Sáng hôm sau, sương sớm còn vương trên mái ngói. Kỳ Anh lặng lẽ đánh thức Dạ Nhi, giọng thì thầm rất khẽ:
— Tiểu thư, người của y quán Tô gia đã tới. Họ nói đại phu Tô Ngọc Dao muốn gặp riêng người.
Dạ Nhi mở mắt, ánh nhìn bình thản nhưng trong lòng đã tự nhủ phải dè chừng. Nàng rửa mặt, thay y phục đơn giản, để lại mọi vật phòng thân trong ống tay áo. Kỳ Anh cẩn thận phủi lại gấu áo, dúi vào tay nàng một chiếc túi gấm nhỏ, bên trong là mấy viên đan dược phòng thân.
Hai người theo lối nhỏ vòng ra sau vườn, men theo rặng trúc xanh tới cổng hông phủ Thẩm. Ở đó, một chiếc xe ngựa màu xám bạc đợi sẵn, rèm buông kín. Người đánh xe là một nam tử trung niên, vẻ mặt hiền hòa, áo ngắn lam nhạt. Thấy Dạ Nhi đến, ông khẽ cúi đầu:
— Cô nương, mời lên xe. Đại tiểu thư nhà ta đã dặn, mọi chuyện sáng nay tuyệt đối giữ kín.
Dạ Nhi lên xe, Kỳ Anh cũng theo sát. Xe lăn bánh rất êm, chỉ nghe tiếng vó ngựa gõ nhẹ trên đường đá. Bên trong, hương thảo dược thoang thoảng. Dạ Nhi lặng lẽ nhìn ngón tay mình, vết bớt hình trăng khuyết lờ mờ dưới ánh sáng nhạt, lòng dấy lên dự cảm lạ lùng.
Chỉ một lát, xe dừng trước cổng y quán Tô gia. Bức tường trắng, mái ngói cong vút, bảng hiệu khắc ba chữ “Tô gia đường” bằng nét bút thanh thoát. Một thiếu nữ mặc áo lụa mỏng, dáng người dịu dàng, bước ra đón, ánh mắt trong veo như nước suối đầu nguồn. Dạ Nhi nhận ra Tô Ngọc Dao—người từng dẫn lối cho nàng khi còn ở Huyễn Cốc, giờ lại gặp giữa nhân gian.
— Lâm cô nương, mời vào.
Giọng nàng ta êm dịu, nghe như lời ru. Dạ Nhi đáp lễ, cùng Kỳ Anh bước theo, đi qua hành lang lát đá xanh, vào tận phòng thuốc phía sau. Ở đây, mùi thảo dược đậm đặc, trên giá bày la liệt các loại bình lọ, hộp nhỏ, túi vải.
Ngọc Dao ra hiệu cho nha hoàn lui xuống, chờ cửa đóng, nàng mới ngồi đối diện Dạ Nhi, im lặng nhìn thật lâu, ánh mắt sáng như muốn xuyên thấu mọi ngụy trang. Dạ Nhi cảm nhận rõ sự dò xét ấy, song chỉ cúi đầu nhã nhặn:
— Tô tiểu thư, không biết hôm nay mời ta đến là có điều chi dạy bảo?
Ngọc Dao trầm ngâm một lát rồi cười nhẹ, mang theo chút gì đó thấu hiểu và xót xa:
— Ta từng gặp một người, trên cổ tay cũng có vết bớt trăng khuyết. Khi ấy, mẫu thân của ta nói, người mang dấu ấy là người được huyễn giới chọn. Ngươi... thật sự không nhớ gì về thân thế mình sao?
Dạ Nhi khẽ rùng mình. Những ký ức chắp vá về mẫu thân chợt ùa về: bóng người lướt qua trong sương mù, bàn tay dịu dàng áp lên má nàng, giọng nói ru ngủ bên tai—tất cả đều mờ ảo, chẳng thể níu giữ. Nàng ngước nhìn Ngọc Dao, ánh mắt bình tĩnh mà lạnh lẽo:
— Ta chỉ biết, trên đời này, không ai bảo vệ ta ngoài chính mình.
Ngọc Dao lặng đi, rồi nhẹ nhàng cầm lấy tay nàng, ngón tay lướt qua vết bớt:
— Dấu này không chỉ là ấn ký. Nó còn là chìa khóa mở ra sức mạnh mà không ai khác có thể lĩnh hội. Ngươi từng vào Huyễn Cốc, chắc đã cảm nhận được khí tức khác thường của dược thảo nơi ấy?
Dạ Nhi gật đầu.
