Tần Hạo hối hả dẫn Đường Kha qua các hành lang tối tăm của cung điện, trong lòng anh bùng lên sự lo lắng. Thái Hòa đã phát hiện ra kế hoạch của họ, và thời gian không còn nhiều. Họ cần phải tìm ra hắn trước khi mọi thứ trở nên quá muộn.
“Chúng ta phải thông báo cho Lâm Nguyệt và Triệu Thư ngay lập tức,” Tần Hạo nói, ánh mắt anh sắc bén như dao. “Nếu hắn đã bắt đầu hành động, chúng ta phải chuẩn bị đối phó.”
“Còn Ngọc Tiên, cô ấy…” Đường Kha ngập ngừng, “Liệu chúng ta có thể tin tưởng cô ta không?”
“Cô ta là một phần của âm mưu, nhưng hiện tại, thông tin cô ta cung cấp là rất giá trị,” Tần Hạo đáp, tay nắm chặt. “Chúng ta cần mọi thông tin có thể có.”
Họ bước vào một căn phòng rộng lớn, nơi Lâm Nguyệt và Triệu Thư đang chờ. Trên bàn, những bản đồ và kế hoạch được trải ra, ánh nến lung linh phản chiếu nét căng thẳng trên gương mặt mọi người.
“Các người đã tìm thấy Thái Hòa chưa?” Tần Hạo hỏi ngay khi bước vào.
“Chưa, nhưng có tin từ một người hầu,” Triệu Thư nhanh chóng đáp. “Hắn đang ở gần khu vực phía Tây cung điện.”
“Phía Tây?” Tần Hạo nhíu mày. “Chúng ta cần phải hành động ngay bây giờ.”
“Em có thể dẫn đường,” Lâm Nguyệt đề nghị, đôi mắt cô sáng lên với quyết tâm. “Nhưng chúng ta phải cẩn thận. Thái Hòa không phải là người dễ đối phó.”
Tần Hạo gật đầu, cảm giác hồi hộp lan tỏa trong lòng. “Đúng vậy. Hãy chuẩn bị tinh thần, có thể sẽ có bất ngờ.”
Họ nhanh chóng rời khỏi căn phòng, tiến về phía khu vực phía Tây. Đường Kha đi đầu, cảnh giác quan sát xung quanh. Mỗi bước đi của họ như một nhịp đập của trái tim, căng thẳng và hồi hộp.
Đột nhiên, một tiếng động lạ vang lên từ phía trước. Tần Hạo dừng lại, ra hiệu cho mọi người im lặng. Họ lén lút tiếp cận, và từ khoảng tối, một bóng dáng lướt qua. Đó là Ngọc Tiên.
“Cô ta đang ở đây!” Đường Kha thì thầm. “Phải chăng cô ta đang làm gì đó?”
“Chúng ta phải theo dõi cô ta,” Tần Hạo quyết định. “Có thể cô ta biết nhiều hơn những gì đã nói.”
Ngọc Tiên dừng lại ở một góc khuất, nói chuyện với một người đàn ông lạ mặt. Tần Hạo và nhóm của anh lén lút tiến lại gần hơn, cố gắng nghe cuộc trò chuyện.
“Đêm mai sẽ là thời điểm quyết định,” người đàn ông nói với giọng điệu căng thẳng. “Chúng ta sẽ không để hoàng tử cản trở kế hoạch.”
Ngọc Tiên gật đầu, ánh mắt lóe lên sự quyết tâm. “Tôi sẽ làm mọi thứ để đảm bảo hắn không thành công.”
Tim Tần Hạo đập mạnh. “Hóa ra cô ta không chỉ đơn thuần là một đồng minh,” anh thì thầm. “Cô ta đang tham gia vào âm mưu của Thái Hòa.”
“Chúng ta phải ngăn cô ta lại,” Đường Kha nói, giọng đầy kiên quyết.
“Chờ đã,” Tần Hạo ngăn lại. “Có thể chúng ta cần một kế hoạch để tiếp cận cô ta.”
“Đúng rồi, có thể lừa cô ta,” Triệu Thư gợi ý. “Chúng ta có thể tạo ra một tình huống để làm cô ta lộ mặt.”
“Cách này có thể mạo hiểm,” Lâm Nguyệt thận trọng. “Nhưng nếu không, chúng ta không thể xác định được ý định thật sự của cô ta.”
“Được, vậy thì hãy làm như vậy,” Tần Hạo đồng ý, trong lòng vẫn lo lắng về những gì sắp diễn ra. “Hãy chuẩn bị cho mọi tình huống.”Họ lập tức bắt tay vào thực hiện kế hoạch. Tần Hạo quyết định sẽ đóng vai một kẻ cần sự giúp đỡ, khiến Ngọc Tiên cảm thấy an toàn và sẵn lòng tiết lộ thêm thông tin. Họ nhanh chóng dựng lên một bối cảnh, và Tần Hạo bước ra, giả vờ như đang tìm kiếm sự hỗ trợ.
