Huyễn Giới Hoàng Hôn

Chương 12: Trận Chiến Trong Huyễn Cốc




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 12 miễn phí!

Nước cuốn đi dữ dội, lạnh lẽo thấm tận xương. Dạ Nhi gắng mở mắt, dòng sông tối om chỉ lờ mờ ánh trăng rớt lại giữa những khối đá lớn. Dịch Phong vẫn giữ nàng sát ngực, một tay cố chống đỡ dòng nước xiết, tay kia bị thương rỉ máu, máu loang đỏ trên làn nước. Cảm giác choáng váng, mệt mỏi bủa vây, nàng chỉ còn biết dựa vào vai hắn, cố giữ hơi thở nhọc nhằn. Đầu óc quay cuồng, tiếng nước va vào vách đá vang vọng bên tai, tựa như tiếng thú hoang gào thét giữa rừng khuya.

Khi dòng nước dịu lại, Dịch Phong cố kéo nàng vào một bãi đất nhỏ ven sông. Hắn buông tay, thở gấp, máu trên vai vẫn nhỏ giọt thẫm đẫm vạt áo. Dạ Nhi lảo đảo ngồi dậy, nhìn hắn, lòng thắt lại.

— Ngươi... còn ổn không?

Dịch Phong gật đầu, ánh mắt vẫn sắc lạnh, nhưng đôi môi tái đi. Hắn lấy ra một gói thuốc nhỏ, run rẩy rắc lên vết thương, rồi quay sang nàng, thấp giọng:

— Ta không sao. Mau kiểm tra thương thế của ngươi đi.

Dạ Nhi nhìn xuống, phát hiện trên cánh tay phải đã rách một mảng da, máu chảy không ngừng. Cảm giác đau rát lan khắp thân thể, nhưng nàng không k** r*n, chỉ lặng lẽ lấy ra bình thuốc trong ống tay áo, tự xử lý vết thương. Bàn tay nàng run nhè nhẹ, mùi dược thảo lan tỏa trong không khí ẩm lạnh. Nỗi lo sợ chưa tan, nhưng ánh mắt vẫn kiên cường. Nàng đưa mắt nhìn quanh: bốn phía chỉ có đá tảng, cây bụi thấp, xa xa là vách núi dựng đứng, phía trên còn ánh lửa mờ mờ – chắc là toán Hắc Vệ vẫn chưa buông tha.

— Chúng sẽ không từ bỏ, — nàng thì thầm. — Phía trên còn lửa, ta e khó tìm đường thoát.

Dịch Phong ngước nhìn theo, ánh mắt vụt sáng. Hắn vươn tay kéo nàng lại gần, giọng trầm thấp:

— Ngươi còn đủ sức không? Ta sẽ đưa ngươi vào sâu trong rừng, nếu bị phát hiện, hãy dùng trận pháp.

Dạ Nhi gật đầu, ánh mắt rắn rỏi. Nàng siết chặt cổ tay, nơi vết bớt trăng khuyết âm ấm lạ thường, dường như có một luồng khí nóng đang dâng lên. Nàng lặng lẽ đưa tay lên ngực, trong lòng bàn tay là một mảnh ngọc nhỏ, tỏa ánh sáng dịu nhẹ. Huyễn Cốc – nơi duy nhất có thể che giấu họ lúc này.

Hai người lặng lẽ luồn sâu vào rừng, chân đạp lên lớp lá mục, tiếng động khẽ khàng giữa màn đêm. Dịch Phong đi trước, thân hình cao lớn che chắn cho nàng. Mỗi bước đi, nàng cảm nhận rõ sự mệt mỏi trong từng thớ thịt, nhưng ý chí không cho phép dừng lại.

Tiếng chó sủa vang lên từ xa, ánh đuốc loang loáng rọi xuống sườn núi. Có tiếng người gầm lên:

— Lục soát phía dưới, không được bỏ sót!

Tiếng chân chạy rầm rập, mùi thuốc nổ, mùi máu tanh lan đến tận đây. Dạ Nhi biết, chỉ một sơ suất, cả hai sẽ bị vây bắt.

Dịch Phong kéo nàng rẽ vào một lối nhỏ, nơi tán cây rậm rạp che khuất ánh trăng. Đột nhiên, một tiếng động lạ vang lên phía trước. Bầy sói đen xuất hiện, ánh mắt đỏ rực, thân hình lực lưỡng, lặng lẽ chặn đường.

