãy trình bày rõ ràng. Trưởng cục Từ, ngươi bắt đầu đi.”
Tử Huyên bước lên, chắp tay. “Bẩm Hoàng thượng, sau khi điều tra sơ bộ, thần phát hiện dấu vết pheromone Omega ở hiện trường, cùng một số vật chứng khả nghi. Tuy nhiên, có dấu hiệu cho thấy đây là sự sắp đặt có chủ ý, nhằm vu oan cho một người khác.”
Hoa Phi mỉm cười, nhẹ nhàng lên tiếng: “Trưởng cục nói vậy là muốn ám chỉ ai?” Giọng nàng ta ngọt như rót mật nhưng từng chữ lại sắc như dao. “Chẳng phải đêm qua chính ngài thị vệ Dịch Lam là người đầu tiên có mặt tại hiện trường sao? Có phải ngài ấy cố tình che giấu điều gì?”
Ánh mắt mọi người trong điện đồng loạt hướng về phía Dịch Lam. Nàng đứng thẳng lưng, ánh mắt lạnh lẽo. “Thần chỉ làm theo bổn phận, phát hiện bất thường nên lập tức báo với trưởng cục. Nếu Hoa Phi có chứng cứ, xin trình ra.”
Hoa Phi nghiêng đầu, cười khẽ. “Chứng cứ thì tất nhiên phải có. Hạ Yến, ngươi lên đây.” Giọng nàng ta đột ngột chuyển lạnh, uy quyền không lẫn vào đâu.
Hạ Yến run rẩy bước tới giữa điện. Đôi môi nàng ta mím chặt, mắt đỏ hoe, chất dẫn dụ Omega yếu ớt lan tỏa trong không khí, khiến một số Alpha nhạy cảm khẽ cau mày.
Hoa Phi dịu dàng đặt tay lên vai Hạ Yến, nói: “Ngươi cứ kể lại mọi chuyện, đừng sợ. Có ta ở đây.”
Hạ Yến cắn môi, nước mắt lăn dài trên má. “Tối qua… thần tì đang dọn dẹp ở hành lang phía đông thì thấy Dịch đại nhân vội vã đi về phía tẩm điện Hoa Phi. Thần tì tò mò đi theo, rồi… rồi nghe thấy tiếng tranh cãi. Lúc thần tì nhìn qua khe cửa, thấy Dịch đại nhân cầm trong tay một lọ gì đó, mùi rất lạ, giống như pheromone Omega… Rồi… rồi có người ngất xỉu trong phòng, thần tì hoảng quá bỏ chạy…”
Dịch Lam lặng im, chỉ hơi nhướng mày. Không khí trong điện căng như dây đàn. Lục Minh Dạ đứng im, ánh mắt lạnh lùng đảo qua Hoa Phi rồi dừng lại nơi Dịch Lam, sâu không lường được ý nghĩ.
Dương Thục Nghi mỉm cười mơ hồ, chống cằm quan sát, vẻ thích thú hiện lên trong đáy mắt.
Tử Huyên lên tiếng: “Hạ Yến, ngươi nói nhìn thấy Dịch đại nhân cầm lọ pheromone, nhưng có tận mắt thấy ngài ấy sử dụng không? Có ai khác ở đó không?”
Hạ Yến cúi đầu, vai run lên. “Thần tì… không dám chắc. Nhưng thần tì nghe mùi rất rõ… Mùi đó chỉ Omega mới có.”
Hoa Phi cười khẽ: “Trưởng cục, chẳng lẽ Omega bình thường lại xuất hiện ở nơi này, cầm theo pheromone mạnh như vậy? Lẽ nào trong cung còn ai khả nghi hơn Dịch đại nhân?”
Dịch Lam bước lên một bước, ánh mắt sắc lạnh: “Nếu chỉ dựa vào lời nói và cảm giác, đã vội kết luận tội danh, chẳng phải là bất công sao? Thỉnh Hoa Phi xuất trình vật chứng, hoặc để thần tự mình giải thích.”
Hoàng đế nhíu mày, ánh mắt hướng về phía Hoa Phi: “Nếu chỉ là lời nói, chưa đủ để kết tội. Hoa Phi, ngươi còn gì nữa không?”
