Hoàng hôn vừa buông, ánh sáng đỏ như máu tràn lên mái ngói phủ Lâm. Trong không gian Huyễn Cốc, Dạ Nhi ngồi lặng bên gốc thạch lựu, ngón tay vuốt nhẹ mảnh ngọc trăng khuyết. Từ khi chiếc khăn hoa mai xuất hiện, lòng nàng không lúc nào yên. Dường như có một sợi dây vô hình kéo nàng về phía bí mật mà mẫu thân để lại.
Ngoài cửa, Kỳ Anh thấp thỏm đứng ngóng. Thấy Dạ Nhi không nói, nàng ta rón rén lại gần, khẽ cất tiếng:
— Tiểu thư, đèn trong thư phòng cũ vừa được thắp sáng. Lúc nãy ta nghe tiếng cánh cửa mở, hình như có người lẻn vào.
Dạ Nhi đặt mảnh ngọc lên lòng bàn tay, ánh mắt lóe lên tia cảnh giác. Thư phòng ấy đã khóa từ khi mẫu thân mất, suốt bao năm không ai dám bén mảng. Nàng khẽ hỏi:
— Có nhận ra bóng ai không?
Kỳ Anh lắc đầu, giọng run nhẹ:
— Chỉ thấy bóng áo dài, bước chân rất khẽ. Cửa mở rồi lại khép, không thấy ai ra. Ta sợ bị phát hiện nên không dám đến gần.
Dạ Nhi trầm ngâm một lúc, rồi đứng dậy, thu lại mảnh ngọc vào ống tay áo. Nàng nhìn Kỳ Anh, giọng trầm tĩnh:
— Đêm nay, ngươi ở lại Huyễn Cốc, khóa mọi lối thông ra ngoài. Nếu ta không về trước giờ Tý, tuyệt đối không được xuất hiện, cũng không để ai vào đây.
Kỳ Anh lo lắng:
— Tiểu thư… Người đi một mình nguy hiểm lắm…
Dạ Nhi nhẹ lắc đầu:
— Ta sẽ cẩn trọng. Có trận pháp bảo vệ, ta không dễ bị hãm hại đâu.
Nói xong, nàng khẽ điểm lên cổ tay Kỳ Anh, truyền một luồng khí hộ thân. Kỳ Anh ngoan ngoãn lui lại, ánh mắt tràn ngập bất an.
***
Bên ngoài, bóng chiều đã ngả hẳn. Dạ Nhi mặc y phục giản dị, tóc búi thấp, cố ý che đi khuôn mặt bằng một lớp lụa mỏng. Nàng lặng lẽ ra khỏi Huyễn Cốc, men theo con đường nhỏ dẫn tới thư phòng cũ. Dọc đường, từng cơn gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi cỏ mục và hương hoa mai phảng phất. Lòng nàng dậy lên một dự cảm lạ lùng.
Thư phòng nằm sâu trong vườn sau, tường vôi đã loang lổ, mái ngói phủ rêu. Bên trong, ánh đèn leo lét hắt ra khe cửa. Nàng dừng lại, áp sát người vào tường, lắng nghe động tĩnh. Không một tiếng động. Chỉ có tiếng gió rít khe khẽ ngoài song cửa.
Dạ Nhi rút mảnh ngọc trăng khuyết ra, đặt lên lòng bàn tay. Lạ lùng thay, khi ánh hoàng hôn vừa chạm tới, mảnh ngọc bỗng phát ra ánh sáng dịu nhẹ, như một dòng nước ấm len lỏi qua đầu ngón tay. Ánh sáng ấy không chói mắt, nhưng lại dẫn dắt ánh nhìn về phía cánh cửa thư phòng, như muốn thúc giục nàng tiến vào.
Nàng đẩy nhẹ cửa, bước vào trong. Không khí lạnh lẽo, mùi giấy cũ và mực tàu lẫn vào nhau. Trên bàn, một cây đèn dầu cháy nhỏ, hắt bóng vật vờ lên bức bình phong khắc hoa mai phía cuối phòng. Tấm bình phong ấy, chính là nơi mẫu thân từng ngồi đọc sách mỗi chiều.