Dịch Phong lùi lại, ánh mắt chuyển vàng, hơi thở nặng nề. Hắn gầm nhẹ, sói huyết trong người dường như bị kích động. Dạ Nhi đặt tay lên vai hắn, thì thầm:

— Để ta.

Nàng lấy ra một tấm bùa nhỏ, ngón tay vẽ nhanh lên mặt đất, miệng lẩm nhẩm chú ngữ. Ánh sáng tím nhạt lan tỏa, trận pháp hộ thân hiện ra lờ mờ dưới chân. Bầy sói gầm gừ, nhưng không dám tiến lại gần. Chúng đi vòng quanh, ánh mắt đầy thù hận.

Bất ngờ, từ phía sau, mấy bóng đen lao vút tới. Hắc Vệ đã phát hiện ra dấu vết, kiếm sáng loáng chém thẳng vào hai người. Dịch Phong rút kiếm, thân hình chuyển động như gió, chặn đứng mũi kiếm đầu tiên. Máu lại trào ra từ vết thương cũ, nhưng hắn không lùi bước.

Dạ Nhi cắn môi, ánh mắt lạnh lùng. Nàng rút ra ám khí, ném liên tiếp về phía Hắc Vệ. Tiếng kim loại chạm nhau, tiếng hét thất thanh vang lên. Một tên ngã xuống, mặt tím tái vì độc. Ba tên khác lao vào, vây chặt hai người vào giữa.

— Đừng để nữ tử đó sống! — Một tên hét lớn.

Dạ Nhi lùi lại, bàn tay đặt lên mảnh ngọc trăng khuyết. Trong khoảnh khắc, một ý niệm mãnh liệt dâng lên trong đầu nàng: “Mở Huyễn Cốc!” Không khí quanh nàng chợt rung động, mảnh ngọc tỏa ánh sáng dữ dội, nhấn chìm mọi âm thanh.

Thế giới chợt đảo lộn. Dạ Nhi cảm giác mình rơi vào một không gian khác – Huyễn Cốc mở ra, tiếng chim hót, mùi dược thảo, gió nhẹ thoảng qua. Nhưng phía sau, sát khí vẫn chưa tan. Bầy sói đen không bị trận pháp cản trở, chúng gầm lên, lao thẳng vào nàng.

Dịch Phong gầm lớn, hóa thân bán sói, nhảy lên chắn trước mặt nàng. Móng vuốt sắc lạnh chém xuống, máu bắn tung tóe. Hắc Vệ bị xé nát, bầy sói lùi lại, nhưng lại có thêm ba tên áo đen nhảy vào.

Dạ Nhi cắn răng, vung tay vẽ lên không trung một ấn chú phức tạp. Ánh sáng từ lòng bàn tay nàng lóe lên, trận pháp hộ thân mở rộng, bao phủ cả hai người. Đất dưới chân rung chuyển, linh khí trong Huyễn Cốc cuồn cuộn dâng lên, nhập vào vết bớt trăng khuyết trên cổ tay nàng.

Tiếng gầm của bầy sói bỗng chùng xuống, chúng dường như bị luồng sức mạnh nào đó đè nén. Một con sói đầu đàn chậm rãi cúi đầu trước nàng, đôi mắt vàng rực không còn thù hận, mà chuyển thành vẻ thuần phục.

Dạ Nhi cảm thấy một luồng khí nóng trào dâng trong ngực, máu trong người như sôi lên, từng tế bào căng tràn sức sống kỳ lạ. Nàng nghe rõ tiếng mạch máu đập mạnh, ánh sáng quanh người càng lúc càng chói lòa. Hắc Vệ sợ hãi, đồng loạt lùi lại.

Một tên hét lớn:

— Nàng… nàng là huyết mạch hỗn chủ! Lui lại!

Nhưng đã muộn. Dạ Nhi vung tay, ánh sáng từ lòng bàn tay b*n r* như tia chớp, quét ngang qua ba tên Hắc Vệ. Chúng rú lên, thân thể co giật, rồi ngã vật ra đất, da thịt cháy xém. Bầy sói đen lùi hẳn về sau, không dám nhìn thẳng vào nàng nữa.

Dịch Phong vẫn đứng cạnh nàng, hơi thở gấp gáp, ánh mắt kinh ngạc lẫn tự hào. Hắn thấp giọng:

— Ngươi… ngươi vừa làm gì vậy?