“Ngọc Tiên!” anh gọi lớn, cố làm giọng mình có vẻ hoảng loạn. “Tôi cần cô giúp tôi! Thái Hòa đã phát hiện ra kế hoạch của chúng ta!”
Ngọc Tiên quay lại, ánh mắt đầy nghi ngờ nhưng cũng có chút lo lắng. “Hoàng tử, sao lại như vậy?”
“Tôi không còn thời gian để giải thích,” Tần Hạo tiếp tục, “Cô là người duy nhất tôi có thể tin tưởng.”
Ngọc Tiên bước lại gần, ánh mắt chằm chằm vào anh. “Nếu hoàng tử cần tôi, hãy nói ra điều gì cần thiết.”
“Chúng ta phải hành động ngay, nếu không, mọi thứ sẽ tan vỡ,” Tần Hạo nói, lòng dâng lên sự hồi hộp. “Cô biết Thái Hòa có kế hoạch gì không?”
“Cái đó…” Ngọc Tiên ngập ngừng. “Tôi chỉ biết rằng hắn đang chuẩn bị cho một cuộc tấn công lớn.”
“Cuộc tấn công lớn? Khi nào?” Tần Hạo khẩn trương hỏi.
“Đêm mai, vào thời điểm ánh trăng lên cao,” Ngọc Tiên đáp, sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt. “Hắn sẽ không để cho hoàng tử có cơ hội phản kháng.”
“Chúng ta phải tìm cách ngăn chặn hắn,” Tần Hạo quyết định, trong lòng cảm thấy nặng trĩu. “Cô có thể giúp tôi không?”
“Tôi… tôi sẽ cố gắng,” Ngọc Tiên nói, nhưng ánh mắt cô ta vẫn không hoàn toàn tin tưởng. “Nhưng hoàng tử cần phải bảo đảm cho tôi.”
“Bảo đảm?” Tần Hạo nhướng mày. “Cô có thể tin tưởng tôi. Nếu tôi thành công, sẽ không ai bị tổn thương.”
Ngọc Tiên nhìn thẳng vào mắt anh, một giây lâu sau, cô ta gật đầu. “Được, tôi sẽ giúp hoàng tử. Nhưng hãy nhớ, trong cuộc chiến này, không ai có thể hoàn toàn tin tưởng ai.”
Cuộc trò chuyện kết thúc, và Tần Hạo cảm thấy như mình vừa bước qua một lằn ranh mỏng manh. Ngọc Tiên không phải là người dễ dàng tin cậy, nhưng thông tin cô ta vừa cung cấp là rất quan trọng.
Họ rời khỏi khu vực đó, lòng Tần Hạo nặng trĩu hơn bao giờ hết. Cuộc chiến đã đến gần, và giờ đây anh không chỉ phải đối mặt với Thái Hòa mà còn với cả Ngọc Tiên, người mà anh không thể xác định được ý định thật sự.
“Chúng ta phải chuẩn bị cho mọi tình huống,” Tần Hạo nói với Đường Kha, Lâm Nguyệt và Triệu Thư khi quay lại nơi ẩn náu của họ. “Không thể để bất kỳ ai bị tổn thương trong cuộc chiến này.”
“Nhưng hoàng tử, nếu Ngọc Tiên thực sự phản bội…” Đường Kha bắt đầu, nhưng Tần Hạo ngắt lời.
“Cô ta có thể là một phần trong âm mưu của Thái Hòa, nhưng cũng có thể cô ta đang tìm cách cứu chính mình,” Tần Hạo nói, lòng đầy trăn trở. “Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng và chính xác.”
“Vậy chúng ta sẽ làm gì tiếp theo?” Lâm Nguyệt hỏi, ánh mắt cô đầy quyết tâm.
“Chúng ta sẽ phải lập một kế hoạch tấn công vào các vị trí mà Thái Hòa dự kiến sẽ tấn công,” Tần Hạo nói, giọng điệu quyết đoán. “Chúng ta sẽ không để hắn có cơ hội.”
Họ bắt đầu lên kế hoạch, nhưng trong lòng Tần Hạo, một sự lo lắng lớn dâng lên. Cuộc chiến đang đến gần, và anh phải chuẩn bị cho những điều tồi tệ nhất. Mỗi giây trôi qua đều như một áp lực đè nặng lên vai, và anh biết rằng quyết định của mình sẽ quyết định số phận không chỉ của bản thân mà còn của cả triều đại này.
Ánh nến trong phòng dần tắt, nhưng trong lòng họ, ngọn lửa quyết tâm vẫn cháy mãnh liệt. Thái Hòa đang ở gần, và họ không thể chần chừ thêm nữa.


Bình luận chương