Tần Hạo đứng giữa bầu không khí căng thẳng của triều đình, nơi những âm mưu tối tăm đang chực chờ bùng nổ. Nhìn quanh, anh thấy ánh mắt của những quý tộc, ánh sáng lấp lánh từ trang sức, nhưng bên trong họ chỉ là những con người đầy toan tính. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh.
“Chúng ta cần phải hành động ngay,” Đường Kha nói, ánh mắt kiên định. “Thái Hòa không thể để chúng ta có cơ hội.”
“Đúng vậy,” Tần Hạo gật đầu. “Phải tìm ra hắn trước khi hắn kịp ra tay.”
Triệu Thư tiến lại gần, khuôn mặt nhỏ nhắn hiện rõ sự lo lắng. “Tôi nghe nói có một cuộc họp bí mật giữa Thái Hòa và một số quý tộc khác. Họ có thể đang bàn về kế hoạch tấn công.”
“Chúng ta sẽ phải tìm cách nghe lén,” Tần Hạo nói, trong lòng đã có sẵn những ý tưởng. “Lâm Nguyệt, em có thể tìm hiểu từ những người hầu không?”
“Em sẽ cố gắng,” cô mỉm cười, ánh mắt đầy quyết tâm. “Họ có thể biết nhiều hơn chúng ta tưởng.”
“Còn lại, chúng ta sẽ phân công nhau,” Tần Hạo nói. “Đường Kha, anh theo dõi khu vực này. Triệu Thư, em hãy để ý đến những cuộc trò chuyện xung quanh. Tôi sẽ tìm Thái Hòa.”
Mọi người gật đầu, và họ tản ra như những mũi tên, mỗi người một hướng. Tần Hạo đi vào một hành lang nhỏ hơn, nơi mà những âm thanh của bữa tiệc không còn văng vẳng. Anh cảm nhận được một sự hiện diện lén lút, có thể là kẻ thù hoặc là người bạn.
Bất chợt, một giọng nói nhẹ nhàng vang lên từ phía sau. “Hoàng tử Tần Hạo, một mình sao?”
Tần Hạo quay lại, nhận ra Ngọc Tiên, cô gái xinh đẹp với nụ cười quyến rũ. “Ngọc Tiên, không ngờ lại gặp cô ở đây.”
“Cô thật sự không muốn tham gia vào những cuộc trò chuyện nhạt nhẽo đó sao?” Ngọc Tiên hỏi, ánh mắt lén lút nhìn quanh. “Tôi biết một nơi thú vị hơn nhiều.”
“Nghe có vẻ thú vị,” Tần Hạo đồng ý, nhưng trong lòng anh đang cảnh giác. “Cô muốn dẫn tôi đi đâu?”
“Chỉ là một nơi riêng tư, nơi mà chúng ta có thể nói chuyện mà không bị ai nghe thấy,” cô ta nói, ánh mắt đầy bí ẩn.
Tần Hạo nhướn mày, có gì đó không đúng trong cách Ngọc Tiên nói. Nhưng anh cũng cần thông tin. “Đi thôi.”
Họ đi vào một căn phòng nhỏ, nơi những bức tường dày dạn có thể chắn âm thanh. Ngọc Tiên khép cửa lại, ánh mắt dán chặt vào Tần Hạo. “Nghe nói hoàng tử đang chuẩn bị cho một cuộc chiến lớn?”
“Cô nghe được những gì?” Tần Hạo không muốn lộ diện quá nhiều, cố giữ vẻ bình tĩnh.
“Chỉ là những lời đồn đại,” Ngọc Tiên cười nhẹ, nhưng nụ cười của cô ta không hoàn toàn chân thật. “Tôi có thể giúp hoàng tử, nếu như hoàng tử muốn.”
“Giúp tôi? Bằng cách nào?” Tần Hạo hỏi, trong lòng dâng lên sự nghi ngờ.
“Những thông tin mà tôi có thể cung cấp có giá trị hơn cả vàng,” cô ta nói. “Nhưng tôi cần sự bảo đảm.”“Bảo đảm gì?” Tần Hạo cảm thấy mình đang bước vào một trò chơi nguy hiểm.
“Rằng hoàng tử sẽ không làm hại tôi,” Ngọc Tiên đáp, ánh mắt trở nên nghiêm túc. “Tôi cũng không muốn bị lôi kéo vào những cuộc chiến này.”
Tần Hạo cân nhắc. “Cô có thể yên tâm. Nếu tôi thành công, sẽ không ai bị tổn thương.”
“Vậy thì, tôi sẽ nói cho hoàng tử biết về cuộc họp bí mật của Thái Hòa,” Ngọc Tiên nói, giọng điệu trở nên hối hả. “Họ đang lên kế hoạch cho một cuộc tấn công vào đêm mai.”
“Đêm mai?” Tần Hạo cảm thấy sự hồi hộp dâng lên. “Cô chắc chắn không?”
“Chắc chắn,” cô ta gật đầu, ánh mắt kiên định. “Họ sẽ tấn công vào những vị trí yếu nhất của triều đình. Nếu hoàng tử muốn cứu vớt mọi thứ, cần phải hành động ngay.”
“Cảm ơn cô,” Tần Hạo nói, lòng cảm kích. “Nhưng tôi cần biết thêm chi tiết.”
Ngọc Tiên mỉm cười, nhưng nụ cười ấy nhanh chóng biến mất. “Tôi sẽ giúp hoàng tử, nhưng hãy nhớ, trong cuộc chiến này, không ai có thể hoàn toàn tin tưởng ai.”
Khi Tần Hạo rời khỏi căn phòng, lòng anh nặng trĩu với những thông tin mới. Cuộc chiến đang đến gần, và anh phải chuẩn bị cho những điều tồi tệ nhất.
Đột nhiên, một tiếng động vang lên từ phía sau. Tần Hạo quay lại, thấy Đường Kha xuất hiện, khuôn mặt anh hiện rõ vẻ lo lắng. “Hoàng tử, chúng ta cần gặp ngay Lâm Nguyệt và Triệu Thư. Có tin xấu.”
“Tin xấu gì?” Tần Hạo hỏi, cảm giác hồi hộp dâng lên.
“Thái Hòa đã phát hiện ra kế hoạch của chúng ta,” Đường Kha đáp, giọng nói trầm xuống. “Hắn đã bắt đầu hành động.”
“Chúng ta không còn thời gian,” Tần Hạo nói, quyết tâm dâng trào. “Phải tập hợp tất cả lại ngay lập tức.”
Họ nhanh chóng quay lại nơi bữa tiệc, những âm thanh vui vẻ giờ đây trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Tần Hạo cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như thể một cơn bão đang sắp đổ bộ.
“Các người đã tìm thấy Thái Hòa chưa?” Tần Hạo hỏi khi gặp Lâm Nguyệt và Triệu Thư.
“Chưa, nhưng em nghe nói hắn đang ở gần đây,” Lâm Nguyệt trả lời, ánh mắt lo âu. “Chúng ta phải hành động nhanh.”
“Mọi thứ đã sẵn sàng,” Đường Kha thêm vào. “Nhưng nếu không cẩn thận, chúng ta có thể bị lộ.”
“Chúng ta không thể chần chừ nữa,” Tần Hạo quyết định. “Phải tìm ra hắn trước khi hắn kịp ra tay.”
Họ bắt đầu lên kế hoạch, nhưng trong lòng Tần Hạo, một sự lo lắng lớn dâng lên. Thái Hòa đã lộ diện, và cuộc chiến cuối cùng đã bắt đầu.


Bình luận chương