Dạ Nhi lắc đầu, đôi mắt mở to, trong lòng còn chưa tin nổi sức mạnh vừa bộc phát. Nàng nhìn xuống cổ tay, vết bớt trăng khuyết phát sáng rực rỡ, linh khí từ Huyễn Cốc vẫn cuồn cuộn chảy vào người.

— Ta không biết… ta chỉ cảm thấy… có gì đó trong máu đang thức tỉnh.

Dịch Phong nắm lấy tay nàng, ánh mắt trầm ngâm:

— Đó là huyết mạch dị tộc. Ngươi… không chỉ là người.

Nàng run nhẹ, trong lòng dậy sóng, nhưng chưa kịp hỏi tiếp, phía ngoài Huyễn Cốc lại vang lên tiếng động. Một luồng khí lạnh lẽo len lỏi vào không gian, Bạch Lộ hiện thân trước cửa cốc, ánh mắt vàng hổ phách lạnh lùng nhìn hai người.

— Quả nhiên là ngươi. Huyết mạch hỗn chủ… Đại Ninh từ trăm năm nay chưa từng xuất hiện.

Hắn tiến lên một bước, linh khí quanh người cuộn trào. Dịch Phong chắn trước mặt Dạ Nhi, lưỡi kiếm vung lên, gằn giọng:

— Muốn động đến nàng, bước qua xác ta trước.

Bạch Lộ nhếch môi cười nhạt, vung tay. Không khí quanh Huyễn Cốc chợt dao động, một trận gió đen cuốn tới, ép sát cả hai. Dạ Nhi lùi lại, vẽ nhanh một đạo bùa lên không trung, ánh sáng tím nổ rực, chặn đứng luồng gió độc. Nhưng sức lực của nàng đã cạn, đầu óc choáng váng, đôi chân mềm nhũn.

Bạch Lộ không buông tha, bước tới, ánh mắt lóe lên tia thèm khát:

— Giao huyết mạch ra đây, ta tha cho các ngươi một con đường sống.

Dịch Phong bật cười lạnh, mái tóc đen xõa xuống trán, đôi mắt sói vàng rực:

— Ngươi là thứ gì mà dám ra điều kiện?

Kiếm quét ngang, ánh thép lóe lên, Dịch Phong lao thẳng vào Bạch Lộ. Hai bóng người chạm nhau, tiếng kim loại va chạm chát chúa, linh khí b*n r* từng tia sáng. Bạch Lộ hóa thành bóng đen mơ hồ, thân pháp quỷ dị tránh né, rồi bất ngờ phản kích, đánh bật Dịch Phong lùi mấy bước.Dạ Nhi nhắm mắt, dồn toàn bộ ý chí vào trận pháp. Lời chú vang lên, từ mặt đất trồi lên những dây leo tím quấn lấy chân Bạch Lộ. Hắn giật mình, gầm lên, linh khí phát ra phá tan dây leo, nhưng trong khoảnh khắc đó, Dịch Phong đã áp sát, kiếm vung chém xuống.

Máu bắn tung tóe, Bạch Lộ lùi lại, ánh mắt càng thêm sắc lạnh. Hắn đưa tay lau vết máu trên má, cười nhạt:

— Thú vị lắm. Ngươi cũng có sói huyết, nhưng chưa đủ mạnh.

Hắn lao vào, móng vuốt hóa thành bóng đen, đánh thẳng vào ngực Dịch Phong. Dịch Phong cắn răng, gồng mình đỡ lấy, máu chảy ướt đẫm vạt áo, nhưng vẫn không lùi bước.

Dạ Nhi nhìn cảnh ấy, lòng đau như cắt. Một tiếng gọi mơ hồ vang lên trong đầu nàng: “Ngươi là cầu nối, là chìa khóa của hai thế giới. Đừng sợ!”

Nàng mở mắt, ánh sáng từ vết bớt trăng khuyết bùng lên mãnh liệt. Dòng máu nóng rực trong người tuôn trào, linh khí trong Huyễn Cốc tụ lại quanh nàng. Đôi mắt nàng chuyển màu tím sẫm, hơi thở dồn dập. Một luồng lực lạ lẫm trào dâng, khiến Dạ Nhi cảm thấy bản thân như hòa vào cùng đất trời.

Nàng bước lên, đối diện với Bạch Lộ, giọng nói vang vọng kỳ lạ:

— Đủ rồi. Ngươi muốn huyết mạch, hãy thử nhận lấy!

