Tiếng động nơi cuối ngõ cắt ngang dòng suy nghĩ của Lục Khê. Y chỉnh lại vạt áo, kéo cao cổ áo choàng xám, ngón tay vô thức miết nhẹ lên mép khăn lụa che đi vết sẹo ở cổ tay. Sáng sớm mờ sương, khí lạnh thấm sâu vào từng kẽ tay, nhưng Lục Khê không rùng mình. Đêm qua vẫn còn vết máu chưa khô trên nền đất cũ, nỗi bất an chưa tan, nhưng ánh mắt y giờ đây chỉ còn lại sự bình tĩnh lạnh lùng.
Dư Sở đã đợi sẵn, dáng người cao lớn nổi bật giữa đám đông chen lấn ngoài bãi lầy. Hắn đưa y một bọc khăn lụa, giọng nhỏ nhẹ: “Công tử, mọi ngả đường đều bị người của Tề Minh canh giữ. Bãi đấu phía nam đã tụ đủ bốn đại bang phái, người của Thần điện cũng có mặt. Hứa Thanh Viên sẽ xuất hiện trong trận này.”
Lục Khê gật đầu, ánh mắt lướt qua dòng người xô đẩy. “Ngươi tách ra, làm mồi nhử ở phía tây. Ta sẽ tự lo phần mình. Nếu có biến, không được quay lại.”
Dư Sở thoáng chần chừ: “Công tử...”
“Đi đi.” Giọng y dứt khoát, ánh mắt không cho phép phản đối. Dư Sở chỉ biết nghiến răng, lặng lẽ hòa vào dòng người.
Bãi đất lầy ven trấn hôm nay đông nghịt. Sương mù quyện mùi máu cũ, bùn đất nhão nhoẹt dưới chân, chen lẫn tiếng ồn ào của hàng trăm người tụ hội. Những tấm biển lớn treo cao: “Tỉ võ tranh anh”, “Minh chủ định thiên hạ”, từng chữ như vết dao cắt vào ký ức Lục Khê. Y lặng lẽ men theo lối nhỏ, đứng nép bên gốc cây mục gần đài đấu, ánh mắt lạnh lùng quét qua từng khuôn mặt. Trong đám người, y nhận ra bóng dáng quen thuộc của Tề Minh: mái tóc rối bời, cổ tay lấp lánh sợi dây đỏ, ánh nhìn như loài thú bị dồn đến đường cùng.
Bên kia, thuộc hạ Thần điện vận áo dài trắng viền lam, mặt lạnh như tượng đá, ánh mắt chỉ chăm chăm dò xét từng người một. Lục Khê giữ hơi thở đều đặn, tay phải luôn đặt sẵn bên túi ám khí giấu trong vạt áo.
Trên đài đấu, tiếng xì xào bỗng im bặt khi một bóng áo trắng bước lên. Người ấy cao lớn, dáng đi uyển chuyển, tóc đen buộc gọn, gương mặt sáng như ngọc. Hứa Thanh Viên xuất hiện, tay áo phất nhẹ, nụ cười dịu dàng khiến đám đông đồng loạt cúi đầu, vừa kính nể vừa dè chừng.
“Chư vị anh hùng,” giọng hắn vang lên, trầm ổn mà ôn hòa, “hôm nay tỉ võ luận đạo, người tài sẽ định ngôi. Võ lâm cần trật tự, kẻ phá hoại phải trả giá. Ai dám lên đài, xin mời.”
Những kẻ ngông cuồng lập tức lao lên, hò hét thách thức. Hứa Thanh Viên chỉ khẽ cười, lật tay rút ra một thanh chủy thủ. Chỉ trong một hơi thở, ba người đã nằm sóng soài dưới chân hắn, chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra.
Sự im lặng bao trùm bãi lầy. Lục Khê dõi theo từng động tác của Hứa Thanh Viên, cảm giác quen thuộc và ghê tởm cùng trỗi dậy. Nụ cười ấy, ánh mắt ấy, từng là nguồn an ủi duy nhất của y khi còn thơ bé – giờ đây chỉ còn lại bóng tối và nỗi đau.
