Tần Hạo và Triệu Thư trở về từ quán rượu, lòng nặng trĩu với thông tin mới nhận được. Ánh trăng lờ mờ chiếu xuống, tạo ra những bóng đổ dài trên nền đất. Trong đầu họ, những câu hỏi về lòng trung thành và sự phản bội xoay quanh như những cơn gió bất chợt.
“Chúng ta cần phải chuẩn bị kỹ lưỡng cho bữa tiệc đó,” Tần Hạo nói, ánh mắt rắn rỏi. “Đây không chỉ là một dịp xã giao thông thường.”
“Ngọc Tiên và Đổng Phong sẽ không dễ dàng để chúng ta điều tra,” Triệu Thư nhíu mày. “Họ có thể đã chuẩn bị sẵn kế hoạch.”
“Chúng ta cần tìm hiểu thêm về bữa tiệc,” Tần Hạo đáp. “Có thể sẽ có những thông tin quan trọng mà chúng ta có thể khai thác.”
“Ta có thể nhờ Lâm Nguyệt,” Triệu Thư đề xuất. “Cô ấy có khả năng tìm hiểu và có thể giúp chúng ta.”
“Đúng vậy,” Tần Hạo gật đầu. “Cô ấy có nhiều mối quan hệ trong triều, có thể sẽ tìm được thông tin từ những người làm việc ở đó.”
Khi họ đến phòng của Lâm Nguyệt, cô đang chăm sóc một chậu cây nhỏ, ánh sáng từ đèn dầu chiếu lên khuôn mặt tươi tắn của cô. “Các bạn về rồi à? Có chuyện gì không?” Lâm Nguyệt hỏi, đôi mắt sáng lên khi nhìn thấy họ.
“Tìm hiểu về bữa tiệc lớn sắp tới,” Tần Hạo nói, không vòng vo. “Ngọc Tiên và Đổng Phong có kế hoạch gì đó, và chúng ta cần thông tin.”
“Bữa tiệc à? Có vẻ như các quý tộc đang rất hào hứng,” Lâm Nguyệt đáp, giọng nói nhẹ nhàng. “Ta có thể thử hỏi một vài người, nhưng cần cẩn thận.”
“Cẩn thận là điều tối quan trọng,” Tần Hạo khẳng định. “Chúng ta không thể để bị phát hiện.”
“Đúng vậy,” Triệu Thư thêm vào. “Nếu có thể, hãy tìm hiểu xem ai là người tổ chức bữa tiệc này và ai sẽ tham gia.”
Lâm Nguyệt gật đầu, ánh mắt quyết tâm. “Ta sẽ cố gắng hết sức.”
Trong những ngày tiếp theo, nhóm của Tần Hạo không ngừng chuẩn bị cho cuộc đối đầu sắp tới. Đường Kha, với sức mạnh và kỹ năng quân sự của mình, đã giúp họ xây dựng một kế hoạch bảo vệ. Họ không chỉ chuẩn bị cho bữa tiệc mà còn cho cả những tình huống bất ngờ.
“Chúng ta cần phân chia nhiệm vụ,” Đường Kha nói, đứng giữa nhóm. “Ai sẽ làm gì trong bữa tiệc?”
“Tôi sẽ âm thầm theo dõi Ngọc Tiên,” Triệu Thư tự tin tuyên bố. “Cô ta thường thích khoe khoang và có thể để lộ thông tin.”
“Tôi sẽ tìm hiểu về Đổng Phong,” Tần Hạo tiếp lời. “Hắn là một chiến binh mạnh mẽ, nhưng cũng rất kiêu ngạo.”
“Tôi sẽ bảo vệ mọi người từ xa,” Đường Kha nói, ánh mắt quyết tâm. “Nếu có bất kỳ dấu hiệu nào của sự nguy hiểm, tôi sẽ can thiệp ngay lập tức.”
“Và tôi sẽ tìm cách thu thập thông tin từ những người hầu trong triều,” Lâm Nguyệt bổ sung. “Họ có thể biết nhiều điều mà chúng ta không thể tưởng tượng.”
