Trời vừa hửng sáng, phủ Lâm đã chìm trong không khí nặng nề khó tả. Mấy hôm nay, người hầu kẻ hạ đều lặng lẽ, chỉ nghe tiếng chân vội vã, tiếng thì thầm lo lắng dọc hành lang phủ lớn. Trong thư phòng, Từ thị ngồi bên bàn gỗ lim, tay cầm chén trà đã nguội, ánh mắt lặng lẽ dõi ra ngoài cửa sổ. Đối diện bà là Lâm Uyển Nhi, sắc mặt nhợt nhạt vì thức trắng cả đêm, nhưng trong đáy mắt lại ánh lên tia hưng phấn khó che giấu.
Từ thị đặt chén trà xuống, thấp giọng:
— Ngày mai triều đình sẽ phái người đến tiếp nhận cống nữ. Mọi việc trong phủ, ngươi đã sắp xếp ổn thỏa chưa?
Uyển Nhi khẽ gật đầu, giọng rành rọt:
— Thư báo của Hoàng hậu Vân thị đã đến, đích thân người điểm danh Dạ Nhi vào danh sách tiến cung. Đội Hắc Vệ sẽ đến đón sớm, không để xảy ra sai sót.
Bà ta mím môi, sắc lạnh:
— Nhớ kỹ, chỉ cần Dạ Nhi rời khỏi phủ, mọi dấu vết phải xóa sạch. Một kẻ mang dòng máu lai, giữ lại chỉ là họa lớn.
Uyển Nhi cúi đầu, nở nụ cười nhạt:
— Mẫu thân yên tâm, con đã chuẩn bị mọi thứ. Tiểu nha đầu Kỳ Anh cũng bị nhốt riêng, không ai có thể báo tin ra ngoài.
Từ thị cười nhạt, ánh mắt sắc như dao.
— Rất tốt. Sau chuyện này, địa vị của ngươi trong phủ không còn ai tranh đoạt được nữa. Một lần này, phải nhổ tận gốc mối họa.
Uyển Nhi gật đầu, nhưng trong lòng vẫn thấp thỏm, bàn tay dưới gầm bàn lặng lẽ siết chặt mảnh vải hoa mai đã giặt sạch máu. Đêm qua, nàng tận mắt thấy Dạ Nhi trở về từ mật thất, thần sắc khác thường, trong ánh mắt ánh lên tia sáng lạ lùng. Uyển Nhi chợt hiểu, mọi toan tính đều phải nhanh tay hơn, nếu không hậu họa khôn lường.
***
Trong một gian phòng nhỏ cuối vườn, Dạ Nhi ngồi bên giường, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Sương sớm còn chưa tan, ánh nắng yếu ớt len qua khe lá, rọi lên khuôn mặt nàng trắng như ngọc. Đôi mắt phượng sâu thẳm lặng lẽ dõi về phía xa, trong lòng tràn ngập dự cảm chẳng lành.
Từ đêm qua, nàng luôn cảm thấy có ai đó âm thầm quan sát, như thể mọi động tĩnh đều không thể qua mắt kẻ khác. Dạ Nhi nhắm mắt, vận khí điều tức, tay mân mê chiếc ngọc bội hình trăng khuyết. Sức mạnh kỳ lạ trong huyết mạch vẫn âm ỉ, như có như không. Nàng biết, mọi thứ đang dần vượt khỏi tầm kiểm soát.
Bỗng ngoài cửa vang lên tiếng bước chân. Một bà vú già dẫn theo hai a hoàn lạ mặt bước vào, lễ độ cúi đầu:
— Nhị tiểu thư, lệnh của phu nhân, mời người thay y phục chuẩn bị xuất phủ. Quan phủ đến kiểm tra danh sách cống nữ, mong tiểu thư sớm ra tiền viện.
Dạ Nhi khẽ chau mày, liếc nhìn bộ xiêm y màu lam nhạt đặt trên bàn. Đường may tinh xảo, trang trí hoa văn phượng hoàng uốn lượn, nhưng giữa ngực lại khéo léo đính thêm vòng chỉ bạc — dấu hiệu dành riêng cho cống nữ tiến cung. Nàng mím môi, trong lòng dấy lên ngọn sóng lạnh lẽo.
— Đã tảo mộ cho mẫu thân ta chưa?