Hứa Thanh Viên đảo mắt quanh đám đông, giọng nhẹ như gió: “Còn ai muốn thử sức nữa không?”
Một võ sĩ thô lỗ bị xúi giục, quay sang phía Lục Khê, lớn tiếng: “Vị huynh đài kia, có dám lên đài không?”
Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía y. Lục Khê không rút lui, khóe môi nhếch nhẹ, ánh mắt lạnh băng: “Ngươi muốn thử đao với ta? Đao của ngươi chỉ hợp dùng để mổ lợn.”
Tiếng cười ồ lên, kẻ kia tức tối, vung đao bổ tới. Lục Khê khẽ nghiêng người, vạt áo xám lướt qua lưỡi đao, bàn tay thon dài phóng ra một viên ám khí. Đao rơi xuống, cổ tay đối phương sưng đỏ. Đám đông ngỡ ngàng.
Trên đài, Hứa Thanh Viên khẽ gật đầu, nụ cười dường như càng thêm dịu dàng: “Kỳ tài như vậy, lẽ nào không dám cùng ta luận một chiêu?”
Lục Khê ngẩng đầu, mắt phượng dài nhìn thẳng vào mắt hắn, lòng bàn tay vẫn lạnh ngắt. Y bước lên đài, mỗi bước đều vững vàng, không hề do dự. Không khí như đông cứng lại, mọi tiếng động lùi xa.
Hứa Thanh Viên chắp tay, giọng nhỏ vừa đủ hai người nghe: “Đã lâu không gặp, Dao Nhi.”
Lục Khê không đổi sắc mặt, môi mím chặt. “Ta nghĩ minh chủ võ lâm không rảnh để nhận nhầm người.”
“Ánh mắt này, dù ngươi có hóa trang thế nào cũng không giấu được.” Hứa Thanh Viên thì thầm, ánh nhìn sắc như lưỡi dao lướt qua khuôn mặt y.
Cả hai im lặng một nhịp. Hứa Thanh Viên bỗng bật cười, tiếng cười nhẹ như gió: “Dao Nhi, ngươi vẫn thích chơi trò trốn tìm như xưa. Nhưng hôm nay, trò chơi sẽ khác rồi.”
Câu nói rơi xuống, hàn ý lan ra. Hắn vung tay, một luồng khí lạnh lướt sát má y. Lục Khê tránh kịp, ngửi thấy mùi độc dược nhè nhẹ trong gió. Những ký ức cũ như vết dao xé toạc tâm trí, nhưng y chỉ siết chặt ngón tay, không lùi bước.
Hai người lao vào nhau, chiêu thức vừa hiểm độc vừa đầy ẩn ý thăm dò. Ám khí của Lục Khê như bóng ma, nhưng Hứa Thanh Viên hóa giải nhẹ nhàng, mỗi chiêu đều như nhắc nhở y về quá khứ từng chia sẻ. Đám đông nhìn lên chỉ thấy hai kẻ giao đấu, không ai nhận ra giữa họ là một tầng nghi kỵ, một tầng tình cảm vặn xoắn không thể gọi tên.
“Ngươi giỏi hơn xưa rồi.” Hứa Thanh Viên cười khẽ, giọng dịu dàng nhưng ánh mắt lại lạnh như băng. “Nếu năm đó ngươi nghe lời ta, Hoa Ảnh đã không diệt vong.”
Lục Khê dừng tay một nhịp, môi mím lại. “Nếu không có ngươi, Hoa Ảnh đã không phải chôn thây trong máu.”
Ánh nhìn của Hứa Thanh Viên thoáng lay động, rồi lại trở nên lạnh lẽo. “Ta chỉ muốn tốt cho ngươi, Dao Nhi. Ngươi biết rõ mà.”
“Ngươi chỉ muốn giữ ta bên cạnh như một món đồ.” Giọng Lục Khê khô khốc, sắc như lưỡi dao.