Nói dứt lời, nàng vung tay, linh khí tụ thành lưỡi đao ánh sáng, lao thẳng vào Bạch Lộ. Hắn ngỡ ngàng, né tránh không kịp, bị chém sượt qua vai. Máu đen rỉ ra, bốc khói mù mịt.

Bạch Lộ gào lên, ánh mắt điên cuồng, nhưng thân thể đã run rẩy, dường như bị uy áp của nàng ép chặt. Dịch Phong đứng sau, giơ kiếm lên, sẵn sàng phối hợp.

Dạ Nhi cảm giác sức mạnh trong người vẫn chưa cạn, nàng tiếp tục vẽ chú, trận pháp hộ thân mở rộng, linh khí b*n r* quấn lấy Bạch Lộ như xiềng xích. Hắn cố vùng vẫy, nhưng càng giãy, linh khí càng siết chặt.

Bất ngờ, từ ngoài Huyễn Cốc, một tiếng sáo lạnh lẽo vang lên. Không gian rung động, bầy sói đen đồng loạt tru lên, rồi như bị ai đó điều khiển, lao thẳng vào trận pháp. Dạ Nhi giật mình, nhận ra trận pháp bắt đầu rạn nứt. Bạch Lộ nhân cơ hội, hóa thành làn khói đen, thoát ra khỏi xiềng xích, biến mất vào bóng tối.

Dịch Phong kéo lấy tay nàng, th* d*c:

— Không ổn, chúng ta phải đi ngay!

Dạ Nhi gật đầu, tay run run, linh khí trong người đã yếu đi nhiều. Nàng nhìn ra ngoài, thấy hàng chục bóng đen lao tới – Hắc Vệ lại một lần nữa vây kín cửa cốc. Tiếng sáo vẫn vang lên, từng nhịp từng nhịp lạnh lẽo rợn người.

Dạ Nhi lấy ra một viên đan dược, nhét vào miệng Dịch Phong, rồi tự mình nuốt một viên khác. Cảm giác ấm áp lan khắp cơ thể, nàng gắng đứng vững, cùng hắn chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng.

Phía ngoài, Vệ Vô Ưu xuất hiện, dáng người cao lớn, ánh mắt như rắn độc. Hắn nhìn vào Huyễn Cốc, môi nhếch lên thành nụ cười hiểm ác:

— Thú vị thật. Huyết mạch hỗn chủ, người sói cổ truyền… Hôm nay, các ngươi đều phải chết!

Hắn vung tay, Hắc Vệ đồng loạt xông vào. Bầy sói đen gào thét, khí đen ngùn ngụt bủa vây. Dạ Nhi nắm chặt tay Dịch Phong, ánh mắt rực sáng:

— Không được lùi bước. Ta sẽ mở trận pháp cuối cùng.

Nàng bước lên, vẽ trên không trung một đạo trận đồ phức tạp. Ánh sáng tím bùng lên, linh khí trong Huyễn Cốc chuyển động dữ dội, gió nổi lên ào ào. Trận pháp hộ thân mở rộng, bao phủ cả cốc, những dây leo tím mọc lên quấn chặt lấy chân Hắc Vệ, lôi chúng ngã xuống. Bầy sói tru lên, nhưng cũng không dám tiến lại gần.

Vệ Vô Ưu cười lạnh, rút ra một viên ngọc đen, niệm chú. Không gian rung chuyển, trận pháp bắt đầu nứt vỡ. Dạ Nhi cảm giác sức lực bị hút đi từng chút, nhưng vẫn nghiến răng chịu đựng. Mồ hôi túa ra, máu từ vết thương trên tay nhỏ xuống trận đồ, ánh sáng càng lúc càng rực rỡ.

Bên cạnh, Dịch Phong hóa thân bán sói, gầm lên, lao vào đám Hắc Vệ. Kiếm pháp của hắn như bão táp, mỗi nhát chém đều khiến máu bắn tung tóe. Bầy sói đen bị chém ngã liên tiếp, nhưng quân địch vẫn ùn ùn kéo đến.

Dạ Nhi cảm thấy mắt hoa lên, linh khí trong Huyễn Cốc dường như muốn vỡ tung. Trong khoảnh khắc, nàng nghe tiếng gọi vang vọng trong đầu: “Hãy buông bỏ sợ hãi. Ngươi là chủ nhân của huyễn giới.”