Dạ Nhi bước tới, bàn tay run nhẹ đặt lên mặt gỗ lạnh. Những cánh hoa mai khắc sâu, nét khắc thanh thoát, ẩn hiện trong ánh sáng ngọc. Khi nàng áp mảnh ngọc vào vết lõm hình trăng khuyết trên góc bình phong, bỗng đâu vang lên một tiếng “cạch” khẽ khàng. Mặt gỗ tách ra một khe nhỏ, hé lộ một ngăn bí mật.
Tim Dạ Nhi đập dồn dập. Nàng đưa tay vào, lôi ra một cuộn giấy lụa được bọc cẩn thận trong vải xanh nhạt. Bên ngoài, thêu một chữ “Dạ” bằng chỉ bạc, nét thêu mềm mại, phảng phất hơi thở mẫu thân.
Nàng run rẩy mở cuộn giấy, ánh mắt chăm chú lướt qua từng dòng chữ.
“Gửi Dạ Nhi, nữ nhi ta yêu quý.
Nếu con đọc được bức thư này, nghĩa là vận số đã xoay chuyển, bí mật không thể giấu lâu hơn nữa. Dòng máu trong con không thuần khiết như người ngoài tưởng. Mẫu thân vốn xuất thân từ Lang Yểm, tộc nhân bị săn đuổi, chỉ còn lại vài người tản mát khắp thiên hạ. Dòng máu ấy, khi hòa cùng huyết mạch người thường, sẽ sinh ra một giống loài mới, vừa có thể cảm nhận linh khí trời đất, vừa sở hữu ý chí con người.
Mảnh ngọc trăng khuyết là vật dẫn mở lối giữa hai thế giới. Khi hoàng hôn buông, ngọc sẽ phát sáng, chỉ lối về nguồn cội. Nếu con gặp hiểm nguy, hãy tìm nơi ánh ngọc chỉ tới, sẽ thấy lối đi bí mật – nơi cất giữ ký ức của ta, cũng là nơi giấu chìa khóa hoàng hôn.
Hãy nhớ, chỉ khi lòng con không còn sợ hãi, huyết mạch sẽ tự mình thức tỉnh.
Yêu con, mẫu thân.”
Dạ Nhi đọc đến đây, nước mắt rơi xuống giấy, thấm ướt từng nét chữ. Từ nhỏ nàng đã nghi ngờ thân thế mình, nhưng chưa từng nghĩ dòng máu dị tộc lại chảy trong huyết quản. Những ký ức mờ nhạt về mẫu thân ùa về, tiếng ru trầm buồn, ánh mắt dịu dàng mà xa xăm.
Nàng lau nước mắt, cẩn thận cuốn lại bức thư, giấu vào ngực áo. Đưa mắt nhìn quanh, Dạ Nhi nhận ra bên dưới chân bình phong có một viên đá nhô lên khác thường. Nàng cúi xuống, dùng mảnh ngọc chạm vào viên đá. Lập tức, mặt đất rung nhẹ, hiện ra một ô vuông nhỏ vừa đủ để đặt bàn tay vào.
Không ngần ngại, Dạ Nhi đặt tay xuống. Một luồng khí lạnh chạy dọc cánh tay, khiến nàng rùng mình. Dưới lớp đất, một ngăn bí mật bật mở, bên trong lộ ra một chiếc hộp gỗ mun chạm trổ hình sói và trăng khuyết. Nắp hộp khóa bằng cơ quan, chỉ vừa khít với mảnh ngọc nàng đang giữ.
Nàng đặt ngọc vào rãnh, xoay nhẹ. Một tiếng “cạch” vang lên, nắp hộp tự động bật ra. Trong hộp là một chiếc chìa khóa bằng bạc, đầu chìa khắc hình mặt trời và trăng lưỡi liềm lồng vào nhau, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt. Dưới chìa khóa là một mảnh giấy nhỏ, chỉ vỏn vẹn mấy chữ: “Chìa Khóa Hoàng Hôn – vật dẫn mở lối Huyễn Giới.”
Dạ Nhi run lên. Thì ra, truyền thuyết không phải lời đồn. Chìa Khóa Hoàng Hôn thật sự tồn tại, lại nằm trong tay nàng – người mang dòng máu lai giữa nhân và lang.