Hứa Thanh Viên không đáp, chỉ cười, tay áo phất nhẹ, chiêu thức càng hiểm độc hơn. Y cảm nhận rõ ràng: mỗi động tác, mỗi câu nói, đều là cái bẫy ngọt ngào mà hắn giăng sẵn. Nhưng y không lùi bước, ánh mắt chỉ còn lại sự kiên cường sắt đá.
Giữa lúc ấy, Hứa Thanh Viên đột ngột áp sát, thì thầm: “Ngươi vẫn giữ hoa ấn đó chứ?”
Câu hỏi như một mũi kim xuyên thẳng vào tim Lục Khê. Y lùi lại, che cổ tay, giọng lạnh tanh: “Chuyện đó không liên quan đến ngươi.”
“Nó sẽ khiến cả thiên hạ truy sát ngươi, Dao Nhi.” Hắn nhẹ giọng, ngón tay như muốn chạm vào vết sẹo dưới khăn lụa.
Lục Khê né tránh, mắt ánh lên vẻ quyết liệt: “Ta thà chết, không để ngươi đạt được mục đích.”
Hứa Thanh Viên lùi lại, nụ cười dịu dàng che giấu một tầng sát ý. “Sớm muộn gì ngươi cũng phải quay về bên ta. Đừng chống đối nữa, Dao Nhi.”
Lục Khê không đáp, chỉ nhìn thẳng vào mắt hắn, trong lòng dậy lên một thứ cảm xúc vừa chua xót vừa phẫn uất.
Hứa Thanh Viên quay ra phía đám đông, cất cao giọng: “Vị bằng hữu này quả là kỳ tài. Nếu còn ai muốn thử sức, xin mời.”
Không ai dám lên đài nữa. Những ánh mắt kinh ngạc, tò mò, ganh ghét đan xen, vây chặt lấy Lục Khê. Y hiểu rõ: Hứa Thanh Viên đang cố tình dồn y vào thế bị chú ý, dùng cả võ lâm làm lưới vây quanh.
Lục Khê lặng lẽ bước xuống, nhưng chưa kịp rời khỏi vòng vây, một bóng người nhỏ nhắn lao tới, ánh mắt sắc như dao, cổ tay đeo sợi dây đỏ. Tề Minh xuất hiện, nụ cười vặn vẹo: “Lục Khê, ngươi nghĩ chỉ có Hứa Thanh Viên muốn giữ ngươi sao?”
Lục Khê không quay đầu, giọng bình thản: “Ngươi muốn gì?”
Tề Minh bật cười, giọng the thé: “Muốn mạng ngươi, hay muốn giữ ngươi bên mình, ta còn chưa quyết định. Nhưng hôm nay, ta muốn xem ngươi còn chiêu gì chưa dùng.”
Nói dứt, hắn rút từ tay áo một túi nhỏ, tung lên. Một làn khói đen độc hại bốc lên, mùi cay xộc thẳng vào mũi. Đám đông hoảng loạn, chen lấn tháo chạy. Lục Khê lập tức che miệng, lùi về phía bóng Dư Sở đang xuất hiện giữa đám đông.
“Đi!” Lục Khê ra lệnh.
Dư Sở kéo y lao về phía sau, nhưng Tề Minh đã chắn đường, ánh mắt rực lên hận thù và điên cuồng. “Ngươi chạy đâu cho thoát?”Bỗng một luồng kiếm quang lạnh lẽo quét tới, gió cuốn tan làn khói độc. Tạ Dực xuất hiện, dáng người cao lớn, mắt màu trà sắc lạnh. Hắn không nói không rằng, vung kiếm chém vỡ vòng vây của Tề Minh. “Còn chưa đủ loạn sao?” Giọng hắn trầm, lạnh buốt.
Tề Minh liếc Tạ Dực, môi mím lại, nhưng không dám đối đầu trực diện. “Kiếm khách triều đình cũng tới góp vui?”
Tạ Dực không trả lời, chỉ nhấc kiếm, ánh mắt quét qua Lục Khê như muốn hỏi: “Ngươi ổn không?”
