Trong thư phòng phủ Thẩm, ánh sáng mờ nhạt của ngọn đèn dầu phủ lên gương mặt Dịch Phong, càng làm nổi bật đường nét góc cạnh cùng đôi mắt sâu thẳm không gợn sóng. Hắn khoanh tay đứng trước án thư, lặng lẽ nhìn lệnh bài vừa được thị vệ trình lên. Mặt lệnh bài khắc chữ triện đỏ tươi, dấu ngọc của hoàng thất in rõ ràng.
Bên ngoài, tiếng bước chân vội vã, Thẩm lão gia đẩy cửa bước vào, áo bào xanh sẫm phất nhẹ. Ông nhìn con trai, ánh mắt vừa tự hào vừa nặng trĩu ưu tư.
— Dịch Phong, ngươi đã quyết rồi sao?
Dịch Phong gật đầu, giọng bình thản:
— Phụ thân, đây là cơ hội duy nhất để tra rõ chân tướng án diệt môn năm xưa. Dù biết hiểm nguy chồng chất, nhi tử cũng không thể lùi bước.
Thẩm lão gia siết chặt tay áo, lặng im một lúc rồi chậm rãi nói:
— Nội cung là nơi quyền mưu sâu như vực thẳm. Một khi bước vào, chỉ sợ khó toàn thây trở ra. Ngươi nhớ lấy, mọi việc đều phải cẩn trọng. Đừng để cảm xúc lấn át lý trí.
Dịch Phong khẽ cúi đầu đáp:
— Nhi tử đã hiểu. Mong phụ thân yên tâm.
Thẩm lão gia đặt tay lên vai hắn, ánh mắt dõi sâu vào mắt con trai, như muốn truyền thêm cho hắn chút sức mạnh cuối cùng. Đoạn ông rời đi, bóng lưng đĩnh đạc dần khuất sau cánh cửa khép lại.
Chỉ còn lại mình trong phòng, Dịch Phong mở lệnh bài, đọc lại chiếu chỉ: “Truy xét án diệt môn phủ Vương, điều tra nội tình cung thất, lập tức vào cung ngày mai.” Dưới đáy lòng hắn dấy lên một cơn sóng ngầm vừa lạnh lẽo vừa nóng rực. Những ký ức máu tanh năm xưa vụt hiện về, xen lẫn lời nguyền cổ truyền của dòng máu sói.
Ngoài sân, trăng đã lên cao. Bóng cây in dài trên nền đất, lay động theo gió đêm.
*
Dạ Nhi ngồi bên giường, ánh đèn hắt lên đôi mắt phượng bình tĩnh. Kỳ Anh đang cẩn thận kiểm lại mớ thảo dược và kim bạc trong túi vải nhỏ.
— Tiểu thư, vào cung lần này thực sự nguy hiểm. Người đã suy nghĩ kỹ chưa? — Kỳ Anh ngẩng đầu, giọng thì thầm như sợ gió đêm nghe thấy.
Dạ Nhi khẽ gật đầu, nét mặt không hề gợn sóng:
— Nếu không vào cung, chúng ta mãi bị động. Chỉ khi trà trộn được vào hậu cung, ta mới có cơ hội lần ra chân tướng. Hơn nữa, Dịch Phong cũng đã nhận lệnh, ta không thể khoanh tay đứng ngoài.
Kỳ Anh mím môi, lặng lẽ đẩy tới chiếc hộp gỗ đựng dược hoàn:
— Đây là giải độc hoàn, phòng khi có biến. Còn đây là kim bạc tẩm mê dược, tiểu thư nhớ giữ kỹ.
Dạ Nhi nhận lấy, ánh mắt dịu lại. Nàng nhìn sang Kỳ Anh, thấp giọng:
— Lần này, ngươi cùng ta giả làm tiểu nữ y. Phải đặc biệt cẩn thận, nhất là trước mặt Hoàng hậu và Hắc Vệ. Kỳ Anh, nếu cảm thấy nguy hiểm, nhất định phải rút lui trước.
