Hoa Nở Trên Tro Tàn

Chương 1: Trọng Sinh Trên Tro Tàn




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 1 miễn phí!

Tro tàn vương trên đầu ngón tay, lạnh buốt như một mảnh ký ức chưa kịp phai mờ. Lục Khê mở mắt giữa tàn tích phái Hoa Ảnh, khói hương âm ỉ trong không khí, mùi máu khô lẫn vào mùi đất ẩm, tất cả quyện thành thứ mùi vị của tuyệt vọng. Ánh sáng đầu ngày rọi qua vết nứt trên mái nhà, lấp lánh trên mặt gương đồng vỡ nát. Hình ảnh phản chiếu lờ mờ: một gương mặt xa lạ, đôi mắt phượng dài phủ sương, làn da trắng nhợt nhạt dưới lớp bụi tro. Lục Khê nằm im, từng thớ thịt như đông cứng, tâm trí mơ hồ ranh giới giữa sống và chết.

Y đưa tay lên, ngón tay run rẩy. Trên mu bàn tay, đóa bỉ ngạn đỏ rực như máu tươi, từng cánh hoa xoắn xuýt thành hình, vết hằn in sâu vào da thịt, nóng rát và lạnh lẽo cùng một lúc. Chỉ cần nhìn thấy hoa ấn này, mọi hồi ức như cơn lũ dữ tràn về: đêm mưa xối xả, tiếng kêu cứu tuyệt vọng, ánh mắt của Hứa Thanh Viên lặng lẽ phía sau màn máu, thân xác sư phụ lạnh ngắt, tiếng gọi cuối cùng chìm trong biển lửa. Cái chết lẽ ra đã kết thúc tất cả, nhưng giờ đây, y vẫn còn sống – hoặc đúng hơn, y đã trọng sinh.

Lục Khê nhắm mắt, cắn chặt răng để kìm nén cảm xúc cuộn trào. Y nhận ra thân thể này, ký ức này, tất cả đã quay về điểm bắt đầu – thời khắc trước khi Hoa Ảnh bị tận diệt. Đời trước, y đã chết trong oán hận, mang theo nỗi bất lực và cay đắng không nói thành lời. Đời này, y vẫn khoác lên lớp y phục nam nhân, vẫn mang trên mình đóa bỉ ngạn đỏ rực, nhưng ý chí thì không còn yếu đuối như xưa.

Chậm rãi, y tháo lớp áo ngoài dính máu, ngón tay lần theo đường chỉ rách trên cổ tay – vết sẹo cũ vẫn còn, nhắc nhở về những ngày tập luyện độc dược và hóa trang đến chai lì. Lục Khê bật cười khẽ, tiếng cười khàn khàn, vọng lại trong căn phòng trống trải, như thể cười nhạo chính mình của quá khứ. Y siết chặt nắm tay, cảm nhận hơi nóng của bỉ ngạn lan ra từng đầu ngón. Sống lại không phải để làm con rối cho người khác. Đời này, y sẽ tự quyết định vận mệnh.

Tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang. Lục Khê cảnh giác, vội khoác áo choàng, giấu bàn tay mang hoa ấn trong ống tay rộng. Cửa phòng bật mở, Dư Sở lao vào, dáng người cao lớn, nét mặt đăm chiêu, đôi mắt nâu ánh lên nỗi lo lắng không giấu được.

“Công tử! Người không sao chứ?” Dư Sở vội vã cúi đầu, ánh mắt nhìn quét khắp người Lục Khê như sợ bỏ sót vết thương nào.

Lục Khê nhìn hắn, trong lòng dâng lên cảm giác phức tạp. Dư Sở của kiếp trước đã dùng cả đời để bảo vệ y, dù chưa từng cầu xin đáp lại. Y che giấu xúc động, giọng trầm khàn: “Ta không sao. Những người khác đâu?”

Dư Sở cúi đầu, giọng run nhẹ: “Đã kiểm tra xung quanh, chỉ còn lại vài đệ tử, phần lớn đều bị thương nhẹ. Kẻ mai phục đã rút lui, thuộc hạ đã cho người truy dấu. Công tử… người bị thương ở đâu không? Để ta xem.”

Lục Khê lắc đầu, lùi lại nửa bước, ánh mắt kiên quyết: “Không cần. Ngươi đi xem tình hình các huynh đệ khác trước. Ta tự lo được.”