Ngọc Dao rút trong tay áo ra một túi nhỏ, đặt lên bàn:
— Đây là hạt giống Thần Tức thảo, chỉ mọc ở nơi giao hòa giữa huyễn giới và nhân gian. Nếu ngươi chăm sóc đúng cách, nó sẽ giúp cảm nhận linh khí, đồng thời tẩy độc, trị thương, chống lại tà khí. Nhưng trồng thứ này cần hiểu bí thuật dẫn khí của Tô gia. Ngươi có muốn học không?
Dạ Nhi im lặng hồi lâu, rồi chậm rãi đáp:
— Người dạy, ta sẽ học.
Nụ cười của Ngọc Dao dịu dàng mà sâu lắng:
— Vậy nghe ta nói kỹ. Việc đầu tiên, khi gieo hạt, phải dùng tâm lực dẫn khí từ huyễn cốc sang. Ngươi nhắm mắt, tưởng tượng một dòng suối ấm áp chảy qua lòng bàn tay, dồn chú ý vào hạt giống này. Sau đó, đọc chú ngữ ta truyền, mọi cảm ứng sẽ khởi động…
Nàng ghé sát, thì thầm vào tai Dạ Nhi một tràng ngữ lạ, mỗi chữ như có lực xuyên thấu tâm thần. Dạ Nhi lặng lẽ ghi nhớ, rồi nhắm mắt thử dẫn khí, lòng bàn tay tỏa ra một luồng ấm nóng. Trong không gian tùy thân, linh khí khẽ chuyển động, hạt Thần Tức thảo như run lên nhẹ nhẹ.
Ngọc Dao khẽ gật đầu:
— Được rồi, ngươi có căn cốt rất tốt, tâm thần lại vững. Nếu sau này có chuyện gì nguy hiểm, chỉ cần dùng Thần Tức thảo làm vật dẫn, có thể trong chớp mắt kết giới hộ thân. Nhưng nhớ, tuyệt đối không để ai biết mình sở hữu loại này, nhất là người của Vệ Vô Ưu.
Dạ Nhi nhìn sâu vào mắt nàng, khẽ hỏi:
— Vì sao ngươi giúp ta?
Ngọc Dao khẽ mỉm cười, ánh mắt chứa đựng nỗi u hoài không lời:
— Vì ta từng được mẫu thân ngươi cứu mạng, năm đó nếu không có bà, e rằng Tô gia đã bị diệt sạch trong một đêm. Ngươi là hy vọng cuối cùng mà bà gửi gắm lại nhân gian.
Bên ngoài có tiếng bước chân dồn dập. Cửa vừa mở, một nha hoàn hấp tấp chạy vào, mặt tái xanh:
— Tiểu thư, có người lạ vây quanh y quán! Bọn họ mặc áo choàng đen, che kín mặt, tay cầm vũ khí, khí thế rất hung hiểm!
Ngọc Dao biến sắc, nhìn sang Dạ Nhi. Kỳ Anh lập tức bước lên che chắn trước mặt chủ nhân, tay lướt nhanh vào vạt áo lấy ám khí.
Dạ Nhi bình tĩnh nói nhỏ:
— Kỳ Anh, chuẩn bị dược tán, phòng độc.
Ngọc Dao cũng không chậm trễ, rút từ hộc bàn ra một ống sáo ngắn, thổi lên một điệu khúc dồn dập. Ngoài sân lập tức vang lên tiếng động mạnh, tiếng người la hét xen lẫn tiếng binh khí va chạm.
Dạ Nhi kéo Kỳ Anh lui vào góc phòng, ánh mắt sắc lạnh. Nàng mở bàn tay, trong lòng bàn tay đã có sẵn ba viên đan dược màu tím nhạt.
Tiếng chân dẫm mạnh mỗi lúc một gần. Cửa phòng bị đá bật tung, ba bóng người áo đen lao vào, động tác dứt khoát, trên cổ tay mỗi kẻ đều đeo một chuỗi hạt đen—dấu hiệu của Hắc Vệ.
Tên cầm đầu quát:
— Lâm Dạ Nhi đâu? Giao người ra, tha cho những kẻ khác!
Ngọc Dao đứng chắn trước mặt nàng, giọng cứng rắn:
— Đây là y quán, không phải nơi các ngươi muốn làm gì thì làm!
Tên áo đen cười khẩy, rút ra một ống tiêu nhỏ, thổi một tràng âm sắc quái dị. Kỳ Anh lập tức ném ám khí về phía hắn, nhưng chỉ nghe “keng keng”, ám khí bật lại, dường như trên người bọn chúng có trận pháp bảo hộ.
Dạ Nhi nhắm mắt, vận khí, lặng lẽ bóp vỡ một viên dược tán trong tay, tung ra lớp bụi mỏng màu tím nhạt. Ngay lập tức, một tên áo đen chực lao tới, chân vừa chạm bụi đã ngã lăn, toàn thân co giật. Hai tên còn lại chấn động, lùi lại cảnh giác.