Giọng nàng nhẹ như gió, nhưng ánh mắt sáng quắc nhìn thẳng vào bà vú.
Bà ta lúng túng, vội cúi đầu:
— Phu nhân đã sai người hương khói chu toàn, mong tiểu thư an tâm.
Dạ Nhi không nói thêm, lặng lẽ thay xiêm y, tay khéo léo giấu một túi hương nhỏ vào trong tay áo. Ánh mắt nàng lướt nhanh quanh phòng, xác nhận mấy món đồ quan trọng đã cất kỹ trong không gian Huyễn Cốc. Nàng đứng dậy, thẳng lưng bước ra cửa, không để lộ vẻ sợ hãi hay hoảng loạn.
Trên hành lang, Uyển Nhi xuất hiện, môi nở nụ cười dịu dàng giả lả:
— Muội muội, ngày mai vào cung nhớ giữ gìn sức khỏe. Ta đã chuẩn bị cho muội ít lương khô, đường xa vất vả, chớ để đói lòng.
Dạ Nhi dừng lại, nhìn tỷ tỷ một lượt.
— Đa tạ tỷ tỷ quan tâm. Chỉ mong mọi người trong phủ an ổn, đừng quá lo nghĩ cho ta.
Uyển Nhi vờ dịu dàng nắm tay nàng, nhưng trong ánh mắt lóe lên tia độc ác:
— Muội yên tâm, mọi chuyện trong phủ đều đã có ta lo liệu. Sớm tối, ta sẽ thay muội thỉnh an phụ thân.
Dạ Nhi rút tay về, mắt phượng khẽ nhíu, chỉ đáp nhạt:
— Ừ.
Bước chân nàng nhẹ nhàng lướt qua Uyển Nhi, cánh tay áo vờ chạm vào góc bàn, lặng lẽ để lại một dấu hiệu nhỏ bằng phấn trắng — tín hiệu dành cho Kỳ Anh nếu có dịp trốn thoát.
Ngoài sân, xe ngựa đã chờ sẵn, hai tên Hắc Vệ áo đen đứng canh, gương mặt vô cảm. Một vị quan nhỏ của huyện nha điểm danh, mắt không rời khỏi tờ giấy trong tay, lạnh lùng hô:
— Lâm Dạ Nhi, cống nữ, lên xe!
Bà vú già đẩy nhẹ vai nàng, khẽ nhắc:
— Tiểu thư, xin mời.
Dạ Nhi ngẩng đầu, ánh mắt quét nhanh quanh sân. Không thấy bóng dáng Kỳ Anh đâu, cũng chẳng có ai trong phủ ra tiễn. Đôi môi nàng mím lại, bước chân vững vàng tiến về phía xe ngựa.
Đúng lúc ấy, một bóng người lao ra từ góc tường, nhanh như chớp nắm lấy tay nàng. Dạ Nhi giật mình, vừa định vận khí phòng thủ thì nhận ra bàn tay kia lạnh và nhỏ — Kỳ Anh.
— Tiểu thư!
Kỳ Anh thì thào, đôi mắt tròn xoe rướm lệ, cố gắng giữ bình tĩnh.
— Đừng khóc. Chỉ cần muội an toàn, ta không sợ gì cả.
Dạ Nhi nhẹ nhàng vuốt tóc Kỳ Anh, giọng thì thầm:
— Hãy nhớ lời ta dặn trong Huyễn Cốc. Nếu ta không trở về, hãy đem tín vật này đến phủ Thẩm, tìm Thẩm Dịch Phong.
Kỳ Anh gật đầu lia lịa, tay run run nhận lấy chiếc trâm bạc khắc hình sói nhỏ. Đôi mắt nàng ánh lên quyết tâm, lách mình trở lại hàng hầu nữ, né tránh ánh mắt dò xét của Hắc Vệ.
Tiếng gõ roi vang lên, xe ngựa lăn bánh rời khỏi phủ Lâm. Dạ Nhi ngồi trong khoang, tay siết chặt túi hương, mắt khép hờ. Ngoài xe, hai Hắc Vệ cưỡi ngựa kèm sát hai bên, phía sau là toán binh lính áo đen lạnh lùng không nói một lời.
Xe ngựa vừa ra khỏi cổng thành, mưa bụi lất phất rơi xuống. Dạ Nhi cảm thấy không khí bên ngoài như đặc quánh lại, từng đợt sát khí vô hình lởn vởn quanh đoàn xe. Nàng nhắm mắt, vận khí dò xét, lòng cảnh giác đến tột độ.