“Chúng ta phải giữ liên lạc,” Tần Hạo nhấn mạnh. “Nếu có điều gì không ổn, hãy thông báo ngay lập tức.”Khi bữa tiệc đến gần, không khí trong triều trở nên căng thẳng. Những lời đồn đại về sự chuẩn bị của Thái Hòa và những kế hoạch đen tối của hắn khiến mọi người lo lắng. Tần Hạo cảm nhận được áp lực ngày càng tăng, nhưng lòng quyết tâm của anh không hề giảm sút.
Ngày bữa tiệc diễn ra, Tần Hạo ăn mặc trang trọng, cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh. Anh nhìn quanh, nhận ra sự hào nhoáng và vẻ mặt tươi cười của các quý tộc. Nhưng bên trong, anh biết rằng đây chỉ là một lớp vỏ bọc cho những âm mưu đang chực chờ.
“Nhìn kìa, Đổng Phong đang đến,” Triệu Thư thì thầm.
Tần Hạo quay lại, thấy Đổng Phong bước vào với vẻ mặt lạnh lùng, ánh mắt như hổ rình mồi. “Hắn trông có vẻ tự tin quá,” Tần Hạo nhận xét.
“Đúng vậy,” Triệu Thư đồng ý. “Nhưng tự tin quá có thể dẫn đến sai lầm.”
Giữa không khí nhộn nhịp của bữa tiệc, Tần Hạo và nhóm của anh bắt đầu triển khai kế hoạch. Họ lần lượt tiếp cận những người tham dự, thu thập thông tin và quan sát từng cử chỉ của những kẻ mà họ nghi ngờ. Lâm Nguyệt đã tìm được một vài người hầu, và từ họ, cô thu thập được những thông tin quý giá.
“Thái Hòa đã có những bước đi âm thầm,” Lâm Nguyệt nói, ánh mắt lo lắng. “Hắn đang chuẩn bị cho một cuộc tấn công lớn.”
“Chúng ta cần phải hành động ngay,” Tần Hạo quyết định. “Nếu để hắn thành công, mọi thứ sẽ bị hủy hoại.”
“Chúng ta nên tìm Thái Hòa,” Triệu Thư gợi ý. “Có thể hắn sẽ lộ diện tại bữa tiệc này.”
“Đúng, nhưng phải cẩn thận,” Đường Kha nhấn mạnh. “Nếu không, chúng ta sẽ bị lộ.”
Họ chia nhau ra, tìm kiếm Thái Hòa giữa đám đông. Tần Hạo cảm nhận được sự hồi hộp trong lòng, từng bước đi như thể đang tiến vào một trận chiến không thể tránh khỏi. Mọi thứ diễn ra như một cuộc đấu trí, nơi mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau một sợi dây mỏng manh.
Khi tìm kiếm, Tần Hạo bất ngờ nhìn thấy Ngọc Tiên, đang đứng cùng một nhóm quý tộc. Cô ta cười nói, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự lạnh lùng. Tần Hạo không thể bỏ qua cơ hội này. Anh quyết định tiếp cận.
“Ngọc Tiên,” Tần Hạo lên tiếng, nở nụ cười lịch thiệp. “Cô đang nói chuyện vui vẻ với ai vậy?”
Ngọc Tiên quay lại, ánh mắt lấp lánh. “Ôi, hoàng tử Tần Hạo! Rất vui được gặp ngài. Chúng tôi đang bàn về những món ăn ngon trong bữa tiệc này.”
“Có lẽ cô có thể chỉ cho tôi món nào là ngon nhất?” Tần Hạo hỏi, cố gắng giữ cuộc trò chuyện tự nhiên.
“Chắc chắn rồi,” Ngọc Tiên đáp, ánh mắt lén lút quan sát xung quanh. “Nhưng có lẽ sẽ tốt hơn nếu chúng ta tìm một nơi riêng tư để nói chuyện.”
“Rất vui được mời,” Tần Hạo nói, lòng thầm lo lắng. Anh biết rằng đây có thể là cơ hội để khám phá những âm mưu của Thái Hòa.
Khi họ bước đi, Tần Hạo cảm thấy sự căng thẳng gia tăng. Mọi thứ đã đến lúc không thể quay lại. Cuộc chiến trong triều đã chính thức bắt đầu.


Bình luận chương