Tên cầm đầu rút kiếm, mắt long lên:
— Quả nhiên là độc thủ!
Ngọc Dao lặng lẽ lùi về phía giá thuốc, tay chạm nhẹ vào hộp gỗ đựng thảo dược, miệng lẩm nhẩm chú ngữ. Chỉ thấy một làn khói xanh nhạt dâng lên, phủ quanh góc phòng.
Dạ Nhi kéo Kỳ Anh lùi sát cửa sổ, thấp giọng:
— Chuẩn bị nhảy. Khi ta ra hiệu, ngươi tung khói mê, ta cản phía sau.
Kỳ Anh gật đầu, tay đã lăm lăm lọ sứ nhỏ.
Tên áo đen gào lên:— Đừng hòng chạy!
Hắn vung kiếm chém tới, Dạ Nhi lách người, tay phóng ra một viên độc châm, mũi kim nhọn cắm phập vào bắp tay hắn. Tên kia gầm lên, nhưng độc đã ngấm, cánh tay lập tức tê dại, kiếm rơi xuống đất.
Kỳ Anh tung lọ mê hương, một làn sương bạc bốc lên che mờ tầm mắt. Dạ Nhi kéo mạnh Kỳ Anh nhảy qua cửa sổ, đáp xuống mái hiên, rồi lướt nhanh sang bên kia tường.
Phía sau, tiếng hô hoán vang lên dồn dập. Bọn Hắc Vệ xông ra, chia làm hai toán, một nhóm đuổi theo ngoài ngõ, một nhóm phá cửa y quán.
Ngọc Dao ở lại trong phòng, nhanh tay lấy ra một lá bùa, dán lên khung cửa. Một luồng sáng xanh bừng lên, ngăn chặn những kẻ đuổi tới.
Dạ Nhi kéo Kỳ Anh chạy men theo lối nhỏ sau y quán, xuyên qua khu chợ sáng sớm đang vắng người. Họ vừa chạy vừa nghe tiếng vó ngựa gấp rút phía sau, tiếng roi da quất vun vút.
— Tiểu thư, bọn chúng đuổi sát quá! — Kỳ Anh thì thào, mồ hôi túa ra như tắm.
Dạ Nhi hạ giọng:
— Đừng lo, phía trước là cầu đá. Qua khỏi đó sẽ có ngõ tắt về phủ Thẩm.
Nhưng vừa tới đầu cầu, một toán áo đen đã chờ sẵn, vây kín lối thoát. Dạ Nhi nhíu mày, mắt đảo quanh, phát hiện dưới gầm cầu có một lối nhỏ ngập cỏ rậm. Nàng kéo Kỳ Anh rẽ ngang, lao xuống bờ kè, trượt mình giữa lau lách.
Bọn áo đen không ngờ hai nữ tử dám liều mình nhảy xuống bãi bùn, nhất thời chững lại. Dạ Nhi tranh thủ thời gian, lấy trong túi một hạt Thần Tức thảo, niệm chú ngữ vừa học, truyền khí vào hạt giống. Một làn hơi ấm lan tỏa quanh thân, tạo thành một lớp kết giới mỏng bảo vệ.
Tiếng người truy đuổi rầm rập trên đầu, nhưng khi đi qua chỗ họ ẩn nấp, không một ai phát hiện.
Kỳ Anh nín thở, nhìn Dạ Nhi với ánh mắt kinh ngạc lẫn khâm phục. Dạ Nhi vỗ nhẹ lên vai nàng, thì thầm:
— Đợi lát nữa, khi ta ra hiệu, ngươi chạy về hướng đông nam, tìm cổng hậu phủ Thẩm. Ta sẽ đi ngả khác, thu hút bọn chúng.
Kỳ Anh lắc đầu quầy quậy:
— Không, nô tỳ muốn ở cùng tiểu thư!
— Nghe lời, chỉ có như vậy mới sống sót.
Kỳ Anh cắn môi, nước mắt rưng rưng, nhưng cuối cùng cũng gật đầu.
Phía trên cầu, tên đầu lĩnh đám Hắc Vệ đang ra hiệu cho thuộc hạ tản ra lục soát. Dạ Nhi đợi đúng lúc bọn chúng rời xa, liền đưa tay vẽ một vòng tròn nhỏ trên mặt đất, chôn hạt Thần Tức thảo xuống, niệm chú ngữ lần nữa. Một làn khói mỏng bốc lên, che lấp toàn bộ khu vực quanh hai người.
— Chạy! — Nàng ra hiệu.
Kỳ Anh lao ra trước, len lỏi qua bãi lau sậy, vòng về phía đông nam. Dạ Nhi đổi hướng, chạy ngược lên dốc, cố tình phát ra tiếng động để thu hút sự chú ý. Bọn áo đen lập tức phát hiện, hò nhau đuổi theo.