Tiếng chân khẽ động ngoài cửa khiến nàng thót tim. Dạ Nhi vội thu lại chìa khóa, cất vào tay áo, thần sắc lập tức trở nên cảnh giác. Ánh đèn lung lay, bóng người in lên cửa giấy.
— Ai trong đó?
Giọng nữ the thé vang lên, rõ ràng là Lâm Uyển Nhi. Nàng ta không đợi trả lời, đẩy cửa xộc vào, váy áo quét qua nền nhà, mắt quét một vòng sắc lạnh.
— Dạ Nhi? Ngươi làm gì trong thư phòng mẫu thân? Phải chăng định trộm thứ gì mang đi?
Dạ Nhi bình thản đứng dậy, che giấu vẻ bối rối. Nàng cúi đầu, giọng nhẹ nhàng:
— Thư phòng này là nơi mẫu thân từng ở, ta nhớ người nên vào ngồi một lát. Tỷ tỷ cũng đến đây làm gì giờ này?
Uyển Nhi nhếch môi, ánh mắt dò xét lướt qua người Dạ Nhi, rõ ràng không tin. Nàng ta tiến lại gần, tay vô tình đặt lên tấm bình phong.
— Ngươi tưởng ta không biết? Gần đây, trong phủ liên tiếp xảy ra chuyện kỳ quái. Ngươi và tiểu tỳ của mình lén lút hành tung, lại thường lui tới nơi cấm địa. Đừng tưởng mẫu thân chết rồi thì mọi bí mật chôn vùi theo bà!
Dạ Nhi không đáp, chỉ âm thầm siết chặt bàn tay giấu trong tay áo. Uyển Nhi nghiêng đầu, ánh mắt bất ngờ dừng lại trên mặt đất, nơi viên đá vừa bị động. Nàng ta cúi xuống, định lật thử, nhưng chỉ thấy đất cát lấp đầy, không dấu vết gì lạ.
Dạ Nhi lên tiếng, cố giữ giọng bình thản:
— Tỷ tỷ đa nghi quá rồi. Nếu muốn tìm chứng cứ, cứ việc lục soát. Ta không còn gì để giấu.Uyển Nhi hừ lạnh, lướt mắt nhìn khắp lượt, nhưng không tìm thấy gì khả nghi. Nàng ta đành bỏ qua, nhưng vẫn không quên buông lời mỉa mai:
— Ngươi liệu mà giữ mình. Từ nay, mọi hành động của ngươi đều nằm trong tầm mắt ta. Đừng để ta bắt được nhược điểm.
Nói rồi, Uyển Nhi quay ngoắt đi, bước chân nặng nề vang vọng trên nền gạch lạnh.
Dạ Nhi thở nhẹ, cẩn thận đóng lại ngăn bí mật dưới bình phong, rồi lặng lẽ rời khỏi thư phòng, lòng đầy nặng trĩu.
***
Trời đã sẫm tối, bóng đêm dần nuốt trọn vườn sau. Dạ Nhi men theo lối mòn trở về Huyễn Cốc, lòng không yên. Khi vừa bước vào cổng nhỏ, nàng cảm nhận luồng khí dị thường. Không gian trong Huyễn Cốc chao đảo, linh khí cuộn trào, như có một sức mạnh nào đó đang rung chuyển tận đáy.
Kỳ Anh lao ra, vẻ mặt hoảng sợ:
— Tiểu thư, trận pháp vừa có người thử xâm nhập! May mà dược trận ngăn lại, nhưng ta thấy bóng áo choàng đen thấp thoáng ngoài rừng mai.
Dạ Nhi nhíu mày, ánh mắt trầm xuống:
— Người đó có để lại dấu vết gì không?
Kỳ Anh lắc đầu:
— Chỉ có một mùi hương lạ, rất khó chịu, như mùi cỏ úa trộn với máu.