***
Cùng lúc đó, tại một góc thành phía tây, Dịch Phong khoác áo choàng đen, ngồi trên lưng ngựa cao lớn. Ánh mắt hắn sắc lạnh, nhìn về phía đoàn xe ngựa đang di chuyển chậm rãi trên đường đất. Bên cạnh là Liễu Tử Khiêm, tay cầm quạt giấy, sắc mặt trầm ngâm.
— Thời cơ đã đến, Dịch Phong, nhưng Hắc Vệ bố trí dày đặc, e rằng không dễ ra tay.
Dịch Phong ghìm cương ngựa, đôi mắt sói ánh lên tia lạnh lùng:
— Ta không cần giết người, chỉ cần cứu Dạ Nhi ra ngoài. Ngươi chuẩn bị sẵn trận pháp yểm hộ, ta sẽ tự thân xuất thủ.
Liễu Tử Khiêm gật đầu, lặng lẽ rút từ trong tay áo ra mấy lá phù, miệng lẩm nhẩm. Trên con đường đất lầy lội, gió nổi lên từng cơn, bụi cuốn mù mịt.
Dịch Phong thúc ngựa lao lên, động tác nhanh như cắt. Chỉ trong nháy mắt, hắn đã vọt tới đầu đoàn xe, trường kiếm tuốt khỏi vỏ, ánh thép lạnh lóe lên giữa màn mưa bụi.
— Dừng xe!
Tiếng quát vừa dứt, một luồng sát khí cuộn lên, hai Hắc Vệ lập tức rút đao, chắn trước xe ngựa. Tên quan huyện kinh hãi, mặt tái nhợt:
— Các ngươi là ai? Đây là cống nữ triều đình, không được phép quấy nhiễu!
Dịch Phong không đáp, thân ảnh như quỷ mị lướt tới, trường kiếm vung lên, ánh sáng bạc xé toạc màn mưa. Hai Hắc Vệ bị đẩy lùi, lảo đảo suýt ngã khỏi ngựa. Hắn nhảy phắt lên mui xe, động tác dứt khoát lạ thường.
Dạ Nhi trong xe nghe tiếng động, lập tức kéo rèm, mắt chạm vào bóng áo đen cao lớn che chắn trước cửa. Nàng nhận ra ánh mắt ấy, tim đập thình thịch.
— Dịch Phong!
Hắn vươn tay kéo nàng ra khỏi xe, động tác nhanh như chớp.
— Đừng hỏi gì cả, theo ta!
Đúng lúc ấy, phía sau vang lên tiếng tuýt còi dồn dập. Một toán Hắc Vệ khác ập đến, kiếm tuốt trần, sát khí bốc lên ngùn ngụt.
Dịch Phong quát lớn:
— Liễu Tử Khiêm!
Từ góc đường, Liễu Tử Khiêm vung tay, mấy lá phù bay ra, bốc lên làn khói xám, trận pháp nhỏ lập tức hình thành, che mắt đám Hắc Vệ trong chốc lát.
— Chạy theo ta!
Dịch Phong nắm tay Dạ Nhi, lướt qua trận pháp, lao vào lùm cây ven đường. Tiếng vó ngựa, tiếng la hét vang lên phía sau, nhưng hai người đã biến mất trong làn sương mù.
Đám Hắc Vệ lao theo, nhưng vừa bước vào trận pháp liền choáng váng, mắt hoa lên, chân tay rã rời như bị trúng độc. Liễu Tử Khiêm thừa thế, nhảy lên ngựa phóng đi, dẫn dụ một nửa toán lính tách khỏi đường truy đuổi.
Trong rừng cây, Dịch Phong kéo Dạ Nhi chạy men theo con suối nhỏ, động tác cực kỳ nhanh nhẹn. Dạ Nhi cố gắng giữ nhịp thở, không hỏi han gì, chỉ siết chặt tay hắn, mắt nhìn thẳng về phía trước.
Một lúc sau, hai người dừng lại dưới gốc cây cổ thụ, Dịch Phong buông nàng ra, thấp giọng:
— Có bị thương không?
Dạ Nhi lắc đầu, hơi thở gấp gáp:
— Ta không sao. Nhưng Hắc Vệ không dễ buông tha đâu.