— Nô tỳ không sợ! — Kỳ Anh ngẩng đầu, ánh mắt sáng rực — Chỉ cần được theo bên cạnh tiểu thư, dù có xuống địa ngục cũng không từ!
Dạ Nhi khẽ mỉm cười, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp khó gọi thành tên. Nàng biết, từ giây phút này, mọi lựa chọn đều không còn đường lui.
*
Sáng hôm sau, trời còn chưa sáng tỏ, phủ Thẩm đã chìm trong bầu không khí căng thẳng. Đoàn xe ngựa trang nghiêm dừng trước cổng lớn. Dịch Phong mặc quan phục màu than, sắc mặt lạnh lùng, bước lên xe. Phía sau, hai bóng người nữ vận y phục xanh nhạt, khăn che mặt, lặng lẽ theo sau hộp thuốc lớn.
Trên đường vào cung, Dạ Nhi ngồi im lặng bên Kỳ Anh, hai tay nắm chặt, lòng thầm niệm những câu dược chú cổ truyền. Nàng khép hờ mắt, cảm nhận nhịp tim mình mỗi lúc một gấp, mùi cỏ thuốc và hương gỗ xe ngựa hòa quyện, tạo thành một lớp vỏ bọc an toàn tạm thời giữa sóng gió sắp tới.
Xe dừng trước cổng thành, tiếng binh lính quát tháo vọng lại. Dịch Phong xuống trước, đưa lệnh bài, ánh mắt quét qua đội thị vệ, dừng lại một nhịp ở tên đội trưởng. Hắn khom lưng hành lễ:
— Thẩm đại nhân nhận chiếu chỉ, mang theo nữ y vào cung cứu giá, thỉnh cầu kiểm tra.
Đội trưởng thị vệ kiểm tra lệnh bài, ánh mắt lướt qua hai nữ y lạ mặt. Dạ Nhi hạ thấp đầu, che vết bớt nơi cổ tay bằng ống tay áo rộng. Kỳ Anh cũng ngoan ngoãn cúi đầu, tay giữ chặt hộp thuốc.
Một lát sau, đội trưởng gật đầu cho qua. Đoàn người tiến vào nội thành, lặng lẽ như những chiếc bóng trôi trên mặt hồ phẳng lặng.
*
Bên trong cổng cung, không khí càng thêm lạnh lẽo. Từng tốp cung nữ, thái giám lặng lẽ di chuyển, ánh mắt dò xét mọi kẻ lạ mặt. Trên hành lang dài lát đá xanh, Dịch Phong dẫn đường, phía sau là Dạ Nhi và Kỳ Anh, tiếp đến là hai thị vệ thân cận.
Tới cửa Ngọc Hoa điện, một tiểu thái giám mặt non choẹt bước ra, cúi đầu:
— Thẩm đại nhân, Hoàng hậu nương nương chờ trong điện. Xin mời.
Dịch Phong gật đầu, dẫn đoàn vào. Không khí bên trong điện tĩnh lặng, hương trầm thoang thoảng, rèm lụa trắng buông nhẹ, ánh sáng nhạt xuyên qua cửa sổ giấy, soi lên gương mặt Hoàng hậu Vân thị đang ngồi ngay ngắn trên bảo tọa.
Dung mạo nàng ta đoan trang nhưng lạnh lẽo, ánh mắt như nhìn xuyên thấu lòng người. Bên cạnh là một cung nữ áo tím, dáng gầy, đôi mắt cú vọ không rời khỏi nhóm người mới tới.
Dịch Phong tiến lên hành lễ. Hoàng hậu khẽ gật đầu, cất giọng nhẹ mà sắc:
— Nghe nói Thẩm thế tử am hiểu binh pháp, nay lại tinh thông tra án. Vụ án diệt môn phủ Vương liên quan nhiều đến nội cung, trẫm muốn đích thân giám sát. Hai nữ y này là ai?
Dịch Phong đáp:
— Bẩm nương nương, đây là nữ y của y quán Tô gia, được tiến cử vì y thuật cao minh. Bên cạnh là tiểu dược đồng.