Hoa Phi cười, lướt ánh mắt về phía một cung nữ vừa bước vào, trên tay là hộp gấm nhỏ. Nàng ta mở hộp, bên trong là một lọ thủy tinh chứa chất lỏng màu bạc nhạt. “Đây là vật thần tì nhặt được gần hiện trường. Theo lời y quan Lê Dao, đây là thuốc ức chế pheromone loại mạnh, chỉ Omega quý tộc mới được phép dùng. Dịch đại nhân, ngài có muốn giải thích không?”
Ánh mắt mọi người lại dồn về phía Dịch Lam. Nàng đứng thẳng, không hề hoảng loạn. “Nếu Hoa Phi nói vậy, xin hỏi: Ai xác nhận lọ thuốc này là của ta? Trong cung có ít nhất mười hai Omega, chưa kể các ngự y, thị nữ có thể tiếp xúc với loại thuốc này. Hoa Phi kết luận dựa vào điều gì?”
Hoa Phi mỉm cười, lắc đầu: “Dịch đại nhân thông minh thật, nhưng đôi khi thông minh quá lại thành tự phụ. Nếu không phải của ngài, vậy giải thích thế nào về vết máu trên nắp lọ? Thái giám trưởng đã xác nhận, vết máu này trùng với mẫu máu tìm thấy trên khăn tay của ngài.”
Một làn sóng xôn xao lan ra khắp đại điện. Vân Khê đứng phía sau, ánh mắt lóe lên tia cảnh giác, nhưng không nói gì.
Lục Minh Dạ lạnh lùng lên tiếng: “Khăn tay của Dịch Lam do ai thu giữ? Có ai chứng kiến quá trình kiểm tra không?”
Dương Thục Nghi xen vào, giọng ngọt lịm mà sắc như lưỡi dao: “Chuyện này nên để trưởng cục Trinh Thám xác minh lại. Nếu đúng là máu của Dịch đại nhân, ngài ấy cũng nên tự giải thích, tránh để tiếng xấu lan truyền.”
Tử Huyên bước tới, nghiêng người: “Thần sẽ tiến hành xác minh lại toàn bộ vật chứng. Nhưng xin Hoàng thượng lưu ý, mọi kết luận vội vàng đều có thể dẫn đến oan khuất.”
Hoàng đế gật đầu, ánh mắt nặng nề. “Tốt, giao cho trưởng cục thẩm tra. Nhưng nếu thật sự có Omega giả nam trà trộn vào cung, tội lớn không thể tha. Dịch Lam, ngươi có gì biện giải?”
Dịch Lam nhìn thẳng vào mắt Hoàng đế, giọng bình thản: “Thần sẵn sàng phối hợp điều tra. Nhưng xin hỏi Hoa Phi, tại sao lại có mặt ở hiện trường trước cả thị vệ và trưởng cục? Có phải ngài biết trước sẽ xảy ra chuyện?”
Không khí trong điện đông cứng lại. Hoa Phi cười, ánh mắt lạnh như băng. “Thần tì chỉ vô tình đi qua, nghe tiếng động nên chạy tới. Nếu Dịch đại nhân cho rằng thần tì bày mưu, xin trình ra chứng cứ.”
Một trận im lặng kéo dài. Những ánh mắt trong điện như những mũi kim bén nhọn, đâm xuyên qua từng lớp ngụy trang của mỗi người. Dịch Lam cảm nhận rõ mùi pheromone trong không khí thay đổi – hỗn loạn, ngột ngạt, tiềm ẩn nguy cơ mất kiểm soát bất cứ lúc nào.
Hoàng đế khoát tay: “Đủ rồi. Tạm giam Dịch Lam lại để điều tra, ai dám can thiệp sẽ bị nghiêm trị. Trưởng cục Từ, ngươi giám sát toàn bộ quá trình.”
Tử Huyên gật đầu, nhưng trong mắt hiện lên tia lo lắng. Lục Minh Dạ nắm chặt tay, các đốt ngón trắng bệch.
Hoa Phi chậm rãi bước xuống bậc thềm, dừng lại bên cạnh Dịch Lam, ghé sát thì thầm chỉ đủ cho hai người nghe: “Đừng cố vùng vẫy nữa. Ta biết ngươi là ai, biết cả bí mật về đêm mưa máu năm ấy. Ngươi nghĩ mình có thể trốn mãi sao, Dịch Lam – hay nên gọi ngươi là ‘Người thừa kế duy nhất của Dịch thị’?”