Dạ Nhi trầm ngâm, nhớ lại lời mẫu thân trong thư: “Nếu gặp hiểm nguy, hãy tìm nơi ánh ngọc chỉ tới.” Nàng rút chìa khóa bạc ra, nhìn ngắm thật kỹ. Đầu chìa khóa khắc hình mặt trời lồng trăng khuyết, mặt sau khắc một dòng chữ nhỏ xíu: “Lối về Huyễn Giới.”
Nàng nhắm mắt, dồn tâm thần vào mảnh ngọc. Lạ thay, hình ảnh mờ ảo hiện lên trong đầu: một cánh cửa đá phủ rêu, nằm sâu trong hang đá dưới gốc mai già, bên cạnh là vách tường khắc đầy ký hiệu sói và hoa mai. Cảm giác như có ai đó thì thầm bên tai nàng, dẫn lối về cội nguồn xa xăm.
Dạ Nhi mở mắt, hít sâu một hơi, rồi quay sang Kỳ Anh:
— Ngươi ở lại đây, bất kể nghe thấy gì cũng không được rời Huyễn Cốc. Ta phải đi tìm cánh cửa trong ký ức mẫu thân.
Kỳ Anh run rẩy nắm tay áo nàng:
— Tiểu thư, người đi một mình sao được? Hay để ta đi cùng?
Dạ Nhi dịu giọng:
— Ta đi nhanh rồi về. Nếu quá canh ba chưa thấy ta trở lại, hãy kích hoạt trận pháp phòng ngự cuối cùng. Tuyệt đối không được để ai bước vào Huyễn Cốc, kể cả người thân quen.
Kỳ Anh gật đầu, nước mắt lưng tròng, nhìn theo bóng chủ nhân khuất dần vào màn đêm.
***
Bên ngoài, gió đêm thổi qua hàng mai, mang theo mùi đất ẩm và linh khí trầm mặc. Dạ Nhi lần theo hình ảnh hiện lên trong đầu, tới gốc mai già phía bắc vườn sau. Ánh trăng bị mây che phủ, chỉ còn chút sáng yếu ớt soi rõ vết nứt trên thân cây cổ thụ.
Nàng cúi xuống, tìm kiếm quanh gốc mai. Đột nhiên, mảnh ngọc trong tay phát sáng rực rỡ, chiếu một vầng sáng hình trăng khuyết xuống đất. Nơi ánh sáng chạm tới, mặt đất bỗng nứt ra, để lộ một bậc thềm đá dẫn xuống dưới.
Dạ Nhi không do dự, men theo bậc đá đi sâu xuống lòng đất. Dưới chân là làn gió lạnh buốt, mùi ẩm mốc xộc lên mũi. Sau cùng, nàng dừng lại trước một cánh cửa đá phủ rêu, y như trong ảo ảnh. Trên mặt cửa, những ký hiệu sói và hoa mai quấn quýt, ở giữa có một ổ khóa bạc vừa khít với chìa khóa nàng đang giữ.
Nàng rút chìa khóa, c*m v** ổ, xoay nhẹ. Cánh cửa phát ra tiếng rền trầm đục rồi từ từ mở ra, để lộ một không gian nhỏ hẹp, bên trong ánh sáng dịu nhẹ tỏa ra từ viên ngọc gắn trên trần. Ở giữa phòng là một bệ đá, trên đặt một quyển sách da cũ kỹ, bên cạnh là chiếc hộp bạc nhỏ xíu.
Dạ Nhi tiến lại gần, run rẩy mở quyển sách. Trang đầu tiên, nét chữ của mẫu thân lại hiện lên:
“Huyễn Giới chỉ mở khi hoàng hôn phủ xuống nhân gian. Chìa Khóa Hoàng Hôn nắm giữ quyền năng nối liền hai thế giới – nơi nhân lang có thể cùng tồn tại. Nhưng kẻ không đủ nghị lực sẽ bị sức mạnh bản năng nuốt chửng. Nữ nhi của ta, nếu con đọc được những dòng này, nghĩa là con đã sẵn sàng đối diện với số phận.”
Dưới cùng là một tấm bản đồ nhỏ, vẽ sơ lược địa thế phủ Lâm, những đường hầm bí mật nối ra ngoài thành. Dưới bản đồ là lời nhắn: “Khi nguy cấp, hãy dùng ngọc mở lối này, chỉ có huyết mạch lai mới có thể vượt qua trận pháp bảo hộ.”