Lục Khê lắc đầu, mắt vẫn không rời Hứa Thanh Viên trên đài. Tạ Dực đứng chắn trước y, lưng thẳng tắp, khí thế áp đảo mọi ánh nhìn.
Hứa Thanh Viên nhún vai, nụ cười càng thêm mỉa mai: “Tạ đại nhân, chẳng phải hôm nay triều đình không can dự sao?”
Tạ Dực đáp gọn lỏn: “Ta chỉ tới tìm người, không muốn vướng vào trò mèo của các ngươi.”
Ánh mắt hắn dừng lại trên Lục Khê, giọng trầm: “Ngươi không nên ở lại đây.”
Lục Khê mím môi: “Ta còn việc chưa xong.”
Hứa Thanh Viên chen vào, giọng nhẹ như tơ: “Việc gì quan trọng đến mức khiến cả Tạ đại nhân cũng phải bận tâm?”
Tạ Dực không đáp, chỉ lặng lẽ che chắn cho Lục Khê, ánh mắt lạnh lùng như lưỡi kiếm. Không khí giữa ba người kéo căng như dây đàn, chỉ chực đứt tung.
Tề Minh quét mắt qua từng người, ánh nhìn như thú hoang bị thương. “Các ngươi nghĩ liên thủ là thoát được sao?”
Hắn bấm ngón tay, đám thuộc hạ áo đen từ bốn phía tràn lên, vũ khí sáng loáng. Bãi lầy biến thành chiến trường nhỏ, tiếng gào thét vang dội.
Dư Sở phản ứng nhanh, vừa kéo Lục Khê lùi, vừa phóng ám khí ngăn địch. Tạ Dực chém ngã từng tên, đường kiếm sắc bén không chút do dự. Hứa Thanh Viên chỉ đứng nhìn, nụ cười nhàn nhã, ánh mắt dõi theo nhất cử nhất động của Lục Khê.
Bùn đất bắn lên, y phục lấm lem, Lục Khê vẫn giữ dáng đứng thẳng, ánh mắt không hề dao động. Y tung loạt ám khí, đánh bật những kẻ áp sát. Dư Sở yểm trợ phía sau, ánh mắt kiên định không rời y nửa bước.
Tạ Dực mở đường, kiếm quang loang loáng xé toạc vòng vây. “Đi theo ta!” Hắn ra lệnh.
Lục Khê gật đầu, Dư Sở chắn hậu. Ba người len qua khe hở giữa đám đông, lao về phía rừng rậm. Phía sau, tiếng cười điên loạn của Tề Minh vang vọng: “Lục Khê, ngươi chạy đâu cho thoát!”
Hứa Thanh Viên không ngăn cản, chỉ đứng yên bên đài đấu, ánh mắt sâu thẳm như vực tối. Khi bóng Lục Khê khuất vào rừng, hắn mới khẽ thì thầm, chỉ mình hắn nghe: “Dao Nhi, lần này ngươi không trốn nổi đâu…”
Bên trong rừng, ánh sáng lốm đốm rọi qua tán lá, không khí lạnh ẩm đầy mùi cỏ dại. Dư Sở th* d*c, gạt bùn trên mặt Lục Khê: “Công tử, ngươi ổn chứ?”
Lục Khê gật đầu, lau vết bẩn trên tay áo: “Ta không sao.”
Tạ Dực dừng lại, quay sang Lục Khê, ánh mắt trầm ngâm: “Ngươi vẫn cứng đầu như xưa.”
Lục Khê nhếch môi, giọng hờ hững: “Còn ngươi, vẫn thích xen vào việc người khác?”
Tạ Dực không đáp, chỉ nhìn y thật lâu, trong mắt lặng lẽ dâng lên sóng gió: giận dữ, bất lực, và một thứ dịu dàng cố giấu.
Dư Sở khẽ ho, cắt ngang không khí nặng nề: “Chúng ta phải đi tiếp. Phía sau có người bám theo.”
Lục Khê gật đầu, dẫn đường men theo lối nhỏ xuyên rừng. Ba bóng người lặng lẽ di chuyển, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng.