Dịch Lam không đáp, ánh mắt tối lại. Trái tim nàng đập mạnh trong lồng ngực, một cơn giận dữ dâng trào nhưng bị kìm nén đến tận cùng. Đôi môi mím chặt, nàng nhìn sâu vào mắt Hoa Phi – nơi lóe lên niềm đắc thắng cay độc.
Hoa Phi rời đi, tà áo tím lướt qua như vệt khói độc, để lại trong không khí mùi pheromone Omega nồng nàn, ngột ngạt đến nghẹt thở.
***
Bị áp giải về phòng tạm giam dành cho thị vệ, Dịch Lam không nói một lời. Ngọc Hà lặng lẽ theo sau, đặt bát nước ấm lên bàn, ánh mắt lo lắng không giấu nổi. “Dịch đại nhân… ngài không sao chứ? Tại sao Hoa Phi lại…?”
Dịch Lam ngắt lời, giọng khàn đi vì kiềm nén: “Ngươi đừng nói gì. Hãy tìm cách báo cho Vân Khê. Ta cần biết ai đã động đến khăn tay của ta, và lọ thuốc đó đến từ đâu.”
Ngọc Hà gật đầu, lặng lẽ rời đi. Căn phòng chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió lùa qua khe cửa. Dịch Lam ngồi xuống, hai bàn tay siết chặt. Nàng nhắm mắt, cảm nhận từng dòng máu chảy dưới da, từng hơi thở chậm rãi, cố gắng giữ cho bản thân không bị nuốt chửng bởi cơn hỗn loạn trong đầu.Quá khứ ùa về như thác lũ – cảnh tượng đêm mưa máu năm ấy, tiếng hét, mùi máu tanh nồng, ánh mắt tuyệt vọng của người thân. Nàng nhớ rõ, từng chi tiết, từng vết thương, từng lời trăn trối. “Dịch Lam, con phải sống. Dù thế nào cũng phải sống.” Đó là di ngôn duy nhất còn sót lại.
Hoa Phi biết. Nàng ta biết tất cả. Nếu Hoa Phi tiết lộ bí mật này trước triều thần, không chỉ nàng mà cả những người từng giúp đỡ nàng cũng sẽ không toàn mạng. Nàng không sợ chết, nhưng không thể để mọi thứ kết thúc trong tay kẻ như Hoa Phi.
Dịch Lam mở mắt, ánh nhìn sắc như dao. “Không thể để bị dẫn dắt. Không thể để bản thân trở thành con mồi trong tay kẻ khác.” Nàng lặp đi lặp lại câu ấy, như một câu thần chú giữ mình đứng vững.
Cửa phòng bật mở, Vân Khê bước vào. Ông cúi đầu, giọng trầm thấp: “Ta đã tra được một phần. Lọ thuốc đó vốn nằm trong kho y quan, nhưng bị lấy trộm ba ngày trước. Khăn tay của ngươi bị đánh tráo lúc ngươi tắm ở nhà tắm phía tây, chỉ có một mình Hạ Yến ra vào khu ấy sáng qua.”
Dịch Lam nhíu mày: “Ngươi nghĩ Hạ Yến làm theo lệnh Hoa Phi?”
“Không còn nghi ngờ gì nữa.” Vân Khê nói khẽ. “Nhưng chuyện Hoa Phi biết bí mật diệt môn… Ta nghĩ phía sau còn kẻ khác. Có thể là An Bình Vương, hoặc ai đó trong nội các.”
Dịch Lam trầm ngâm, đôi mắt xám tro tối lại. “Ta cần gặp Lục Minh Dạ. Chỉ có hắn mới có thể giữ cho ta sống sót qua hôm nay. Ông giúp ta chuyển lời.”
Vân Khê gật đầu, ánh mắt lóe lên sự đồng cảm hiếm hoi. “Ngươi cẩn trọng. Đừng để bản năng Omega bị phát hiện. Nếu sương mù dày thêm, e rằng không ai cứu nổi ngươi.”
Dịch Lam cười nhạt, “Ta sẽ không để bản thân mất kiểm soát. Nếu phải chết, cũng sẽ kéo theo vài kẻ chôn cùng.”