Hoàng hậu gật đầu, ánh mắt lướt qua Dạ Nhi. Một tia sắc lạnh lóe lên nơi đáy mắt, nhưng nàng ta chỉ mỉm cười:
— Trẫm nghe danh Tô y quán đã lâu. Vụ án này quan hệ trọng đại, các ngươi đều phải tận tâm, nếu có sơ suất… hậu quả khôn lường.
Dạ Nhi cúi đầu:
— Thảo dân tuân chỉ.
Hoàng hậu phất tay, cung nữ áo tím tiến lại, ánh mắt dò xét Dạ Nhi từ đầu đến chân. Cảm giác lạnh như băng lướt qua sống lưng nàng, nhưng Dạ Nhi vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nét mặt không lộ chút sơ hở.
— Đưa họ đến tẩm cung cũ của Vương phi, tra xét kỹ càng. Có gì bất thường lập tức hồi báo.
Tiểu thái giám lĩnh mệnh, dẫn đoàn người rời khỏi Ngọc Hoa điện.
Bước ra ngoài, Dịch Phong đi sát Dạ Nhi, khẽ nói đủ cho nàng nghe:
— Hoàng hậu đã nghi ngờ. Ngươi cẩn trọng từng bước, tuyệt đối không để lộ thân phận.
Dạ Nhi gật nhẹ, mắt ánh lên vẻ kiên định.
*
Tẩm cung cũ của Vương phi nằm ở góc sâu trong nội viện, tường đá rêu phong, cửa gỗ đã bạc màu. Không khí nơi này âm u lạ thường, trong sân chỉ còn lác đác vài chậu hoa héo úa.
Tiểu thái giám mở cửa, giọng hạ thấp:
— Đây là nơi xảy ra thảm án, từ sau đêm ấy không ai dám lui tới. Các vị cứ tự nhiên tra xét, thuộc hạ chờ ngoài cửa.
Dịch Phong gật đầu, để ý thấy ánh mắt tiểu thái giám đảo liên tục. Hắn thấp giọng:
— Nếu phát hiện gì khả nghi, lập tức báo cho ta.
Dạ Nhi, Kỳ Anh cùng bước vào trong. Gian chính rộng lớn, vết máu đã được lau sạch từ lâu nhưng mùi tanh vẫn vương lại, hòa lẫn hương trầm ẩm mốc. Dưới ánh sáng lờ mờ, mọi thứ im lặng như tờ.
Kỳ Anh rón rén đi trước, dùng mũi ngửi quanh, thì thầm:
— Tiểu thư, nơi này có mùi độc dược lạ.
Dạ Nhi lấy ra một viên đá nhỏ từ túi thuốc, nhẹ nhàng lăn trên mặt đất, mắt chăm chú nhìn quỹ đạo dịch chuyển. Viên đá vừa lăn tới chân giường thì bất chợt dừng lại, phát ra tiếng “cạch” nhẹ.
Nàng quỳ xuống, đưa tay gõ nhẹ vào nền. Âm thanh trầm đục vang lên, rõ ràng bên dưới có hốc rỗng. Dạ Nhi ra hiệu cho Kỳ Anh lùi lại, rồi từ từ mở tấm ván sàn.
Một khoảng trống hiện ra, bên trong là một hộp gỗ nhỏ, trên nắp khắc hình trăng khuyết. Đôi mắt Dạ Nhi lóe sáng, cảm giác quen thuộc dâng lên trong lòng.
Kỳ Anh thấp giọng:
— Hình trăng khuyết giống vết bớt của tiểu thư…
Dạ Nhi khẽ gật, nhẹ nhàng mở hộp. Bên trong chỉ có một mảnh ngọc vỡ và một mảnh giấy ố vàng, nét chữ run run: “Chìa Khóa Hoàng Hôn… máu sói… phản đồ…”
Dịch Phong tiến lại, cau mày nhìn mảnh ngọc, nhận ra hoa văn cổ xưa của tộc sói. Hắn nắm chặt nắm tay, giọng trầm xuống:
— Đây là tín vật của dòng máu sói. Có kẻ trong cung dính líu đến diệt môn…
Dạ Nhi lật mặt giấy, mắt nhìn chăm chú từng nét chữ mờ:
— ‘Muốn phá giải lời nguyền, phải tìm về gốc rễ. Chìa Khóa Hoàng Hôn nằm trong tay kẻ mang vết trăng khuyết…’ — Nàng lặng người, bàn tay khẽ run.