Dạ Nhi cầm lấy chiếc hộp bạc, mở ra thấy bên trong là một giọt máu đỏ sẫm, được phong ấn bằng trận pháp kỳ lạ. Nàng vừa chạm vào, lập tức cảm nhận dòng khí nóng tràn khắp cơ thể, tim đập dồn dập, mắt hoa lên trong giây lát.
Tiếng nói xa xăm vang lên trong đầu, như vọng về từ ngàn năm trước:
— Chủ nhân Huyễn Giới, ngươi đã đến lúc thức tỉnh.
Dạ Nhi choáng váng, nhưng cố giữ vững ý chí. Nàng nhắm mắt, gắng giữ cho đầu óc tỉnh táo. Một luồng khí lạnh lướt qua, tưởng như có bóng người lẩn khuất ngoài cửa đá.
Nàng mở mắt, nhìn thấy trên bệ đá xuất hiện một vết máu đỏ sẫm, chảy thành hình trăng khuyết, hòa cùng ánh sáng mảnh ngọc trong tay. Cảm giác lạ lùng chạy dọc sống lưng, như có một phần sức mạnh tiềm tàng đang dần trỗi dậy trong huyết quản.
Đúng lúc ấy, bên ngoài vang lên tiếng động mạnh. Dạ Nhi giật mình, thu lại mọi vật, quay nhìn về phía lối vào. Trong bóng tối, một bóng áo đen thấp thoáng, ánh mắt sắc lạnh như dã thú, lặng lẽ quan sát nàng từ xa.
Nàng căng thẳng, dồn khí hộ thân, sẵn sàng ứng phó. Nhưng bóng đen ấy chỉ lặng lẽ rút lui, để lại một mảnh vải thêu hoa mai xanh trước cửa hang.
Dạ Nhi nhặt mảnh vải lên, nhận ra đây chính là một trong những tín vật mẫu thân từng giữ – nhưng lạ thay, trên mép vải còn vương máu tươi chưa khô. Tim nàng thắt lại, linh cảm một tai họa đang ập đến gần.
Nàng vội vàng rời khỏi mật thất, khóa lại cửa đá, men theo bậc thềm trở lên mặt đất. Ngoài vườn, gió đêm đã nổi, tiếng tru của sói vang vọng từ phía xa, như một lời cảnh báo. Dạ Nhi ôm chặt chiếc chìa khóa hoàng hôn trong tay, lòng ngổn ngang trăm mối.
Bóng tối dày đặc vây lấy nàng, nhưng trong mắt Dạ Nhi đã ánh lên một tia kiên quyết. Nàng biết, từ khoảnh khắc này, số phận đã đổi khác. Chìa Khóa Hoàng Hôn nằm trong tay nàng, cũng đồng nghĩa với việc mọi hiểm nguy, mọi bí mật của hai thế giới, từ nay đều đổ dồn lên đôi vai mảnh mai ấy.
Bước chân nàng hòa vào bóng đêm, phía sau là tiếng gió rít qua vườn mai, phía trước là con đường chưa biết dẫn về đâu. Trên bầu trời, trăng nhô lên khỏi rặng núi, ánh bạc lạnh lẽo rọi xuống phủ Lâm, soi rõ dấu vết máu tươi loang trên mảnh vải hoa mai.
Ở một nơi nào đó trong phủ, Lâm Uyển Nhi siết chặt tay, ánh mắt đầy toan tính. Ngoài cổng thành, Vệ Vô Ưu cùng thuộc hạ âm thầm quan sát, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh lẽo.
Còn trong Huyễn Cốc, Kỳ Anh ngồi co ro bên trận pháp, mắt đăm đăm nhìn về phía ánh trăng bạc, thấp thỏm chờ đợi chủ nhân trở về.
Hoàng hôn đã tắt, nhưng màn đêm chỉ vừa bắt đầu phủ xuống. Một cánh cửa mới đã mở ra, còn bí mật về dòng máu lai, về Huyễn Giới, về số phận Dạ Nhi – tất cả vẫn đang chờ đợi lời giải đáp phía trước.


Bình luận chương