Dịch Phong nhìn nàng, ánh mắt sắc lạnh:
— Ngươi đã động vào Chìa Khóa Hoàng Hôn?
Dạ Nhi mím môi, chậm rãi gật đầu:
— Đúng. Ta đã cảm nhận được sức mạnh trong huyết mạch. Nhưng còn chưa đủ để đối kháng bọn chúng.
Dịch Phong siết chặt nắm tay, giọng trầm hẳn:
— Đêm qua phủ Lâm có biến, Vân thị đã ra tay. Lần này không chỉ là gia đấu, mà đã thành sát cục tứ diện.
Dạ Nhi cúi đầu, giọng nghẹn lại:
— Ta không muốn liên lụy ngươi…
Hắn ngắt lời, ánh mắt sâu thẳm:
— Ta không phải vì ai khác, chỉ muốn bảo vệ nàng. Dù là sói hay người, ta cũng không để nàng rơi vào tay bọn họ.
Dạ Nhi nhìn vào mắt hắn, lòng ngổn ngang bao cảm xúc. Nàng biết, con đường phía trước chỉ có thể dựa vào nhau mà tiến bước.
Tiếng động mạnh vang lên phía sau. Một toán Hắc Vệ đã phá trận, lần theo dấu vết truy đuổi sát nút. Dịch Phong nắm tay Dạ Nhi, kéo nàng băng qua rừng rậm, men theo khe núi hẹp.
Phía trước, dòng suối chảy xiết ngăn lối. Dịch Phong nhảy lên tảng đá, xoay người đỡ lấy Dạ Nhi, động tác mạnh mẽ nhưng rất đỗi dịu dàng. Hắn ghé sát tai nàng:
— Nắm chặt lấy ta, đừng rời tay.
Dạ Nhi khẽ gật đầu, hai tay ôm chặt cổ hắn. Chỉ trong nháy mắt, Dịch Phong dùng sức bật nhảy qua dòng nước, thân hình nhẹ nhàng đáp xuống bờ bên kia. Bóng hai người khuất dần sau bụi cây rậm rạp.
Sau lưng, tiếng Hắc Vệ càng lúc càng gần. Một tên cao lớn rút cung, mũi tên bọc sắt lao vút trong không trung. Dịch Phong lập tức xoay người, dùng thân mình che chắn cho Dạ Nhi. Mũi tên sượt qua vai hắn, máu đỏ thấm qua áo, nhưng hắn không hề dừng lại.
Dạ Nhi kinh hãi:
— Ngươi bị thương rồi!
Dịch Phong lắc đầu, giọng trầm:
— Không sao, vết thương nhỏ thôi. Chúng ta phải rời khỏi đây ngay.
Hắn nắm tay nàng, tiếp tục lao về phía trước. Ánh sáng rừng chiều dần tắt, bóng tối phủ xuống, khiến không khí thêm phần căng thẳng.***
Ở phía sau, tên thủ lĩnh Hắc Vệ — Vệ Vô Ưu — cưỡi ngựa đen, gương mặt lạnh băng, đôi mắt sắc như chim ưng. Hắn quét mắt qua chiến trường, trầm giọng:
— Chúng không thể chạy xa. Tất cả chia thành ba hướng, lùng sục từng tấc đất, không để sót một dấu vết.
Đám Hắc Vệ tuân lệnh, tỏa ra khắp rừng. Vệ Vô Ưu rút từ trong áo ra một viên hương hoàn màu xám, ném xuống đất. Làn khói đen đặc cuộn lên, chỉ trong chốc lát đã lan tỏa khắp nơi, khiến động vật trong rừng đồng loạt chạy tán loạn.
— Bạch Lộ, đến lượt ngươi.
Vệ Vô Ưu khẽ gọi, từ sau lưng ngựa, một bóng người tóc bạc hiện ra, ánh mắt màu hổ phách lạnh lẽo.
— Chủ nhân, ta sẽ tìm ra chúng.
Giọng Bạch Lộ khàn khàn, hắn nhắm mắt, ngửi không khí, rồi lập tức lao vào rừng như một bóng ma.
***
Trên lối mòn nhỏ, Dạ Nhi và Dịch Phong vừa chạy vừa nghe tiếng truy đuổi vang dội phía sau. Dạ Nhi vận khí dò xét, cảm nhận sát khí càng lúc càng gần. Nàng vội lấy từ trong tay áo ra một lọ thuốc nhỏ, đưa cho Dịch Phong.