Dư Sở thoáng sững sờ, nhưng vẫn nghe lời, rút lui nhẹ nhàng. Trong phòng chỉ còn lại mình y và những mảnh ký ức vỡ vụn. Lục Khê ngồi xuống, mở túi vải nhỏ bên thắt lưng. Bên trong là các lọ thuốc, kim bạc, mặt nạ hóa trang – mọi thứ quen thuộc như một phần xương tủy. Y lần lượt chạm vào từng món, kiểm tra lại thực tại, dường như sợ tất cả chỉ là giấc mộng ngắn ngủi.

Y rút ra một mặt nạ mỏng, đặt lên mặt, dùng phấn đặc biệt phủ lên làn da trắng, vẽ lại dáng lông mày, chỉnh lại đường môi, đổi sắc mặt. Nhìn vào gương đồng vỡ, Lục Khê thấy hiện lên gương mặt của chính mình trước khi trọng sinh – gương mặt từng khiến bao người si mê lẫn căm hận. Dưới lớp hóa trang, vẻ dịu dàng, yếu ớt được phóng đại, đôi mắt phượng trở nên sâu thẳm, làn môi hồng nhạt như cánh đào rớm máu.

Lục Khê mỉm cười, cảm giác vừa buồn cười vừa xót xa. Nếu bản thân y không nhận ra chính mình, liệu còn ai có thể phân biệt thật giả? Một khoảnh khắc, y chợt thấy mình lạc lõng giữa thế giới này.

Cửa phòng lại mở, Dư Sở quay về với một bát thuốc trong tay. Hắn khựng lại ở ngưỡng cửa, đôi mắt mở lớn kinh ngạc. “Ngươi… người là ai?” Dư Sở lắp bắp, tay run lên, suýt làm đổ chén thuốc.

Lục Khê nghiêng đầu, ánh mắt lấp lánh ý trêu chọc: “Ngươi thật sự không nhận ra ta sao?”

Dư Sở cau mày, nhìn kỹ một lúc lâu, rồi sắc mặt mới dịu đi, thoáng đỏ lên vì ngượng. “Công tử… người hóa trang thành như vậy làm ta giật mình. Ta còn tưởng…”

Lục Khê tháo mặt nạ, khẽ cười: “Chỉ là thử xem tay nghề đã mai một chưa. Nếu ngay cả ngươi còn không nhận ra, thì kẻ thù càng không thể.”

Dư Sở cúi đầu, giọng nhỏ lại: “Công tử, sau này đừng đùa như thế nữa. Ta… thật sự lo lắng.”

“Ngươi sợ?” Lục Khê hỏi nhẹ.

Dư Sở im lặng, chỉ lặng lẽ đặt bát thuốc xuống bàn. Trong khoảnh khắc ấy, Lục Khê nhận ra sau tất cả mất mát, vẫn còn người này ở bên cạnh mình – điều mà kiếp trước y đã không trân trọng.

Y uống thuốc, rồi hỏi: “Bên ngoài thế nào rồi?”

Dư Sở đáp: “Có người lạ lảng vảng quanh núi. Ta nghi ngờ có kẻ bán đứng Hoa Ảnh. Công tử, người muốn làm gì?”

Lục Khê nhắm mắt, giọng lạnh đi: “Tạm thời giữ im lặng. Đừng tỏ ra hoảng loạn, cũng đừng để ai nhận ra có điều bất thường. Đêm nay, ngươi thu dọn những vật quan trọng, chuẩn bị đường lui cho các huynh đệ. Nhớ, mọi hành động phải thật kín đáo.”

Dư Sở gật đầu. “Ta hiểu.”

Sau khi Dư Sở rời đi, Lục Khê ngồi lặng trong bóng tối. Bàn tay y khẽ run, lòng ngổn ngang trăm mối. Đời trước, y đã quá tin tưởng, quá mềm lòng, để rồi tất cả sụp đổ trong nháy mắt. Lần này, y không cho phép mình phạm sai lầm ấy nữa.