Dịch Phong nhìn nàng, ánh mắt đầy lo lắng:
— Dạ Nhi, ngươi…
Nàng giấu nhanh vết bớt vào ống tay áo, khẽ lắc đầu:
— Không sao. Trước mắt, chưa thể để ai biết về mảnh ngọc này.
Kỳ Anh nhìn quanh, căng thẳng thì thầm:
— Có người tới!
Cả ba vội vàng che giấu hộp gỗ, khôi phục hiện trạng căn phòng. Một bóng cung nữ xuất hiện ngoài cửa, dáng vẻ e dè:
— Thẩm đại nhân, Hoàng hậu truyền gọi.
Dịch Phong gật đầu, liếc nhanh về phía Dạ Nhi rồi rảo bước rời khỏi phòng.*
Bên ngoài, gió lạnh thổi qua hành lang đá. Dạ Nhi đứng lặng, lòng ngổn ngang trăm mối. Mảnh ngọc trăng khuyết kia như một mối dây liên kết vận mệnh của nàng với dòng máu sói và bí ẩn Chìa Khóa Hoàng Hôn.
Kỳ Anh nhẹ nhàng kéo tay áo nàng, thì thầm:
— Tiểu thư, chúng ta phải làm gì tiếp theo?
Dạ Nhi khẽ đáp:
— Tạm thời án binh bất động. Đêm nay, ta muốn thăm dò thêm trong nội cung. Kỳ Anh, ngươi giúp ta chuẩn bị dụng cụ dịch dung và ám khí.
— Dạ!
*
Cùng lúc đó, trong tẩm điện phía tây, Hoàng hậu Vân thị ngồi trầm ngâm bên án thư. Bên cạnh, cung nữ áo tím cúi đầu bẩm báo:
— Nữ y kia hành tung khả nghi, động tác rất thuần thục, không giống người chỉ biết y thuật.
Hoàng hậu mỉm cười nhạt, ánh mắt như có sương mờ:
— Ta biết. Phái người âm thầm theo dõi. Nếu có gì bất thường, lập tức báo cho Vệ đại nhân.
Cung nữ dạ một tiếng, lặng lẽ rời đi.
Hoàng hậu vuốt nhẹ chuỗi ngọc trên cổ tay, đôi mắt lóe lên tia sắc lạnh:
— Lâm Dạ Nhi… ngươi tưởng chỉ dịch dung mà qua được mắt ta?
*
Đêm buông xuống, ánh đèn lồng lập lòe dọc hành lang. Nội cung tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió rít khe khẽ qua tán cây già.
Dạ Nhi dịch dung thành một cung nữ bình thường, khăn che nửa mặt, lặng lẽ rời khỏi phòng. Kỳ Anh ẩn mình gần đó, cảnh giới mọi động tĩnh.
Nàng men theo lối nhỏ dẫn về phía thư phòng của một vị đại thần vừa bị bắt giữ sau vụ án diệt môn. Cửa phòng đóng kín, bên ngoài có hai Hắc Vệ gác nghiêm ngặt.
Dạ Nhi nhẩm tính phương vị, lặng lẽ rắc một chút mê hương vào làn gió. Một lát sau, hai Hắc Vệ bắt đầu ngáp dài, mắt lờ đờ. Nàng lợi dụng khe hở, lẻn vào bên trong.
Gian phòng bài trí đơn sơ, trên bàn vẫn còn vương mùi máu và dược liệu. Dạ Nhi lục soát kỹ các ngăn kéo, phát hiện một cuốn sổ nhỏ bọc vải. Nàng lật ra xem, nét chữ ghi chép dày đặc: “Ngày ấy, trăng máu hiện, sói gầm trong nội viện. Bóng áo đen lẩn vào cung, máu vấy thềm ngọc… Vết trăng khuyết… nữ tử áo trắng…”
Dạ Nhi siết chặt cuốn sổ, tim đập mạnh. Rõ ràng ai đó từng chứng kiến đêm huyết án. Nàng nhét sổ vào tay áo, lặng lẽ rời đi.