— Uống đi, sẽ cầm máu và tăng sức lực trong chốc lát.
Dịch Phong không chần chừ, lập tức uống cạn. Hắn nhìn nàng, trong mắt ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối.
— Trước mặt là lối vào đường hầm bí mật. Bản đồ trong Huyễn Cốc chỉ dẫn, phải dùng máu của ta mới mở được trận pháp.
Dạ Nhi lấy ra mảnh ngọc trăng khuyết, cắt nhẹ đầu ngón tay, để máu nhỏ lên mặt ngọc. Một luồng sáng nhạt bừng lên, dưới chân xuất hiện một vòng trận pháp nhỏ. Dịch Phong dìu nàng tiến vào, vừa kịp lúc đám Hắc Vệ ập tới.
Tiếng hét vang trời, mũi tên lao vun vút vào cửa hang. Dịch Phong vung kiếm đánh bật, kéo Dạ Nhi lẩn vào bóng tối. Cửa hang vừa khép lại, bên ngoài vang lên tiếng đập phá dữ dội.
Bên trong đường hầm, không khí ẩm lạnh, ánh sáng lập lòe từ viên ngọc soi rõ những bức tường đá phủ đầy rêu. Dạ Nhi th* d*c, dựa vào vách đá, bàn tay run nhẹ.
Dịch Phong cúi xuống, nhẹ nhàng xé vạt áo, băng lại vết thương trên vai. Máu thấm ra ngoài, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định.
— Chúng tạm thời không vào được. Nhưng chỉ cần một khắc, Bạch Lộ có thể tìm ra lối khác.
Dạ Nhi nhắm mắt, cố trấn tĩnh:
— Ta sẽ dẫn ngươi qua mê đạo, phía cuối có một lối lên núi. Nếu may mắn, có thể ra ngoài trước khi chúng kịp phát hiện.
Dịch Phong gật đầu, dìu nàng đi sâu vào đường hầm. Tiếng bước chân vọng lại, vang lên giữa bóng tối, mỗi nhịp đều nặng trĩu sát khí và áp lực.
***
Bên ngoài, Uyển Nhi đứng trong thư phòng, ánh mắt rối loạn nhìn về phía tây thành. Từ thị bên cạnh, sắc mặt tái xanh, bàn tay nắm chặt chuôi quạt.
— Sao lại có biến? Đội Hắc Vệ đâu, sao để Dạ Nhi trốn thoát?
Một a hoàn vội vàng chạy vào, quỳ sụp dưới đất:
— Phu nhân, có người xông vào phủ, lục soát khắp nơi. Thẩm thế tử cũng xuất hiện ngoài thành, bọn lính không dám ngăn cản.
Từ thị nhíu mày, mắt lóe lên tia hiểm độc:
— Thẩm Dịch Phong? Hắn muốn cứu Dạ Nhi, lại dám đối đầu Hắc Vệ. Không thể để mọi chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát.
Uyển Nhi cắn môi, ánh mắt bừng lên tia độc ác:
— Mẫu thân, nếu cần thiết… hãy để Hoàng hậu ra tay.
Từ thị gật đầu, rút từ trong tay áo một mảnh lụa vàng có thêu ấn ký hoàng hậu, thì thầm:
— Đã đến lúc dùng đến lá bài này.
***
Trong đường hầm, ánh sáng mờ nhạt lay động trên vách đá. Dạ Nhi dẫn Dịch Phong qua mấy ngã rẽ quanh co, mỗi bước đều cẩn trọng. Không khí càng lúc càng lạnh, tiếng nước nhỏ tí tách vọng lại.
Dịch Phong đi sau, mắt không rời bóng lưng nàng. Hắn thấp giọng:
— Nàng không sợ sao? Cả triều đình, cả phủ Lâm đều muốn lấy mạng nàng.
Dạ Nhi dừng lại, khẽ mỉm cười:
— Ta từng nghĩ chỉ cần nhẫn nhịn, mọi sóng gió sẽ qua. Nhưng hôm nay, ta đã hiểu: muốn sống, phải tự mình bước lên.
Dịch Phong nhìn nàng, trong mắt lóe lên tia dịu dàng hiếm thấy. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh giá của nàng.