Tiếng động nhẹ ngoài hành lang. Lục Khê lập tức thu mình vào bóng tối, tay chạm nhẹ vào ám khí dưới gối. Một bóng áo trắng lướt qua khe cửa, nhẹ như hơi thở. Hứa Thanh Viên xuất hiện, y phục trắng nhã nhặn, gương mặt tuấn tú, đôi mắt mang vẻ dịu dàng như nước mùa thu. Hắn dừng lại trước cửa, giọng nói nhẹ nhàng vang lên:

“Khê ca, còn chưa nghỉ sao?”

Lục Khê giấu cảm xúc, giọng bình thản: “Có chuyện gì?”

Hứa Thanh Viên bước vào, ngồi xuống cạnh bàn, ánh mắt dò xét từng cử động của Lục Khê. “Nghe nói đêm nay có biến, ta lo cho ngươi. Không bị thương chứ?”

Lục Khê nhìn hắn, tim nhói lên một nhịp. Đời trước, chính ánh mắt này đã khiến y tin tưởng tuyệt đối, nghĩ rằng hắn là người duy nhất không bao giờ phản bội mình. Nhưng rồi, chính hắn lại nhấn chìm y trong biển máu.

“Ta không sao,” Lục Khê đáp, mắt lạnh đi một thoáng. “Cảm ơn ngươi đã quan tâm.”

Hứa Thanh Viên khẽ cười, nụ cười dịu dàng đến khó tin: “Ngươi luôn mạnh mẽ như vậy. Nhưng đôi khi, cũng nên dựa vào người khác một chút.”Lục Khê im lặng. Y vô thức giấu bàn tay mang hoa ấn kỹ hơn trong tay áo. Hứa Thanh Viên nhận ra, ánh mắt lóe lên tia tò mò, nhưng nhanh chóng trở lại vẻ ôn hòa.

“Ngươi định làm gì tiếp theo?” Hắn hỏi nhẹ.

“Mọi việc của môn phái, ta tự biết sắp xếp.” Lục Khê đáp, giọng kiên quyết. “Nếu ngươi thực sự quan tâm, hãy giữ kín mọi chuyện, đừng để lộ bất cứ sơ hở nào.”

Hứa Thanh Viên gật đầu, giọng đều đều: “Ngươi yên tâm. Ta mãi là người của ngươi.”

Lục Khê nhìn sâu vào mắt hắn, cố tìm một vết rạn nứt. Nhưng dưới vẻ ôn hòa đó, chỉ là mặt hồ tĩnh lặng, không một gợn sóng. Y biết, ẩn sau lớp mặt nạ ấy là hố sâu không đáy, nhưng lúc này, y chưa thể vạch trần.

Sau khi Hứa Thanh Viên rời đi, Lục Khê châm nến, lặng lẽ lấy ra cuốn sổ nhỏ giấu dưới đáy hòm. Những trang giấy cũ kỹ ghi lại mật hiệu, tên các đệ tử trung thành, vị trí mật thất, ký hiệu đặc biệt – mọi thứ mà đời trước y chưa từng kịp dùng đến. Tiếng lật giấy khe khẽ vang lên, hòa vào đêm sâu.

Y dựa lưng vào tường, chậm rãi vẽ lại trong đầu từng mối quan hệ, từng khuôn mặt, từng cái tên. Mỗi người đều là một vết thương chưa lành. Đêm ấy, Lục Khê không ngủ. Y thay đổi y phục, thử từng kiểu hóa trang – từ nam nhân đến nữ nhi, rồi lại quay về hình dạng hiện tại. Mỗi lần nhìn vào gương, y đều thấy một gương mặt khác, một đôi mắt khác, nhưng sâu trong đó chỉ còn lại một linh hồn lạnh giá.

Khi ánh sáng đầu ngày le lói, Dư Sở trở lại, hơi thở gấp gáp: “Công tử, có người lạ xuất hiện dưới chân núi. Hình như là người của triều đình.”

Lục Khê cau mày: “Bao nhiêu người?”

“Ba người. Trong đó… có một người rất giống Tạ Dực.”

Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Tạ Dực. Cái tên này vừa xa lạ vừa thân quen, như vết dao khắc sâu vào tâm trí. Trong ký ức cũ, ánh mắt ấy từng nhìn y bằng cả hận thù lẫn khát khao, từng dịu dàng đến nhói lòng, cũng từng lạnh lùng đâm y một nhát không khoan nhượng.

Lục Khê siết chặt tay, giọng bình tĩnh: “Đưa ta tới đó.”