Vừa ra khỏi cửa, một bóng đen xuất hiện trên mái hiên, ánh mắt hổ phách phát sáng trong đêm tối. Dạ Nhi thoáng rùng mình, nhận ra dấu hiệu của tộc sói.
Bóng đen lao xuống, thân pháp nhanh như gió, chặn đường nàng. Giọng nói trầm lạnh vang lên:
— Ngươi là ai? Dám xâm nhập cấm địa?
Dạ Nhi bình tĩnh đáp:
— Ta chỉ là cung nữ được lệnh dọn dẹp. Đại nhân có gì chỉ giáo?
Bóng đen nhìn thẳng vào mắt nàng, đôi mắt hổ phách lóe lên ánh sáng kỳ dị:
— Không phải người thường. Trên người ngươi có mùi của Huyễn Cốc.
Dạ Nhi lùi một bước, tay đặt lên túi ám khí. Nhưng bóng đen chỉ cười khẽ, giọng đầy ẩn ý:
— Ta là Bạch Lộ. Gặp lại ngươi, hóa ra huyết mạch trăng khuyết vẫn chưa tuyệt diệt.
Nói rồi, hắn biến mất trong bóng tối, chỉ để lại dư âm lạnh lẽo.
*
Sáng hôm sau, tin tức về một cung nữ lạ mặt đột nhập thư phòng truyền khắp nội cung. Hắc Vệ lùng sục khắp nơi, kiểm tra từng phòng một.
Dạ Nhi trở về phòng, sắc mặt bình tĩnh nhưng ánh mắt ánh lên vẻ lo âu. Kỳ Anh thì thầm:
— Tiểu thư, đêm qua người gặp ai?
Dạ Nhi trầm ngâm đáp:
— Là Bạch Lộ, đại tổng quản của bí tộc sói. Hắn biết về Huyễn Cốc và vết bớt trăng khuyết. Từ nay, mọi hành động càng phải thận trọng.
Kỳ Anh gật đầu, ánh mắt càng thêm cảnh giác.
Cùng lúc, ngoài cửa vang lên tiếng gõ nhẹ. Một cung nữ lạ mặt đưa tới một bức thư nhỏ, bên ngoài ký hiệu hoa lan tím. Dạ Nhi mở ra, dòng chữ ngắn ngủi: “Giờ Tuất, cổng Tây, có người chờ.”
Nàng đưa thư cho Kỳ Anh, mắt lóe lên tia quyết đoán:
— Đêm nay, chúng ta phải đi gặp người này. Có thể là đồng minh, cũng có thể là cạm bẫy. Chuẩn bị sẵn mọi thứ.
*
Trong khi đó, ở điện Thái Hòa, Dịch Phong đang bị Hoàng hậu gọi đến thẩm vấn. Vân thị ngồi trên cao, ánh mắt lạnh băng:
— Đêm qua có kẻ đột nhập thư phòng đại thần. Thẩm đại nhân, ngươi có gì để nói?
Dịch Phong chắp tay, nét mặt không đổi:
— Thần đã cho người kiểm tra, không phát hiện gì bất thường. Có lẽ chỉ là kẻ lạ trà trộn.
Hoàng hậu nhìn thẳng vào hắn, giọng sắc như dao:
— Trẫm nghe nói, từ khi ngươi vào cung, nội viện xảy ra liên tiếp dị sự. Nếu có liên quan, bản cung tuyệt không dung thứ.
Dịch Phong cúi đầu, giọng lạnh lùng:
— Thần tự biết thanh danh, không dám làm điều trái lệnh triều đình.
Hoàng hậu lặng im, ánh mắt như muốn mổ xẻ từng ý nghĩ trong đầu hắn. Một lát sau, nàng phất tay cho lui, nhưng khóe môi nhếch lên nụ cười hiểm độc.