— Có ta ở đây, dù phía trước là vực sâu, ta cũng sẽ cùng nàng bước qua.
Dạ Nhi nhìn hắn, khóe môi khẽ run. Nhưng nàng không nói gì, chỉ siết chặt tay hắn, tiếp tục dẫn đường.
***
Ở cuối đường hầm, một cánh cửa đá hiện ra, phủ đầy rêu xanh. Dạ Nhi lấy mảnh ngọc, nhỏ thêm giọt máu, trận pháp bên dưới phát sáng, cửa đá chầm chậm mở ra. Gió lạnh từ ngoài núi ùa vào, mang theo mùi cỏ dại và sương sớm.
Dịch Phong dìu nàng bước ra khỏi cửa hang. Trước mắt là sườn núi dốc, phía xa thấp thoáng ánh đèn lồng của đội Hắc Vệ đang lùng sục quanh rừng.
— Chúng ta phải đi đường vòng qua lối mòn trên núi. Nếu bị phát hiện, chỉ còn cách liều mạng.
Dạ Nhi gật đầu, vận khí hộ thân, cùng Dịch Phong men theo lối nhỏ lên núi. Cả hai lặng lẽ, chỉ nghe tiếng gió gào thét bên tai, từng bước một tiến về phía tự do mong manh.
***
Đúng lúc ấy, dưới chân núi vang lên tiếng hú dài rợn người. Bạch Lộ xuất hiện, ánh mắt màu hổ phách lóe sáng trong bóng tối. Hắn ngửi thấy mùi máu, lập tức lao vọt lên sườn núi, động tác nhanh như loài sói săn mồi.
Dịch Phong kéo Dạ Nhi nấp vào khe đá, thấp giọng:
— Đó là Bạch Lộ, tổng quản sói của Vệ Vô Ưu. Hắn có thể cảm nhận được mùi máu lai.
Dạ Nhi rút trong tay áo ra một lọ thuốc, rắc quanh khe đá, mùi thơm nồng lan tỏa, át đi mùi máu tanh.
Bạch Lộ dừng lại, ánh mắt đảo quanh, bỗng nhìn thẳng về phía hai người. Dạ Nhi nín thở, vận nội lực, dùng trận pháp nhỏ che giấu khí tức. Dịch Phong siết chặt chuôi kiếm, sẵn sàng ứng phó.
Một lát sau, Bạch Lộ nhíu mày, ánh mắt lướt qua khe đá, rồi quay đi, tiếp tục lần theo dấu vết xuống phía dưới.
Dạ Nhi thở phào, nhưng chưa kịp thả lỏng thì từ xa vang lên tiếng vó ngựa gấp gáp. Vệ Vô Ưu cưỡi ngựa đen, theo sau là toán Hắc Vệ đông đảo, ánh đuốc bập bùng soi rực cả sườn núi.
— Không còn thời gian nữa.
Dịch Phong khẽ nói, kéo Dạ Nhi băng qua rặng cây, men theo lối mòn về phía bìa rừng.
Nhưng vừa tới chân dốc, một tiếng quát lớn vang lên:
— Bao vây! Không để chúng chạy thoát!
Hàng loạt Hắc Vệ từ các hướng ập tới, vây chặt lối đi. Dịch Phong vung kiếm, ánh thép lóe lên, chỉ trong nháy mắt đã đánh bật ba tên, nhưng lực lượng đối phương quá đông, vòng vây mỗi lúc một siết lại.
Dạ Nhi lùi sát vào lưng hắn, tay nắm chặt túi hương, mắt ánh lên quyết liệt. Nàng lấy ra một viên đan dược màu đỏ, lặng lẽ bỏ vào miệng, khí lực lập tức tăng vọt.
Dịch Phong nghiêng đầu, thì thầm:
— Lúc nữa, ta đánh vỡ vòng vây bên trái, nàng chạy về phía bìa rừng, đừng quay lại.
Dạ Nhi lắc đầu, mắt phượng rực sáng:
— Ta không bỏ ngươi lại.
Hắn bật cười, ánh mắt dịu dàng lạ lùng giữa lúc hiểm nguy:
— Đừng cãi ta nữa, nếu không ta sẽ giận.