Nàng nhắm mắt, hít sâu, để mặc dòng máu dị tộc trào dâng. Trận pháp quanh người nàng bỗng bùng lên ánh sáng chói lòa, từ mặt đất trồi lên những luồng khí tím, quấn lấy thân thể nàng. Vết bớt trăng khuyết trên cổ tay bừng sáng, từ đó phát ra những sợi ánh sáng như tơ nhện, lan tỏa khắp không gian.

Hắc Vệ gào lên kinh hãi, thân thể bị linh khí đánh bật ra ngoài. Vệ Vô Ưu cũng bị chấn động, lùi lại mấy bước, ánh mắt sững sờ nhìn nàng:

— Đây… đây là sức mạnh gì?

Dạ Nhi mở mắt, đôi mắt màu tím sâu thẳm như vực thẳm. Giọng nàng vang lên, pha lẫn tiếng gió và tiếng linh khí:

— Đây là ý chí của huyễn giới. Các ngươi, không có tư cách đặt chân vào nơi này.

Nàng vung tay, ánh sáng tím hóa thành vô số tia chớp, quét ngang qua đám Hắc Vệ. Tiếng hét vang lên, bọn chúng lần lượt ngã xuống, thân thể co giật, mắt trợn trừng. Bầy sói đen cũng lùi xa, không dám tiến gần thêm nữa.

Vệ Vô Ưu nghiến răng, viên ngọc đen trên tay phát sáng dữ dội. Hắn gầm lên, linh khí đen trào ra, cuốn lấy không gian, cố gắng phá trận. Nhưng Dạ Nhi không sợ hãi, nàng lùi về phía sau, ôm lấy Dịch Phong, thì thầm:

— Ta sẽ đưa ngươi vào sâu trong Huyễn Cốc. Ở đó, không ai có thể xâm phạm.

Nói rồi, nàng niệm chú, ánh sáng tím bao phủ hai người, thân ảnh họ mờ dần, rồi biến mất vào hư không. Không gian rung chuyển, Huyễn Cốc khép lại, chỉ còn lại một vầng sáng nhạt lơ lửng giữa rừng sâu.

Bên ngoài, Vệ Vô Ưu giận dữ gào lên, vung tay đập mạnh xuống đất, khiến đá tảng nứt vỡ. Hắc Vệ vội vã kéo nhau rút lui, bầy sói đen cũng tản ra, chỉ còn lại bóng tối và hơi lạnh ngập tràn trong không khí.

Trong Huyễn Cốc, Dạ Nhi và Dịch Phong ngã xuống bên một gốc cây lớn, hơi thở yếu ớt. Dịch Phong cố gượng dậy, nắm lấy tay nàng, giọng khàn đặc:

— Ngươi… có đau không?

Dạ Nhi lắc đầu, khóe môi hé một nụ cười yếu ớt:

— Không sao… Chỉ là… ta không ngờ bản thân lại như vậy.

Ánh sáng tím trong Huyễn Cốc dịu lại, linh khí lặng lẽ chảy quanh hai người, xoa dịu thương thế. Dạ Nhi nhìn lên trời, ánh mắt sâu lắng, trong lòng trào dâng cảm giác vừa lạ lẫm vừa thân thuộc. Nàng biết, từ khoảnh khắc này, mọi thứ đã khác.

Phía ngoài, tiếng sáo lạnh lẽo vẫn văng vẳng, bóng tối tiếp tục dày đặc phủ xuống rừng sâu. Đâu đó trong Huyễn Cốc, tiếng động khẽ vang lên, như có ai đó đang lặng lẽ quan sát.

Dạ Nhi nhắm mắt, nắm chặt lấy tay Dịch Phong. Nàng biết, thử thách thật sự chỉ mới bắt đầu.

Ánh sáng tím nhạt phủ lên hai người, hòa cùng bóng tối dày đặc bên ngoài. Trong lòng Dạ Nhi, một câu hỏi chưa có lời đáp vang lên: “Huyễn giới mở ra, ta là chủ nhân… hay chỉ là một quân cờ nhỏ bé trong tay vận mệnh?”

Bên ngoài, Vệ Vô Ưu siết chặt viên ngọc đen, ánh mắt như rắn độc:

— Các ngươi cứ trốn đi… Ta sẽ khiến huyết mạch hỗn chủ phải tự mình bước ra ánh sáng.

Tiếng sáo lặng đi, rừng đêm lạnh ngắt. Huyễn Cốc khép lại, nhưng sát khí vẫn chưa tan. Đêm chưa kết thúc, bình minh vẫn còn xa…


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.