Dưới ánh mặt trời yếu ớt, Dạ Nhi lướt đi như bóng ma, thân hình uyển chuyển, bước chân nhẹ bẫng. Bọn Hắc Vệ bám sát phía sau, tiếng bước chân, tiếng binh khí va chạm vang lên hỗn loạn.
Chạy tới đầu ngõ nhỏ, Dạ Nhi bất ngờ dừng lại, xoay người đối mặt với ba tên áo đen vừa đuổi kịp. Nàng rút ra một chiếc kim bạc, giọng lạnh lùng:
— Nếu các ngươi còn tiến thêm một bước, đừng trách ta ra tay tàn độc!
Tên cầm đầu cười nhạt:
— Một nữ tử yếu ớt, tưởng dọa được ai?
Hắn vừa dứt lời, Dạ Nhi đã phóng kim bạc vào cổ tay hắn, rồi xoay người tung lên một lọ nhỏ. Làn khói tím bùng lên, ba tên lập tức loạng choạng, ngã quỵ giữa đường.
Phía xa, tiếng vó ngựa lại vang lên, một toán áo đen khác đang tràn tới. Dạ Nhi không dám chần chừ, rẽ vào con hẻm nhỏ, men theo đường tắt về phía tường hậu phủ Thẩm.
Kỳ Anh đã chờ sẵn trong bóng tối, mặt mũi lấm lem, nhưng ánh mắt sáng rực. Thấy Dạ Nhi, nàng mừng rỡ:
— Tiểu thư, nô tỳ tưởng người không thoát được!
Dạ Nhi mỉm cười nhạt, ánh mắt lạnh đi:
— Còn lâu mới tới lượt bọn chúng giết ta.
Hai người men theo tường, bám sát những vạt cỏ rậm, lặng lẽ trở lại cổng hậu phủ Thẩm. Vừa tới nơi, một bóng áo đen bất ngờ lao ra từ sau gốc cây, kiếm vung thẳng về phía Dạ Nhi.
Dạ Nhi không kịp rút ám khí, chỉ kịp lùi lại một bước. Nhưng một bóng người cao lớn từ trong phủ lao ra, kiếm trong tay vung lên, cản đòn chí mạng.
— Lui lại! — Giọng trầm khàn, dứt khoát.
Dạ Nhi nhận ra Dịch Phong. Ánh mắt hắn lạnh như băng, kiếm pháp nhanh nhẹn, chỉ ba chiêu đã đánh bật kẻ địch. Tên áo đen thấy không địch nổi, tung một nắm khói đen rồi lẩn vào bóng tối.
Dịch Phong quay sang, nhìn nàng thật lâu. Trong đôi mắt ấy có cả lo lắng lẫn giận dữ:
— Ngươi đi đâu mà để bọn Hắc Vệ truy sát giữa ban ngày?
Dạ Nhi bình tĩnh đáp:
— Ta đến y quán Tô gia, học bí thuật dược thảo. Nếu không nhờ Tô Ngọc Dao và Kỳ Anh, e rằng đã không toàn mạng.
Dịch Phong siết chặt chuôi kiếm, giọng trầm hẳn:
— Vệ Vô Ưu đã ra mặt. Hắn quyết không để ngươi sống.
Dạ Nhi ngẩng đầu, ánh mắt kiên quyết:
— Nếu muốn giết ta, hắn sẽ còn bại nhiều lần nữa.
Dịch Phong nhìn nàng, ánh mắt dần dịu lại. Hắn rút trong tay áo một chiếc khăn, lau vết máu trên trán nàng, giọng thấp xuống:
— Nếu có lần sau, nhớ mang theo ta.
Kỳ Anh đứng một bên, nhìn hai người, thở phào nhẹ nhõm. Trong khoảnh khắc, gió thổi qua, cuốn theo hương thảo dược và mùi máu tanh nhàn nhạt.
Dạ Nhi ngước nhìn bầu trời, ánh hoàng hôn nhuộm tím chân mây. Nàng biết, cuộc truy sát hôm nay chỉ là khởi đầu cho một vòng xoáy lớn hơn, khi mà bí mật huyễn giới dần hé lộ.
Phía xa, trên nóc nhà y quán, một bóng người áo trắng tóc bạc đang lặng lẽ quan sát, ánh mắt hổ phách sáng rực trong hoàng hôn.
Vệ Vô Ưu đứng trong bóng tối, môi nhếch lên thành nụ cười lạnh:
— Lâm Dạ Nhi, ngươi thoát được lần này, nhưng liệu còn mấy lần nữa?
Gió chiều cuốn theo tiếng sáo ai oán vọng lại từ y quán, như một lời cảnh báo lặng lẽ trước cơn bão sắp tới…


Bình luận chương