Chưa kịp nói thêm, Hắc Vệ đồng loạt xông tới. Dịch Phong hóa thân sói, đôi mắt ánh vàng rực, sức mạnh bộc phát dữ dội. Hắn quét kiếm, thân ảnh như tia chớp, máu bắn tung tóe trên nền cỏ ướt.
Dạ Nhi cũng không chịu thua, rút ra ám khí tẩm độc, ném về phía những kẻ áp sát. Tiếng hét vang lên, mấy tên Hắc Vệ trúng độc ngã vật xuống đất, co giật dữ dội.
Vòng vây tạm thời bị phá vỡ, Dịch Phong kéo Dạ Nhi lao về phía bìa rừng. Nhưng chưa kịp rời xa, Bạch Lộ từ đâu xuất hiện, chắn ngang đường, ánh mắt lạnh như băng.
— Muốn chạy? Còn non lắm!
Hắn vung tay, không khí quanh rừng lập tức tràn ngập sát khí. Bầy sói đen xuất hiện từ hai phía, vây chặt lấy hai người. Dịch Phong gầm lên, sói huyết trong người bộc phát, khí thế ngang ngửa Bạch Lộ.
Dạ Nhi lấy ra trận pháp nhỏ, đặt xuống đất, miệng lẩm nhẩm chú ngữ. Một luồng sáng tím bừng lên, bầy sói đen gào thét, lùi lại mấy bước.
Bạch Lộ nhíu mày, ánh mắt lóe lên tia kinh ngạc:
— Ngươi… ngươi là huyết mạch lai chủ nhân?
Dạ Nhi không đáp, chỉ nhìn thẳng vào mắt hắn, ánh mắt không hề run sợ.
Bạch Lộ chần chừ một khắc, rồi lạnh lùng vung tay:
— Bắt sống cả hai, giao cho Hoàng hậu xử trí!
Toán Hắc Vệ lập tức xông lên, kiếm đao sáng loáng. Dịch Phong ôm lấy Dạ Nhi, lách mình lao vào bóng tối, vừa kịp tránh một nhát kiếm trí mạng.
Tiếng hét, tiếng gươm va chạm vang lên dồn dập. Giữa màn đêm, máu tanh hòa cùng hương cỏ dại, tiếng sói tru vọng lên thê lương.
Dạ Nhi cảm nhận sức lực dần cạn, trận pháp trong tay cũng mờ dần ánh sáng. Dịch Phong ôm lấy nàng, lao thẳng về phía vực sâu cuối rừng.
— Tin ta, chỉ một lần này thôi!
Hắn thì thầm, rồi không do dự nhảy xuống vực, mang theo Dạ Nhi biến mất trong màn đêm.
Phía trên, Bạch Lộ và Hắc Vệ đứng sững, chỉ còn tiếng gió hú lạnh lẽo vang vọng giữa núi rừng thâm u.
***
Bên kia vực, ánh trăng bàng bạc soi xuống dòng nước xiết. Dịch Phong ôm chặt Dạ Nhi, cả hai chìm trong làn nước lạnh buốt, cuốn trôi về phía xa.
Trên bờ, Vệ Vô Ưu siết chặt bàn tay, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ. Bạch Lộ cúi đầu, ánh mắt sâu thẳm:
— Bọn họ chưa chết. Ta sẽ tiếp tục truy lùng.
Vệ Vô Ưu lạnh lùng phất tay:
— Đuổi cùng giết tận, không để sót một mạng!
Trong bóng tối, Dạ Nhi và Dịch Phong trôi dạt về phía hạ lưu, hơi thở yếu ớt hòa cùng tiếng nước chảy xiết. Vết máu trên vai Dịch Phong loang rộng, nhưng hắn vẫn ôm chặt nàng, không buông lơi.
Ở xa xa, một bóng người lặng lẽ theo dõi, ánh mắt lóe lên tia sáng kỳ dị dưới ánh trăng — Tô Ngọc Dao, yên lặng nắm chặt mảnh ngọc trăng khuyết trong tay, môi mấp máy điều gì đó không ai nghe rõ.
Vầng trăng dần bị mây đen che khuất, dòng nước cuốn hai thân ảnh nhỏ bé về phía chân trời vô định. Phía sau, núi rừng Đại Ninh chìm trong bóng tối, bốn phía sát cơ chưa hề tan.
Còn một đêm dài nữa, phía trước là vực sâu, là tử địa hay là sinh lộ — chưa ai có thể đoán định.


Bình luận chương