***
Trong phòng riêng của Hoa Phi, Hạ Yến quỳ rạp dưới chân chủ nhân, toàn thân run rẩy. Hoa Phi ngồi trên ghế, nhấp một ngụm trà, ánh mắt lạnh băng quét qua. “Ngươi làm tốt lắm. Nhưng nhớ kỹ, nếu để lộ bất cứ điều gì, không chỉ ngươi, mà cả gia đình ngươi cũng không toàn mạng.”
Hạ Yến lí nhí: “Thần tì không dám. Chỉ là… Dịch đại nhân nhìn thần tì… rất đáng sợ.”
Hoa Phi bật cười, tiếng cười lạnh lùng, khô khốc. “Đáng sợ? Người như hắn còn đáng sợ hơn cả những Alpha ngoài kia. Nhưng ngươi không cần bận tâm. Ta muốn hắn bị vạch mặt giữa đại điện, để tất cả đều biết – một Omega giả nam, lại dám trà trộn vào nội cung. Ngươi cứ làm đúng như lời ta dặn, mọi chuyện còn lại cứ để ta lo.”
Ánh mắt Hoa Phi lóe lên tia hiểm độc. “Khi Dịch Lam sụp đổ, sẽ chẳng còn ai ngăn ta nữa. Đoá Hoa Chân Mệnh… cuối cùng cũng phải thuộc về ta.”
***
Bên ngoài, màn sương mù càng lúc càng dày, phủ kín lối đi, che lấp mọi dấu vết. Trong điện Thái tử, Lục Minh Dạ ngồi một mình, tay gõ nhịp lên mặt bàn, ánh mắt sắc lạnh hướng về phía cánh cửa đóng kín.
Mặc Tử bước vào, thì thầm: “Dịch Lam bị giam rồi. Hoa Phi ra tay quá nhanh.”
Lục Minh Dạ im lặng một lúc lâu, rồi chậm rãi nói: “Ngươi thấy gì ở Hạ Yến?”
Mặc Tử suy nghĩ, rồi đáp: “Nàng ta có vẻ không tự nguyện. Ánh mắt hoảng loạn, pheromone bất ổn. Nhưng bên cạnh Hoa Phi, lại cực kỳ ngoan ngoãn. Có thể bị khống chế hoặc uy h**p.”
Lục Minh Dạ nhắm mắt, môi mím chặt. “Ta không tin Dịch Lam là kẻ như họ nói. Người đó… không thể nào là Omega tầm thường, càng không phải loại người dễ dàng để kẻ khác thao túng.”
Mặc Tử thận trọng: “Ngài định làm gì?”
“Ta sẽ vào gặp Hoàng thượng. Nếu cần, ta sẽ đích thân bảo lãnh Dịch Lam. Kẻ nào dám động đến người của ta, phải trả giá.” Giọng Lục Minh Dạ lạnh như băng, đôi mắt ánh lên sự quyết liệt không gì lay chuyển.
***
Trong phòng giam, Dịch Lam dựa lưng vào tường, ánh mắt trống rỗng nhìn lên trần nhà. Sương mù len qua khe cửa, phủ một lớp mờ ảo lên khắp gian phòng. Nàng thả lỏng cơ thể, để ý nghĩ trôi về những ngày tháng xa xăm – khi còn là một đứa trẻ Omega yếu ớt, bị cả thế giới coi thường, bị săn đuổi như một con thú hoang.
Nàng từng tin rằng, chỉ cần giấu mình thật sâu, bản năng Omega sẽ không thể hại nàng. Nhưng đến lúc này, khi mọi thứ dần sụp đổ, nàng mới nhận ra: bản năng không phải là kẻ thù, mà là phần không thể tách rời của chính mình. Chỉ có chấp nhận nó, mới có thể làm chủ số phận.
Một tiếng động khẽ vang lên ngoài cửa. Dịch Lam ngồi bật dậy, ánh mắt sắc bén. Cánh cửa hé mở, Ngọc Hà lách vào, thở hổn hển. “Có tin… Thái tử đã vào gặp Hoàng thượng. Dường như ngài ấy muốn bảo lãnh cho ngài.”
Dịch Lam khẽ cười, nụ cười chua chát. “Lục Minh Dạ… Người duy nhất dám chống lại cả cung đình vì một kẻ như ta. Nhưng hắn cũng không biết hết mọi chuyện.”
Ngọc Hà run rẩy, “Dịch đại nhân, nếu Hoa Phi tiết lộ bí mật về vụ diệt môn, ngài sẽ…?”