Lục Khê đi đầu, lòng rối như tơ vò. Cuộc gặp với Hứa Thanh Viên hôm nay không chỉ khơi lại vết thương cũ, mà còn kéo y vào một vòng xoáy mới của nghi kỵ và ám ảnh. Hứa Thanh Viên muốn gì, y hiểu quá rõ: không chỉ là mạng sống, mà là sự trói buộc không lối thoát.
Tạ Dực đi bên cạnh, bước chân dứt khoát mà trầm lặng. Hắn dõi theo từng cử chỉ của Lục Khê, ánh mắt khó đoán. Trong lòng hắn, vết thương cũ chưa liền, vừa muốn che chở, vừa không thể buông bỏ hận thù.
Dư Sở lặng lẽ phía sau, lắng nghe mọi âm thanh động tĩnh trong rừng. Hắn biết rõ thân phận mình chỉ là cái bóng, là người bảo vệ thầm lặng, nhưng chưa từng có ý nghĩ lùi bước.
Bóng chiều dần buông xuống, ánh nắng cuối ngày le lói trên những tán cây rậm rạp. Ba người dừng lại dưới gốc cổ thụ, th* d*c lấy sức. Lục Khê ngồi dựa thân cây, ngón tay miết nhẹ khăn lụa che sẹo, mắt nhìn xa xăm.
Tạ Dực ngồi đối diện, ánh mắt trầm mặc quan sát. Dư Sở đứng gác, dáng lặng lẽ giữa những tán lá lay động.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng, tiếng côn trùng râm ran, mùi cỏ ẩm trộn lẫn tro tàn và máu vẫn còn vương lại. Lục Khê nhắm mắt, để mặc dòng ký ức trào lên: ánh mắt dịu dàng của Hứa Thanh Viên, những lời thì thầm năm xưa, và cả vết thương chưa bao giờ lành.
Tạ Dực đột ngột lên tiếng, giọng khàn: “Ngươi còn tin Hứa Thanh Viên không?”
Lục Khê mở mắt, nhìn thẳng vào hắn: “Ngươi nghĩ ta còn có thể tin hắn sao?”
Tạ Dực nhếch môi, vẻ cười lạnh: “Năm xưa, ngươi từng tin hắn hơn tin ta.”
“Ta cũng từng tin ngươi.” Giọng Lục Khê trầm xuống, nặng nề như đá tảng.
Không ai nói gì nữa. Không khí giữa hai người lại kéo căng, như một vết rạn không thể liền lại.
Dư Sở trở lại, thì thầm: “Có người bám theo. Chúng ta phải rời khỏi đây ngay.”
Lục Khê đứng dậy, chỉnh lại áo choàng, mắt sáng lên vẻ kiên quyết: “Đi thôi.”
Tạ Dực bước tới, thấp giọng: “Lần sau, nếu ngươi còn tự ý mạo hiểm, ta sẽ không cứu nữa.”
Lục Khê liếc hắn, môi mím chặt, không nói gì. Dư Sở đi đầu mở lối, ba người lặng lẽ rời khỏi gốc cây, hòa vào rừng sâu.
Phía sau, bãi lầy vẫn còn vương tiếng hò hét. Ở nơi xa, Hứa Thanh Viên đứng lặng giữa màn sương đêm, ánh mắt lạnh lẽo hướng về phía rừng sâu. Trên bàn trong căn phòng vắng, một bức thư không đề tên đặt giữa ánh nến leo lét. Nét chữ mềm mại, lạnh lẽo: “Dao Nhi, nếu không thể giữ ngươi bên cạnh, ta sẽ hủy diệt tất cả.”
Gió đêm thổi qua khe cửa, mang theo mùi hoa bỉ ngạn nồng nàn và hơi lạnh tê tái. Cơn bão của nghi kỵ, hận thù và d*c v*ng đã thực sự bắt đầu. Bước chân của Lục Khê, Tạ Dực, Dư Sở lẫn bóng ma quá khứ đều đang hướng về ngã rẽ không lối thoát.


Bình luận chương