*
Chiều tà, ánh nắng cuối ngày hắt lên mái ngói rêu phong của hoàng cung. Dạ Nhi và Kỳ Anh dịch dung, lặng lẽ men theo hành lang phía tây, tới cổng Tây như đã hẹn.
Bên ngoài cổng, một bóng người vận áo xanh nhạt đứng khuất dưới tán cây, ánh mắt lặng lẽ nhưng ẩn giấu vẻ khẩn trương. Dạ Nhi nhận ra Tô Ngọc Dao.
Ngọc Dao nhìn quanh, thì thầm:
— Dạ Nhi, ta đến báo tin. Trong cung có kẻ âm thầm truy lùng người mang vết trăng khuyết, liên quan đến vụ án diệt môn và Chìa Khóa Hoàng Hôn. Ngươi phải rời khỏi đây càng sớm càng tốt.
Dạ Nhi lắc đầu, mắt kiên quyết:
— Ta không thể rút lui lúc này. Nếu không tìm ra chân tướng, mọi người đều không thể sống yên ổn.
Ngọc Dao lo lắng:
— Hoàng hậu đã phái Vệ Vô Ưu truy sát. Còn Bạch Lộ, hắn không hề đơn giản. Nếu để lộ bí mật Huyễn Cốc, cả tộc sói lẫn ngươi đều gặp họa lớn.
Dạ Nhi đáp khẽ:
— Ta đã chuẩn bị. Ngọc Dao, nếu có thể, xin giúp ta chuyển lời cho Liễu Tử Khiêm. Ta cần hắn tìm lại thư cổ của phủ Vương, trong đó có manh mối về Chìa Khóa Hoàng Hôn.
Ngọc Dao gật đầu, rồi vội vã rời đi.
Kỳ Anh nhìn theo, thì thầm:
— Tiểu thư, mọi việc càng lúc càng nguy hiểm…
Dạ Nhi trầm mặc, ánh mắt hướng về phía điện lớn nơi Hoàng hậu ngự trị. Bầu trời chuyển sang màu tím sẫm, ánh hoàng hôn như máu đổ loang trên mái cung điện. Nàng siết chặt bàn tay, thầm nhủ: “Muốn phá giải mọi bí mật, chỉ có thể tiến vào trung tâm bão tố.”
*
Trong điện tối, Vệ Vô Ưu đứng trước bản đồ nội cung, ngón tay lướt qua những vị trí then chốt. Ánh mắt hắn lạnh như băng, khóe môi cong lên nham hiểm.
— Lâm Dạ Nhi, ngươi đã vào cung, đừng mong toàn mạng bước ra.
Một bóng áo trắng xuất hiện sau lưng hắn, cúi đầu cung kính:
— Đại nhân, Hoàng hậu đã phát hiện ra mảnh ngọc trăng khuyết. Có nên động thủ ngay?
Vệ Vô Ưu cười nhạt:
— Đợi đêm trăng tròn, khi sức mạnh dị tộc lên đến cực điểm, hãy để bọn họ tự lộ chân tướng. Đến lúc đó, kẻ nào sống sót mới là chủ nhân thực sự của Huyễn Giới.
*
Đêm xuống, bóng tối phủ kín hoàng cung. Dưới ánh trăng mờ, một bóng nữ tử y phục xanh nhạt lặng lẽ tiến về phía khu điện bỏ hoang, bàn tay nắm chặt mảnh ngọc trăng khuyết. Phía sau, những ánh mắt bí ẩn đã âm thầm dõi theo từng bước chân nàng.
Trong lòng Dạ Nhi, một dự cảm lạnh lẽo dần dần lan tỏa. Bước chân vào cung đình, nàng đã không còn đường lui. Những bí mật chôn giấu dưới lớp son phấn và quyền mưu, giờ đây bắt đầu rục rịch trỗi dậy trong bóng tối, chực chờ nuốt chửng mọi kẻ yếu ớt lạc bước giữa hoàng hôn.
Và khi tiếng chuông canh ba vang vọng khắp cung cấm, một tiếng hú dài xé toang màn đêm, báo hiệu cho cơn bão lớn đang đến gần.


Bình luận chương