Dịch Lam lắc đầu, ánh mắt bình thản: “Ta không sợ chết, chỉ sợ sống mà không giữ được đạo tâm. Người chết rồi, mọi thứ đều hóa mây khói. Nhưng nếu để bản thân bị kẻ khác lợi dụng, mọi hy sinh trước đây đều vô nghĩa.”
Ngọc Hà cắn môi, nước mắt lăn dài trên má. “Ngài nhất định phải sống. Nếu không có ngài, ai sẽ dẫn dắt những kẻ yếu như chúng tôi đi tiếp?”
Dịch Lam khẽ chạm vào vai nàng, giọng trầm lắng: “Nếu có ngày ta không còn, hãy nhớ – tự do không phải là thứ người khác ban cho, mà là thứ phải tự mình giành lấy. Đừng để ai định đoạt số phận thay mình.”
***
Trong đại điện, Hoàng thượng ngồi lặng lẽ, ánh mắt dán vào tách trà nguội lạnh trên tay. Lục Minh Dạ bước vào, quỳ xuống. “Phụ hoàng, thần xin bảo lãnh cho Dịch Lam, cam đoan người ấy vô tội. Nếu điều tra ra có oan khuất, thần xin chịu trách nhiệm.”
Hoàng thượng nhìn con trai, ánh mắt khó dò. “Ngươi tin hắn đến thế sao?”
“Thần tin vào trực giác của mình.” Lục Minh Dạ đáp, giọng kiên định. “Người ấy không phải loại người phản quốc, càng không phải kẻ giảo hoạt như Hoa Phi nói.”
Hoàng thượng trầm ngâm, rồi gật đầu: “Được, cho phép ngươi giám sát vụ án này. Nhưng nếu có gì sai sót, ngươi tự chịu mọi hậu quả.”
Lục Minh Dạ cúi đầu, trong mắt ánh lên quyết tâm sắt đá.
***
Bên ngoài, sương mù bắt đầu tan dần. Nhưng trong lòng mỗi người, một lớp sương khác lại dày lên, che lấp mọi sự thật, mọi toan tính. Trong căn phòng nhỏ, Dịch Lam ngồi im lặng, đôi mắt xám tro hướng về phía cửa sổ. Nàng biết, cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu.
Có tiếng bước chân vội vã, rồi cánh cửa bật mở. Từ Tử Huyên xuất hiện, tay cầm một tập hồ sơ. “Ta tìm ra rồi. Lọ thuốc đó không phải loại dành cho Omega thông thường. Nó có một thành phần đặc biệt – chỉ có ở dòng máu Dịch thị. Ai đó muốn gài bẫy ngươi, muốn vạch mặt thân phận thật của ngươi trước đại điện.”
Dịch Lam cười nhạt, giọng trầm đục: “Vậy là Hoa Phi muốn kéo ta xuống vực, để che giấu một bí mật còn lớn hơn.”
Tử Huyên gật đầu. “Ngươi có lựa chọn. Hoặc im lặng chịu tội, hoặc công khai thân phận, đánh cược tất cả.”
Dịch Lam nhắm mắt, trong lòng trào dâng một nỗi cay đắng lặng lẽ. Nàng nghĩ về cha mẹ, về những người đã ngã xuống vì dòng máu Omega quý tộc. Nếu hôm nay nàng ngã, sẽ không còn ai đứng lên thay nàng nữa.
Nàng mở mắt, ánh nhìn sáng rực. “Ta sẽ không trốn chạy. Nếu số phận đã ép ta đến nước này, ta sẽ tự mình chọn lối đi.”
Tử Huyên siết nhẹ vai nàng, ánh mắt trĩu nặng. “Ta ở bên ngươi.”
Ngoài cửa, tiếng chuông vọng lên từng hồi – báo hiệu một phiên thẩm tra mới sắp bắt đầu.
Trong lòng Dịch Lam, mọi thứ lặng đi, chỉ còn tiếng tim đập mạnh mẽ. Nàng biết, cơn bão lớn nhất đời mình đang ở ngay phía trước.
Và trong màn sương mù vẫn chưa tan hết, từng bí mật, từng vết sẹo, từng giấc mơ dang dở… đều đang chực chờ được phơi bày dưới ánh sáng lạnh lẽo của công lý và quyền lực.


Bình luận chương