Dư Sở dẫn đường, hai người men theo lối mòn ẩn giữa rừng cây rậm rạp. Sương sớm phủ lên từng ngọn cỏ, che lấp bóng người phía xa. Khi đến gần, Lục Khê nhìn thấy ba bóng áo đen, dẫn đầu là một nam nhân cao lớn, vai rộng, mái tóc đen dài cột hờ, vết sẹo nhỏ nơi xương quai hàm. Đôi mắt màu trà lạnh lẽo nhìn lướt qua tàn tích Hoa Ảnh.

Tạ Dực đứng giữa tro tàn, sắc mặt bất động, ánh mắt sâu thẳm mang theo nỗi đau và cả khát vọng được yêu thương. Hắn cất tiếng, giọng trầm: “Có người theo dõi.”

Lục Khê kéo Dư Sở lùi lại, chỉnh lại giọng trầm đục, từng chữ rõ ràng: “Chúng ta đến tìm người mất tích, không có ý gây chuyện.”

Tạ Dực quay đầu, đôi mắt lạnh băng: “Các ngươi là người của Hoa Ảnh?”

Lục Khê gật đầu, khéo léo che hoa ấn trong tay áo: “Phải.”

“Dẫn ta gặp truyền nhân Hoa Ảnh.” Tạ Dực nói dứt khoát, giọng không cho phép cãi lại.

Lục Khê ngừng lại một nhịp, khóe môi cong lên: “Người ấy bị thương, không tiện gặp khách ngoài.”

Tạ Dực nhíu mày, ánh mắt sắc như lưỡi kiếm: “Ta có thể tự tìm.”

Dư Sở định lên tiếng, nhưng Lục Khê ngăn lại bằng ánh nhìn. Y đáp, giọng bình thản: “Ngươi có thể thử, nhưng ta khuyên đừng ép người quá đáng. Hoa Ảnh dù suy yếu, cũng không để mặc kẻ khác lộng hành.”

Tạ Dực nhìn xoáy vào mắt Lục Khê, dường như muốn bóc trần mọi lớp hóa trang. Khoảnh khắc ấy, một tia dịu dàng lóe lên rồi vụt tắt, thay bằng vẻ lạnh lẽo thường ngày.

“Ta sẽ quay lại.” Tạ Dực nói, rồi quay lưng rời đi, bóng dáng cao lớn dần khuất trong màn sương mờ.

Lục Khê đứng lặng, tim đập nhanh. Dư Sở nhìn y lo lắng: “Công tử, có cần ta…”

“Không cần,” Lục Khê ngắt lời. “Ngươi về trông chừng mọi người. Ta còn việc phải làm.”

Dư Sở do dự, rồi lặng lẽ rời đi.

Lục Khê một mình trở lại phòng, tháo lớp hóa trang, nhìn vào gương đồng nứt. Đôi mắt phượng dài vẫn ẩn sâu nỗi buồn, nhưng trong đáy mắt ấy, đã có thêm một tia sáng lạnh lẽo kiên cường. Y chạm nhẹ lên mu bàn tay, đóa bỉ ngạn đỏ thẫm như nhắc nhở về con đường phía trước – mỗi bước đều phải trả giá bằng máu và nước mắt.

Bên ngoài, gió lùa qua tàn tích, tro tàn cuốn lên, phủ kín mặt đất, giấu đi những bí mật chưa kịp phơi bày. Lục Khê cảm nhận rõ rệt nỗi sợ và quyết tâm cùng tồn tại trong lòng mình, như hai dòng nước chảy ngược, xô đẩy không ngừng. Đời này, y sẽ không để lịch sử lặp lại. Dù phải hóa thân thành bất kỳ ai, dù có phải dẫm lên tro tàn của quá khứ, y cũng nhất định tìm ra chân tướng, cứu lấy người mà mình từng vô tình đẩy vào cái chết.

Đêm buông. Ngoài cửa, bóng áo trắng lướt qua rồi tan vào màn sương. Lục Khê ngẩng đầu, ánh mắt sáng lên – giữa tàn tích và bóng tối, đóa bỉ ngạn trên tay y bỗng rực rỡ hơn bao giờ hết.

Tiếng gió mang theo mùi máu và hương hoa, cùng tiếng cười lạnh lẽo vọng lại từ xa, như lời nhắc nhở: cuộc chơi thực sự mới chỉ vừa bắt đầu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.